Chương 3: Giáo Viên Chủ Nhiệm Mang Theo Âm Khí
Trường trung học Ngọc Lan là một trong năm trường trung học trọng điểm hàng đầu của thành phố Ngọc Lan. Mới tám giờ sáng mà cổng trường và sân thể dục đã không còn một bóng người. Quý Nam Tinh thong thả bước vào trường, vẫn còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng đọc bài đều đặn vọng ra từ một vài lớp học.
Bác bảo vệ ở cổng trường đã làm tròn trách nhiệm của mình, hỏi tên và lớp của cậu. Dù không có đồng phục hay thẻ học sinh, nhưng thấy cậu là học sinh mới khối mười, lại là ngày khai giảng đầu tiên nên cũng cho cậu vào.
Đồng phục, thẻ học sinh và sách giáo khoa đã được phát vào hôm nộp phí nhập học, giờ vẫn đang để ở nhà. Ngay cả cơ hội về nhà lấy đồ sư huynh cũng không cho mà đưa thẳng cậu đến trường, thế nên Quý Nam Tinh cũng đành phải hai tay không vào lớp.
So với sự yên tĩnh của khối mười một và mười hai, khu lớp học của khối mười rõ ràng ồn ào hơn nhiều.
Ai nấy đều mang theo tâm trạng háo hức và thấp thỏm bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời. Trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới, sức sống tươi trẻ của tuổi thanh xuân vẫn chưa bị guồng quay học tập nặng nề của cấp ba bào mòn. Vì vậy, dù không có ai lớn tiếng huyên náo, trong lớp học vẫn có một sự phấn khích, xôn xao không thể kìm nén được trước cuộc sống mới.
Lúc Quý Nam Tinh tìm được lớp của mình thì giáo viên chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng nói về nội quy lớp học. Khi cậu gõ cửa bước vào, giáo viên chủ nhiệm cùng với khoảng hơn ba mươi cặp mắt trong cả lớp đồng loạt nhìn về phía cậu.
Ánh mắt của Quý Nam Tinh dừng lại trên người giáo viên chủ nhiệm trong giây lát, rồi cậu theo thói quen gảy nhẹ mấy hạt châu trên chuỗi niệm châu quấn ở cổ tay.
Lớp học vốn đang yên tĩnh lại vang lên những tiếng xì xào, xôn xao.
Giáo viên chủ nhiệm gõ lên bục giảng, quét mắt một vòng quanh lớp rồi đưa tay đẩy gọng kính, nghiêm giọng nói: “Trật tự!”
Dưới sự uy hiếp của giáo viên chủ nhiệm mới, những tiếng xôn xao ồn ào lập tức im bặt.
Thấy học sinh đã im lặng, giáo viên chủ nhiệm mới nhìn về phía người đang đứng ở cửa: “Quý Nam Tinh? Ngày đầu tiên đi học đã đến trễ? Đồng phục đâu, cặp sách đâu?”
Quý Nam Tinh khẽ cúi đầu ho khan hai tiếng, cố ý hạ giọng đi mấy phần: “Em vừa từ bệnh viện ra, chưa kịp về nhà lấy cặp sách thay quần áo. Anh trai đã giúp em về nhà lấy rồi ạ.”
Quý Nam Tinh không hề thấp, mười sáu tuổi đã cao một mét bảy lăm, chiều cao gần như là vọt lên trong nửa năm nay, đến mức tối ngủ thường bị đau chân mà tỉnh giấc. Cậu trổ giò rất nhanh, lại thêm làn da trắng nõn, hàng mi dày rũ xuống, chẳng cần làm gì cả, chỉ đứng đó thôi đã trông yếu ớt như thể có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào.
Là một giáo viên chủ nhiệm, chắc chắn thầy cũng có hiểu biết nhất định về tình hình học sinh trong lớp mình. Lúc phụ huynh dẫn Quý Nam Tinh đến báo danh cũng đã đặc biệt dặn dò, rằng đứa nhỏ này sức khỏe không tốt, nhưng thông minh, thành tích học tập cũng không tệ, gia đình họ không cầu mong cậu thi đỗ trường đại học tốt thế nào, chỉ cần cậu khỏe mạnh trong suốt ba năm trung học là được.
Bây giờ nhìn dáng vẻ của cậu, lại còn vừa từ bệnh viện vội vã đến, giáo viên chủ nhiệm cũng không tiện nói gì nghiêm khắc nữa, chỉ bảo: “Lát nữa xuống lầu tập trung, em không cần tham gia huấn luyện quân sự, cứ đi theo nhận mặt huấn luyện viên trước đã. Vừa hay cũng có một bạn học khác không thể tham gia huấn luyện quân sự, hai em sẽ cùng nhau phụ trách một số công việc hậu cần.”
Quý Nam Tinh gật đầu, ngoan ngoãn đáp: “Em biết rồi ạ, cảm ơn thầy.”
Giáo viên chủ nhiệm nói: “Em cứ tìm một chỗ trống ngồi tạm đi, lát nữa xếp xong sơ đồ chỗ ngồi các em sẽ đổi lại sau.”
Quý Nam Tinh ngước mắt quét một vòng quanh lớp, hầu hết các bạn học cũng đang tò mò đánh giá cậu.
Trong vô số ánh mắt, có một đôi mắt mang lại cảm giác tồn tại đặc biệt mãnh liệt.
Theo hướng ánh mắt đó phóng tới, Quý Nam Tinh nhìn về phía người ngồi cạnh cửa sổ.
Một chàng trai có mái tóc hơi xoăn, vầng trán đầy đặn, mày rậm mắt sáng, tướng mạo vô cùng điển trai và rạng rỡ đang nhìn cậu.
So với thân hình trổ giò gầy như que củi của phần lớn học sinh cấp ba, chàng trai kia dù mặc đồng phục vẫn có thể nhìn ra được những múi cơ bắp cuồn cuộn ẩn bên trong.
Một vóc dáng thanh xuân cực kỳ cân đối, không béo không gầy, đôi chân dài hơi co lại, cơ thể dựa vào tường, tư thế ngồi lười biếng, những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng đang thong thả xoay bút.
Sau khi bắt gặp ánh mắt của cậu, chàng trai kia dường như ngẩn ra một chút, nhưng rất nhanh đã nở một nụ cười rạng rỡ với cậu.
Quý Nam Tinh thu hồi ánh mắt, cất bước đi về phía mấy chỗ trống còn lại ở dãy cuối cùng.
Tiêu Dã đang xoay bút bỗng khẽ “hít” một tiếng, cây bút trên tay cũng bay ra ngoài.
Trương Nguyên ngồi cạnh Tiêu Dã nhặt lại cây bút giúp hắn, còn kỳ quái liếc hắn một cái: “Sao thế? Hít hà cái gì?”
Tiêu Dã xoa xoa cánh tay, chính hắn cũng cảm thấy có chút kỳ lạ: “Hình như bị điện giật.”
Trương Nguyên bấm đầu bút mấy lần liên tiếp, rồi ném cây bút lại lên bàn học của hắn: “Đây chỉ là cây bút bình thường, làm gì có điện.”
Tiêu Dã “chậc” một tiếng, cảm giác tê dại trên người vẫn chưa tan hết, bị điện giật chắc chắn không phải là ảo giác, nếu không phải do cây bút có điện thì nhất định là do tĩnh điện trong không khí rồi.
Sắp sang thu rồi, quả nhiên tĩnh điện nhiều thật.
Dãy cuối cùng vẫn còn mấy chỗ trống, Quý Nam Tinh vừa ngồi xuống đã có một cậu bạn đang ngồi một mình nhân lúc giáo viên chủ nhiệm không để ý mà trượt ghế sang ngồi cạnh cậu.
Quý Nam Tinh nhìn cậu bạn kia, đó là một người có khuôn mặt tròn nhỏ, đôi mắt to tròn một mí, đuôi mắt hơi cụp xuống trông như mắt cún, còn có hai lúm đồng tiền rất sâu và hai chiếc răng khểnh nhỏ, cười lên trông rất ngọt ngào.
Chẳng đợi cậu mở lời, cậu bạn kia đã tự giới thiệu: “Chào cậu, tôi tên là Trần Thập Nhất, Trần trong hai tai, Thập trong thập toàn thập mỹ, Nhất trong vạn người chọn một.”
Nghe đối phương tự giới thiệu, Quý Nam Tinh mỉm cười: “Tôi là Quý Nam Tinh.”
Trần Thập Nhất nói nhỏ: “Tôi chính là người không phải huấn luyện quân sự kia, cho nên chúng ta sẽ cùng nhau làm công tác hậu cần đấy, lát nữa chúng ta đứng cùng nhau nhé, đi chung có bạn có bè cũng tiện hơn.”
Trần Thập Nhất khá vui vẻ, may mà vẫn có người bầu bạn với cậu ta, chứ một mình lủi thủi nhìn người khác huấn luyện quân sự thì xấu hổ chết mất.
Quý Nam Tinh liếc nhìn cậu ta, gật đầu đáp một tiếng, “Được”.
Trần Thập Nhất cũng không dám công khai nói chuyện riêng, ngày đầu tiên khai giảng, còn chưa nắm được tính tình của giáo viên chủ nhiệm thế nào, chỉ có thể nhân lúc thầy nói chuyện với người khác hoặc quay người viết bảng mà liếc nhìn Quý Nam Tinh một cái.
Đẹp trai vãi, khi Nữ Oa nặn người cũng thiên vị quá rõ ràng rồi.
Đến lúc giáo viên chủ nhiệm sắp xếp cán bộ lớp, Trần Thập Nhất không ngồi yên được lại tò mò hỏi một câu: “Tôi có thể hỏi cậu bị bệnh gì mà không cần huấn luyện quân sự không?”
Quý Nam Tinh không nói, chỉ hỏi ngược lại: “Còn cậu?”
Trần Thập Nhất thì lại vô tư: “Bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính, cậu nghe qua chưa? Tôi bị di truyền bẩm sinh, nhưng cậu yên tâm, bệnh này không lây đâu.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng, nói: “Tim tôi không tốt.”
Ra ngoài xã hội, hình tượng đều là do mình tự tạo.
Quý Nam Tinh ngoài việc mệnh không tốt, sống không được bao lâu ra thì cơ thể thực sự chẳng có bệnh tật gì. Sở dĩ nói như vậy là vì từ nhỏ đã theo sư phụ đi khắp nơi nên thường xuyên phải xin nghỉ học, ngắn thì một hai tuần, dài thì vài tháng, nhưng sư phụ lại không cho cậu bỏ học, thế nên chỉ có thể liên tục xin nghỉ bệnh.
Bệnh gì mà cứ dăm ba bữa lại cần phải xin nghỉ, lúc khỏe lại thì như người bình thường? Sư phụ và sư huynh của cậu lựa tới lựa lui, cuối cùng chọn bệnh tim. Dù sao thì cục quản lý của họ cũng có bệnh viện riêng, làm một bộ bệnh án, ra một tờ chẩn đoán là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thế giới linh dị và thế giới người thường vẫn có một bức tường ngăn cách. Mặc dù nhiều người tin trên đời có ma, nhưng người thực sự nhìn thấy thì không nhiều. Chẳng lẽ sau này có việc cần xin nghỉ, lý do lại ghi là đi bắt ma? Ai mà tin cho được, thế nên bịa ra một căn bệnh là cách giải quyết triệt để nhất.
Trần Thập Nhất ồ một tiếng, thái độ đối với Quý Nam Tinh càng thêm cẩn thận, cứ như sợ làm cậu vỡ mất vậy: “Có nghiêm trọng lắm không? Có phải loại cần thay tim không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không nghiêm trọng.”
Trần Thập Nhất quan sát sắc mặt của cậu, tuy da rất trắng, thậm chí hơi tái nhợt, nhưng không phải kiểu trắng bệch không chút huyết sắc của người bệnh nặng, lúc này mới yên tâm hơn một chút.
Người bên cạnh đã im lặng, Quý Nam Tinh cũng không nói chuyện với cậu ta nữa, tay cậu lần lượt gảy từng hạt niệm châu, ánh mắt lại rơi trên người giáo viên chủ nhiệm.
Trần Thập Nhất im lặng được một lát lại không nhịn được mà ghé sát vào: “Nghe nói giáo viên chủ nhiệm của chúng ta không dễ chọc đâu, ban nãy còn nghe người ta nói lớp 7 của mình xui xẻo, bị phân cho Lương sư thái, một đại ma đầu siêu cấp. Nhưng rốt cuộc xui xẻo thế nào thì lại không nói rõ, làm người ta cứ thấp thỏm không yên. Mà nhìn giáo viên chủ nhiệm của chúng ta cũng rất nghiêm túc, có hơi đáng sợ.”
Quý Nam Tinh: “Thế mà cậu còn dám nói chuyện, cẩn thận bị lôi ra làm gương đấy.”
Trần Thập Nhất làm mặt quỷ cười với cậu, thấy giáo viên chủ nhiệm quay đầu lại thì vội ngồi ngay ngắn, không dám nói thầm nữa.
Giáo viên chủ nhiệm dựa vào thông tin học sinh điền lúc báo danh để tạm thời sắp xếp cán bộ lớp. Nghe thấy các lớp khác có động tĩnh, thầy mới cho học sinh lớp mình xuống lầu: “Đến chỗ tấm biển của lớp 7 xếp hàng, đứng từ thấp đến cao, nam một hàng nữ một hàng, nhanh lên nhanh lên.”
Các bạn học lập tức hành động, tốp hai tốp ba đi ra khỏi lớp.
Trường trung học Ngọc Lan là trường trọng điểm, để vào được trường này, học sinh phải tranh nhau đến vỡ đầu, nên chẳng bao giờ lo thiếu học sinh. Lúc này, học sinh từ các lớp đổ ra sân thể dục tập trung, hành lang thoáng chốc trở nên đông đúc.
Ai nấy đều mặc đồng phục giống nhau, lại là ngày đầu tiên khai giảng, vừa ra khỏi lớp là chẳng còn nhận ra ai với ai nữa.
Quý Nam Tinh mặc thường phục nên khá nổi bật, nhưng cậu cũng không nhận ra bạn học cùng lớp mình, đành thuận theo dòng người đông đúc mà đi về một hướng, cùng mọi người xuống lầu.
Người quá đông khó tránh khỏi xảy ra chen lấn xô đẩy, ở khúc quanh cầu thang, Quý Nam Tinh đột nhiên bị ai đó chen lấn một cái, cậu thuận theo lực đẩy mà né sang một bên.
Nhưng cú va chạm đáng lẽ phải đập vào lan can lại không xảy ra, thay vào đó, qua lớp áo mỏng là một cảm giác mềm mại mang theo hơi ấm.
Quý Nam Tinh quay đầu lại nhìn, là cậu bạn ban nãy ngồi cạnh cửa sổ đã đưa tay ra đỡ giúp cậu, nhờ vậy mà cậu mới không đâm vào lan can cầu thang bên cạnh.
Sau khi đứng vững, Quý Nam Tinh đợi đối phương thu tay về rồi mới nói: “Cảm ơn.”
Tiêu Dã cười với cậu: “Không cần cảm ơn, đông người, cậu tự chú ý một chút.”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng, men theo dòng người chậm rãi đi xuống lầu, nhưng toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn vào nơi vừa được chàng trai kia chạm vào.
Rất ấm, là hơi ấm có thể xua tan đi cái lạnh lẽo âm hàn trên người cậu.
Sự tồn tại của Quý Nam Tinh có thể xem là một loại bug, một bug vốn không nên được sinh ra.
Trong lịch sử thậm chí còn có một thuật ngữ riêng để chỉ những người sinh ra như cậu: Quan tài tử.
Nếu chỉ là một quan tài tử bình thường thì không sao, còn có thể dùng khoa học để giải thích, dù sao thì khi cơ thể mẹ tử vong, thai nhi được nuôi dưỡng bên trong vẫn có thể sống được vài phút.
Nhưng mẹ cậu lại chết ở nơi dưỡng thi, mà cậu lại sinh ra vào đúng giờ cực âm. Lúc nhỏ, thiên sư không phân biệt được cậu là người hay là quỷ, những âm vật ma quái kia cũng không phân biệt được cậu là người sống hay người chết.
Vì vậy, một người vốn không nên tồn tại như cậu, muốn sống sót thì phải tích lũy công đức. Đóng góp cho đất nước, tạo phúc cho toàn nhân loại đều được tính là công đức, nhưng những việc đó quá khó, thứ đơn giản nhất mà cậu có thể tiếp xúc được chính là siêu độ cho âm hồn. Thế là sư phụ đã nhận nuôi cậu, đưa cậu vào đạo môn.
Từ nhỏ Quý Nam Tinh đã biết mình không giống người khác, từ lúc biết nhận thức, cậu đã bắt đầu quen với sự khác biệt của mình, với cái lạnh lẽo âm hàn bẩm sinh, với việc lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với mọi người.
Có một loại lạnh lẽo tỏa ra từ bên trong, đó không phải là thứ mà nhiệt độ bên ngoài có thể xua tan được, cho dù có ngâm mình trong nước nóng thì cậu vẫn có thể cảm nhận rất rõ ranh giới giữa cái lạnh bên trong và cái ấm bên ngoài.
Đây là lần đầu tiên, chỉ một lần tiếp xúc đã khiến cậu cảm nhận được một hơi ấm khác lạ, một loại ấm áp dường như có thể xua tan đi cái lạnh trong cơ thể cậu.
Mãi cho đến khi đứng ở nơi tập trung của lớp 7, được huấn luyện viên dẫn đến khu vực huấn luyện quân sự, Quý Nam Tinh vẫn cứ nghĩ về chuyện này.
Chàng trai kia có gì khác biệt, hay là hắn đang đeo một pháp khí đặc biệt nào đó?
Không lâu sau, giáo viên chủ nhiệm đến, đứng bên cạnh huấn luyện viên nói về tình hình học sinh trong lớp, về hai người không thể tham gia huấn luyện quân sự, và về việc một trong hai người không mặc đồng phục cũng có lý do.
Quý Nam Tinh đứng ở hàng sau của đội hình quan sát, giáo viên chủ nhiệm đang nói nhỏ bên tai huấn luyện viên. Ngũ quan của cậu nhạy bén hơn người thường rất nhiều, những âm thanh mà hàng đầu tiên chưa chắc đã nghe thấy thì cậu dù đứng xa vẫn có thể nghe được.
Bàn tay giấu sau lưng của Quý Nam Tinh khẽ xoay chuỗi niệm châu, huấn luyện viên đã biết trước ai không thể tham gia huấn luyện quân sự, giáo viên chủ nhiệm cố ý ở lại dặn dò thêm một lần nữa, có lẽ là để giải thích lý do cậu không mặc đồng phục, như vậy cũng có thể tránh cho cậu bị huấn luyện viên hỏi ngay trước mặt mọi người.
Một giáo viên chủ nhiệm có thể quan tâm đến lòng tự trọng của thanh thiếu niên từ những chuyện nhỏ nhặt như vậy, nhưng trên người lại mang theo âm khí, có chút kỳ lạ.
Hết chương 3.
Tác giả có lời muốn nói:
Nội dung truyện sẽ giải quyết các sự kiện theo dòng thời gian, tức là có thể có nhiều sự kiện xảy ra cùng lúc, sau đó sẽ được giải quyết từng cái một theo thời gian.
Có thể một số sự việc xảy ra ở phần đầu sẽ không có kết quả ngay lập tức, nhưng không phải là tôi quên viết đâu, sau này nhất định sẽ được giải quyết hết!
