Chương 290: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Hoàn)
Tôi tóm lấy cổ chân cô ta, Hứa Hạ Hạ không đường trốn chạy.
Ba phát súng, tất cả đều trúng đích. Cô ta ngã ngửa thẳng người ra sau rồi ngã vật xuống.
Tôi đứng dậy khỏi mặt đất, cúi đầu nhìn con mắt trái đã nát bét của cô ta. Dù nhìn thế nào đi nữa, cô ta cũng không thể sống nổi. Tôi liếc nhìn thân thể cô ta, rồi bồi thêm hai phát vào bụng.
Phó bản vẫn chưa mở ra. Rốt cuộc là do cô ta chưa chết hẳn, hay là phó bản và cô ta vốn độc lập với nhau?
Tôi nheo mắt, vươn tay bóp cổ cô ta.
Không có động tĩnh.
Tôi bóp cổ cô ta, nhấc bổng cô ta lên khỏi mặt đất rồi quan sát tỉ mỉ. Cơ thể cô ta vẫn còn hơi ấm. Tôi đột ngột xoay họng súng, bắn liền ba phát vào thái dương cô ta. Viên đạn có sức sát thương cực lớn xuyên từ thái dương bên phải, ra từ thái dương bên trái.
Tốc độ của đạn luôn nhanh hơn người.
Thế nên ngay khoảnh khắc cô ta đang giả chết định giãy giụa, viên đạn đã xuyên qua hộp sọ. Bàn tay cô ta vừa giơ lên liền buông thõng xuống.
Cơ thể tôi cũng nhẹ bẫng đi.
Kết giới biến mất, các nhân viên công tác đang vây bên ngoài nhanh chóng chạy về phía tôi.
Tôi đột ngột nhìn về phía Trợ lý, khối ánh sáng bao bọc anh đã tan biến, cả người anh rơi thẳng xuống.
Tôi vung linh khí ra đỡ lấy anh, đi ba bước thành hai mà lao tới ôm anh vào lòng.
Ngay khi vừa chạm vào tôi, anh đã mở mắt.
Tôi không phải là một người lãng mạn, nhưng trong khoảnh khắc anh mở mắt, tôi lại nhớ đến vô số kết cục tốt đẹp trong các câu chuyện cổ tích.
“Anh cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không khỏe không?”
Anh không trả lời tôi, chỉ trừng lớn đôi mắt. Cùng lúc đó, cơ thể tôi cũng đột nhiên trĩu nặng. Cảm giác này và cảm giác của trọng lực gấp mười lần… hoàn toàn giống hệt nhau!
Phản ứng của Trợ lý còn nhanh hơn tôi. Anh đột ngột xoay người, chắn ngay trước mặt tôi.
Tôi nghe thấy tiếng súng.
Cơ thể Trợ lý loạng choạng về phía trước một bước rồi ngã sõng soài xuống đất.
Tôi thấy Lộ Khang đang đứng cách xác Hứa Hạ Hạ không xa, vẻ mặt nửa khóc nửa cười, họng súng chĩa thẳng về phía tôi.
“Kiếp sau, anh nhất định sẽ yêu em!”
Tôi không còn nghe thấy tiếng cô ta nữa.
Vô số tạp âm chói tai tràn vào tai tôi.
Tôi cúi đầu nhìn tấm lưng của Trợ lý, vết thương do đạn bắn ngay vị trí trái tim anh đang không ngừng tuôn máu.
“… Hành Chi?”
Hết chương 290.
