Chương 3
Đây cũng không phải lần đầu An Diệc để quên quần lót ở chỗ Khương Tầm, con người anh cứ hay quên trước quên sau, dường như chẳng để tâm đến chuyện gì. Anh thường xuyên để quên áo khoác ở văn phòng, mùa đông năm ngoái có lần Khương Tầm hẹn anh đi ăn, thấy anh mặc mỗi áo len đi ra, lạnh đến mức run lẩy bẩy. Khương Tầm vừa cởi áo vừa hỏi anh áo đâu, An Diệc bảo quên mặc rồi, đi được một nửa cũng lười quay lại lấy.
Khương Tầm cạn lời: “Áo mà cũng quên được?”
An Diệc mặc áo khoác của Khương Tầm vào, liếc hắn một cái, cười như không cười nói: “Thế thì em chịu khó để mắt đến tôi nhiều hơn chút là được chứ gì.”
Khương Tầm cởi áo khoác ra rồi cũng thấy lạnh, hắn co ro rụt vai lại nhìn anh, nói: “Thế cũng phải xem em có quản được không đã chứ.”
Lúc đó An Diệc mỉm cười, phanh áo phao ra, một tay kéo vạt áo trùm lên người Khương Tầm, nửa ôm nửa kéo hắn đi, nói: “Mấy cậu em đẹp trai đều không đáng tin, các cậu thì quản được ai cơ chứ.”
Khương Tầm dựng lông mày lên, liếc xéo anh.
An Diệc cứ thế vừa ôm vừa đẩy hắn đi: “Đi nhanh lên, tôi đói sắp chết rồi.”
Khương Tầm qua lại với anh cũng được một thời gian khá dài rồi. Nói “qua lại” cũng không chính xác lắm, hai người họ chưa được tính là “yêu đương”.
Hai người sống cùng một tòa nhà, trước đây thỉnh thoảng có chạm mặt trong thang máy, lúc đó chẳng ai quen ai, gặp mặt cũng không chào hỏi. Khi ấy An Diệc còn có một người bạn trai, Khương Tầm cũng từng gặp qua, nhớ mang máng hình như là một cậu em đẹp trai.
Lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau là vào cái lúc cuối xuân đầu hạ. Tối hôm đó trời vừa mưa một chút, Khương Tầm mặc áo hoodie, quần jean, giày vải, đang chuẩn bị đi ra ngoài, ăn mặc trông y như một cậu học sinh. Hắn vào thang máy quẹt thẻ tầng hầm B1, nhưng thang máy lại tiếp tục đi lên rồi dừng ở tầng 24. Cửa thang máy mở ra, Khương Tầm đang cúi đầu nhìn điện thoại, chỉ tránh sang một bên nhường đường chứ không ngẩng lên nhìn. Kết quả không hề phòng bị, hắn bị một chiếc áo khoác ném trùm lên mặt.
“Cút.”
Một giọng nói từ bên ngoài ném vào vỏn vẹn một chữ như vậy, mang theo ngữ khí không cho phép thương lượng, và cả một chút khinh mạn không rõ ràng.
Khương Tầm giơ tay lấy cái áo trên đầu xuống, nhìn người đứng bên ngoài. Bốn mắt nhìn nhau, người bên trong nhướn mày, vẻ mặt khó hiểu, còn người bên ngoài chuyển từ mất kiên nhẫn sang vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
“Ấy, ngại quá ngại quá.” An Diệc vội vàng chặn cánh cửa đang định đóng lại, chắp hai tay nói với Khương Tầm, “Tôi nhận nhầm người, xin lỗi cậu nhé.”
Khương Tầm nhìn anh. Lúc đó chắc An Diệc vừa tan làm không lâu, trên người vẫn mặc áo sơ mi trắng quần jean, trên mặt thậm chí còn dính vài giọt nước nhỏ bắn từ bên ngoài vào.
Khương Tầm không nói gì, chỉ im lặng đưa trả chiếc áo cho anh. An Diệc ngại ngùng nhận lấy, lại nói thêm lần nữa: “Xin lỗi cậu nhé.”
Khương Tầm cũng không đáp lại, mặt không chút biểu cảm ấn nút đóng cửa.
Đó là lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau, nói chính xác hơn là An Diệc nói một mình, còn Khương Tầm thì vẻ mặt vô cùng cao ngạo.
Từ đó về sau, Khương Tầm không bao giờ gặp lại người bạn trai kia của An Diệc nữa, bất kể khi nào gặp An Diệc cũng chỉ thấy anh đi đi về về một mình. Vốn dĩ cả hai đều là người không chủ động bắt chuyện, nhưng vì sự cố hiểu lầm ngại ngùng lần trước, nên lần nào An Diệc cũng mở lời chào Khương Tầm trước, đại loại như “Đi làm à?”, “Tan làm rồi à?”, “Chào buổi sáng”.
Khương Tầm không quá nhiệt tình, thường thì cũng chỉ ậm ừ một tiếng coi như đáp lại. Có lần khu chung cư mất điện mất nước, nửa đêm Khương Tầm hỏi trong nhóm cư dân xem khi nào có điện, bảo là điện thoại sắp hết pin rồi. Quản lý tòa nhà nói vẫn đang kiểm tra nguyên nhân, thời gian có điện lại chưa xác định được.
Trong nhóm chat, tài khoản 2401 vỗ nhẹ tài khoản 2201 một cái. Khương Tầm tưởng người ta ấn nhầm nên cũng chẳng để ý. Được ba năm phút sau, có người gõ cửa. Trời mùa hè nóng nực không có điều hòa, Khương Tầm để trần thân trên, chỉ mặc mỗi cái quần đùi rộng, cũng lười đi mặc áo vào, cứ thế ra mở cửa luôn. Hành lang tối om không có đèn, Khương Tầm chỉ biết bên ngoài có người đứng, hắn vừa cúi đầu bật đèn pin điện thoại, vừa hỏi: “Ai vậy ạ?”
“Tôi, An Diệc.” Người ở cửa nói, “Căn hộ 2401.”
Đèn pin bật lên, Khương Tầm không chiếu thẳng vào mặt người ta, chỉ chiếu lệch sang bên cạnh. Hắn thấy An Diệc đứng ở cửa, mặc bộ đồ ngủ cộc tay quần đùi và đi dép lê. Trong hoàn cảnh tối đen như mực thế này, An Diệc trắng đến mức hơi lóa mắt.
“Có chuyện gì à?” Khương Tầm hỏi.
“Đưa cho cậu cục sạc dự phòng, thấy cậu bảo sắp hết pin.” An Diệc nói, giơ tay đưa cục sạc dự phòng ra. Khương Tầm nhận lấy, có chút bất ngờ nhìn anh, rồi vội vàng cảm ơn.
“Không có gì.” An Diệc hơi nghiêng đầu, trong mắt ánh lên ý cười, đùa một câu, “Lần sau gặp thì cậu cứ chào tôi trước một tiếng là được, lần nào cậu cũng chẳng thèm để ý đến tôi.”
Lúc An Diệc cười trông cực kỳ dễ gần, đuôi mắt cong xuống một chút tạo thành một độ cong vô cùng dịu dàng. Trong cái buổi tối cúp điện tối thui ấy, Khương Tầm bất ngờ bị đôi mắt cười của An Diệc va vào tim làm cho xao xuyến.
Lúc đó Khương Tầm cũng cười, nói: “Không thành vấn đề.”
Tối hôm đó hai người kết bạn Wechat từ trong nhóm chung, từ đó coi như quen biết.
Có lần An Diệc chuyển từ trên xe mình xuống mười mấy kiện hàng chuyển phát nhanh lớn nhỏ, đóng cốp xe lại, trên tay cầm mấy cái, dưới đất còn chồng mấy thùng to. Khương Tầm đỗ xe xong đi xuống, đi thẳng tới cúi người bê mấy thùng dưới đất lên giúp. An Diệc không nhìn thấy người, đầu tiên ngẩn ra một chút, sau đó thấy là Khương Tầm thì bật cười.
“Không thì anh định cầm kiểu gì?” Khương Tầm bê mấy thùng hàng vừa đi vừa nói.
An Diệc khóa xe đi theo sau, nói: “Thì cứ chồng lên nhau thôi.”
“Anh chồng cao thế này xong còn bê nổi không?” Khương Tầm quét mắt xuống dưới, “Nặng phết đấy chứ đùa à.”
An Diệc cười nói: “Tôi mua thức ăn cho mèo với cát vệ sinh cho mèo mà.”
Khương Tầm bảo: “Chỗ này ít nhất cũng phải ba mươi cân.”
“Cộng lại chắc chắn là đến.” An Diệc cười không ngớt, “Vất vả cho cậu rồi, vất vả rồi.”
Vào thang máy, An Diệc quẹt thẻ tầng 22 và 24. Khương Tầm không đặt đồ xuống, thang máy dừng ở tầng 22, An Diệc nhìn Khương Tầm, Khương Tầm cũng nhìn anh, hất hất cằm ra hiệu đóng cửa: “Nhanh lên đi.”
“À.” An Diệc gật đầu, lại ấn nút đóng cửa.
Đến cửa nhà An Diệc ở tầng 24, Khương Tầm mới đặt mấy cái thùng xuống, đồ chạm đất kêu cái “uỳnh”. An Diệc nghe thấy tiếng đó lại cười, nghiêng đầu nhìn Khương Tầm: “Thế cảm ơn cái chứ nhỉ?”
“Cảm ơn đi.” Khương Tầm phủi bụi trên tay, quay người định đi.
“Thế tôi mời cậu bữa cơm nhé?” An Diệc hỏi.
Khương Tầm quay người lại rồi dừng bước, suy nghĩ hai giây, sau đó nói: “Ăn.”
An Diệc mở cửa, chỉ vào trong: “Cơm rau dưa hay ra ngoài ăn tử tế?”
Khương Tầm nói: “Tôi không kén chọn.”
“Thế vào đây.” An Diệc đẩy cửa rộng ra để Khương Tầm vào, nhưng lại đưa tay chặn một cái ngay khi Khương Tầm sắp bước vào cửa.
An Diệc chặn lại như thế, hai người bỗng đứng rất gần nhau. Đuôi mắt An Diệc lại cong lên một độ cong rất đẹp, nụ cười trông rất thoải mái, anh mở miệng nói: “Đúng rồi, tôi hỏi em một chuyện trước nhé?”
Khương Tầm nhìn anh: “Anh hỏi đi.”
“Hơi đường đột một chút.” An Diệc nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt mang theo chút ăn ý ngầm hiểu, “Cậu đang độc thân đúng không?”
Khương Tầm nhướn mày, trả lời: “Tôi độc thân.”
“Thế cái cậu đẹp trai tóc dài thỉnh thoảng đi cùng cậu?” An Diệc lại hỏi.
Khương Tầm cười: “Đó là sếp của tôi.”
“Mời vào.” An Diệc tránh ra, đi vào trước, “Cẩn thận đừng giẫm vào mèo của tôi đấy.”
An Diệc nuôi hai con mèo, một con đi tới cọ cọ rồi bỏ đi, con còn lại nằm vững vàng trên cái giá leo nhỏ bên cửa sổ, chỉ vẩy cái đuôi lấy lệ.
Sau này Khương Tầm bảo, mấy con mèo An Diệc nuôi đều giống hệt anh. Khương Tầm đi lấy đồ chuyển phát nhanh, tiện thể bê luôn cát mèo An Diệc mua về. Mỗi lần giúp anh bê thức ăn cho mèo, cát mèo này nọ, đều khiến Khương Tầm nhớ lại An Diệc hồi mới quen. An Diệc khi ấy và bây giờ không hoàn toàn giống nhau, không khó nắm bắt như bây giờ.
Khương Tầm mở cửa bằng vân tay, không vào trong, chỉ đặt thùng ở cửa. Con mèo mướp chậm rãi đi tới, kêu hai tiếng với hắn. Khương Tầm ngồi xuống vuốt ve nó, con mèo mướp nheo mắt kêu gừ gừ.
Buổi tối An Diệc đi làm về, thấy thùng đồ trước cửa, anh nhắn tin cho Khương Tầm: Ăn cơm chung không?
Nửa tiếng sau Khương Tầm mới trả lời: Tôi có việc rồi, anh ăn một mình đi.
Lúc nhận được tin nhắn của hắn, An Diệc đã ăn được một nửa rồi, anh trả lời lại một câu, “Ok”, rồi đặt điện thoại xuống ăn tiếp.
Một lúc sau Khương Tầm gửi một bức ảnh cho anh, chụp cái bàn tiệc trước mặt hắn, bảo: Khó ăn quá, uống rượu cầm hơi vậy.
An Diệc mỉm cười, trả lời: Đáng thương.
Gần mười một giờ Khương Tầm mới về đến nhà, vừa đẩy cửa ra, đèn phòng khách đang bật, An Diệc quấn chăn ngủ quên trên ghế sofa.
Buổi tối Khương Tầm chỉ nhấp môi vài ngụm, cơ bản là không uống. Lúc này đầu óc vẫn tỉnh táo, nhìn An Diệc đang ngủ say sưa, lại cảm thấy mình như mình uống nhiều rồi.
“Sao anh lại ngủ ở đây?” Khương Tầm đi tới, khẽ hỏi.
An Diệc mở mắt, Khương Tầm ở rất gần anh, đang cúi người nhìn anh. An Diệc thò tay ra khỏi chăn, sờ sờ sau gáy Khương Tầm. Lòng bàn tay anh nóng hổi, lại xoa xoa vành tai Khương Tầm.
“Sao lại ở đây?” Khương Tầm lại hỏi lần nữa.
An Diệc “Ừm” một tiếng, không để ý lắm, nói: “Buổi tối tôi làm cái bánh ngon cực, còn thừa ít bột, bỏ đi thì phí.”
An Diệc lúc mới ngủ dậy đôi khi tính khí rất thất thường, lúc thì gắt gỏng, lúc thì lại mềm nhũn. Ví dụ như lúc này anh đang ôm Khương Tầm, vô thức xoa xoa cổ rồi vỗ vỗ lưng hắn. Khương Tầm vừa từ bên ngoài về, An Diệc ôm hắn ấm áp như vậy, cảm giác rất dễ chịu.
“Cậu có đói không?” An Diệc hỏi hắn.
Khương Tầm vùi mặt vào cổ anh, nói: “Đói, đồ ăn tối nay chán lắm.”
An Diệc sang một chuyến, hình như chỉ đơn thuần là để làm cho Khương Tầm một cái bánh, mang theo chỗ bột đủ làm một cái bánh, đập một quả trứng rán thành bánh, sau đó là đòi về, thậm chí còn chẳng đợi Khương Tầm ăn xong.
An Diệc đổi giày định về, Khương Tầm giữ anh lại, An Diệc nói: “Cậu tự ăn đi, tôi buồn ngủ muốn chết rồi.”
Khương Tầm: “Ngủ ở đây đi.”
An Diệc nói: “Không, tôi phải về ngủ với mèo của tôi.”
Khương Tầm giở thói mặt dày, cắn miếng bánh nói: “Anh coi tôi là mèo cũng được mà.”
“Thế không được.” An Diệc lắc đầu, cười nói, “Cậu không phải mèo, cũng không phải của tôi.”
An Diệc nói xong thì quay người đi luôn, đóng cửa dứt khoát còn hơn bất kỳ ai.
Hết chương 3.
