Chương 293: Ta Đến Rồi Đây
Phân giáo Thương Thần Giáo, gần Pháo đài Viêm Long.
“Thưa Thần quan đại nhân, Pháo đài Viêm Long lại phái sứ giả tới, bọn họ muốn đàm phán thêm lần nữa….”
Lão Mặc nhắm mắt, ngồi ngay ngắn trên ghế, vẻ mặt ông lão thâm sâu khó lường.
“Cho hắn ta vào đi.”
“Vâng!”
Người truyền tin vội vã chạy ra khỏi phòng. Bên ngoài căn phòng là vùng đất mà phân giáo Thương Thần Giáo này đang chiếm giữ.
Để thuận tiện cho việc khai thác Viêm thạch dưới lòng đất, lãnh địa của bọn họ đã mở rộng ra xa cả mấy ngàn mét —— tất nhiên là Lão Mặc cũng rất biết chừng mực, ông không hề mở rộng về phía Pháo đài Viêm Long. Chỉ có điều, các thành viên bang phái sống quanh Pháo đài Viêm Long, về cơ bản đều đã bị phân giáo Thương Thần Giáo thu nạp hết rồi. Hiện tại số lượng tín đồ sống ở đây đã lên tới hơn hai vạn người, trong đó thậm chí còn có một bộ phận là những người sống ở tầng lớp dưới đáy xã hội, bọn họ đã chạy từ trong Pháo đài Viêm Long ra.
Nếu không phải gần đây Hỏa Long bước vào thời kỳ ngủ đông, cộng thêm viện trợ của Thần sứ đại nhân và các nhân viên khác trong khu giao dịch, thì muốn lo nước uống cho chừng này người là chuyện không tưởng! Lão Mặc cũng mệt mỏi lắm rồi, nếu không phải nhờ có thuốc tăng cường thể chất mà Thần sứ đại nhân ban cho, giúp cơ thể ông khỏe mạnh hơn, thì e là ông đã gục ngã từ lâu rồi.
Mà việc giáo hội mở rộng quy mô lớn như vậy, cuối cùng cũng đã khiến Pháo đài Viêm Long chú ý. Hơn hai vạn người so với cả triệu dân trong Pháo đài thì chẳng thấm vào đâu, nhưng một tổ chức tôn giáo đã hình thành quy mô như thế này thì lại là mối nguy hiểm cực kỳ lớn.
Pháo đài Viêm Long lập tức phái người tới, vốn định tiêu diệt thẳng tay, thế nhưng thực lực mà Thương Thần Giáo thể hiện ra lại khiến bọn họ phải e dè…. Hơn hai vạn tín đồ này, có lẽ trong quá khứ chỉ là một đám cát rời, cũng chẳng ai chịu hy sinh vì người khác, ban đầu gia nhập Thương Thần Giáo cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi. Nhưng mà, khi Thương Thần Giáo thực sự làm đúng như những gì mình rao giảng, thực hiện đúng mọi điều được mô tả trong giáo lý, thậm chí còn tốt hơn và nghiêm ngặt hơn cả tưởng tượng của bọn họ, thì sức mạnh gắn kết được tạo ra cũng vượt xa mọi dự đoán.
Có lẽ những tín đồ này chưa thực sự tin vào Thần Thương Nghiệp, nhưng bọn họ tin tưởng tuyệt đối vào Thần quan và Thánh tử của mình! Bọn họ tin rằng chỉ có Thần quan, chỉ có Thánh tử mới có thể dẫn dắt bọn họ sống sót trên mảnh đất hoang tàn này! Hơn nữa, còn là sống một cách đường đường chính chính, sống cho ra dáng một con người! Tất cả những kẻ muốn phá hủy điều này đều là kẻ thù của bọn họ. Bất cứ ai muốn làm hại Thần quan và Thánh tử thì phải bước qua xác của bọn họ trước đã!
Khi binh lính của Pháo đài Viêm Long phải đối mặt với một đội quân đã hình thành được linh hồn như thế này, bọn họ đã thất bại thảm hại. Dù sao thì Pháo đài Viêm Long cũng chỉ phái ra chưa đến năm ngàn người. Tuy phần lớn là dị năng giả, nhưng trong Thương Thần Giáo cũng chẳng thiếu dị năng giả. Bọn họ vốn dĩ là những kẻ lăn lộn sống tồn trên vùng đất hoang tàn đến tận bây giờ, một khi đã liều mạng thì sức mạnh bùng nổ sẽ vô cùng kinh khủng. Ngược lại, binh lính Pháo đài tuy có kinh nghiệm phong phú trong việc đối đầu với dị thú, nhưng kinh nghiệm chiến đấu giữa người với người thì lại rất ít, đồng thời bọn họ cũng chẳng liều mạng được như đám tín đồ Thương Thần Giáo này. Thế nên khi trận chiến diễn ra, quân Pháo đài đã nhanh chóng thua tan tác.
May mà Lão Mặc kịp thời ngăn lại, không đuổi cùng giết tận đám binh lính này, nên mới có đường để hòa hoãn về sau.
Mấy ngày sau, Pháo đài Viêm Long phái sứ giả đến đàm phán. Bọn họ đưa ra mức thù lao hậu hĩnh, chỉ cần giải tán cái phân giáo Thương Thần Giáo này, Lão Mặc và Cam Lâm có thể tiến vào Pháo đài, hưởng thụ cuộc sống sung túc. Còn hơn hai vạn tín đồ kia sẽ do Pháo đài thu nhận, bọn họ cũng hứa sẽ không làm khó dễ gì đám tín đồ này. Nói thật lòng thì, đây là một cám dỗ cực lớn đối với Lão Mặc và Cam Lâm. Chẳng phải ban đầu bọn họ dựng lên cái cờ hiệu Thương Thần Giáo này là để tự bảo vệ mình hay sao? Giờ ngọn lửa Thương Thần Giáo cháy càng ngày càng to, nhưng cuộc sống của bọn họ cũng đâu có khá khẩm hơn chút nào. Ngoại trừ việc ăn uống ngon lành hơn thì ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, ăn không ngon ngủ không yên.
Tuy nhiên, Lão Mặc cũng đủ tỉnh táo để nhận ra vấn đề.
Đúng là nếu vào được Pháo đài Viêm Long, biến mấy triệu dân đó thành khách hàng thì chắc chắn sẽ tạo ra khối tài sản khổng lồ. Nhưng nếu ông giải tán phân giáo vào lúc này, chẳng khác nào con hổ tự bẻ nanh vuốt của mình, chỉ còn nước bó tay chịu trói. Thứ chờ đợi ông và Cam Lâm ở phía trước, tuyệt đối không phải là con đường trải đầy hoa hồng đâu.
Thế nên, dù áp lực tâm lý đã sắp vượt quá giới hạn chịu đựng, nhưng Lão Mặc vẫn từ chối sứ giả. Quyết định của ông cũng khiến các tín đồ thở phào nhẹ nhõm, sĩ khí của giáo hội lại dâng cao ngùn ngụt, chỉ với hơn hai vạn người cỏn con đó nhưng mà lại thực sự sinh ra dũng khí chống lại được Pháo đài Viêm Long…. Lão Mặc cũng chẳng biết nói gì cho phải nữa.
Thú thật thì, tuy trận đầu đã giành được thắng lợi, nhưng ông chẳng có chút niềm tin nào vào những trận chiến tiếp theo cả. Đó là Pháo đài sở hữu hàng triệu dân cơ mà. Dù được xây dựng ở vùng đất Hỏa Long hoạt động mạnh, nhưng mà bao nhiêu năm nay vẫn sừng sững không ngã đấy thôi….
Sau khi làm lãnh tụ giáo hội, Lão Mặc mới càng hiểu rõ hơn, ông biết sức mạnh của Pháo đài khủng khiếp đến mức nào. Trong pháo đài có hàng triệu nhân khẩu, số lượng vật tư tiêu thụ mỗi ngày khổng lồ đến mức nào. Rốt cuộc thì Pháo đài Viêm Long đã làm thế nào để gánh vác được lượng thức ăn và nước uống tiêu thụ khủng khiếp như vậy?
Ở trong Pháo đài Viêm Long, liệu có ai đó sở hữu sức mạnh tương tự như Thần Thương Nghiệp hay không? Chỉ nghĩ đến thôi, trong lòng Lão Mặc đã dâng lên cảm giác bất lực vô cùng. Ông biết sức mạnh của Pháo đài Viêm Long là không thể nào địch lại nổi, cho nên khi đối mặt với sứ giả của Pháo đài Viêm Long, ông cũng giữ thái độ khách sáo, từ chối cũng khá uyển chuyển, đồng thời bày tỏ ý muốn tránh né….
Ông muốn dẫn đám tín đồ này rời đi, chỉ cần rời khỏi địa phận của Pháo đài Viêm Long, chắc Pháo đài sẽ buông tha cho bọn họ thôi nhỉ?
Còn về hướng chạy trốn thì ông cũng đã tính toán xong xuôi rồi.
Trên diễn đàn nhân viên, ông đã làm quen được với “Trường Thanh” của Mái ấm Hoang Thành —— nhìn cái tên là biết ngay cũng là một lão già giống như ông rồi. Hai người đã kết bạn, còn thường xuyên trao đổi riêng với nhau. Chuyện xây dựng Mái ấm “Hoang Thành – Cự Phong – Lâm Hải” ông cũng có nghe nói tới, chỉ cảm thấy thán phục không thôi, trong lòng liền nảy sinh ý định đến nương nhờ.
Tuy ông không biết Hoang Thành và núi Cự Phong ở đâu, nhưng Lâm Hải Trấn thì ông có nghe qua, cũng biết được phương hướng đại khái. Chỉ là, dù sao cũng phải dẫn theo hơn hai vạn người di cư, gian nan trắc trở trên đường đi là điều có thể lường trước được, cho nên ông cũng có chút do dự.
Thêm vào đó….
“Bao giờ Thần sứ đại nhân mới đến vậy nhỉ?” Trong phòng, Cam Lâm sốt ruột hỏi.
“Đừng vội.”
Lão Mặc mở mắt ra. Mặc dù trong lòng ông cũng đang hoảng loạn lắm, nhưng làm thần côn lâu năm rồi, ông đã luyện được cái thói quen dù trời có sập xuống cũng phải giữ vẻ bình tĩnh, vững vàng như núi Thái Sơn.
Dù thế nào đi nữa cũng phải giữ cho bằng được cái thần thái.
“Thần sứ đại nhân vẫn chưa giáng lâm, tức là thời cơ chưa đến.” Lão Mặc bình thản nói, “Thời cơ chín muồi, tự khắc ngài ấy sẽ đến.”
Khoảng mười phút sau, người truyền tin lại chạy vào bẩm báo.
“Thưa Thần quan đại nhân, sứ giả của Pháo đài Viêm Long đã đến rồi, đã sắp xếp cho bọn họ đợi ở tế đàn.”
“Ừ.”
Lần đàm phán trước, Lão Mặc không gặp riêng sứ giả, lần này ông cũng làm y như vậy. Mặc dù tốc độ phát triển nhanh đến chóng mặt của cái phân giáo này thường khiến ông đau đầu, nhưng tình cảm ông dành cho phân giáo này thực ra sâu đậm hơn bất kỳ ai. Ông thà dẫn các tín đồ đi xa xứ chứ không muốn thỏa hiệp với Pháo đài Viêm Long.
Tất nhiên, còn một điểm nữa là…. Giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu cặp mắt nhìn vào, vấn đề an toàn của ông và Cam Lâm cũng sẽ được đảm bảo nhiều hơn.
Lão Mặc khoác áo choàng lên, tay nắm chặt Lưỡi Hái Phi Vũ đã được khắc minh văn, dẫn theo Cam Lâm ung dung bước ra khỏi Thánh sở.
Khi bọn họ được các tín đồ vây quanh đi đến tế đàn, đã có sáu người nam nữ lạ mặt bị trói tay đứng đợi ở quảng trường. Bọn họ chính là sứ giả đàm phán do Pháo đài Viêm Long phái tới.
“Ông chính là Thần quan của Thương Thần Giáo?”
Khi người đàn ông trung niên cầm đầu nhìn sang, trong lòng Lão Mặc liền dâng lên một linh cảm chẳng lành. Ông không tiến lên nữa mà theo bản năng đẩy Cam Lâm đang đứng bên cạnh mình ra xa.
Ngay giây tiếp theo, vài con dao găm kim loại bất ngờ ngưng tụ giữa không trung rồi xé gió lao vù vù về phía Lão Mặc!
Trước mặt Lão Mặc, một bức tường đất đã kịp thời mọc lên khỏi mặt đất, thế nhưng bức tường đất đó cũng chẳng thể nào ngăn cản được những con dao găm đang lao tới, mấy con dao găm kim loại kia xuyên thẳng qua tường đất, tuy Lão Mặc đã nghiêng người né tránh, nhưng vẫn bị một con dao đâm xuyên qua người.
Ông ôm lấy vết thương, ngã gục xuống đất.
“Ông ơi!”
“Thần quan đại nhân!”
Mắt Cam Lâm như muốn nứt ra. Những vệ sĩ vây quanh bọn họ, người thì vội vàng chạy tới đỡ lấy Lão Mặc, kẻ thì lao về phía sáu người nam nữ kia.
“Ông ơi! Ông có sao không?”
Cam Lâm đỡ lấy Lão Mặc, tay run rẩy móc từ trong túi ra một lọ thuốc trị thương sơ cấp, định đút cho ông uống.
Kết quả Lão Mặc lại đẩy cậu bé ra, lắc đầu nói: “Chạy mau! Đừng lo cho ông nữa, chạy càng xa càng tốt!”
Rõ ràng là người của Pháo đài Viêm Long đã mất hết kiên nhẫn, mà lần tiếp kiến sứ giả trước đó đã giúp bọn chúng biết ai là lãnh đạo thực quyền của cái phân giáo Thương Thần Giáo này. Cho nên, bọn chúng đã thực hiện chiến dịch đánh rắn phải đánh đầu!
Trong lòng Lão Mặc thầm ân hận, ân hận vì ông đã không thận trọng, đáng lý ra ông không nên dẫn Cam Lâm theo cùng…
Một lão già như ông có chết cũng không sao, nhưng Cam Lâm nhất định phải sống!
“Mau đưa Thánh tử rời khỏi đây!”
Thấy Cam Lâm không chịu bỏ chạy một mình, Lão Mặc đành phải ra lệnh cho những người khác đưa cậu ta rời đi.
Vệ sĩ của Thương Thần Giáo đã lao vào đánh nhau với sáu nam nữ kia, thế nhưng tiểu đội dị năng giả mà Pháo đài Viêm Long phái tới lần này có cấp bậc cao hơn bọn họ rất nhiều. Rõ ràng trước khi đưa tới đây đã tịch thu toàn bộ vũ khí và trang bị rồi, còn trói tay trói chân lại, vậy mà vẫn chẳng ảnh hưởng gì đến sức chiến đấu của bọn chúng cả!
“Thần Thương Nghiệp? Thần quan? Xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Đám vệ sĩ còn chưa kịp đưa Cam Lâm rời đi thì một giọng nói chế giễu nhàn nhạt đã lọt vào tai bọn họ. Lão Mặc sững sờ, ông ôm vết thương khó nhọc ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một bóng người chẳng biết đã xuất hiện bên cạnh bọn họ từ lúc nào. Tất cả vệ sĩ đều không hề phát hiện ra hắn ta đã đến đây bằng cách nào!
Lão Mặc nhìn tên dị năng giả cường đại này, trong lòng không nhịn được mà nảy sinh cảm giác tuyệt vọng, điều ông lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra….
Chẳng lẽ hôm nay bọn họ thực sự phải bỏ mạng tại đây sao?
Ngay lúc Lão Mặc định cầu xin bọn chúng tha cho Cam Lâm một con đường sống, thì thông báo của hệ thống bỗng nhiên vang lên.
Có người gửi tin nhắn riêng cho ông, người gửi là: Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang.
Lão Mặc ngẩn người, vội vàng kiểm tra tin nhắn.
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang: Ta đến rồi đây!】
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang: Gõ phím 1, đồng ý dâng hiến toàn bộ lãnh địa dưới danh nghĩa của ông cho ta.】
Mắt Lão Mặc lập tức đỏ hoe.
Đồng thời, ông cũng biết đây là một cơ hội!
Thế là, sau khi gõ phím 1, ông bỗng nhiên dùng Lưỡi Hái Phi Vũ chém về phía tên dị năng giả đang ung dung kia, nhân lúc hắn ta nhíu mày lùi lại, Lão Mặc vội vàng lấy thuốc trị thương sơ cấp ra uống một ngụm. Tiếp đó, ông đứng dậy, kìm nén cơn đau thấu tim, bước từng bước một đi lên đài cao của tế đàn, dang rộng hai tay hô to lên trời: “Hỡi Thần Thương Nghiệp vĩ đại, con nguyện ý dâng hiến tất cả lãnh địa của mình cho Ngài!”
“Xin Ngài hãy giáng xuống thần tích, che chở cho những tín đồ trung thành của Ngài, để các tín đồ của ngài không phải bỏ mạng trong tay kẻ thù!”
Trên đài cao vốn đã lắp đặt thiết bị khuếch đại âm thanh, ông vừa hô lên một cái là tất cả mọi người đều nghe thấy. Dưới đài cao, các tín đồ đều đỏ cả mắt, liều mạng chiến đấu với dị năng giả của Pháo đài Viêm Long, còn vẻ mặt của sáu tên dị năng giả kia thì ngày càng lạnh lẽo.
Tên dị năng giả vừa chế giễu Lão Mặc ban nãy cũng lại lần nữa thoắt cái xuất hiện trên đài cao.
“Quả nhiên là tà giáo! Cái loại tổ chức như thế này nên sớm bị tiêu diệt đi!”
Hắn ta lạnh lùng nói, khẩu súng trong tay cũng đã giơ lên nhắm thẳng vào đầu Lão Mặc.
“Đừng mà!”
Cam Lâm và các tín đồ đều điên cuồng lao về phía đài cao, nhưng với tốc độ của bọn họ thì làm sao mà kịp, kết quả là…. Ngay khoảnh khắc tên kia bóp cò, tất cả dị năng giả đến từ Pháo đài Viêm Long bỗng nhiên biến mất tại chỗ. Còn viên đạn mà tên kia bắn ra, vốn dĩ sắp găm vào đầu Lão Mặc, lại lơ lửng giữa không trung ngay trước sự chứng kiến của bao người.
Cùng lúc đó, hai bóng người mặc áo choàng đeo mặt nạ cứ thế lẳng lặng xuất hiện trên đài cao.
Người mặc áo choàng đeo mặt nạ đen chỉ cần đưa tay ra chộp một cái là đã bắt gọn viên đạn trong tay. Còn bóng người đeo mặt nạ bạc thì đáp xuống trước mặt Lão Mặc.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Lão Mặc, một giọng nam thanh niên ôn hòa vang lên.
“Không sao rồi.”
Chỉ thấy người đó giơ tay về phía Lão Mặc: “Thần Thương Nghiệp sẽ che chở cho ông.”
Một luồng ánh sáng vừa rực rỡ vừa dịu dàng hiện lên trong lòng bàn tay người đó, ánh sáng ấy bao trùm lấy Lão Mặc, khiến ông cảm thấy vô cùng ấm áp, mọi đau đớn và mệt mỏi cũng đều tan biến hết. Đợi đến khi ánh sáng tan đi, vết thương đang chảy máu không ngừng của Lão Mặc cũng đã hoàn toàn lành lặn.
Ông kinh ngạc bò từ dưới đất dậy, đưa tay sờ sờ vào chỗ vết thương của mình.
“Mình… mình khỏi rồi sao?”
Dưới đài cao, Cam Lâm là người đầu tiên phản ứng lại, cậu ta cũng chẳng lao lên nữa mà quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ.
“Cảm tạ Thần sứ đại nhân giáng lâm! Cảm tạ Thần Thương Nghiệp đã ban xuống thần tích che chở cho chúng con!”
Các tín đồ vốn đang chiến đấu, tự dưng mất mục tiêu nên thực ra cũng đang ngơ ngác lắm. Thấy Cam Lâm quỳ xuống, bọn họ cũng theo bản năng buông vũ khí, quỳ rạp xuống đất theo, bắt chước lời của Cam Lâm hô vang về phía đài cao, còn những tín đồ khác đang chạy tới cũng lần lượt quỳ xuống.
Người mặc áo choàng đeo mặt nạ bạc từ từ bay lên giữa không trung, người đó hơi cúi đầu, sau đó lại giơ tay lên lần nữa.
“Hành động dũng cảm và lòng trung thành của các người rất đáng được khen thưởng.”
“Thần Thương Nghiệp sẽ che chở cho các người.”
Ánh sáng lại lần nữa bừng lên trong lòng bàn tay của người đó, bao trùm lấy toàn bộ tế đàn. Các tín đồ tắm mình trong luồng ánh sáng vô cùng thiêng liêng đó, ban đầu chỉ thấy dễ chịu, nhưng rất nhanh sau đó bọn họ lại phát hiện —— những vết thương do chiến đấu với dị năng giả ban nãy, vậy mà đang tự lành lại!
Vậy là, Thần Thương Nghiệp thực sự đã phái sứ giả xuống trần gian rồi sao?!
Hết chương 293.
