Chương 29: Cô Chết Rồi, Nhưng Không Phải Hồn Cô Vẫn Ở Đây Sao?

Chương 29: Cô Chết Rồi, Nhưng Không Phải Hồn Cô Vẫn Ở Đây Sao?

 

Tạ Phán Nhi co mình vào một góc như thể bị tự kỷ, cô ta ngồi bệt dưới đất ôm hai chân ngẩn người. Mãi một lúc lâu sau cô ta mới lên tiếng: “Tiểu thiên sư, có phải tôi đã làm sai rồi không? Nếu không có vụ tai nạn đó thì đã không gây ra những chuyện này, cũng sẽ không hại cô Lương bị đình chỉ công tác.”

 

Quý Nam Tinh đang lướt mạng tra cứu những vụ án đã khép lại ở các nơi, đây cũng được xem là một cách tích lũy kinh nghiệm, sau này nếu gặp phải chuyện tương tự sẽ có thể xử lý linh hoạt hơn. Nghe câu hỏi của Tạ Phán Nhi, cây bút đang lướt trên máy tính bảng của cậu cũng chỉ khựng lại một chút rồi nói: “Hối hận rồi à?”

 

Tạ Phán Nhi không biết mình có được xem là hối hận không, cái kết của vụ tai nạn của gia đình đó, cô không hối hận, cô chỉ hối hận vì hình như mình lại làm hại đến cô Lương.

 

Quý Nam Tinh: “Bất kỳ quyết định nào trong lúc bốc đồng, phần lớn đều không phải là giải pháp tối ưu, cái mà nó hướng đến chỉ là sự giải tỏa cảm xúc nhất thời lúc đó, nhưng khi cảm xúc lên đến đỉnh điểm, ngay cả con người còn không thể giữ được lý trí, huống chi là ma quỷ. Cô có thể kịp thời tỉnh táo lại mà không cố chấp giết chết họ, như thế đã là rất tốt rồi.”

 

Bất ngờ được khen, Tạ Phán Nhi đang tự kỷ lập tức hồi máu sống lại, cô ta sáp lại gần bên cạnh Quý Nam Tinh: “Thật không? Vậy chuyện này vẫn còn cứu vãn được chứ? Có cách nào giúp được cô Lương không?”

 

Quý Nam Tinh đặt máy tính bảng xuống, quay đầu nhìn cô ta: “Chấp niệm của cô là cô Lương à?”

 

Ánh mắt Tạ Phán Nhi thoáng mông lung, rồi lắc đầu: “Tôi không biết, chấp niệm của tôi hình như có rất nhiều, nhưng lại hình như không có gì cả. Khoảnh khắc tôi nhảy từ sân thượng xuống, tôi đã hy vọng họ sẽ hối hận. Nhưng sau khi thành quỷ, nhìn thấy họ không những không hối hận, mà còn vin vào cái chết của tôi để đến trường gây náo loạn, tôi lại cảm thấy hy vọng họ hối hận là một ý nghĩ quá ngu ngốc. Rồi tôi nghĩ, cứ vậy đi, làm quỷ ngày nào thì lang thang ở nhân gian ngày đó, ngày nào hồn phi phách tán thì cũng coi như triệt để trở về với cát bụi.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu cô còn sống, năm nay cô bao nhiêu tuổi?”

 

Tạ Phán Nhi: “Nếu tôi còn sống, năm nay chắc cũng hai mươi tư tuổi rồi nhỉ.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu cô còn sống, cô hy vọng mình đang làm gì ở tuổi hai mươi tư?”

 

Theo câu hỏi của Quý Nam Tinh, Tạ Phán Nhi không kìm được mà tưởng tượng theo. Nếu cô còn sống, vậy thì cô của tuổi hai mươi tư đang làm gì nhỉ? Có phải đã thoát khỏi gia đình, có phải đang đứng trên sân khấu mà cô yêu thích nhất để thỏa sức nhảy múa, có phải đã có được rất nhiều hoa tươi, tiếng vỗ tay và sự yêu mến của mọi người.

 

Cho dù cô không may mắn có được tất cả những điều tốt đẹp này, thì tệ nhất, có phải cô cũng đang trên con đường theo đuổi ước mơ, dù phải ăn bánh bao, ăn mì gói, ăn bắp cải luộc, nhưng vẫn tràn đầy sức sống và nỗ lực vì mỗi một ngày mai.

 

Ngày mai, hai chữ từng bình thường biết bao. Giây phút này, Tạ Phán Nhi đột nhiên nhận ra, cô thật sự không còn ngày mai nữa rồi, cuộc đời cô đã kết thúc vào cái đêm lao mình từ trên cao xuống ấy.

 

Tạ Phán Nhi thu mình vào góc cửa sổ, nhìn lại quá khứ mà sau khi chết cô không bao giờ dám nghĩ nhiều đến nữa. Nỗi đau như bị khoét rỗng trái tim lại trở nên rõ ràng cùng với những ký ức không dám chạm vào.

 

Tạ Phán Nhi, Phán Nhi Phán Nhi, điều mà bố mẹ mong chờ chưa bao giờ là cô.

 

“Mày là chị, mày phải nhường em. Em còn nhỏ không hiểu chuyện, mày lớn rồi phải hiểu chuyện chứ.” Nhưng lúc đó cô mới mười tuổi.

 

Em trai ăn nhiều kẹo bị sâu răng, còn cô từ nhỏ đến lớn chưa từng được ăn mấy viên kẹo. Em trai vừa đau răng vừa thèm ăn, cô lấy đi kẹo của em trai lại đổi về một cái tát.

 

Tạ Phán Nhi thất thần nghĩ lại, hôm đó bố đã nói gì nhỉ? Ông nói, “Đồ của em mày cũng giành, con gái con đứa mà tham ăn thế có mất mặt không, còn cần thể diện nữa không? Hôm nay là kẹo, ngày mai có phải muốn giành nhiều hơn nữa không?”

 

Cô ôm mặt ngồi bệt dưới đất, nghe bố chửi đồ con gái hư hỏng, đồ vô ơn, nghe bố nói sau này tất cả mọi thứ trong nhà đều là của em trai.

 

Cô biết chứ, đứa con không được yêu thương, từ nhỏ đã biết rồi. Khi ấy cô khao khát được lớn lên, khao khát được trốn thoát.

 

Thế nhưng, khó khăn lắm mới lớn lên được, cô lại chọn cách kết liễu cuộc đời mình.

 

Là cái khoảnh khắc đôi giày múa mà cô phải nhịn ăn nhịn mặc, tận dụng một tiếng nghỉ trưa đi phát tờ rơi để dành tiền mua đã bị vứt đi.

 

Là lúc mẹ cô hung hăng túm tóc, vừa tát vừa đá túi bụi vào người cô giữa chốn đông người, nói cô là thứ trời sinh đã hạ tiện, hở ngực hở đùi hở bụng nhảy múa để quyến rũ người ta, không biết liêm sỉ.

 

Là lúc bắt cô bầm dập mặt mày đứng ngoài hành lang, nghe mẹ ở trong văn phòng mắng giáo viên không nên ủng hộ cô nhảy múa.

 

Là lúc xé nát bộ đồ múa mà cô đã lén giấu đi, bảo cô đừng mơ mộng nữa, cả đời này cũng sẽ không cho cô đi học nhảy.

 

Là lúc bố nói cô xinh đẹp, sau này nhất định phải tìm một người đàn ông có tiền để giúp đỡ em trai.

 

Bạo lực lạnh tích tụ ngày qua ngày, sự thiên vị không hề che giấu, cô không nhìn thấy lối thoát. Trong cái chốn tăm tối không có mặt trời ấy, lớn lên cũng không có nghĩa là sẽ được tái sinh.

 

Cô từ bỏ, từ bỏ nhảy múa, từ bỏ chống cự, từ bỏ giãy giụa, và cũng từ bỏ chính mình.

 

Cô không muốn làm lỡ dở bất kỳ ai, không muốn nhìn cô giáo vì mình mà tranh đấu rồi lần nào cũng bị mắng té tát. Cô đã viết một bức thư tuyệt mệnh gửi đến trường, rồi nhảy từ trên sân thượng nhà mình xuống.

 

Cô đã nghĩ rằng tất cả sẽ kết thúc, nào ngờ bố mẹ cô vẫn đến trường gây náo loạn, đòi nhà trường phải đền mạng.

 

Trong lòng Tạ Phán Nhi biết rõ, bố mẹ cô gây sự, chưa bao giờ là vì thương xót cô, mà chỉ muốn vắt kiệt chút giá trị tồn tại cuối cùng của cô, để mưu cầu thêm lợi ích cho con trai của họ.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cô thật sự rất hận, tại sao lại mang cô đến thế giới này rồi lại không yêu thương cô.

 

Đã không yêu thương cô, vậy tại sao lại không chịu buông tha cho cô?

 

Họ giống như những dây leo hút máu, bám chặt lấy người cô, ngày này qua tháng nọ, năm này qua năm khác, ăn sâu vào xương tủy. Muốn gỡ ra, chỉ có cách xé da xẻ thịt, chặt đứt gân cốt trong vũng máu me đầm đìa.

 

Tạ Phán Nhi sờ lên mặt mình, cô vậy mà vẫn còn có thể phân tâm mà nghĩ, thì ra quỷ cũng biết khóc.

 

Ngay lúc cô đang đau lòng, Quý Nam Tinh không biết đã đi đến bên cạnh từ lúc nào, đưa cho cô một cái bình sứ: “Đừng lãng phí, đựng vào đây đi.”

 

Tạ Phán Nhi ngơ ngác ngẩng đầu: “Cái gì?”

 

Quý Nam Tinh: “Nước mắt của quỷ, thứ thực sự chứa đựng những cảm ngộ sinh tử. Một giọt này ít nhất cũng có thể đổi được mười cái mộc bài âm cho cô dùng. Đựng vào bình đi, lãng phí một giọt là tôi không giúp cô Lương của cô nữa đâu.”

 

Tạ Phán Nhi vội vàng nhận lấy bình sứ, cẩn thận hứng những giọt nước mắt đang rơi xuống, thật sự là không dám lãng phí chút nào. Nhưng bị Quý Nam Tinh xen vào như vậy, nỗi buồn trong lòng cô dường như cũng tan đi không ít. Vốn còn định cố gắng nặn thêm một chút, nhưng làm thế nào cũng không khóc ra được nữa.

 

Nhìn bộ dạng cô cố sống cố chết nặn nước mắt, Quý Nam Tinh khẽ mỉm cười: “Cô tưởng nước mắt của quỷ dễ có lắm à? Đừng nói là nặn, có đánh cô đến hồn phi phách tán thì cũng không chảy ra được nửa giọt đâu.”

 

Tạ Phán Nhi nghe vậy đành phải trả lại bình cho Quý Nam Tinh, không quên xác nhận lại: “Cậu thật sự có cách giúp cô Lương à?”

 

Quý Nam Tinh: “Cô Lương tốt đến vậy à?”

 

Tạ Phán Nhi gật đầu: “Cô ấy là người đầu tiên cho tôi cảm nhận được sự tồn tại giống như một người mẹ.”

 

Cô Lương rất nghiêm khắc, đối với học sinh cũng rất nghiêm khắc, nhưng Tạ Phán Nhi lại cảm nhận được sự ấm áp chưa từng có từ cô.

 

Giống như một người luôn phải dầm mưa, đột nhiên có người đưa cho một chiếc ô. Một người chưa từng được ăn kẹo, lại được người ta cho một viên kẹo. Một người chưa từng được đón sinh nhật, lại nhận được một chiếc bánh kem thuộc về riêng mình.

 

Đối với người khác, có lẽ chưa chắc đã hiểu được, một chiếc ô thì có gì lạ, một viên kẹo thì đắt đỏ đến đâu, một chiếc bánh kem nhỏ thì đáng bao nhiêu tiền, tất cả những thứ đó đều có thể tự mình thỏa mãn.

 

Nhưng đối với Tạ Phán Nhi, đó không phải là những thứ có thể tự mình thỏa mãn được, đó là những thứ chưa từng có trong cuộc đời cô. Thế nên dù chỉ là một chút xíu, có lẽ là những hành động nhỏ nhặt mà ngay cả chính cô Lương cũng không để tâm, đối với cô đã là sự ấm áp duy nhất từng được chạm vào.

 

Tạ Phán Nhi nhìn Quý Nam Tinh, ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Tiểu thiên sư, cầu xin cậu, cậu giúp tôi, giúp cô Lương đi. Tôi đảm bảo sau này sẽ kiểm soát tốt cảm xúc, tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến việc giết người nữa.”

 

Quý Nam Tinh: “Trước đây cô từng để lại một bức thư tuyệt mệnh cho nhà trường à?”

 

Tạ Phán Nhi gật đầu: “Ừm, tôi biết nếu để ở nhà thì căn bản không có tác dụng gì, họ nhất định sẽ xé lá thư đi, rồi đổ hết trách nhiệm về cái chết của tôi cho nhà trường. Thế nên tôi đã đặc biệt viết một lá thư tuyệt mệnh gửi đến trường.”

 

Tạ Phán Nhi vừa nói vừa tỏ ra nhẹ nhõm như thể may mà mình đã có tầm nhìn xa: “Sau này quả nhiên bọn họ đã đến trường gây sự, muốn nói rằng tôi tự tử là do áp lực bài vở, thậm chí còn định đổ là trách nhiệm của giáo viên. Cuối cùng, nhà trường đã đưa ra lá thư tuyệt mệnh đó, nói rằng nếu bọn họ còn gây sự nữa thì sẽ đi theo trình tự pháp luật để khởi kiện. Lúc đó họ mới từ bỏ việc đòi tiền nhà trường, vì họ biết cái chết của tôi không liên quan đến trường học, họ biết nếu thật sự đi theo trình tự pháp luật thì họ cũng chẳng được lợi lộc gì.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Thư tuyệt mệnh đã dùng qua rồi, bây giờ lấy ra nữa tác dụng cũng không lớn. Chuyện năm đó trên báo chí đều có ghi lại, tra một chút là ra. Nếu như vậy mà vẫn bị dư luận công kích, thì chỉ có thể đưa ra thứ mới thôi.”

 

Tạ Phán Nhi có chút không hiểu: “Ý cậu là sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Bây giờ bố mẹ cô đều đang nằm trong bệnh viện, đoạn ghi âm đó cũng đủ để chứng minh tình trạng hiện tại của bọn họ là gieo gió gặt bão. Nhưng trong đoạn ghi âm có liên quan đến giáo viên của trường, không phải ai cũng có thể lý trí để nhìn nhận chân tướng của sự việc. Việc đục nước béo cò, đổi trắng thay đen để tạo xung đột và câu view chắc chắn sẽ có. Thế nên lúc này nhà trường cho cô Lương nghỉ dạy, cũng được xem là một hình thức bảo vệ cô ấy. Nếu không, cô có thể tưởng tượng được, nếu để phụ huynh học sinh biết được, họ sẽ gây náo loạn như thế nào.”

 

Tạ Phán Nhi cúi đầu không nói gì. Cô biết chứ, cô cũng đã từng thấy rồi. Rõ ràng cô đã để lại thư tuyệt mệnh, rõ ràng đã nói rõ lý do tự tử, vậy mà những vị phụ huynh đó vẫn đến trường gây sự, đòi nhà trường phải xử lý cô Lương, nói cô không xứng làm giáo viên.

 

May mà lần đó nhà trường đã đứng vững trước áp lực, tuy cũng đã cho cô Lương nghỉ dạy một thời gian, sau đó còn để cô làm giáo viên bộ môn mấy năm, mấy năm gần đây mới bắt đầu làm chủ nhiệm lớp lại.

 

Kết quả là tình hình vừa mới tốt lên chưa được bao lâu, lại vì cái gia đình đó mà xảy ra chuyện. Điều Tạ Phán Nhi lo lắng nhất là vì chuyện này mà khiến cô Lương nản lòng thoái chí, không muốn làm giáo viên nữa.

 

“Tiểu thiên sư, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Còn cách nào cứu vãn được không?”

 

Quý Nam Tinh: “Thư tuyệt mệnh đã dùng rồi, vậy thì quay thêm một đoạn video di ngôn nữa đi.”

 

Tạ Phán Nhi kinh ngạc a lên một tiếng: “Video di ngôn? Quay thế nào ạ? Tôi đã chết rồi mà. Dùng AI tổng hợp thì sẽ bị phát hiện đó.”

 

Quý Nam Tinh cười: “Cô chết rồi, nhưng không phải hồn cô vẫn ở đây sao.”

 

Hết chương 29.

 

Chú thích: Phán Nhi (盼儿) có nghĩa là mong chờ đứa con.

 

Chương 29: Cô Chết Rồi, Nhưng Không Phải Hồn Cô Vẫn Ở Đây Sao?

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên