Chương 29 Tin Tức

 

Chương 29 Tin Tức

 

Ai thích đi thì đi, dù sao cậu cũng không đi.

 

Chu Kỳ An toàn thân bê bết máu nghĩ, trừ phi có người cõng cậu.

 

Tư tiên sinh hung hăng trừng mắt nhìn Chu Kỳ An một cái, đi ra chỗ khác, móc một chiếc điện thoại đen sì trông giống như chiếc điện thoại nắp gập cổ lỗ sĩ ra.

 

Giọng nói của nó rất nhỏ, nhưng với người tiến hóa, thính giác tốt hơn người bình thường rất nhiều.

 

“Alo, đến đón người, phó bản 0814.”

 

“Nếu tôi đi được, tôi còn liên lạc với anh làm chi?”

 

“Bà nó chứ, xe của tôi bị trộm rồi.”

 

“… Tại sao lại mắng bà nó à? Hôm nay anh có nhiều vấn đề thế, không biết tại sao, tự dưng muốn chửi thôi.”

 

Rõ ràng, Tư tiên sinh bất đắc dĩ phải nhăn nhó khó chịu liên lạc với đồng nghiệp.

 

Gần nửa tiếng sau khi cúp điện thoại, Tư tiên sinh vẫn giữ im lặng. Cho đến khi điện thoại đột nhiên rung lên, nó lập tức giống như chăn cừu, hối thúc người chơi đi ra ngoài trang viên.

 

Còn chưa kịp đi đến nơi, đã nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi từ bên ngoài.

 

Người đang chờ dường như không có kiên nhẫn, hoặc nói đúng hơn là tính tình không tốt lắm.

 

Mọi người vô thức bước nhanh hơn.

 

Bên ngoài trang viên Lương Dạ, cạnh bảng hiệu.

 

Một chiếc xe lớn mọc hai cái sừng trâu dừng ở đó, khác với xe buýt thỏ, chiếc xe này có vỏ kim loại, ẩn chứa khí chất lạnh lùng.

 

Người lái xe là một người đầu trâu, cùng là NPC trong phó bản trò chơi, trên mặt người đầu trâu này không có lấy một nụ cười, nó cong ngón tay gõ nhẹ vào vô lăng.

 

Đông.

 

Một âm tiết nhẹ nhàng, thể hiện rõ ràng nó không có kiên nhẫn.

 

“Nhanh lên.”

 

Các người chơi không dám chậm trễ, vội vàng lên xe.

 

Người đầu trâu không nhìn ai, cho đến khi Chu Kỳ An lên xe, nó đột nhiên nheo mắt.

 

Tư tiên sinh ngồi ở chỗ bán vé cũ, khoanh tay nguyền rủa tên trộm đáng chết, có lẽ cuối cùng nó cũng hiểu được một chút tâm trạng bị cướp mất bảo vật của phú Ông Tuân.

 

Chỗ ngồi của cậu sinh viên rất gần Chu Kỳ An, cậu ta liếc mắt nhìn Hàn Lệ bên kia: “Hai người có để lại phương thức liên lạc, sau này có xuống phó bản cùng nhau không? Có thể dẫn tôi theo không?”

 

Chu Kỳ An: “Tôi bị điên à?”

 

Hàn Lệ có thể bán mạng vì sống sót, điều duy nhất đáng khen là cô ta không bỏ rơi Hàn Thiên Sinh trong lúc nguy cấp, chưa đến mức bán đứng người thân. Lập đội với người như vậy, hôm nay tươi cười rạng rỡ, ngày mai có thể tươi cười đâm sau lưng.

 

“Vậy tại sao anh còn …”

 

Trước đó, cậu ta thấy hai người nắm tay rất thân thiết.

 

Chu Kỳ An thản nhiên nói: “Không lập đội, không có nghĩa là không thể làm chuyện khác cùng nhau.”

 

Cậu sinh viên không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đỏ mặt.

 

Đầu đột nhiên bị gõ một cái.

 

Chu Kỳ An thu hồi cái tay gõ hạt óc chó: “Nghĩ trong sáng một chút.”

 

Lúc này cậu sinh viên mới biết mình đã nghĩ lệch lạc, nhưng ngoài việc lập đội hẹn hò, còn có thể làm gì nữa?

 

Trong lúc cậu ta đang băn khoăn không hiểu ra sao thì xe đã tăng tốc.

 

Trên đường trở về vẫn đi qua đường hầm, bên trong sương mù dày đặc, còn kèm theo cả tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng nào đó.

 

Phớt lờ những thứ này, tình trạng mất máu quá nhiều của Chu Kỳ An đang dần thuyên giảm, khi xác định vết thương trên người cũng đang hồi phục, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Đúng lúc cậu đang cử động cổ tay, thân thể theo quán tính lao về phía trước.

 

Cửa sau từ từ mở ra.

 

Hàn Lệ và những người khác xuống xe, rời đi với tốc độ nhanh nhất có thể, cậu sinh viên cũng vội vàng đứng dậy đi theo, Chu Kỳ An không muốn ở chung một không gian với người đầu trâu quá lâu, loại người không để lộ cảm xúc này, còn khó đối phó hơn Tư tiên sinh.

 

Cậu không quay đầu lại mà nhảy xuống xe rời đi.

 

Sau khi tất cả mọi người xuống xe, Tư tiên sinh duỗi đôi chân dài, dựa vào ghế xe, trông chẳng có chút hình tượng nào.

 

“Nói cho anh một tin cực sốc, thánh khí đã bị tên nhóc xuống xe cuối cùng lấy mất rồi, nhưng tôi đã nghĩ ra cách, phải biến cậu ta thành con rối để sai khiến…”

 

Nói một tràng dài, vẫn không thấy người kia nói gì, Tư tiên sinh đá vào ghế lái: “Tôi đang nói chuyện với anh đấy?”

 

Cuối cùng người đầu trâu cũng lên tiếng: “Trên người cậu ta có khí tức rất kỳ quái.”

 

Tư tiên sinh sửng sốt, sau đó ngồi thẳng dậy: “Khí tức gì?”

 

Người đầu trâu: “Bây giờ vẫn chưa thể khẳng định, dù sao thì anh cũng phải cẩn thận một chút.”

 

Nó luôn cảm thấy, trong cơ thể chàng trai trẻ kia ẩn giấu điều gì đó rất nguy hiểm.

 

Sau khi nhảy xuống xe, Chu Kỳ An trở lại thế giới sương mù mờ mịt.

 

Xung quanh trắng xóa một màu, tựa như một cánh đồng tuyết dài vô tận bị mây trắng đè xuống.

 

Rõ ràng chỉ có một con đường, nhưng càng đi về phía trước, người chơi cũng dần dần khôi phục lại hình dáng người bình thường, trong tầm nhìn, cái đầu cá của Hàn Thiên Sinh đã biến mất. Nhưng chỉ có Chu Kỳ An là vẫn bộ dáng yêu nghiệt tóc dài, may mà trong màn sương mù hình ảnh mọi người đều trở nên mờ ảo, cậu mới không quá khác biệt.

 

“Kỳ quái.”

 

Mỗi bước đi về phía trước, khoảng cách giữa cậu và mọi người như được vô hình nới rộng ra.

 

“A a a…” Cậu sinh viên há miệng như muốn nói gì đó, nhưng giọng nói này như vọng lại từ nơi xa xăm, căn bản không nghe rõ.

 

Lại đi về phía trước hai bước, anh em Hàn Lệ và Trần Giam hoàn toàn biến mất, trong nháy mắt, ngay cậu cả sinh viên bên cạnh cũng không thấy đâu.

 

Giữa đất trời bao la, chỉ còn lại Chu Kỳ An lẻ loi độc bộ.

 

Cảm giác yên tĩnh chưa từng có đã tước đoạt mọi giác quan.

 

Có kinh nghiệm lần đầu tiên vào phó bản, Chu Kỳ An cũng không quá lo lắng, bình tĩnh đi thẳng về phía trước.

 

Không biết bao lâu sau, cuối cùng màn sương mù dày đặc cũng tan đi rất nhiều, nhìn từ xa có thể thấy được những tòa nhà cao tầng phản chiếu trên không trung như ảo ảnh.

 

Chu Kỳ An không nhịn được chạy thêm vài bước, khi nhìn thấy khách sạn cũ kỹ đáp xuống mặt đất, cậu lập tức lao ra ngoài.

 

Trời âm u, khu nội thành.

 

Nhân viên phục vụ đang ngái ngủ lau bảng hiệu ở cửa, đột nhiên nhìn thấy một thanh niên tóc xanh chạy đến từ phía cuối đường thì giật nảy mình.

 

Thanh niên nhuộm tóc nhiều vô số, nhưng màu tóc tỏa ra ánh sáng kia chắc chắn không phải tiệm làm tóc nào cũng có thể làm ra được, thoạt nhìn, giống như mô hình 3D chạy ra từ trong game nào đó.

 

Chưa kể đến toàn thân cậu thanh niên đầy máu, quần áo rách nát, lại càng khiến cho người ta khiếp sợ hơn.

 

“Hôm nay là thứ mấy?” Cậu thanh niên tóc xanh không biết từ lúc nào đã đến trước mặt.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhân viên phục vụ: “Thứ, thứ Hai.”

 

Có chênh lệch thời gian, nhưng cũng không quá khác biệt so với tốc độ thời gian trong game.

 

Chu Kỳ An lại biến sắc, nào còn vẻ bình tĩnh như trong màn sương trắng: “Bà nó, sếp nhất định sẽ giết mình mất!”

 

Đột nhiên nghĩ đến điều gì, cậu sờ soạng trên dưới, trong túi vốn trống không, bây giờ chiếc điện thoại đã xuất hiện trở lại.

 

Trên đó còn có hơn một trăm cuộc gọi nhỡ.

 

Chu Kỳ An chỉ cảm thấy trước mắt mình tối sầm.

 

Nhân viên phục vụ run rẩy hỏi: “Chào anh, có, có cần tôi giúp anh báo cảnh sát không?”

 

“Không cần, vừa quay phim xong.” Chu Kỳ An suy nghĩ một chút, bộ dạng bây giờ thật sự không thích hợp xuất hiện ở nơi công cộng, cậu đi đến con hẻm nhỏ, do dự một lúc lâu vẫn gọi điện thoại cho mẹ mình.

 

“Alo, mẹ à, là con.” Sau khi kết nối, Chu Kỳ An vội vàng lên tiếng, sợ đối phương nói ra lời kinh hãi thế tục nào đó: “Mẹ có thể mang cho con hai bộ quần áo không? Con đang… ở con hẻm cạnh khách sạn tổ chức đám cưới hôm đó.”

 

Nói xong thì trực tiếp cúp điện thoại, ngẩng đầu dựa vào tường nhíu mày, nghĩ xem nên đối phó với sếp như thế nào đây.

 

Khoảng mười mấy phút sau, đèn flash ở đầu hẻm đã chiếu vào mắt cậu.

 

“Nhanh vậy…” Những lời tiếp theo của Chu Kỳ An tự động nuốt xuống.

 

Chiếc xe buýt thỏ đáng yêu đang đậu ở đó, trông vô cùng phô trương.

 

Mặc dù đã có suy đoán, nhưng khi thực sự nhìn thấy chiếc xe buýt thỏ, cậu vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ.

 

Mẹ Chu nhìn thấy bộ dạng như ma quỷ của cậu cũng không nói gì, vui vẻ giới thiệu: “Nhìn xem, mẹ mới mua xe cho con đấy.”

 

“!”

 

Mẹ muốn ăn cắp thì ăn cắp đi, đừng nói là mua cho con, cái nồi này con không gánh nổi đâu.

 

“Con ngoan à.” Mẹ Chu châm một điếu thuốc, nhả ra một vòng khói, “Mẹ quyết định liều mạng vì con một lần nữa, mẹ sẽ ra ngoài kinh doanh.”

 

Một bậc phụ huynh đủ tư cách là phải cố gắng nỗ lực để con cái trở thành phú nhị đại.

 

Chu Kỳ An nghe mà mí mắt cứ giật giật, phó bản không mất xu nào, vậy mà mẹ cũng trộm trên đầu người ta được?

 

“Tuổi già nhưng chí chưa già.” Mẹ Chu có chí hướng trở thành phú nhất đại: “Gia cảnh không giàu có, ai muốn gả cho gia đình đơn thân có chồng nghiện rượu, mẹ chồng nghiện thuốc chứ?”

 

Dù sao thì con người chắc chắn là không muốn, vậy chỉ có thể tìm sinh vật khác.

 

Mẹ Chu đang lái xe thầm mắng con nhện nhiều mắt không biết điều, tố chất kém mà mắt nhìn lại cao.

 

Nghe thấy nghiện rượu, Chu Kỳ An cau mày: “Con bỏ lâu rồi.”

 

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, mười ngón tay không nhịn được siết chặt. Trong nháy mắt như trở lại bàn mổ lạnh lẽo sau khi gây mê tỉnh lại, sau ca phẫu thuật ba năm trước, Chu Kỳ An đã mắc chứng rối loạn tâm lý nghiêm trọng, có một khoảng thời gian, cứ nhắm mắt là cậu như trở lại dưới ánh đèn mổ, cậu đã không nhớ rõ mình bị mổ bụng bao nhiêu lần trong mơ rồi.

 

Dao mổ lạnh lẽo và mùi máu tanh nồng nặc chồng chất lên nhau, không ngừng kích thích thần kinh cậu.

 

Cuối cùng, chỉ có thể dựa vào rượu để gây mê chính mình.

 

Vào thời điểm đó, mẹ Chu cũng bắt đầu nghiện thuốc lá.

 

Sau đó, vì thuốc lá và rượu ngon quá đắt, hai mẹ con đành phải tham gia hội hỗ trợ cai thuốc lá và rượu, cưỡng chế cai nghiện.

 

Mẹ Chu đột nhiên hỏi: “Lấy được đồ rồi à?”

 

“Vâng.”

 

Sát khí nhàn nhạt trong mắt Mẹ Chu hơi dịu đi một chút.

 

Chu Kỳ An im lặng cúi đầu.

 

Sự tồn tại của thánh khí có thể khiến mẹ kiêng dè, ít ra tay với mình hơn một chút.

 

Lúc đầu đề nghị lợi dụng con nhện nhiều mắt để lấy thánh khí, trong những lý do mẹ Chu đồng ý, có lẽ cũng có điều này.

 

Hai mẹ con đều không nhắc đến con nhện nhiều mắt, nếu nhện nhiều mắt thật lòng đứng về phía bọn họ, con rắn biển kia sẽ không thoát ra ngoài bằng cách xé rách bụng nó, tất nhiên, nó cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì lớn.

 

Đến lúc đó, mẹ Chu sẽ lại để bọn họ động phòng hoa chúc.

 

Đáng tiếc, tiêu chuẩn đạo đức của cặp quái vật này hơi cao.

 

Lúc đi ngang qua ngã tư, Chu Kỳ An hơi căng thẳng, cậu và mẹ cậu đều không có bằng lái xe buýt cỡ lớn.

 

Mẹ Chu lại rất bình tĩnh, thậm chí còn vi phạm luật giao thông, đặt tay ra ngoài cửa sổ xe: “Gần đây kiểm tra không nghiêm, người ra ngoài cũng ít.”

 

Ban đầu, Chu Kỳ An không cảm thấy câu nói này có gì, cho đến khi về đến nhà, vừa lúc là giờ phát sóng bản tin thời sự.

 

Người dẫn chương trình dùng giọng điệu trang trọng nhưng có phần gấp gáp hơn so với bình thường để đưa tin: “Do ảnh hưởng của hiện tượng toàn cầu nóng lên, tảng băng lớn nhất thế giới tiếp tục tăng tốc trôi ra khỏi Nam Cực, các sinh vật vùng địa cực không có nơi nào để đi, theo những bức ảnh chụp từ trên không mới nhất, trên các tảng băng trôi nổi la liệt xác chim cánh cụt.”

 

“… Có cư dân mạng nói đùa rằng, không cần phải đau lòng cho chim cánh cụt, vì chúng ta sẽ sớm không còn nhà nữa.”

 

“Thành phố Thiên Hải hôm nay có sương mù dày đặc, Thượng Hải biến thành thành phố sương mù.”

 

“Nhiều địa phương không rõ danh tính ở Kinh Đô, Thiên Hải … xuất hiện nhiều vụ mất tích, chính quyền địa phương đã thành lập tổ điều tra.”

 

Đây là chuyện của nửa tháng trước, vì cư dân mạng thảo luận rất sôi nổi trên mạng, nên bản tin thời sự hôm nay cuối cùng cũng đề cập đến, nhưng cũng chỉ là lướt qua.

 

“Tiếp theo là bản tin quốc tế hôm nay.”

 

“Nước S phóng tên lửa thất bại, nguyên nhân cụ thể chưa rõ.”

 

“Nước M ngừng nghiên cứu kế hoạch di cư lên sao Hỏa, cho biết họ gặp phải lực cản không xác định trên bầu trời, có chuyên gia đang lên án chỉ trích là bịa đặt.”

 

Cuối bản tin, người dẫn chương trình ân cần nhắc nhở: “Nhiều thành phố đã đưa ra cảnh báo sương mù dày đặc, xin vui lòng chú ý an toàn giao thông, không ra ngoài khi không cần thiết.”

 

“Bản tin thời sự hôm nay đến đây là kết thúc …”

 

“Cảm ơn quý vị đã đón xem, thời tiết gần đây thay đổi thất thường, chúc mọi người luôn mạnh khỏe, bình an.”

 

Chu Kỳ An đang định đi tắm, nghe thấy câu này thì theo bản năng quay đầu nhìn TV. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy bản tin thời sự nói lời chúc vào cuối chương trình, ngoại trừ các ngày lễ truyền thống, hình ảnh người dẫn chương trình đang sắp xếp bản thảo lóe lên, nhanh chóng chuyển sang quảng cáo.

 

Chu Kỳ An khẽ thở dài, bước vào phòng tắm.

 

Mười mấy phút sau, Chu Kỳ An tắm nước nóng xong đi ra, không thấy mẹ Chu đâu, chắc là chạy xuống lầu trò chuyện với bác Vương rồi.

 

“Gần đây đúng là chuyện này ly kỳ hơn chuyện kia…”

 

Ví dụ như sau đám cưới kỳ quái, trên điện thoại có một đống cuộc gọi nhỡ. Lại không có cuộc gọi nào của thầy giáo ở lớp học ban đêm, rõ ràng thầy ấy là người ghét học sinh trốn học nhất.

 

Chu Kỳ An nhanh chóng ném gã đàn ông kia ra sau đầu, bắt đầu nghiên cứu những thứ khác.

 

Bảng điều khiển trong đầu vẫn có thể gọi ra, nhưng mục đạo cụ thì bị làm mờ, hiện tại không thể sử dụng. So với cột trung tâm thương mại được thêm vào, Chu Kỳ An quan tâm đến diễn đàn hơn.

 

Cậu mở điện thoại quét mã QR, diễn đàn tự động đăng nhập, giao diện vẫn là phong cách cũ kỹ của mười mấy năm trước, trên đó đơn giản nhấp nháy hai chữ: “Úy Lam”.

 

Vừa vào đã thấy thông báo màu đỏ trôi nổi trên cùng của toàn diễn đàn:

 

【Khu vực Yến Dương của Hoa Hạ có người chơi mở ra Thánh khí đầu tiên! Nhanh chóng chúc mừng cậu ta nào!】

 

“Chúc mừng cái đầu nhà mày…”

 

Hết chương 29.

 

Chương 29 Tin Tức

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên