Chương 296: Đó Chính Là Thần Tích!

Chương 296: Đó Chính Là Thần Tích!

 

Đường Vũ An nhìn cái hồ dưới chân, vì không biết kích thước cụ thể nên quả cầu nước đầu tiên chỉ lấp được một nửa. Đã bắt đầu rồi thì không có lý do gì lại bỏ dở giữa chừng, thế là dưới sự chứng kiến của mọi người, lại thêm một quả cầu nước to hơn lúc nãy xuất hiện giữa không trung, ầm ầm rơi xuống lòng hồ bên dưới.

 

Cái hồ vốn chỉ đầy một nửa, trong nháy mắt nước đã tràn trề.

 

Nước bắn tung tóe làm ướt sũng những người đang đứng trên bờ, mãi đến lúc này, bọn họ mới phát hiện cảnh tượng trước mắt không phải là ảo giác.

 

Tuy nhiên, Đường Vũ An đã nói muốn tặng cho Lão Mặc một ốc đảo, chỉ có nước hồ thì đương nhiên không thể gọi là ốc đảo được, cho nên…. Chu Khởi đang lơ lửng bên cạnh cậu cũng giơ hai tay lên.

 

Anh nhanh chóng bắt một thủ quyết — đây là chiêu thức Cố Thiên Lý đã dạy cho anh.

 

Tiểu Vân Vũ Thuật!

 

Khoảnh khắc thủ quyết hoàn thành, nước trong hồ nhanh chóng bốc hơi bay lên, tụ lại trên bầu trời, rất nhanh đã hình thành từng đám mây. Cùng với việc Chu Khởi liên tục truyền linh năng, tầng mây tích tụ càng lúc càng dày, nhanh chóng chuyển sang màu đen. Khi bầu trời bắt đầu lất phất mưa bay, đám người trên sườn núi vừa mới kịp nhặt cằm lên lại một lần nữa làm rớt cằm xuống đất. Bọn họ dang hai tay ra chạm vào những hạt mưa, cảm nhận được hạt mưa mát lành thấm vào da thịt, ai nấy đều lộ rõ vẻ cuồng nhiệt và vui sướng đến cực độ.

 

Mưa rồi! Mưa thật rồi này!

 

Đã bao lâu rồi bọn họ không nhìn thấy nước mưa?

 

Ở cái nơi sa mạc khô hạn khắc nghiệt như thế này, một năm mà có được một trận mưa đã là chuyện lạ rồi, mà kể từ sau trận mưa từ mấy tháng trước khi Hỏa Long bắt đầu hoạt động, những người sống quanh vùng Pháo đài Viêm Long này thực sự chưa được thấy một giọt mưa nào nữa cả!

 

Mọi người reo hò nhảy múa trong mưa, nhưng động tác của Chu Khởi thì vẫn chưa dừng lại. Anh điều khiển tầng mây bay về bốn phía, cố gắng để nước mưa tưới tắm từng tấc đất của Mái ấm Viêm Long.

 

Mà Đường Vũ An cũng chẳng để mình rảnh rỗi chút nào.

 

Cậu lấy hạt giống cỏ ra, đây là loại cỏ biến dị mà trước kia Khang Khang tìm thấy trên thảo nguyên, bây giờ loại cỏ này đã mọc đầy khắp các ngóc ngách của Mái ấm Thảo Nguyên rồi. Đường Vũ An chỉ cần dùng chức năng danh sách vật phẩm kéo một cái, vậy là có được hàng chục triệu hạt giống cỏ. Bây giờ, cậu dùng dị năng hệ Phong, gieo rắc những hạt cỏ này xung quanh hồ nước. Những hạt cỏ này rất nhẹ, gió thổi một cái là bay tứ tung.

 

Chu Khởi cũng rất biết cách phối hợp, vừa điều khiển mây mưa, vừa lấy tinh thạch hệ Mộc ra, kích hoạt linh năng hệ Mộc bên trong, mây mưa cuốn theo linh năng hệ Mộc rơi xuống mặt đất. Được nước mưa tưới tắm và linh năng hệ Mộc kích thích, những hạt cỏ vừa rơi xuống đất đã bắt đầu bén rễ nảy mầm nhanh chóng, mọc ra những chiếc lá xanh non mơn mởn.

 

Đường Vũ An cũng từng nghĩ đến việc gieo hạt giống dây Tinh Liên Quả biến dị, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cậu vẫn chọn cỏ chăn nuôi biến dị. Tuy dây Tinh Liên Quả biến dị có thể ra quả, cũng có thể làm đất đai màu mỡ, nhưng lượng nước cần thiết quá lớn, còn cỏ chăn nuôi biến dị vốn dĩ đã sinh tồn được trên thảo nguyên có hai mùa mưa nắng rõ rệt, không chỉ có sức sống mãnh liệt hơn mà còn có thể giữ nước trong đất. Như vậy, trận mưa bọn họ tạo ra mới có ý nghĩa, không đến mức bị mặt trời gay gắt làm bốc hơi nhanh chóng. Hơn nữa, thảm cỏ có thể làm giảm nhiệt độ bề mặt đất, vừa giảm sự bốc hơi nước, vừa tạo điều kiện sinh sống cho các loài động thực vật khác.

 

Vốn dĩ việc cải tạo hệ sinh thái như thế này cần đến vài năm mới hoàn thành, thế nhưng dưới sự trợ giúp của dị năng, chưa đến nửa ngày mà cái hố sâu khô cạn giữa sa mạc lúc trước, nay đã biến thành một ốc đảo xanh mướt, có mặt hồ sóng nước dập dềnh, có cỏ xanh mơn mởn!

 

Lão Mặc đứng trên sườn núi nhìn đồng cỏ, ông ngẩn ngơ nhìn quanh bốn phía, nước mắt ông lão đã chảy dài trên gương mặt già nua từ lúc nào.

 

Thật, thật sự là… là ốc đảo rồi!

 

“Đây là thần tích!”

 

Trong đám đông bỗng vang lên một tiếng hô lớn, các tín đồ nhao nhao quỳ rạp xuống đất. Khi trận mưa này bắt đầu rơi, các tín đồ của Mái ấm Viêm Long đã bị thu hút tới đây, tất cả mọi người đều đổ về để chứng kiến thần tích này diễn ra.

 

“Cảm tạ Thần Thương Nghiệp!”

 

“Cảm tạ sứ giả của Thần minh!”

 

Lần này, bọn họ hoàn toàn không cần Lão Mặc điều phối, tất cả các tín đồ đã đồng thanh hô vang.

 

Tất cả đều quỳ lạy trên mặt đất, khiến cho nhóm người Đàm Kiếm Bình vẫn còn đang đứng ở đó trông vô cùng lạc quẻ và nổi bật. Bọn họ ngàn vạn lần không ngờ tới, vậy mà mình lại có thể chứng kiến cảnh tượng này.

 

“Chẳng lẽ trên đời này thực sự có thần linh à?” Một thành viên lẩm bẩm nói.

 

Có thủ đoạn thông thiên như vậy, sao lại không tính là thần linh được chứ?

 

“Ngân Quang và Ô Nguyệt này chắc chỉ là con người thôi…. họ là những dị năng giả hùng mạnh.” Lâm Tùng nói.

 

Chỉ là, dị năng mà họ thể hiện ra không chỉ có một loại…. Đa hệ dị năng vốn đã hiếm, lại còn tu luyện đến mức cường đại như thế này thì chưa từng thấy bao giờ!

 

“Họ cũng chỉ là thần sứ thôi.” Đàm Kiếm Bình hạ giọng nói, “Thủ đoạn có thể giảm nhiệt độ trên diện rộng như vậy…. trước đây mọi người đã từng thấy chưa?”

 

Vừa rồi chỉ trong nháy mắt, nhiệt độ môi trường thực sự đã giảm xuống đột ngột.

 

Trước khi mưa tạnh, Lâm Tùng đã dùng dị năng chạy ra ngoài kiểm tra, nhiệt độ bên ngoài màn chắn vẫn nóng hầm hập, vẫn hơn 40 độ…. Mấy người bọn họ còn đang bàn tán, bỗng cảm thấy bầu không khí trở nên thật vi diệu. Đàm Kiếm Bình hoàn hồn, nhìn lại thì thấy các tín đồ Thương Thần Giáo xung quanh đang nhìn bọn họ với vẻ thù địch rõ rệt.

 

Mấy người họ nhìn nhau, cuối cùng cũng đành quỳ xuống theo…. Nếu trên đời này thực sự có thần linh, Ngài ấy còn có thể biến cả vùng hoang mạc thành ốc đảo, thế thì bọn họ quỳ một chút, có vẻ cũng chẳng mất mát gì.

 

Ở phía trước đội ngũ, Đường Vũ An và Chu Khởi đã từ trên trời đáp xuống. Họ đứng trước mặt Lão Mặc, dặn dò ông: “Sau này phải đào kênh mương, làm guồng nước, để nước trong hồ lưu thông, tránh sinh ra vi khuẩn kỵ khí gây hôi thối.”

 

Còn về một nguyên nhân khác khiến nước tù hôi thối là tảo, nhưng bây giờ thì tạm thời chưa cần lo lắng. Dù sao thì vùng Pháo đài Viêm Long này đã chịu cảnh nắng nóng kéo dài bao nhiêu năm nay rồi, chắc là bào tử tảo cũng chết sạch cả rồi, hơn nữa, nước mà Đường Vũ An chuyển tới đây cũng là nước tinh khiết mà. Trong thời gian ngắn không cần lo lắng về vấn đề phú dưỡng nguồn nước đâu.

 

Còn về vấn đề vệ sinh, dưới sự ràng buộc của quy tắc trọ lại qua đêm, Mái ấm Viêm Long cũng không thể xảy ra tình trạng có người phóng uế bừa bãi vào nguồn nước được. Tất nhiên, cụ thể phải quản lý và kinh doanh thế nào thì còn phải quy hoạch cẩn thận mới được.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ nghĩ cách bảo vệ ốc đảo này, không để bất kỳ ai phá hoại đâu ạ!” Vẻ mặt Lão Mặc vô cùng nghiêm túc và kiên định hứa hẹn.

 

Lượng nước trong cái hồ này đã đủ để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt cho hơn hai vạn tín đồ của Mái ấm Viêm Long rồi, sau này Lão Mặc và Cam Lâm còn có thể tiếp tục giao dịch thêm nhiều tài nguyên nước nữa với các nhân viên khác trong khu giao dịch, để bổ sung lượng nước tiêu hao trong hồ. Có cái hồ này làm vốn, áp lực của bọn họ sẽ giảm đi rất nhiều, có thể dùng điểm tích lũy để đổi thức ăn và đồ dùng sinh hoạt, cải thiện đời sống cho tín đồ.

 

Chỉ nghĩ đến đó thôi là đã thấy tương lai tràn trề hy vọng rồi!

 

Đường Vũ An gật đầu, cảm thấy tạm thời không còn việc gì cần họ làm nữa, liền định rời đi.

 

Kết quả là…. Chỉ thấy bầu trời phía trên Mái ấm Viêm Long bỗng sáng bừng lên, sắc trời vốn đã tối sầm, trong nháy mắt lại trở nên sáng rõ, dần dần xuất hiện màu đỏ rực. Đường Vũ An nhìn thấy rất rõ ràng, trên bầu trời xuất hiện từng chùm lửa lớn, những ngọn lửa đó cháy hừng hực trên không trung, tạo thành từng con rồng thật dài bay lượn, chúng tỏa ra ánh sáng và sức nóng mãnh liệt, chiếu rọi mặt đất sáng như ban ngày.

 

“Là Hỏa Long!”

 

“Thời kỳ hoạt động của Hỏa Long lại đến rồi!”

 

“Ốc đảo của chúng ta có bị nó phá hủy không? Những đám cỏ xanh này liệu có bị nó thiêu chết không?”

 

Mọi người lo lắng nhìn những con Hỏa Long phía trên, thế nhưng mấy phút sau….

 

“Mọi người có thấy nóng không?” Một thiếu niên dè dặt hỏi bạn mình.

 

“Không hề nha, vẫn mát mẻ như thế mà!”

 

Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, mang theo hơi nước thổi qua, khiến những người chịu hạn hán lâu ngày cảm thấy toàn thân sảng khoái. Vì vừa mới mưa xong, trong không khí vẫn còn đầy hơi nước, lúc này bị Hỏa Long trên trời chiếu rọi, liền tạo thành một dải cầu vồng thật đẹp.

 

“Mau nhìn kìa! Trên trời xuất hiện một cây cầu kìa, đẹp quá!”

 

“Oa đúng thế thật! Đẹp quá chừng luôn…”

 

Lần đầu tiên trong thời kỳ Hỏa Long hoạt động, trên mặt mọi người không những không có nét sầu khổ, mà còn mang theo cảm giác nhẹ nhõm và vui sướng.

 

Bỗng nhiên, có người kinh hô: “Mau chạy đi! Tìm chỗ trốn mau! Có mưa lửa trên trời rơi xuống kìa!”

 

Đám đông vốn đang chìm đắm trong cảnh đẹp lập tức hoảng loạn. Khi Hỏa Long bay lượn trên bầu trời, sẽ làm rơi xuống từng chùm lửa nhỏ, mặc dù trong quá trình rơi xuống đa số sẽ bị tắt, nhưng vẫn có một số vẫn cháy rất dai dẳng, nếu không may chạm phải những đốm lửa này thì dù không bị thiêu chết cũng bị bỏng nặng.

 

Bình thường mọi người sẽ không nán lại ở những nơi trống trải, kể cả ban ngày cũng cố gắng tìm công trình kiến trúc để trốn, nhưng mà bây giờ vì đang vây xem ốc đảo, nên tất cả đều tập trung quanh hồ nước. Trong lúc tình thế cấp bách, có người muốn nhảy xuống hồ, lại kinh hoàng phát hiện — cơ thể mình bỗng nhiên không thể cử động!

 

Đường Vũ An đã sớm viết điều khoản cấm tắm rửa trong hồ vào quy tắc trọ lại qua đêm rồi. Có quy tắc ràng buộc, trừ khi được phép, nếu không chẳng ai có thể nhảy xuống hồ làm ô nhiễm nguồn nước cả.

 

Còn nhóm Đàm Kiếm Bình thấy thế cũng vội vàng bò dậy, định dùng dị năng giúp đám đông đỡ đợt “mưa lửa” này, thế nhưng…

 

“Tất cả hãy bình tĩnh lại.”

 

Cái giọng nói quen thuộc mang lại cảm giác an tâm của chàng trai trẻ bỗng vang lên bên tai mọi người, giọng nói dịu dàng như gió xuân lướt qua, khiến người ta bất giác muốn lắng nghe.

 

Đường Vũ An dùng gió đưa giọng nói của mình đến tai từng người, đảm bảo ai cũng nghe thấy.

 

“Ta đã nói, màn chắn bảo vệ có thể chống đỡ thiên tai, bên dưới màn chắn, tất cả mọi người đều có thể an cư lạc nghiệp.”

 

“Các người ngẩng đầu lên mà xem, đốm lửa đó có rơi xuống được không?”

 

Các tín đồ ngơ ngác ngẩng đầu lên, sau khi bình tĩnh lại thì quả nhiên phát hiện…. Mặc cho Hỏa Long có múa may quay cuồng ra sao, mặc cho những chùm lửa kia có to lớn ra sao, khi đốm lửa rơi đến một vị trí nào đó giữa không trung thì sẽ dừng lại, sau đó từ từ tan biến mất. Tuy vẫn có những đốm lửa không ngừng rơi xuống, nhưng không có bất kỳ chùm nào xuyên qua được màn chắn, chỉ tạo thành những “đám mây lửa” sáng rực phía trên. Hơn nữa, từ đầu đến cuối, nhiệt độ bên trong màn chắn bảo vệ cũng không có sự thay đổi rõ rệt nào.

 

Mãi đến lúc này các tín đồ mới ý thức được sự lợi hại của cái màn chắn bảo vệ kia!

 

Nó không chỉ có thể kiểm soát nhiệt độ, mà còn có thể chống đỡ cả Hỏa Long! Đừng nói là những người sống dưới đáy xã hội quanh năm sống bên ngoài Pháo đài Viêm Long, ngay cả mấy người Đàm Kiếm Bình và Lâm Tùng lúc này cũng lại một lần nữa rớt cằm vì sốc.

 

Thực sự là có thể làm được như thế này sao?!

 

Có màn chắn bảo vệ lợi hại thế này, vậy cái Mái ấm Viêm Long này…. sẽ không biến thành Pháo đài Viêm Long thứ hai đấy chứ? Không, không đúng, ngay cả ở trong Pháo đài Viêm Long cũng không thể mát mẻ nhưu thế này được! Vào thời kỳ Hỏa Long hoạt động, phải huy động tất cả dị năng giả hệ Hỏa mới có thể ngăn cản mưa lửa rơi vào trong pháo đài, nhưng nhiệt độ cao thì hoàn toàn không tránh khỏi!

 

Mấy người Đàm Kiếm Bình nhìn ốc đảo xung quanh, cảm nhận được bầu không khí mát mẻ sảng khoái hiếm khi được trải nghiệm này, bỗng dưng bọn họ cảm thấy…. Hình như gia nhập Thương Thần Giáo cũng không tệ lắm nhỉ?

 

Trong lúc bọn họ còn đang ngẩn ngơ, bóng dáng của hai vị thần sứ đã biến mất tại chỗ. Cùng lúc đó, Đường Vũ An và Chu Khởi che ô xuất hiện trên bầu trời.

 

Đường Vũ An quan sát từng con Hỏa Long kia, không nhịn được mà hỏi: “Anh Tiểu Khởi, anh nói xem, những ngọn lửa này từ đâu mà ra thế?”

 

Cái này nhìn chẳng giống hiện tượng tự nhiên sẽ xuất hiện ở thế giới này chút nào!

 

Hết chương 296.

 

Chương 296: Đó Chính Là Thần Tích!

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên