Chương 292: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 2)

Chương 292: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 2)

 

Anh và Hiên Viên ngồi đối diện nhau. Sự kích động ban đầu đã lắng xuống, thay vào đó là nghi ngờ và cảnh giác.

 

Từ rất lâu trước đây, anh đã bắt đầu nghi ngờ Hiên Viên và đã dùng nhiều lần chết để lát đường cho kế hoạch tiếp cận, nhưng vì niềm tin chống đỡ đã sụp đổ nên kế hoạch đã bị gác lại.

 

Không ngờ, đi một vòng lớn, anh vẫn ngồi cùng một bàn với Hiên Viên.

 

Ngoài dự đoán, Hiên Viên trong lời đồn là người cao không thể với tới lại có thái độ khá hòa nhã với anh.

 

“Tôi muốn hỏi về quan điểm của anh đối với sản phẩm mới của chúng tôi.”

 

Hiên Viên tự mình rót hai tách trà, đẩy một tách đến trước mặt anh, ra vẻ khiêm tốn lắng nghe.

 

Lộ Nhân Giai nhận ra, biểu hiện của mình ở hội trường đã quá khác thường. Anh đã quen với cảm giác tồn tại thấp đến đáng sợ của mình, thờ ơ dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, lại không ngờ có người có thể nhìn thấy anh.

 

“Xin lỗi, tôi chỉ vô tình đi lạc vào hội trường.”

 

Vì quá lâu không giao tiếp với ai, nên giọng của Lộ Nhân Giai khàn đặc, phát âm cũng có chút kỳ lạ.

 

Hiên Viên không hề tức giận, ngược lại còn hứng thú nhìn anh, “Anh đã tu luyện công pháp đặc biệt, có thể che giấu tung tích, giảm cảm giác tồn tại sao?”

 

Quả nhiên, đối phương đã sớm phát hiện ra điều bất thường.

 

“Phải.”

 

Hiên Viên nghe vậy, cười nói: “Có hứng thú trở thành môn khách của nhà Hiên Viên chúng tôi không?”

 

Lộ Nhân Giai nhìn cậu chăm chú, anh muốn nở một nụ cười dịu dàng đáng tin cậy như ngày xưa, nhưng đã quên mất phải cười như thế nào, nụ cười cứng đờ như con rối, trông có chút kỳ dị.

 

“Tất nhiên rồi.”

 

……..

 

Hiên Viên rất có hứng thú với cảm giác tồn tại thấp của anh, thường xuyên mang anh theo bên mình.

 

Bề ngoài anh là vệ sĩ của Hiên Viên, cùng cậu ấy ra vào các sự kiện lớn. Hiên Viên trông có vẻ như vừa gặp đã thân với anh, không có chút cảnh giác nào.

 

Nhưng thực tế, những người bảo vệ ẩn mình trong bóng tối mà Lộ Nhân Giai có thể cảm nhận được đã có hơn hai mươi người. Chưa kể đến bản thân Hiên Viên cũng là một tu tiên giả có thực lực cực kỳ đáng sợ. Nếu anh định ra tay với Hiên Viên, ngay khoảnh khắc ra tay sẽ bị biến thành cái sàng.

 

Nhưng anh không có ý định ra tay với Hiên Viên, nên những nguy hiểm đó đều không thành vấn đề. Công bằng mà nói, Hiên Viên đối xử với anh không tệ, với tư cách là một ông chủ, Hiên Viên hào phóng sảng khoái, thông cảm cho cấp dưới, lại tỉ mỉ tinh tế, rất dễ khiến người ta nảy sinh xúc động “kẻ sĩ chết vì tri kỷ”. Nhưng những điều này chẳng có tác dụng gì với Lộ Nhân Giai. Sau khi trải qua trận động đất, anh đối với việc trao đi chân tình luôn kính nhi viễn chi. Dù đối phương là người duy nhất có thể “nhìn thấy” mình cũng không được.

 

Nhưng nhờ sự gần gũi của Hiên Viên, anh nhanh chóng nắm rõ mạng lưới quan hệ của cậu ấy.

 

Sau đó, anh bắt đầu thu thập các tài liệu liên quan. Cảm giác tồn tại cực thấp giúp anh thu thập tài liệu như cá gặp nước.

 

Cũng vì vậy mà anh phát hiện, bên cạnh Hiên Viên của kiếp này không có cô bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nhưng lại có vô số người chủ động ngả vào lòng.

 

Có phụ nữ, cũng có đàn ông.

 

Lúc đầu Lộ Nhân Giai không để tâm đến chuyện này. Với điều kiện của Hiên Viên, việc được người khác theo đuổi là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Điều anh quan tâm hơn là, hình như cảm giác tồn tại của mình gần đây đã tăng lên. Anh không thể nghênh ngang đi thu thập tài liệu được nữa.

 

Đương nhiên, cũng không thể tùy tiện tìm một siêu thị, ngủ tạm một đêm ở góc nào đó nữa.

 

Cảm giác này đặc biệt rõ rệt khi ở bên cạnh Hiên Viên. Khí chất chói lóa của chính Hiên Viên đã cưỡng ép tách anh ra khỏi màu nền của môi trường.

 

Khi ở bên cạnh Hiên Viên, ngay cả những mối đe dọa tử vong cũng ít đi.

 

Ngày đầu tiên làm vệ sĩ cho Hiên Viên, trong một ngày cậu ấy đã chứng kiến anh né được hàng chục “mối đe dọa tử vong bất ngờ”, nửa đùa nửa thật hỏi anh: “Thân thủ tốt đấy, thân thủ của anh không phải là luyện được từ việc né những nguy hiểm này chứ? Anh thường xuyên gặp phải chuyện này sao? Có phải bị trúng lời nguyền không?”

 

Đối mặt với sự im lặng của anh, nụ cười trên mặt Hiên Viên biến mất, cậu ấy gọi người đến kiểm tra sức khỏe cho anh.

 

Đương nhiên là chẳng kiểm tra ra được gì.

 

Hiên Viên cau mày, băn khoăn không hiểu, rồi tặng không ít pháp bảo phòng ngự cho anh.

 

Nhưng kỳ lạ là, từ đó về sau, anh gần như không còn gặp phải mối đe dọa tử vong nào nữa, những pháp bảo đó cũng chưa từng được dùng đến.

 

Lần duy nhất gặp nguy hiểm sau đó, là khi anh bị thương trong một trận đấu, lúc về nhà ngồi đả tọa điều tức thì đột nhiên phát sinh tâm ma, được một cuộc điện thoại của Hiên Viên đánh thức khỏi ảo cảnh, đoạt lại một mạng.

 

Hiên Viên là mấu chốt để phá giải cục diện.

 

Anh đã xác nhận điều này và bắt đầu cố ý tiếp cận Hiên Viên.

 

Nhưng mà, Hiên Viên vẫn luôn rất hứng thú với anh, lại trở nên mơ hồ xa cách.

 

Lộ Nhân Giai mất cả một ngày mới phân tích ra được nguyên nhân.

 

Hiên Viên cảm ứng với cảm xúc rất nhạy bén, có thể phân biệt rõ ràng đối phương tiếp xúc với mình là thiện ý hay ác ý, có phải là có mục đích khác hay không.

 

Đối mặt với Hiên Viên, những tính toán đơn thuần là không thể thực hiện được, ít nhất thì anh cũng phải pha trộn một chút chân tình vào trong sự tính toán của mình.

 

Mặc dù Lộ Nhân Giai không thể hoàn toàn tin tưởng một ai đó, nhưng việc khiến bản thân có cảm tình với Hiên Viên vẫn rất dễ dàng.

 

Dù sao thì, Hiên Viên quả thực là một cấp trên không tồi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Sau khi anh điều chỉnh lại tâm thái, thái độ của Hiên Viên đối với anh quả nhiên trở lại như thường.

 

Mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

 

Cho đến khi cuối cùng anh cũng chú ý đến sự bất thường trên người những kẻ chủ động ngả vào lòng Hiên Viên.

 

……..

 

“Đây là người thứ mấy trong tháng này rồi?”

 

“Người thứ mười chín.”

 

Hiên Viên nghe vậy, bực bội bóp sống mũi.

 

Người theo đuổi Hiên Viên quá nhiều.

 

Nhiều đến mức bất thường.

 

Những người theo đuổi này có lai lịch thân phận bí ẩn, mang theo bí kíp công pháp, kỳ trân dị bảo, khóc lóc đòi được cùng Hiên Viên chung sống. Ngay cả những truyện sảng văn không có não nhất cũng chẳng dám viết như vậy.

 

Quan trọng nhất là, sau khi bị Hiên Viên từ chối, bọn họ liền biến mất, mà những người bên cạnh Hiên Viên, ngoại trừ Lộ Nhân Giai, không ai nhớ đến bọn họ.

 

Giống như bị mắc kẹt trong một trò chơi chỉ có hai người chơi, tất cả những người khác đều là NPC trong game, cứ cách một khoảng thời gian lại bị định dạng lại một lần.

 

Hai người bắt đầu bàn bạc cách giải quyết.

 

Nhưng mà, kế hoạch mà họ thảo luận đã không được thực hiện.

 

Đêm đó, Lộ Nhân Giai đang ngồi đả tọa đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh đáng sợ.

 

Luồng sức mạnh này đến từ linh hồn. Giống như có một vị khách không mời mà đến, muốn đẩy linh hồn của anh ra khỏi cơ thể.

 

Đoạt xá!

 

Sức mạnh của đối phương mạnh mẽ đến đáng sợ, anh nhanh chóng che giấu linh hồn của mình.

 

Sau đó, anh thấy cơ thể mình tự cử động.

 

“Lũ ngốc này, nghe thấy không giới hạn số người, có thể tự do công lược là từng đứa một sốt sắng chen vào, giờ thì hay rồi, để tổng tài cảnh giác rồi.”

 

Công lược gì?

 

Anh thấy trước mặt “mình” hiện lên một bảng ánh sáng trong suốt, bảng ánh sáng phát ra âm thanh, đáp lại.

 

【Vâng, nhiệm vụ công lược không khuyến khích nhiều người tham gia, dễ gây ra sự cảnh giác của người bản địa.】

 

【Nhưng thế giới này khá đặc biệt, khởi động lại mấy chục lần cũng không ai công lược thành công, cấp trên muốn cho thêm vài người thử.】

 

“Hừ, đồ vô dụng cộng với đồ vô dụng, vẫn là đồ vô dụng mà thôi!”

 

“Cứ để đám ngu xuẩn đó dùng thân phận giả do hệ thống tạo ra để công lược tổng tài đi, còn tao dùng cơ thể đoạt xá này, chắc chắn sẽ đi trước một bước.”

 

Lộ Nhân Giai thấy “mình” đi đến trước gương, hài lòng ngắm nhìn khuôn mặt và thân hình của cơ thể này.

 

“Không ngờ đấy, một người qua đường Giáp mà lại trông khá ưa nhìn.”

 

“Nhưng theo tình tiết của tiểu thuyết gốc, người qua đường Giáp này không phải nên chết vào năm mười sáu tuổi, trở thành người qua đường đầu tiên trên con đường thành công của tổng tài sao?”

 

“Chính vì Tổng tài nghe tin người qua đường này bị xe tải đâm chết, mới phát minh ra ô tô lái tự động bằng trí tuệ nhân tạo có chức năng phanh khẩn cấp.”

 

“Sao người qua đường Giáp này vẫn còn sống?”

 

【Có thể là do hiệu ứng cánh bướm mà công lược giả mang lại.】

 

“Chậc, dù sao cũng không quan trọng, chỉ là một người qua đường Giáp thôi.”

 

“Sự tồn tại của hắn chính là chết đi với tư cách là một người qua đường học giỏi có phẩm chất tốt, sau đó trở thành viên đá nền đầu tiên cho bá nghiệp của bá đạo tổng tài.”

 

Đầu óc Lộ Nhân Giai ong ong.

 

Những nghi ngờ bấy lâu nay cuối cùng cũng có lời giải đáp.

 

Thảo nào sau năm mười sáu tuổi anh bắt đầu đối mặt với cái chết hết lần này đến lần khác.

 

Thảo nào sau năm mười sáu tuổi cảm giác tồn tại của anh bắt đầu giảm đi một cách điên cuồng.

 

Thảo nào sau khi bị Hiên Viên chỉ ra điều bất thường, số lần bị đe dọa tử vong của anh đã giảm đi đáng kể.

 

Hóa ra là vì, anh đáng lẽ phải chết vào năm mười sáu tuổi.

 

Hóa ra chẳng có nhân thiện, chẳng có giai tích, chẳng có Lộ Nhân Giai nào cả.

 

Anh chỉ là người qua đường đầu tiên chứng kiến sự trỗi dậy của nhân vật chính.

 

Chỉ là một người qua đường Giáp.

 

Hết chương 292.

 

Chương 292: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 2)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên