Chương 296: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 6)

Chương 296: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 6)

 

Lộ Nhân Giai thừa nhận, đầu óc mình đã trống rỗng một lúc khi bị hôn.

 

Không phải là bối rối vì rung động, mà là tức giận vì bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

 

Đây là một hình thức khiêu khích và sỉ nhục khác.

 

Anh ngẩng đầu đáp trả, đây không phải là một nụ hôn, mà là dã thú cắn xé lẫn nhau.

 

Anh cắn bị thương lưỡi của Hiên Viên, mùi máu tanh lan tỏa trong khoang miệng, nhưng cậu ấy là một kẻ điên, luôn luôn hiếu thắng, nhất định phải phân cao thấp trên môi lưỡi.

 

Trận chiến này, Lộ Nhân Giai cao tay hơn một bậc.

 

Hơi thở của Hiên Viên yếu đi một chút, rơi vào thế hạ phong, cuối cùng nhận thua, bèn vứt thuốc trị thương và băng gạc xuống, còn để lại một câu,

 

“Sống cho tốt vào, tôi còn chưa chơi đủ đâu.”

 

Hiên Viên nhặt chiếc ô cán dài rơi bên cạnh che trên đầu, giống như lúc đến, ẩn mình vào trong màn mưa đêm.

 

Ánh đèn đường dõi theo bóng cậu ấy, có khoảnh khắc soi sáng đường nét trên gương mặt của cậu ấy, cũng soi sáng vết thương nhỏ bị cắn trên môi.

 

Khóe miệng cậu ấy vẫn còn vương vết máu.

 

……..

 

Lộ Nhân Giai không biết mọi chuyện đã phát triển đến bước này như thế nào.

 

Sau đêm mưa đó, anh vẫn tìm mọi cơ hội để ám sát Hiên Viên. Nhưng mỗi khi họ đấu đá xong, lần nào cũng đều kết thúc bằng một nụ hôn.

 

Về võ công họ khó phân cao thấp, nhưng về mặt môi lưỡi giao tranh thì Hiên Viên chưa bao giờ thắng được anh, thế nên lòng hiếu thắng càng lúc càng mạnh.

 

Lộ Nhân Giai không hiểu tại sao mình vẫn chưa bôi độc lên môi – chỉ cần ngồi chờ thỏ đến, đợi Hiên Viên tự chui đầu vào lưới là được.

 

Có lẽ là, chỉ một mình anh bước đi trong dòng thời gian dài đằng đẵng quá cô đơn, anh vẫn chưa muốn để kiếp này kết thúc sớm. Hoặc là, anh càng có được nhiều thông tin về Hiên Viên, lại càng cảm thấy đối phương không giống như mình tưởng tượng.

 

Chính bản thân anh cũng không hiểu.

 

Tóm lại, thứ anh không thiếu nhất chính là thời gian.

 

Biến cố xảy ra vào một đêm khuya.

 

— Không, hay nói đúng hơn là, biến cố đã xảy ra từ lâu, chỉ là ngày càng trở nên quyết liệt hơn thôi.

 

Đằng sau những Công Lược Giả này, dường như có thứ gì đó đang hạn chế hành động và thời gian của bọn chúng, bọn chúng mãi vẫn không công lược được Hiên Viên, vậy nên bọn chúng cũng ngày càng sốt ruột.

 

Thế là bọn chúng từ bỏ ý định cảm hóa, bầu bạn, chuyển sang đi theo con đường “cứu rỗi”. Bọn chúng gây chiến, ám sát, tập kích, hạ độc, dùng mọi thủ đoạn để làm suy yếu thế lực của Võ Lâm Minh và Hiên Viên, hòng kéo cậu ấy xuống vũng bùn, sau đó ra vẻ cao thượng đưa tay ra cứu giúp, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

 

Hiên Viên cảm thấy phiền không chịu nổi, bèn quyết định giăng một cái bẫy, tóm gọn bọn chúng trong một lưới.

 

Kế hoạch lần này có độ bảo mật rất cao, ngay cả Thiên Cơ Lâu cũng chỉ dò la được đến mức đó. Vì vậy, Lộ Nhân Giai không ngờ rằng, vào đêm khuya, người mà mình đã ám sát hàng chục lần lại gõ cửa sổ nhà mình.

 

Cậu ấy ngồi xổm bên cửa sổ, vầng trăng tròn sau lưng, áo choàng trên người rủ xuống phía sau, giống như đôi cánh chim bị gãy.

 

Có đôi khi Lộ Nhân Giai thực sự không hiểu được suy nghĩ của Hiên Viên, anh không hiểu tại sao sau khi cậu ấy bị trọng thương lại chạy đến nhà mình, nói như thể hiển nhiên, “Tôi bị thương rồi, cho tôi ở nhờ một thời gian.”

 

Giống như anh không hiểu nụ hôn trong đêm mưa đó.

 

Hiên Viên trước mắt lúc này, yếu ớt, mình đầy thương tích, giết rất dễ dàng. Cây bút máy trong tay anh chỉ cần khẽ lướt một cái là có thể cắt đứt yết hầu của cậu ấy.

 

Hiên Viên đã tự tay đưa dao cho anh.

 

Chỉ cần khẽ lướt qua một cái.

 

Mục đích anh tiếp cận Hiên Viên, mục tiêu thay thế cậu ấy trở thành nhân vật chính, suy đoán về việc thế giới khởi động lại, đều có thể thực hiện được.

 

Chỉ cần khẽ lướt qua một cái.

 

Máu của Hiên Viên nhỏ giọt trên mu bàn chân anh.

 

Vẫn còn ấm nóng.

 

Giống như đêm mưa đó, máu chảy ra từ người anh đã làm ướt bàn tay của Hiên Viên.

 

Mặt anh không một chút cảm xúc nhìn con mồi táo bạo trước mắt, bóp cổ cậu ấy rồi hôn xuống.

 

Cảm giác tức giận và ham muốn là những thứ có thể chuyển hóa cho nhau. Anh rũ mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì khó thở của Hiên Viên, và cả vết máu trên má cậu ấy nữa.

 

Chính anh cũng không rõ cơn giận vô cớ này bắt nguồn từ đâu, nên chỉ có thể trả lại nguyên vẹn cho đối phương.

 

Hiên Viên ngất đi, được anh ôm vào trong lòng.

 

Rõ ràng anh nhìn thấy, trước khi Hiên Viên ngất đi, khóe miệng còn mang theo ý cười. Hiên Viên lấy thân mình làm mồi nhử, muốn kéo cả anh vào ván cờ này.

 

Nhưng anh lại không muốn.

 

Khả năng thu thập thông tin của Thiên Cơ Lâu cực kỳ đáng sợ, anh nhanh chóng nắm rõ toàn bộ kế hoạch bố trí của Hiên Viên.

 

Anh nhốt Hiên Viên vào mật thất của Thiên Cơ Lâu.

 

Hiên Viên lại rất ngoan ngoãn, tỉnh lại phát hiện mình bị nhốt cũng không có hành động nào quá khích, rõ ràng bị che mắt che tai, còn cảm thấy rất thú vị, không giống như tù nhân, mà giống như coi đây là nơi nghỉ dưỡng, ngay cả anh cũng bị coi như đối tượng tiêu khiển.

 

Rõ ràng anh dùng nụ hôn để đút thuốc chỉ là trả thù sự khiêu khích trong đêm mưa đó, nhưng lần nào Hiên Viên so tài cũng thua anh, lại còn vòng tay qua cổ anh, đầu ngón tay quấn lấy đuôi tóc anh, cười tủm tỉm hỏi anh, “Lâu chủ đại nhân của ta, anh coi tôi là cấm kỵ sao?”

 

“Cấm kỵ chỉ hôn thôi sao?”

 

“Anh định khi nào thì tiến hành bước tiếp theo? Nếu anh không được, hay là để tôi.”

 

Đúng là nói bậy bạ.

 

Những ngày như vậy trôi qua hơn một tháng.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cho đến một ngày, Hiên Viên nói, “Tôi phải đi rồi.”

 

Tim anh đột nhiên hẫng một nhịp.

 

Thực ra anh cũng đã sớm dự liệu được ngày này.

 

Anh biết, xích Huyền Băng Thiết không thể trói được Hiên Viên, Thiên Cơ Lâu cũng không thể giam được cậu ấy.

 

Nhưng tại sao lại phải đi?

 

“Cậu cứ ở lại đây không tốt sao?”

 

Không tốt sao?

 

Anh có thể sống một cách bình thường, Hiên Viên cũng không cần chết, không cần phải đối mặt với vô số Công Lược Giả.

 

Tại sao lại phải đi?

 

Hiên Viên nói, bên ngoài còn rất nhiều việc chờ cậu ấy xử lý.

 

Phải, anh biết.

 

Hiên Viên là võ lâm minh chủ, là thủ lĩnh của một thế lực, một tháng này cậu ấy không lộ diện, là để dẫn rắn ra khỏi hang, hiện nay giang hồ đã có dấu hiệu hỗn loạn.

 

Ngoài Hiên Viên ra, không tìm được một võ lâm minh chủ nào khác khiến tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục, Hiên Viên mất tích, tất nhiên sẽ xảy ra tranh chấp.

 

Nhưng thế giới này chưa từng đối xử tốt với anh, sống chết của người khác thì có quan hệ gì với anh đâu.

 

Anh đối mặt với Hiên Viên.

 

Mãi một hồi lâu sau, anh vẫn tháo xiềng xích trên chân Hiên Viên.

 

Không phải vì anh động lòng trắc ẩn với thế nhân, mà chỉ vì anh biết rõ, có những người không thể trói buộc được.

 

Anh quan sát mấy kiếp, chuẩn bị những món ăn hợp khẩu vị cho Hiên Viên.

 

Môi trường ấm áp thoải mái.

 

Vô số bí tịch quý giá.

 

Tất cả những điều này cũng không thể trói buộc được cậu ấy.

 

Nghĩ đến đây, ngọn lửa trong lòng anh cháy càng lúc càng dữ dội, thế là anh xoay người định rời đi, chỉ sợ giây tiếp theo sẽ hối hận về việc mình đang làm.

 

Chỉ không ngờ rằng, Hiên Viên gọi anh lại, rồi đứng trên giường, từ trên cao hôn xuống.

 

Hiên Viên đắc ý tận hưởng cảm giác từ trên cao nhìn xuống, giống như một con mèo ăn vụng được cá.

 

Đúng là một con mèo hư.

 

Ngọn lửa giận không nơi phát tiết của anh, cuối cùng cũng đã tìm được lối thoát. Anh ép Hiên Viên đến loạn nhịp thở, loạn cả sự điềm tĩnh.

 

Trời đất dường như biến mất, xung quanh là một mảng hỗn độn.

 

Hiên Viên bị ép phát ra một tiếng rên khẽ.

 

Anh như bị sét đánh, đột ngột buông người ra, Hiên Viên ngồi trên giường, thở dốc nhìn anh.

 

Đuôi mắt bị anh hôn đến đỏ ửng, ngay cả lông mi cũng trở nên ướt át, dính những giọt nước mắt li ti.

 

Anh đột ngột che mắt Hiên Viên lại.

 

Hiên Viên không hiểu, chớp mắt một cái, lông mi ẩm ướt lướt qua lòng bàn tay anh, để lại cảm giác ẩm ướt thật vi diệu.

 

Giống như bị động vật nhỏ cọ vào.

 

Lại giống như bị ai đó liếm vào lòng bàn tay.

 

Anh nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh, anh nói bừa một câu, như để che đậy sóng gió trong lòng mình.

 

Nhưng vừa mở miệng, giọng nói khàn khàn đã tố cáo anh—

 

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có phản ứng.

 

Rõ ràng chỉ là một nụ hôn.

 

Rõ ràng lúc này vẫn ăn mặc chỉnh tề, lại giống như bị lột trần đứng trong tuyết, vô cùng thảm hại.

 

Cái đầu lạnh lùng mà anh tự hào, lúc này là một mớ hỗn loạn.

 

Vậy mà Hiên Viên còn hỏi anh, “Thiên Cơ Lâu có định liên hôn với Võ Lâm Minh không?”

 

“Ý của tôi là, ngài không định cho tôi một danh phận sao?”

 

Nghe như một câu nói đùa.

 

Nhưng họ đều biết, đây không phải là nói đùa.

 

Đầu óc anh trống rỗng.

 

Bởi vì khi Hiên Viên hỏi như vậy, trái tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp.

 

Anh chỉ có thể quay người, che giấu sự thảm hại của mình, vội vàng rời đi, để lại một câu, “Cậu nên đi rồi.”

 

Anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Hiên Viên.

 

Nhưng anh không thể ở lại.

 

Nếu anh ở lại, anh không biết nên trả lời thế nào.

 

Hết chương 296.

 

Chương 296: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 6)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên