Chương 289: Hai Đứa Là Anh Em À?

Chương 289: Hai Đứa Là Anh Em À?

 

“Cái loại quả tên là việt quất biến dị này mọc ở đâu thế? Làm thế nào mới kiếm được?” Sơn Phong dò hỏi.

 

“Ở một nơi rất xa.” Đường Vũ An chỉ đành trả lời lấp lửng.

 

Sơn Phong lộ vẻ thất vọng, anh ta cúi đầu nhìn San Na, “Thím San Na, thím còn cầm cự được không?”

 

Người phụ nữ khổng lồ đã rơi vào trạng thái mơ màng, không còn sức trả lời anh ta nữa.

 

Lúc này, Đường Vũ An lên tiếng: “Nếu xây xong nhà, bọn tôi sẽ có cách hái việt quất biến dị mang về trong thời gian ngắn nhất.”

 

Sơn Phong hơi khó hiểu, chưa nghĩ ra được mối liên hệ giữa việc xây nhà và hái quả. Nhưng anh ta vẫn nói: “Được, vậy nhờ cả vào hai cậu đấy!”

 

Anh ta lục lọi trong túi áo của San Na một hồi, cuối cùng móc ra một viên tinh thạch nhét cho Đường Vũ An, “Cái này coi như là thù lao, nếu không đủ thì vẫn còn!”

 

Vì đây là đồ của San Na nên hệ thống chưa tính là giao dịch hoàn thành, Đường Vũ An không nhịn được nhìn về phía San Na, đúng lúc bà hé mắt ra, rõ ràng là đã nghe được cuộc đối thoại của bọn họ.

 

Bà gật đầu với Đường Vũ An.

 

“Được, cháu hứa với bà sẽ mang việt quất biến dị về nhanh nhất có thể.”

 

【Bạn đã hoàn thành một lần giao dịch sinh lời với một khách hàng mới, điểm kinh nghiệm +3, điểm tích lũy +110.000.】

 

11 vạn điểm tích lũy đã dễ dàng vào tay!

 

“Vậy bọn tôi đi đây!”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi chào tạm biệt hai người khổng lồ, nhanh chóng quay lại bờ sông, giao đống vật liệu đã thu thập được cho robot xây dựng. Để dựng nhà cho nhanh, Đường Vũ An còn thả thêm ba con robot xây dựng nữa ra. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, một ngôi nhà gỗ đơn sơ đã được dựng xong.

 

Đường Vũ An vội vàng thiết lập cửa hàng chi nhánh, đặt tên là “Tiệm Tạp Hóa Bình An chi nhánh số 17”, sau đó mở màn chắn bảo hộ và trận pháp dịch chuyển, kết nối trận pháp ở đây với căn nhà đầu tiên ở vị diện này. Khi số lượng chi nhánh tăng lên, số điểm tích lũy cần để xây dựng và kích hoạt trận pháp dịch chuyển cũng ngày càng nhiều, nhưng mà giờ cậu đã giàu nứt đố đổ vách rồi, đâu cần lo mấy cái lẻ tẻ này nữa!

 

Họ đi qua trận pháp dịch chuyển về căn nhà đầu tiên, rồi từ đó dịch chuyển về Mái ấm Hoang Thành — trận pháp dịch chuyển kết nối với căn nhà ở vị diện khác nằm ở hồ bơi, mà nơi này giờ cũng đã sáp nhập vào Mái ấm luôn rồi. Rất nhanh sau đó họ đã đến Tiệm tạp hóa chi nhánh số 8 nằm gần nhà máy hóa chất bỏ hoang.

 

Vừa bước ra khỏi tiệm, đập vào mắt là màn sương độc màu xanh lục dày đặc bao phủ bên ngoài màn chắn bảo hộ, còn đám cỏ độc mọc bên ngoài nhà thì đã héo rũ hết cả rồi.

 

“Có phải là vì môi trường sinh trưởng bị thay đổi không anh nhỉ?” Đường Vũ An nhìn đám cỏ khô héo mà thắc mắc.

 

Chu Khởi khẽ gật đầu, “Chắc là vậy đấy.”

 

Đường Vũ An vốn còn định tìm thời gian thu thập hết độc tố trong màn sương mù màu xanh để cải tạo lại nơi này, nhưng xem ra kế hoạch này đành phải gác lại rồi. Nhỡ đâu cây việt quất biến dị cũng cần sống trong sương độc, nếu tùy tiện thay đổi môi trường, khéo họ lại mất luôn nguồn việt quất biến dị cũng nên.

 

Tiếp theo, họ dùng hàng rào mở rộng màn chắn bảo hộ ra xa, rất nhanh đã tìm thấy những bụi việt quất mọc thành từng mảng. Vì sau khi Ngải Lục rời đi, không còn động vật nào đến thu hoạch những quả việt quất mới mọc, nên có khá nhiều quả rụng đầy dưới đất. Đường Vũ An nhanh chóng dùng chức năng danh sách vật phẩm để thu gom đống việt quất này. Cuối cùng thu hoạch được 30 cân việt quất biến dị còn nguyên vẹn, cộng thêm 20 cân loại bề ngoài xấu hơn một chút, nhưng không ảnh hưởng gì đến hiệu quả giải độc.

 

“50 cân chắc là đủ rồi anh nhỉ?”

 

Nếu vẫn chưa đủ thì chỉ còn nước vào Cửa Hàng Vị Diện xem có thuốc giải độc nào không thôi.

 

Trước khi đi, Chu Khởi lấy ra một viên tinh thạch hệ Mộc, khắc một minh văn lên khu vực gần bụi việt quất, rồi khảm viên tinh thạch vào đó. Đây là một minh văn cơ bản cực kỳ đơn giản, có thể kích hoạt linh năng trong tinh thạch, cũng là cái minh văn đầu tiên mà Chu Khởi và Đường Vũ An học được. Linh năng hệ Mộc trong môi trường tăng lên sẽ giúp tăng cường thể chất cho thực vật, đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng của cây cối. Đợi anh khảm xong viên tinh thạch hệ Mộc, Đường Vũ An mới thu hồi hàng rào, để màn sương độc lại bao trùm lên đám thực vật này lần nữa.

 

Vì San Na vẫn đang đợi giải độc, vậy nên họ không dám ngơi nghỉ, lập tức quay về qua trận pháp dịch chuyển. Lúc họ trở lại căn nhà gỗ bên sông, trời bên ngoài đã tối sầm lại, còn San Na vốn nằm trong rừng đã được chuyển ra bờ sông, đang nằm trên tấm thảm dã ngoại của Sơn Phong. Ngoài Sơn Phong ra, bên bờ sông còn xuất hiện thêm hai người khổng lồ nữa, nhìn qua thì có vẻ là chồng và con gái của San Na.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi vừa xuất hiện, ba cặp mắt khổng lồ liền đổ dồn về phía họ. Nói thật lòng thì, bị ba người khổng lồ nhìn chằm chằm cùng lúc thế này, áp lực cũng lớn lắm chứ chẳng đùa đâu…. Mặc dù con gái của chú Ba Nhĩ trông có vẻ nhỏ con, chiều cao chắc chỉ đến thắt lưng Sơn Phong, nhưng tính ra cũng cao gần mười mét rồi!

 

“Tiểu An, Tiểu Khởi!”

 

Sơn Phong lên tiếng chào hỏi trước, rồi bước về phía họ, “Thế nào rồi?”

 

Đường Vũ An bèn lấy 50 cân việt quất biến dị ra, “Tất cả ở đây rồi.”

 

“Tốt quá, tốt quá!”

 

Sơn Phong vội vàng xách túi việt quất đi.

 

Bên cạnh chỗ nghỉ ngơi có đốt một đống lửa, cạnh đó đặt một cái nồi đất nung, thoang thoảng có mùi thuốc…. Chắc là trong lúc họ rời đi, nhóm Sơn Phong cũng đã tìm cách khác, nhưng có vẻ không hiệu quả lắm. San Na lại hôn mê rồi, sắc mặt cũng đen sì trở lại, chỉ là nhạt hơn một chút so với lúc họ mới phát hiện ra bà.

 

Ba Nhĩ và con gái nhìn hai người tí hon, tuy trên mặt lộ rõ vẻ tò mò, nhưng vì lo cho San Na nên rất nhanh sau đó sự chú ý lại chuyển sang tay Sơn Phong. Bọn họ xúm vào đỡ San Na dậy, cạy miệng bà ra rồi bón việt quất biến dị cho bà ăn. Sau đó, cả nhóm ngồi canh bên cạnh, lo lắng nhìn bà.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi ngồi trên vai Sơn Phong, nghe anh ta kể: “Sau khi hai cậu đi, tôi bơi sang bờ bên kia tìm chú Ba Nhĩ và Tiểu Mạch Mang.”

 

Nghe tin San Na trúng độc sắp chết, hai cha con vội vàng chạy theo sang đây. Đường Vũ An nghe Sơn Phong nói mà trong đầu lại nghĩ — thế giới này cũng có lúa mì sao? Thế một cây lúa mì phải to đến mức nào nhỉ!

 

50 cân việt quất biến dị đã được bón hết, cuối cùng tình trạng của San Na cũng bắt đầu chuyển biến tốt, hơi thở yếu ớt cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn. Mãi đến sáng hôm sau bà mới tỉnh lại, thậm chí còn tự ngồi dậy được.

 

Hai cha con Ba Nhĩ thức trắng đêm canh chừng, thấy vậy thì mừng đến phát khóc.

 

“Tốt quá rồi, cuối cùng bà cũng khỏi rồi!” Ba Nhĩ nói, “Mau kể cho tôi nghe xem, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi cũng xúm lại gần.

 

Màu xanh đen trên người San Na đã hoàn toàn biến mất, tuy người vẫn còn hơi yếu nhưng đúng là không còn gì nguy hiểm nữa. Nghe Ba Nhĩ hỏi, bà mới bắt đầu nhớ lại.

 

Hóa ra là từ rất lâu trước đây, trong khu rừng gần nơi San Na sống đã xuất hiện một đám người tí hon chỉ to bằng bàn tay. San Na cũng chẳng để tâm đến đám người tí hon này lắm, vì dù sao thì bọn họ cũng quá nhỏ bé, lại còn sử dụng năng lực giống như ma thú, chẳng thể gây nguy hiểm gì cho bà được. Sau chút tò mò ban đầu, San Na cũng mặc kệ bọn họ, cứ ăn cứ uống cứ ngủ, tiếp tục cuộc sống độc thân vui vẻ của mình. Hai bên nước sông không phạm nước giếng, tính ra thì sống cũng khá là hòa bình.

 

Ai ngờ đâu dạo gần đây đám người tí hon này không còn thỏa mãn với địa bàn cũ nữa, chúng bắt đầu bành trướng ra bên ngoài, lại còn nhắm vào mỏ ma tinh của San Na. Tuy người khổng lồ không dùng ma tinh để tu luyện được, nhưng ma tinh có thể ứng dụng vào rất nhiều việc, nên ma tinh cũng trở thành loại tiền tệ lưu thông giữa những người khổng lồ. Đương nhiên là San Na không chịu nhường tài sản của mình rồi, thế là bà xảy ra xung đột kịch liệt với đám người tí hon kia. Mặc dù đám người tí hon đó biết biến thành ma thú, nhưng ma thú đứng trước mặt người khổng lồ thì cũng chỉ là tôm tép. Lẽ dĩ nhiên, trong cuộc xung đột đó San Na đã chiến thắng áp đảo.

 

“Bọn chúng đánh không lại tôi nên chơi xấu!” San Na tức giận nói, “Tôi bị trúng kịch độc, không đánh lại được nên đành phải bỏ chạy.”

 

Bà chạy một mạch đến đây thì không gượng dậy được nữa, ngất xỉu ở trong rừng. Nói đến đây, bà nhìn về phía Đường Vũ An và Chu Khởi, cười ngượng ngùng: “Xin lỗi nhé, lúc trước tôi hiểu lầm hai cậu, cảm ơn hai cậu đã cứu tôi.”

 

Rồi bà lại lấy ra một viên tinh thạch, “Cái này làm quà cảm ơn.”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau, sau đó Đường Vũ An lắc đầu: “Anh Sơn Phong đã trả thù lao rồi, viên tinh thạch này bọn cháu không nhận được đâu, cơ mà….”

 

“Mọi người có cần quần áo đẹp không?”

 

Nhiệm vụ mà Đường Vũ An nhận được trước đó yêu cầu phải thực hiện thêm hai lần giao dịch sinh lời nữa với người phụ nữ khổng lồ này, lúc đó mới tính là hoàn thành.

 

“Đúng đúng, hai người họ may quần áo siêu đẹp luôn!” Sơn Phong đứng dậy, khoe bộ đồ trên người mình, “Mà mặc vào thoải mái lắm nhé!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

San Na có chút bất ngờ nhìn họ.

 

“Hai cậu đúng là không giống đám người tí hon tôi gặp.” Bà nói, “Vậy may cho mỗi người chúng tôi một bộ đi, đây là thù lao.”

 

Lúc này Đường Vũ An mới nhận lấy viên tinh thạch, cậu còn chưa kịp nói gì thì Sơn Phong đã lanh chanh tiếp thị giúp: “Thím coi nè, còn có cả cái bình giữ nhiệt này nữa!”

 

Vì trước đó đã thấy công dụng của cái bình giữ nhiệt rồi nên ông chú Ba Nhĩ lập tức nói: “Chú cũng muốn một cái, còn hàng không?”

 

Thế là sau một hồi buôn bán, số dư điểm tích lũy của Đường Vũ An lại tăng thêm 50 vạn!

 

Kiếm lời khủng khiếp luôn!

 

Sau đó họ tiến hành lấy số đo cho cả gia đình Ba Nhĩ, rồi quay về căn nhà gỗ, lấy robot gia dụng ra bắt đầu chế tác. Còn San Na và gia đình Ba Nhĩ thì ôm bình giữ nhiệt vừa uống nước đường, vừa bàn bạc dự định tiếp theo.

 

“Không thể cứ bỏ qua như thế được!” San Na phẫn nộ nói, “Tôi phải trả thù!”

 

Chú Ba Nhĩ cau mày, mặc dù ông cũng thấy tức giận, nhưng không để cơn giận làm mờ mắt.

 

“Đợi bà dưỡng sức cho khỏe lại cái đã.” Ông nói, “Từ đây đi đến hồ Phách Nhĩ mất hai tuần Tử Nguyệt lận, mà hồ Phách Nhĩ cũng sắp đến mùa nước lên rồi.”

 

Mùa nước lên thì nơi ở của San Na cũng sẽ bị ngập.

 

Lúc này San Na mới bình tĩnh trở lại, “Đợi qua mùa nước lên rồi quay về xem sao, sau này nhất định tôi sẽ khiến đám người tí hon đó phải trả giá đắt!”

 

Cuộc đối thoại của bọn họ lọt hết vào tai Đường Vũ An và Chu Khởi.

 

Hai người nấp dưới Ô Che Bóng bàn bạc với nhau.

 

“Xem ra kẻ đầu độc San Na rất có thể là người của Pháo đài thật rồi.” Đường Vũ An nói, “Lúc trước mấy người anh Xích Hạo cũng ra ngoài tìm khe nứt không gian, liệu đám người kia có phải là Pháo đài Thanh Mộc không nhỉ?”

 

Chu Khởi gật đầu, “Nếu đúng là Pháo đài Thanh Mộc, vậy thì khe nứt không gian mà bọn họ nắm giữ nằm cách chúng ta không xa đâu.”

 

Cũng không biết là cái Pháo đài này phát hiện ra khe nứt không gian từ bao giờ nữa…. Có điều, tuy vị diện này có tài nguyên phong phú, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm, căn cơ của bọn họ chắc cũng chưa sâu đâu.

 

“Bọn họ cướp được mỏ tinh thạch của San Na, có khi lại sắp phát triển mạnh một đợt đấy.” Đường Vũ An nói.

 

Chu Khởi lại không nghĩ vậy.

 

“Tinh thạch càng lớn thì mức độ nguy hiểm chứa bên trong lại càng mạnh, chưa chắc là bọn họ đã được hời đâu.”

 

Đường Vũ An gật gù, “Vậy mình có cần qua đó xem thử không anh?”

 

“Đợi đưa anh Sơn Phong đến đích đã rồi tính sau.”

 

Nhìn ý của San Na và mọi người thì trong thời gian ngắn bọn họ sẽ không về đó ngay, không có bọn họ dẫn đường thì hai người cũng chẳng đi được.

 

“Vâng, vậy cũng được.”

 

Dù sao thì họ cũng đã xây trận pháp dịch chuyển ở đây rồi, đi đi về về cũng nhanh thôi mà.

 

Ngay trong ngày hôm đó, chú Ba Nhĩ bế San Na lên thuyền, rồi cả nhà cùng nhau qua sông về nhà. Mấy ngày sau, Đường Vũ An và Chu Khởi làm xong quần áo, Ba Nhĩ và Sơn Phong lại chèo thuyền nhỏ qua lấy đồ.

 

Nghe nói Sơn Phong muốn đi tìm Sa Sa, Ba Nhĩ còn cho anh ta mượn luôn chiếc thuyền con.

 

“Đi thôi, chúng ta tiếp tục lên đường nào!”

 

Sơn Phong chở họ xuôi dòng, tốc độ nhanh hơn hẳn. Mấy bé thú cưng đã được Đường Vũ An thu lại, cậu và Chu Khởi rúc vào trong túi áo của Sơn Phong, chỉ dám thò mỗi cái đầu ra, nếu không rất dễ bị gió thổi bay mất.

 

Có thuyền rồi, tốc độ của họ nhanh hơn rất nhiều, nhưng thế giới của người khổng lồ quả thực là rộng lớn vô cùng. Bọn họ phải lênh đênh trên sông thêm bốn tháng nữa mới đến được đích. Mà trong chuyến hành trình này, Đường Vũ An cũng đã đón sinh nhật lần thứ mười bảy, lại gần thêm một bước đến tuổi trưởng thành rồi.

 

Địa hình Rừng Thiên Tầng rất đặc biệt, cứ tầng tầng lớp lớp như ruộng bậc thang vậy, mà cây cối mọc ở đây lại có lá màu tím, thế nên mới có tên là “Tử Thiên Tầng”.

 

Sơn Phong buộc thuyền bên bờ sông, thay bộ quần áo mới xong xuôi rồi mới đưa Đường Vũ An và Chu Khởi đi vào trong rừng, đi được một lúc thì thấy một căn nhà gỗ.

 

“Sa Sa! Sa Sa!”

 

Sơn Phong hớn hở chạy về phía căn nhà gỗ, nghe tiếng anh ta gọi, cửa nhà gỗ cũng kêu két một tiếng rồi mở ra. Người phụ nữ khổng lồ mặc váy da thú từ trong nhà bước ra, nhìn thấy Sơn Phong thì lộ ra vẻ vui mừng, nhưng ngay sau đó lại xụ mặt giận dỗi.

 

“Anh còn biết đường mò đến tìm tôi à?”

 

“Sa Sa, đừng giận mà! Em xem anh mang gì đến cho em này?”

 

Sơn Phong lấy cái bình giữ nhiệt ra, thế nhưng sự chú ý của Sa Sa lại bị bộ quần áo mới toanh trên người anh ta thu hút mất rồi. Tiếp đó, cô nhìn thấy Đường Vũ An và Chu Khởi đang thò đầu ra khỏi túi áo Sơn Phong, cô chớp chớp mắt, rồi lại như không thể tin nổi vào những gì mình nhìn thấy mà đưa tay dụi dụi mắt.

 

Thấy ánh mắt của cô, Sơn Phong cười hì hì, xòe bàn tay ra dưới miệng túi, để Đường Vũ An và Chu Khởi nhảy lên lòng bàn tay mình.

 

“Em xem bạn mới của anh này!” Sơn Phong nói, “Đây là Tiểu An và Tiểu Khởi! Hai cậu ấy đáng yêu không?”

 

Vì động tác khoe của như dâng báu vật của Sơn Phong, Đường Vũ An đứng không vững nên ngã ngồi xuống lòng bàn tay anh ta, Chu Khởi vội vàng đưa tay đỡ lấy cậu.

 

Mắt người phụ nữ khổng lồ đã biến thành hình trái tim luôn rồi.

 

“Bọn họ biết cử động kìa! Dễ thương quá đi mất!”

 

“Chào chị Sa Sa.” Đường Vũ An đứng vững lại, lễ phép chào hỏi cô.

 

“Wao, cậu ấy còn biết nói nữa này!” Sa Sa kinh ngạc thốt lên.

 

“Vâng, tôi là Tiểu An, còn đây là anh Tiểu Khởi.” Đường Vũ An lịch sự giới thiệu.

 

Sa Sa cũng lộ ra biểu cảm bị sự dễ thương này đánh gục y hệt Sơn Phong, cô nhìn hai người tí hon đang nắm chặt tay nhau, không nhịn được bèn hỏi: “Vậy hai đứa là anh em à?”

 

Đường Vũ An khựng lại một chút, sau đó quay sang nhìn Chu Khởi một cái rồi bật cười.

 

“Không phải đâu, chúng tôi là người yêu đấy.”

 

Hết chương 289.

 

Chương 289: Hai Đứa Là Anh Em À?

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên