Chương 292: Quay Trúng Rồi!

Chương 292: Quay Trúng Rồi!

 

Nghe Đường Vũ An nói vậy, thực lòng thì Chu Khởi rất muốn nói là, làm gì có chuyện đồ ngon như thế lại được quay trúng hết cùng một lúc chứ? Thế nhưng khi nhớ lại những kinh nghiệm trước đây, anh do dự một chút rồi quyết định ngậm miệng lại cho lành.

 

Trong khi đó, Đường Vũ An đã bắt đầu tiếp tục quay thưởng rồi.

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 1000 điểm tích lũy.】

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 88 điểm tích lũy.】

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 10 điểm tích lũy.】

 

“Anh Tiểu Khởi, sắp ra hàng xịn rồi!” Mặc dù ba lần liên tiếp đều là điểm tích lũy, nhưng Đường Vũ An không những chẳng nản lòng, mà ngược lại càng thêm hưng phấn.

 

Chu Khởi có chút cứng nhắc gật đầu, đồng thời trái tim cũng treo ngược lên cổ họng theo từng vòng quay của cậu. Lần sau liệu có thực sự ra hàng xịn không đây? Sẽ quay trúng cái gì nhỉ?

 

Đường Vũ An lại ấn nút quay lần nữa, kim của Vòng Quay May Mắn cứ quay mải miết, cuối cùng dừng lại ở….

 

【Chúc mừng! Bạn đã nhận được đạo cụ đặc biệt “Viên Bi Định Thân”.】

 

“Oa! Một viên bi mới toanh!”

 

Tuy không quay trúng được băng gạc, nhưng Đường Vũ An vẫn rất phấn khích, cậu vội vàng nhận lấy viên bi rồi lấy ra xem.

 

【Viên Bi Định Thân.】

 

Mô tả: Viên bi thuộc bộ sưu tập Kỳ Diệu. Một hai ba, người gỗ!

 

Trạng thái: Đã buộc định.

 

Đây là một viên bi màu xanh lục, kích thước và hình dáng cũng tương tự như mấy viên trước.

 

Đường Vũ An đọc to: “Một hai ba, người gỗ?”

 

Chu Khởi tiếp lời cậu: “Không được nói, không được động đậy à?”

 

“Hình như lại là một viên bi khống chế cực mạnh!” Đường Vũ An nhìn về phía Chu Khởi, “Anh Tiểu Khởi, anh thử xem sao nhé?”

 

Nếu chỉ là định thân thôi thì…. Ít nhất chắc cũng không đến nỗi hành hạ người ta vừa khóc vừa cười như viên bi Vui Vẻ và viên bi Sầu Muôn đâu nhỉ?

 

Chu Khởi chần chừ một lát rồi gật đầu.

 

Đường Vũ An liền bấm đồng hồ bấm giờ, đồng thời dùng viên bi chạm nhẹ vào người Chu Khởi một cái.

 

“Anh Tiểu Khởi, anh thấy thế nào?”

 

Chu Khởi nhìn cậu, không nói gì.

 

“Thật sự không cử động được à?” Đường Vũ An vươn ngón tay ra, chọc nhẹ vào má anh một cái.

 

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp mềm mại, cậu nhanh chóng chuyển từ chọc sang sờ, lòng bàn tay vuốt ve lên gò má của Chu Khởi. Hàng mi dài của Chu Khởi khẽ run lên, nhưng cơ thể vẫn bất động như tượng.

 

“Thật sự là hoàn toàn không nhúc nhích được luôn à?”

 

Đường Vũ An nắm lấy một bàn tay của anh kéo lên, sau khi buông ra, tay của Chu Khởi cứ thế lơ lửng ngay tại vị trí cậu vừa thả.

 

“Cũng không nói được luôn hả anh?”

 

Ánh mắt Đường Vũ An rơi xuống đôi môi của Chu Khởi, cậu bỗng nhiên im bặt, ánh mắt như dính chặt vào đó. Cậu không hề để ý thấy, những vệt đỏ ửng đã bắt đầu lan từ cổ Chu Khởi lên đến mặt. Khi Đường Vũ An từ từ ghé sát lại gần, tiếng hít thở của Chu Khởi cũng dần trở nên nặng nề hơn…. Khoảng cách giữa hai người đã rất gần, rất gần rồi, chỉ cần cậu tiến thêm một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa….

 

Đường Vũ An khẽ ngước mắt lên, chạm mắt với Chu Khởi, cậu mím môi, lí nhí nói: “Anh Tiểu Khởi, em hôn anh được không?”

 

Hàng mi của Chu Khởi run rẩy dữ dội.

 

Đường Vũ An cười hì hì: “Im lặng cũng là một cách bày tỏ thái độ mà, anh không nói gì nghĩa là anh đồng ý rồi nhé.”

 

Chu Khởi: “…”

 

Trong lúc nội tâm anh đang giằng xé kịch liệt, thì cậu thiếu niên đã nghiêng người tới, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng áp lên môi anh. Khác với những lần hôn trộm như chuồn chuồn đạp nước, chỉ chạm nhẹ rồi rời đi như trước kia. Đường Vũ An nhẹ nhàng hôn lên môi Chu Khởi. Không biết có phải do quá căng thẳng hay không, mà môi vừa chạm vào, cậu đã cảm thấy cái chỗ tiếp xúc kia như bị tê dại mất rồi.

 

Môi kề môi, tiếng tim đập của cả hai mạnh đến mức tưởng chừng như đang vang lên ngay sát bên tai. Chẳng cần ai dạy, Đường Vũ An cứ theo bản năng vươn đầu lưỡi ra, thăm dò liếm nhẹ lên cánh môi của Chu Khởi.

 

Hàng mi dài của Chu Khởi càng run rẩy dữ dội hơn, cơ thể cũng khẽ giật nhẹ, nhưng ngặt nỗi bị Viên Bi Định Thân trói buộc, anh hoàn toàn không thể cử động, chỉ đành mặc kệ cho Đường Vũ An làm loạn. Tất nhiên, suy cho cùng thì cậu vừa ngây thơ, vừa không có kinh nghiệm, lại chẳng có chỗ nào để học hỏi, thế nên những bước tiếp theo…. Đường Vũ An chịu chết, thật sự chẳng biết phải làm sao tiếp nữa. Cuối cùng cậu đành lùi lại một bước, hai bên má đỏ bừng bừng như trái cà chua chín.

 

Sau khi chạm phải ánh mắt của Chu Khởi, cậu thiếu niên liền cúi gằm mặt xuống, trán tựa vào vai anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh.

 

Nhiệt độ trong khoang xe bỗng chốc tăng vọt.

 

Giờ phút này, Chu Khởi chỉ cảm thấy máu trong người mình như đang sôi sùng sục, khổ nỗi anh bị khóa cứng ngắc, đến một ngón tay cũng không nhúc nhích nổi.

 

Đã thế, Đường Vũ An còn ghé vào tai anh thầm thì.

 

“Em hôn được anh rồi… Hì hì.”

 

Giọng nói của thiếu niên vừa nhẹ vừa mềm, mang theo vài phần đắc ý, nhưng nói xong cậu lại vùi mặt vào hõm cổ anh, hai tay càng siết chặt lấy anh hơn, như để giải tỏa cảm giác xấu hổ trong lòng.

 

“…”

 

Chu Khởi nhắm mắt lại, anh hít sâu mùi hương trên người Đường Vũ An, từ từ bình ổn lại cảm xúc của mình, lại muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào tận đáy lòng. Mặc dù nụ hôn này đến sớm hơn so với kế hoạch của anh, cũng chẳng giống với tưởng tượng của anh chút nào, nhưng mà…. Cái cảm giác được Đường Vũ An kiên định thích mình, được cậu nồng nhiệt ôm lấy thế này, cảm giác đó thực sự rất tuyệt.

 

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cuối cùng cũng hết mười phút.

 

Đường Vũ An vừa cảm nhận được Chu Khởi có thể cử động là ngay lập tức muốn bỏ chạy, thế nhưng Chu Khởi đâu có cho cậu cơ hội đó. Anh giơ hai tay lên, kéo Đường Vũ An vào lòng mình, ôm chặt lấy cậu.

 

Phát hiện Chu Khởi không làm gì mình, Đường Vũ An đang hoảng loạn dần dần thả lỏng, cảm giác căng thẳng qua đi thì nỗi thất vọng lại ùa tới.

 

“Em còn tưởng anh sẽ túm em lại, đè ra hôn tới tấp một trận chứ…” Cậu lầm bầm nhỏ xíu.

 

Chu Khởi: “…”

 

Anh không kìm được mà hít sâu một hơi, trong lòng thầm niệm chú: Phải đợi An An thành niên…. Phải đợi đến lúc công khai với người lớn…. Mãi một hồi lâu sau, cuối cùng anh cũng bình tĩnh lại được.

 

Anh buông Đường Vũ An ra, lấy một chai nước khoáng tu ừng ực một hơi hết sạch, sau đó mới cứng nhắc chuyển chủ đề: “Đã thử nghiệm xong Viên Bi Định Thân rồi, chúng ta tiếp tục quay thưởng đi.”

 

“Vâng….”

 

Đường Vũ An thất vọng đáp một tiếng, đành vỗ vỗ má cho tỉnh táo lại, rồi tiếp tục công cuộc quay thưởng vừa nãy.

 

Theo động tác gạt tay của cậu, kim của Vòng Quay May Mắn bắt đầu xoay tít. Có điều, lần này Đường Vũ An vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị nụ hôn ban nãy, tâm trí đâu có để vào chuyện quay thưởng, nên cũng chẳng buồn chú ý.

 

Kết quả….

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng sản phẩm trung cấp thuộc hệ Ma pháp “Băng gạc trị thương sơ cấp”, vui lòng xem chi tiết tại tại Chợ bán buôn.】

 

Đường Vũ An nhìn thông báo của hệ thống mà ngơ ngác mất vài giây, rồi sau đó mới phản ứng lại được.

 

“Oa! Là băng gạc!”

 

Nghe thấy tiếng cậu, Chu Khởi cũng sững người, phải mất một lúc mới hiểu cậu đang nói gì.

 

“Băng gạc trị thương sơ cấp à?”

 

“Đúng thế!”

 

Đường Vũ An vội vàng ủy quyền món hàng mới nhận được này cho Chu Khởi.

 

Băng gạc trị thương sơ cấp có giá bán là 500 điểm tích lũy một cuộn, đắt hơn nhiều so với đợt Khuyến Mãi 7 Ngày, nhưng so với công dụng của nó thì cái giá này quả thực là quá hời.

 

Chu Khởi không nhịn được mà hít sâu một hơi khí lạnh, thật sự quay trúng rồi? Sau khi quay được đạo cụ đặc biệt, lại quay trúng luôn cả món hàng đã ước ao!

 

Anh nhìn cái giá này, bỗng nhiên hỏi: “Trong Cửa Hàng Vị Diện, băng gạc trị thương sơ cấp bán giá bao nhiêu?”

 

“Để em xem nào.” Đường Vũ An mở cửa hàng vị diện ra, nói: “1000 điểm tích lũy.”

 

“Có cái nào giá cao hơn 1000 điểm không?”

 

Đường Vũ An lọc thử một chút, sau đó lắc đầu.

 

Vẻ mặt của Chu Khởi lại lần nữa trở nên kỳ quái. Ai cũng biết là giá bán cao nhất trong cửa hàng vị diện có thể gấp mười lần giá trị thực, nếu như không có cái nào vượt quá 1000 điểm, vậy chẳng phải chứng tỏ…. những thương nhân vị diện khác đều lấy nguồn từ đợt Khuyến Mãi 7 Ngày sao?

 

Nói cách khác, cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai quay trúng món hàng băng gạc trị thương sơ cấp này? Tất nhiên là phỏng đoán này cũng chưa chắc đã đúng, dù sao thì có nguồn hàng từ đợt Khuyến Mãi 7 Ngày, các thương nhân vị diện khác cũng biết giá gốc của băng gạc trị thương sơ cấp là bao nhiêu. Trong trường hợp đó, giá cả vẫn sẽ biến động tùy theo nhu cầu cung cầu của thị trường, nhưng mà…. Chu Khởi vẫn cảm thấy phỏng đoán của mình có khả năng là đúng.

 

Hàng hóa cấp bậc này không thể nào tràn lan được, người quay trúng chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà hôm nay, loại hàng hóa kiểu này…. bọn họ đã quay trúng tận hai loại!

 

Chu Khởi không nhịn được mà nhìn sang Đường Vũ An. Thiếu niên mặt mày hớn hở, đang thao tác trên bảng điều khiển để ủy quyền hai món hàng cực kỳ thiết thực, có thể cứu mạng trong lúc nguy cấp này cho ba mẹ của mình.

 

Cảm nhận được ánh mắt của Chu Khởi, Đường Vũ An ngước lên nhìn anh, rồi cười tít mắt: “Anh Tiểu Khởi, có hai thứ này rồi, sau này chắc chắn sẽ có nhiều người sống sót hơn cho mà xem!”

 

Chu Khởi khựng lại một chút, ánh mắt dần trở nên dịu dàng, anh gật đầu.

 

“Ừ, em quay tiếp đi.”

 

“Vâng!”

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 166 điểm tích lũy.】

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng “Bánh kem dâu tây” 1.】

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 1000 điểm tích lũy.】

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 100 điểm tích lũy.】

 

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng 688 điểm tích lũy.】

 

Không biết có phải vận may lúc trước đã dùng hết rồi hay không, mà 5 lần liên tiếp sau đó chẳng quay được món gì cho ra hồn cả. Cuối cùng cũng chỉ còn lại hai lượt.

 

Vì những món đồ trước đó quay được đã quá tốt rồi, vậy nên Đường Vũ An cũng chẳng thấy tiếc nuối gì, quay được đồ tốt thì càng hay, không được thì để lần sau quay tiếp vậy. Nếu bảo bây giờ cậu đang mong muốn thứ gì nhất, thì chắc chắn không gì khác ngoài Đá định vị vị diện rồi….

 

Đường Vũ An lại ấn nút quay.

 

【Thật đáng tiếc, chúc bạn may mắn lần sau!】

 

Đường Vũ An ngẩn ra một lúc, rồi vô cùng ngạc nhiên bật thốt lên một câu: “Anh Tiểu Khởi, lần đầu tiên em quay vào ô không trúng đó!”

 

Chu Khởi cũng thấy lạ, nhưng ngẫm lại thì thế này mới là bình thường chứ!

 

Làm gì có ai mà đỏ mãi được?

 

“Còn một lượt cuối cùng thôi.” Đường Vũ An nói.

 

Lúc Chu Khởi đang định an ủi Đường Vũ An một chút, định bảo hôm nay quay được chừng nấy đồ tốt là đủ rồi, thì thấy thiếu niên bỗng mở to hai mắt, không thể tin nổi mà thốt lên:

 

“Anh Tiểu Khởi, em trúng rồi!”

 

“Trúng…. trúng cái gì cơ?” Chu Khởi ngớ người, nói năng cũng lắp bắp.

 

“Đá định vị vị diện!”

 

“!!!”

 

Chu Khởi cũng trợn tròn mắt theo, anh có cảm giác như mình nghe nhầm vậy….

 

“Đá định vị vị diện, chẳng phải trước đây chúng ta thấy nó xuất hiện trong đợt Khuyến Mãi 7 Ngày sao?”

 

“Dạ đúng rồi.”

 

Đường Vũ An gật đầu lia lịa: “Nhưng về sau nó có xuất hiện nữa đâu, em dùng hết sạch thẻ làm mới rồi mà cũng chẳng thấy.”

 

Vừa nói cậu vừa chọn nhận thưởng, rồi lấy viên đá đó ra cho Chu Khởi xem.

 

Chu Khởi cầm lấy viên đá ngắm nghía một hồi, phát hiện đúng là Đá định vị vị diện không sai đi đâu được, tâm trạng nhất thời bỗng trở nên thật phức tạp.

 

Anh cũng phấn khích y hệt Đường Vũ An, nhưng lại cảm thấy cứ như đang mơ vậy, thế mà cũng quay trúng được á?

 

“Tuyệt thật đó! Lần này còn chẳng tốn xu nào!” Đường Vũ An cười nói.

 

Giá bán của Đá định vị vị diện trong đợt Khuyến Mãi 7 Ngày cũng đâu có rẻ, mặc dù bọn cậu dùng thẻ giảm giá nên cũng tiết kiệm được kha khá, nhưng bớt được đồng nào hay đồng nấy mà!

 

“Quả nhiên là người ta không thể cứ đen mãi được, sáu lần trước toàn ra đồ linh tinh, chắc là để dồn vận may cho cú chốt hạ này đây mà!”

 

Nghe vậy, khóe miệng Chu Khởi lại giật giật.

 

Anh mân mê viên Đá định vị vị diện trong tay, suy nghĩ một chút rồi không kìm được mà dặn Đường Vũ An: “Câu này em đừng có nói với người khác nhé.”

 

“Hả?” Đường Vũ An chớp chớp mắt, có chút khó hiểu.

 

Nhìn bộ dạng đáng yêu của thiếu niên, Chu Khởi ngập ngừng một lát rồi lại đổi ý: “Thôi không sao, em muốn nói thì cứ nói đi.”

 

Cùng lắm là bị người ta đánh thôi chứ gì, có anh bảo kê là được rồi.

 

Hết chương 292.

 

Chương 292: Quay Trúng Rồi!

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên