Chương 3: Thân Phận

 

Chương 3: Thân Phận

 

Sau khi xuống xe, trước mặt các người chơi là một tòa trang viên được xây dựng dựa vào núi, phong cách kiến trúc châu Âu mang theo gam màu đen thẫm, khiến nó toát ra vẻ u ám khi hoàng hôn buông xuống.

 

Cổng lớn của trang viên không đóng, từ xa có thể nhìn thấy bên trong có một hồ nước.

 

Một con chim lạ bay sà xuống thấp, trong tích tắc khi nước bắn tung tóe, nó đã dễ dàng tóm gọn một con cá trong hồ.

 

Bắt được con mồi, con chim quái dị lập tức bay ra khỏi trang viên, khi bay qua đỉnh đầu mọi người, những giọt nước tanh tưởi từ trên không trung rơi xuống, khiến mọi người vội vàng né tránh. Nhưng mà, con chim này vẫn tiếp tục lượn vòng trên đầu bọn họ, cũng chính lúc này mọi người mới nhìn rõ, ngoại hình của nó giống hệt một con quạ, nhưng cái mỏ lại dài hơn cả thân hình.

 

“Sao cứ lượn quanh tao mãi thế? Cút đi!” Người đàn ông trung niên vốn mê tín, cảm thấy loại chim này rất xui xẻo, bèn ném đá xua đuổi.

 

Bị tấn công, con chim quái dị đánh rơi con cá trong miệng.

 

Con cá chết rơi bịch xuống đất, từ trong miệng nó nhả ra một vật thể đẫm máu.

 

Người đàn ông trung niên tò mò đến gần xem, cả người lập tức run lên: “Mẹ ơi! Là ngón tay bị đứt lìa.”

 

Lúc ông ta lùi lại thì va vào Chu Kỳ An.

 

Người đàn ông trung niên lúc nãy sợ hãi đến mức gần như không nói nên lời, cảm giác chạm vào cơ thể người khiến ông ta tìm lại được chút cảm giác an toàn, lắp bắp nói: “Kia, kia có…”

 

Chu Kỳ An lại ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước, trong thần sắc mang theo một chút thả lỏng: “Có núi có nước.”

 

Ba năm rồi, đã ba năm rồi cậu không được nghỉ phép năm. Cảnh quan này, nếu đặt ở bên ngoài thì ít nhất cũng phải là tiêu chuẩn của khu nghỉ dưỡng.

 

“Diện tích cây xanh ít nhất cũng phải chiếm bảy mươi phần trăm. Chỉ là cây cối phía nam cao quá, hiệu quả chiếu sáng không tốt.”

 

Nghĩ đến căn nhà cũ kỹ mà mình mua ở ngoại thành, còn phải trả góp nhiều như vậy, trong lòng Chu Kỳ An chợt dâng lên một nỗi chua xót.

 

Người đàn ông trung niên đột nhiên cảm thấy chàng trai trẻ trước mặt còn đáng sợ hơn cả ngón tay bị đứt lìa kia, như thể thần kinh đang ở một kênh khác vậy.

 

Người chơi nữ lấy ra một chiếc khăn tay, bước tới bọc ngón tay bị đứt lìa lại, cẩn thận quan sát.

 

Chu Kỳ An tiếp tục thưởng thức phong cảnh.

 

Cây cối hai bên chủ yếu là màu đỏ, ở giữa dựng xiên xiên xẹo xẹo một tấm biển gỗ mục nát, trên tấm biển loang lổ có ghi tên trang viên bằng sơn đỏ sẫm: Sơn trang Lương Dạ.

 

Người cuối cùng xuống xe là Tư tiên sinh, cử chỉ của nó có hơi khoa trương, nó dang rộng hai tay, nói: “Thế giới nên là một đại dương tràn ngập niềm vui, chúng ta phải quyết tâm mang lại nụ cười cho tất cả mọi người, hôm nay, chúng ta sẽ gieo mầm hạt giống hạnh phúc.”

 

Chu Kỳ An nhỏ giọng nói với người đàn ông trung niên: “Hắn ta đúng là bệnh hoạn.”

 

Người đàn ông trung niên nhìn cậu với ánh mắt thật khó tả, kiểu một lời khó nói hết.

 

Cậu đúng là không sợ chết mà.

 

Nếu nhân viên có thể quyết định sống chết của người chơi, thì những người chơi lâu năm đã sớm nịnh nọt mua chuộc rồi, Chu Kỳ An tin rằng thứ đáng sợ này không có nhiều quyền hạn đối với toàn bộ trò chơi, ít nhất là không biết gì về tình hình của người chơi trong thực tế.

 

Nếu không thì Tư tiên sinh đã không lộ ra vẻ mặt hơi ngạc nhiên khi cậu nhanh nhảu trả lời là “Giết vợ”.

 

Cũng không phải là ông chủ, cũng không phải là khách hàng.

 

Tôn trọng cái con khỉ á.

 

Tư tiên sinh khẽ động động lỗ tai, đôi mắt đỏ như máu của nó càng đỏ hơn, tiếp tục nói:

 

“Trang viên này được một phú ông họ Tuân khá nổi tiếng ở địa phương xây dựng, mọi người đều gọi ông ta là phú ông Tuân.

 

Phú ông Tuân từng rất giàu có, tiếc là vì tính tình nóng nảy, lại tham lam, nên đến tuổi trung niên thì vợ con ly tán.”

 

“May mắn là giờ đây đã về già, đầu óc ông ta không còn minh mẫn nữa, kịp thời tỉnh ngộ, thường xuyên nhận nhầm người lạ là con cháu.”

 

Các người chơi nhìn nhau, đã về già rồi, kịp thời cái gì nữa?

 

“Nhiệm vụ của các bạn rất đơn giản, hãy giả làm người thân của phú ông Tuân, chăm sóc ông lão neo đơn này, để ông ta an hưởng tuổi già.”

 

Bất kỳ dự án nào cũng phải có mục tiêu, một người chơi lâu năm hỏi: “Cần chăm sóc đến mức độ nào?”

 

Tư tiên sinh cười bí hiểm, thè cái lưỡi đỏ thẫm liếm liếm môi, đáy mắt lóe lên tia tham lam: “Chăm sóc đến khi nào ông ta bằng lòng giao toàn bộ tài sản cho các bạn thì thôi.”

 

Lời nói xoay chuyển, lại giả vờ tốt bụng nhắc nhở: “Mọi người nhất định phải cẩn thận, đừng để bị phát hiện là kẻ giả mạo, giống như tất cả những người giàu có khác, phú ông Tuân ghét nhất là người lừa dối mình, nếu bị phát hiện thì hậu quả sẽ rất thảm.”

 

Nó chớp mắt, hàng mi dài quá mức cũng có màu đỏ, miệng thì nói rất thảm, nhưng nụ cười lại càng thêm rực rỡ.

 

Loại lời đe dọa này những người chơi lâu năm đã nghe nhiều rồi, nhưng vẫn nhịn không được nhíu mày.

 

Bảng điều khiển trong đầu mỗi người đều xuất hiện thông báo nhiệm vụ:

 

【Phó bản: Người thừa kế tốt nhất.

 

Độ khó của phó bản: Ba sao rưỡi.

 

Nhiệm vụ chính: Núi vàng núi bạc đều là của bạn, hãy cố gắng trở thành người thừa kế tốt nhất!

 

Thời gian phó bản: Có thể là trời tối, có thể là trời sáng.

 

Số lượng người chơi tham gia: 6 (Lục lục đại thuận, đại cát đại lợi)】

 

Trong nháy mắt, không chỉ nội dung bảng điều khiển trở nên phong phú hơn, mà còn xuất hiện thêm một cửa hàng, tuy hiện tại hiển thị [Chưa mở, người chơi có thể mở sau khi vượt qua phó bản dành cho người mới].

 

Chu Kỳ An khó hiểu: “Đã có thông báo trên bảng điều khiển rồi, vậy cần nhân viên làm gì?”

 

Người chơi lâu năm: Hỏi hay lắm.

 

Nhưng bọn họ chọn không hỏi.

 

Tư tiên sinh lạnh lùng nói: “Có nhiều khâu do nhân viên xử lý sẽ linh hoạt hơn.”

 

Chu Kỳ An suy nghĩ một chút, tỏ vẻ đã hiểu, giống như mỗi đơn vị đều có một số vị trí ăn không ngồi rồi.

 

Cậu tìm kiếm trên bảng điều khiển, phát hiện không có sổ góp ý, không thể đề xuất cho trò chơi chú ý đến chi phí. Thay vì đưa số tiền này cho nhân viên, tốt hơn hết là nên biến nó thành phần thưởng cho người chơi cơ sở.

 

Người chơi cơ sở mới là nền tảng của trò chơi!

 

Chu Kỳ An lẩm bẩm bị người khác nghe thấy, những người chơi lâu năm nhìn cậu cũng có phần thuận mắt hơn.

 

Người chơi nữ: “Cậu xứng đáng được đưa vào trong miếu thờ phụng.”

 

Mắt Chu Kỳ An sáng lên.

 

Người chơi nữ: “Nhưng cậu phải biết rằng, miếu là vinh quang cao nhất sau khi chết.”

 

Không thấy đôi mắt đỏ như máu của Tư tiên sinh tức giận đến mức càng ngày càng đỏ hơn sao?

 

Chu Kỳ An liếc mắt nhìn, quả nhiên là vậy.

 

“Không ổn rồi.”

 

Cậu đang nói về chính mình.

 

Kể từ khi bước vào phó bản, Chu Kỳ An cảm thấy tính tình của mình trở nên nóng nảy hơn ngày thường, tính tình nóng nảy này không phải xuất phát từ nỗi sợ hãi cái chưa biết, mà giống như một nhân tố bạo lực nào đó trong huyết thống bị kích hoạt.

 

“Có lẽ là do không khí.” Chu Kỳ An lập tức chọn đổ lỗi cho môi trường, mỗi hơi thở ở đây đều có mùi tanh nồng như trong sương mù dày đặc, khiến người ta cảm thấy hơi bứt rứt.

 

Tư tiên sinh nhìn sắc trời, tiếp tục nói với giọng điệu khoa trương: “Những người thừa kế truyền bá yêu thương và quan tâm, các bạn cần phải vào được biệt thự trước tám giờ tối.”

 

Mọi người không dám chần chừ, vội vàng bước vào trang viên.

 

Chu Kỳ An đút tay vào túi, chiếc điện thoại vốn để ở đây đã không cánh mà bay. Những người khác cũng vậy, may mắn là người chơi lâu năm có kinh nghiệm phong phú, có đạo cụ xem giờ riêng.

 

Bây giờ chỉ còn mười phút nữa là đến tám giờ.

 

Cánh cổng sắt hé mở được đẩy ra, thân cánh cổng có chút hư hỏng, khi mở cửa sẽ phát ra âm thanh chói tai giống như tiếng cười quái dị.

 

Thực tế cây cối trong trang viên còn nhiều hơn so với phỏng đoán của Chu Kỳ An, khắp nơi đều là rừng cây âm u. Buồn nôn nhất là cái hồ nước kia, Tư tiên sinh đã cố tình dẫn bọn họ đi vòng qua đó, trên mặt hồ nổi lên một lớp nhớp nháp giống như dầu mỡ.

 

Phong cảnh bên ngoài quá mức kỳ dị, đến nỗi khi Tư tiên sinh gõ cửa, cánh cửa biệt thự mở ra, ánh đèn từ bên trong hắc ra cũng khiến người ta cảm thấy ấm áp.

 

“Mấy vị là…” Người đàn ông mở cửa đeo kính gọng vàng, khuôn mặt tuấn tú nho nhã, khóe mắt có một vết sẹo rất dễ thấy.

 

Anh ta mặc áo sơ mi và quần jean đơn giản, nói chuyện có chút thiếu tự tin, về tổng thể thì toát lên vẻ ngoài ưa nhìn nhưng yếu đuối.

 

Tư tiên sinh mỉm cười, nói: “Xin hỏi Tuân tiên sinh có nhà không?”

 

Người đàn ông gật đầu, lại rụt rè hỏi lại: “Mấy vị là…”

 

Chu Kỳ An lần thứ hai nhanh nhảu đáp: “Tôi là con trai của Tuân tiên sinh.”

 

Tư tiên sinh chỉ nói là đầu óc không minh mẫn, vợ con ly tán, chứng tỏ hạn chế về số lượng người thân, lúc này nhất định phải giành lấy.

 

Mọi người đều bị sự liều lĩnh của cậu làm cho kinh ngạc.

 

Ít nhất cũng phải tìm hiểu tình hình trước khi lên tiếng chứ.

 

Người chơi nữ là người đầu tiên lấy lại tinh thần, thấy Chu Kỳ An không sao, liền nhìn người đàn ông đeo kính với vẻ mặt “Ngay cả tôi là ai mà anh cũng không biết?” Cô ta hừ lạnh, nói: “Tôi là ai? Đương nhiên là bà vợ vô tâm kia rồi.”

 

Người đàn ông nhìn Chu Kỳ An, rồi lại nhìn cô, ngẩn người: “Dì Tô? Sao có thể…..”

 

Không may, nghe giọng điệu có vẻ như người đàn ông này quen biết với thân phận giả mạo của họ.

 

Chu Kỳ An thản nhiên nói: “Trai lên mười tám thì vẻ ngoài sẽ thay đổi.”

 

Người chơi nữ bình tĩnh nói: “Tôi phẫu thuật thẩm mỹ rồi.”

 

Người đàn ông lộ ra vẻ cảnh giác: “Mấy vị có bằng chứng gì?”

 

Chu Kỳ An nhìn người chơi nữ: “Tôi chứng minh đây là mẹ tôi.” Cậu hắng giọng: “Mẹ.”

 

Mí mắt người chơi nữ giật giật.

 

Sau đó nói: “Thằng chó con này đúng là con trai tôi.”

 

Có thể nói là diễn cũng không thèm diễn cho giống.

 

Những người chơi lâu năm phía sau liếc nhìn đồng hồ, chỉ còn ba phút nữa.

 

Bàn tay giấu sau lưng của ông ta đang nghịch con dao nhỏ, có thể khẳng định người mở cửa không phải là phú ông Tuân, nếu cứ tiếp tục ngăn cản, vậy thì chỉ có thể thử xông vào.

 

Chẳng nói gì đến người đàn ông mở cửa, lời nói dối vụng về đó khiến người đàn ông trung niên và nam sinh sắp vào đại học đều cảm thấy cạn lời.

 

Chu Kỳ An thì rất bình tĩnh, lúc đến cậu chỉ nhìn thấy một bệnh viện bỏ hoang, căn bản không thể làm giám định ADN.

 

Mục tiêu của mọi người đều giống nhau, trước mắt phải nhanh chóng vào trong.

 

“Nói với họ Tuân kia, anh vợ của ông ta đã đến rồi.” Hai người chơi lâu năm thành thạo đóng vai người nhà bên họ ngoại.

 

Tư tiên sinh đột nhiên đẩy nam sinh sắp vào đại học một cái.

 

Cậu trai giật mình hoàn hồn, vội vàng kéo tay người chơi nữ: “Nếu cậu vẫn còn giữ tính khí như trước kia, mọi người sẽ giúp mợ.”

 

Hành động này khiến những người chơi lâu năm chú ý, không hiểu tại sao Tư tiên sinh lại quan tâm đến một người mới.

 

Người đàn ông trung niên cũng lập tức xoa đầu nam sinh: “Đúng vậy, vẫn là con trai tôi chu đáo, biết quan tâm đến người nhà.”

 

Mọi người nói xong, đồng loạt bước lên trước, chen vào trong.

 

Người đàn ông mở cửa bị xô đẩy cho loạng choạng: “…”

 

Anh ta nhìn Tư tiên sinh vẫn đứng ở cửa, từ đầu đến cuối vẫn không bị khuôn mặt thỏ kia dọa sợ: “Còn anh là……”

 

“Tôi đến xin việc.” Tư tiên sinh cúi người chào vô cùng tao nhã.

 

Người đàn ông mở cửa liên tục xua tay: “Chúng tôi không cần người giúp việc.”

 

“Không, xin đừng hiểu lầm, tôi đến xin làm tượng đá trước cửa, có thể trấn trạch giữ của.”

 

Nói xong, Tư tiên sinh đứng bất động ở cửa, màn đêm buông xuống, khiến hình dáng của nó trở nên u tối, trông giống hệt một bức tượng đá.

 

Ánh mắt người đàn ông mở cửa nhìn nó thật e ngại, dường như rất dễ thỏa hiệp: “…..Vậy cũng được, nhưng mà lương sẽ không cao đâu.”

 

“Khụ khụ…” Tiếng ho khan của người già từ trên lầu truyền đến, phá vỡ cảnh tượng kỳ lạ này: “Tuân Nhị, ai đến vậy?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ông lão đang đi xuống cầu thang, nhìn thấy người đàn ông trung niên thì sững người. Mấy giây sau, ông ta kích động ném cây gậy đi, suýt chút nữa thì ngã từ trên lầu xuống: “Con trai, là con sao…..”

 

Cách đây không lâu, ông ta nằm mơ thấy vợ con trở về, không ngờ giấc mơ lại nhanh chóng thành hiện thực như vậy. Mặc dù ông lão đã sớm quên mất con trai mình trông như thế nào, nhưng trong tiềm thức lại có một giọng nói mách bảo ông ta: Con trai ông ta hẳn là tuổi này.

 

Người đàn ông trung niên ngẩn người.

 

Chu Kỳ An bước lên trước mặt ông ta, chắn lại: “Cha.”

 

Ông lão ngẩn người lần thứ ba.

 

Chu Kỳ An: “Con trai ở đây.”

 

Tư tiên sinh nói ông lão thường nhận nhầm người, cậu tin tưởng vào ánh mắt của ông ta.

 

Ông lão không khiến cậu thất vọng, mặc dù tuổi tác không đúng, nhưng rất nhanh đã tự mình biện minh: “Con… con đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”

 

Chu Kỳ An gật đầu lia lịa: “Phẫu thuật cùng với mẹ con, làm hai người được giảm giá.”

 

Lúc này ông lão mới nhìn sang người chơi nữ duy nhất có mặt ở đây.

 

Diễn xuất của người chơi nữ bùng nổ, vừa giả vờ trách móc ông ta vô tâm, bao nhiêu năm như vậy cũng không thèm tìm mình lấy một cái, vừa âm thầm đánh giá trong lòng.

 

Đạo cụ may mắn không uổng phí, phó bản lần này chỉ có một mình cô là người chơi nữ, người vợ có cơ hội tiếp xúc với NPC quan trọng hơn so với những người chơi khác, tuy nguy hiểm hơn, nhưng cũng là người dễ hoàn thành nhiệm vụ nhất.

 

“Em gái tôi vì muốn gặp ông nên đã đi phẫu thuật thẩm mỹ.” Một người chơi khác chen vào, cất giọng ồm ồm, nói: “Nếu ông dám đối xử tệ với nó, chúng tôi sẽ không tha cho ông.”

 

Mọi người thi nhau nói, ông lão vốn đã yếu ớt bị ồn ào đến mức choáng váng, một lúc sau, trong màn nhận người thân hỗn loạn, ông ta thốt lên một câu: “Ăn cơm trước đã.”

 

Ông ta nhìn người đàn ông mở cửa: “Tuân Nhị, con đi chuẩn bị cơm nước đi.”

 

Phú ông Tuân lại giải thích với Chu Kỳ An và người chơi nữ: “Tuân Nhị là đứa trẻ mà tôi nhận nuôi sau khi hai người rời đi, tôi thường xuyên cho nó xem ảnh của hai người, kể cho nó nghe về những khoảng thời gian tốt đẹp đó.”

 

Để chúc mừng cho cuộc đoàn tụ muộn màng này, phú ông Tuân tỏ ra rất vui mừng: “Tôi xuống hầm lấy mấy chai rượu.”

 

Nói xong, ông ta từ chối sự giúp đỡ của Chu Kỳ An, tự mình đi ra ngoài.

 

Chốc lát sau, trong đại sảnh chỉ còn lại mấy người chơi.

 

“Mọi người tự giới thiệu một chút đi, dù sao cũng phải chung sống với nhau một khoảng thời gian.” Người chơi nữ cười tủm tỉm nói: “Tôi tên là Hàn Lệ.”

 

Nam sinh sắp vào đại học tiếp lời: “Gọi tôi là sinh viên đại học được rồi, cũng không biết còn có thể sống sót để vào đại học hay không, ít nhất nghe vậy cũng khiến tôi vui hơn một chút.”

 

Đến lượt người đàn ông trung niên, ông ta có chút tự hào nói: “Có thể mọi người đã từng nghe nói đến tập đoàn Phỉ Lệ rồi, tôi là một trong những cổ đông, trong trò chơi tôi là người mới, nhưng ngoài đời thực tôi có thể giúp đỡ mọi người rất nhiều, gọi tôi là Vương tổng hoặc gọi thẳng tên đều được.”

 

Chu Kỳ An khẽ mím môi: “Kỳ An, lấy ý nghĩa từ cầu bình an.”

 

Người đàn ông bên cạnh cảm thấy cái tên này thật trớ trêu, cầu bình an nhưng cuối cùng lại rơi vào trò chơi, anh ta nói: “Tôi tên là Hàn Thiên Sinh.”

 

Chu Kỳ An theo bản năng nhìn người chơi nữ.

 

Không chỉ cùng họ, hai người này dọc đường hình như cũng đi khá gần, cậu nhớ hình như người chơi nữ đã gọi người đàn ông này một tiếng anh trai.

 

“Anh em ruột?”

 

Hàn Thiên Sinh có vẻ lớn tuổi hơn một chút.

 

Hắn ta không phủ nhận.

 

Cuối cùng đến lượt người đàn ông ít nói, anh ta lạnh lùng nói: “Trần Giam.”

 

Rất phù hợp với tính cách của anh ta, nói năng thận trọng.

 

Mấy người chơi đã giới thiệu sơ qua về bản thân, mãi đến khi Tuân Nhị bưng thức ăn ra, bọn họ mới ngừng trò chuyện.

 

Chu Kỳ An chủ động bước tới giúp đỡ bưng bê.

 

“Cha thường xuyên nhắc đến anh và dì Tô với con.” Tuân Nhị mỉm cười dịu dàng với cậu.

 

Người con nuôi mà phú ông Tuân nhận nuôi trông vẻ ngoài khoảng hai mươi tuổi, biệt thự rộng lớn như vậy mà hàng ngày đều do một tay anh ta chăm lo, bao gồm cả việc dọn dẹp nấu nướng.

 

Lúc này, Tuân Nhị vẫn mặc tạp dề màu trắng, trên đó dính một chút vết máu đỏ tươi:

 

“Bây giờ hơi muộn rồi, nấu nướng sẽ mất rất nhiều thời gian, tôi đã làm sashimi cho mọi người.”

 

Nói xong, anh ta lại đi vào bếp bưng nốt số thức ăn còn lại.

 

Lúc này, phú ông Tuân cũng xách theo chai rượu đi vào: “Tất cả ngồi xuống đi, đứng đó làm gì?”

 

Đương nhiên Chu Kỳ An và Hàn Lệ là ngồi ở vị trí gần phú ông Tuân nhất.

 

Tuân Nhị giống như một người hầu, hết lòng hết dạ hầu hạ mọi người, sau khi đã bày bát đũa cho tất cả mọi người, anh ta mới miễn cưỡng ngồi xuống.

 

Dưới ánh đèn, trên bàn là một bàn cá tôm, các người chơi nhớ đến con cá nhả ra ngón tay bị đứt lìa trong hồ, sắc mặt không được tốt cho lắm.

 

“Nếm thử đi, đều là cá tươi mới đánh bắt sáng nay.” Phú ông Tuân ân cần gắp cho “Vợ” một miếng, sau đó tự mình há miệng, cắn một miếng đã nuốt trọn miếng cá, cuối cùng còn liếm liếm môi một cách thèm thuồng.

 

Âm thanh nhai nuốt đó thật khiến cho người ta rùng mình.

 

Hàn Lệ định đẩy tai họa sang cho người khác.

 

Chu Kỳ An chú ý đến hành động nhỏ của cô, liền nhanh tay gắp một miếng đặt sang: “Mẹ, mẹ ăn nhiều một chút.”

 

Hàn Lệ vừa định đẩy miếng cá sang cho “Con trai” thì trừng mắt nhìn cậu.

 

Bị phú ông Tuân nhìn chằm chằm, Hàn Lệ chỉ đành cắn một miếng nhỏ, đúng như trong tưởng tượng, mùi vị tanh nồng khó chịu.

 

Ánh mắt phú ông Tuân nhìn cô ta lập tức trở nên trìu mến hơn rất nhiều.

 

Hàn Lệ lau miệng, nhận được thông báo độ hảo cảm của phú ông Tuân dành cho cô tăng lên.

 

Nhìn sơ qua thì Phú ông Tuân này cũng không phải là kẻ dễ đối phó, cái gì mà ông lão thiếu thốn tình cảm, hối hận, bên trong đều có ẩn tình cả.

 

Phú ông Tuân tự mình rót cho Chu Kỳ An một ly rượu.

 

Hành động bất thường này khiến Chu Kỳ An cảnh giác, đâu có ông bố nào lại tự mình đứng dậy rót rượu cho con trai.

 

“Là cha có lỗi với con, những năm qua con đã chịu khổ rồi, ly rượu này coi như cha xin lỗi con.”

 

Ong ong ong.

 

Từ trong không khí bay đến một con muỗi, không ai động đậy xua đuổi, nó đậu trên miệng chai một lúc, không biết là bị say rượu ngất xỉu hay là bị độc chết nữa.

 

Phú ông Tuân coi như không thấy, vẫn còn đang mời rượu.

 

Cảnh tượng này khiến những người chơi khác lắc đầu, cho rằng Chu Kỳ An tám chín phần là do tham lam, lựa chọn tiến hóa một hai bộ phận, nếu không thì tại sao chỉ có cậu ta là gặp phải độ khó như vậy?

 

Chu Kỳ An bưng ly rượu lên, mái tóc dày trước trán che khuất biểu cảm của cậu.

 

Người chơi lâu năm từng nói trò chơi chú trọng sự công bằng, ưu thế của bản thân quá rõ ràng, công bằng này rõ ràng đã bị phá vỡ. Để chắc chắn, cậu mới chọn ngón chân thay vì tiến hóa cả bàn chân.

 

Quả nhiên, điều tồi tệ nhất đã xảy ra, so với những người khác, bản thân dễ bị nhắm đến hơn.

 

Dựa vào kỹ năng ban đầu, Chu Kỳ An mạnh dạn uống một ngụm, so với rượu vang đỏ trên thị trường thì ly rượu này có vị nồng hơn rất nhiều.

 

Ngay sau đó, cậu âm thầm kiểm tra bảng điều khiển:

 

【Khả năng kháng độc +1.】

 

【Chỉ cần uống không chết thì cứ uống đến chết, Đại Lang, bọn hắn không độc chết được anh đâu.】

 

“…..”

 

Có thể khẳng định rượu có độc, nhưng độc tính không nhiều.

 

Phú ông Tuân thấy cậu không có phản ứng gì, lại rót cho Chu Kỳ An một ly, còn mình thì lấy cớ do sức khỏe không tốt, nên uống trà thay rượu.

 

Hai cái ly nhẹ nhàng chạm nhau giữa không trung.

 

Lượng rượu không nhiều, Chu Kỳ An uống cạn một hơi.

 

【Khả năng kháng độc +1.】

 

“Cha, rót đầy đi.”

 

Giọng điệu của Chu Kỳ An giống như đang bảo rót đầy cho cha, ly rượu ở ngay bên tay cậu, mọi người ngồi cách nhau một khoảng khá xa, mỗi lần phú ông Tuân rót rượu đều phải đứng dậy cúi người.

 

【Khả năng kháng độc +1.】

 

“Rót đi.”

 

【Khả năng kháng độc +1.】

 

“Rót tiếp.”

 

【Khả năng kháng độc +1.】

 

Rượu vang đỏ không có tác dụng, đổi sang rượu trắng, Phú ông Tuân lại đi ra ngoài một chuyến, rồi lại lê đôi chân run rẩy trở về, mở một chai rượu ngon ra.

 

Nồng độ rất cao, người bình thường uống xong sẽ say đến mức không biết trời đất gì.

 

Say rượu trong phó bản chắc chắn lại càng không phải là chuyện tốt.

 

Thế nhưng sau ba tuần rượu, Chu Kỳ An mặt không đỏ, tim không đập, chỉ có hốc mắt hơi đỏ lên: “Trên đời này chỉ có cha là tốt nhất.”

 

Cuối cùng phú ông Tuân cũng không nhịn được nữa, hỏi: “Con trai, sao tửu lượng của con lại tốt như vậy?”

 

Chu Kỳ An: “Bởi vì con đã học đó.”

 

Ông chú già đời à, biết văn hóa bàn nhậu là gì không?

 

【 Độ hảo cảm của phú ông Tuân đối với con trai miễn cưỡng tăng lên 5 điểm.】

 

Chu Kỳ An nhướng mày, đúng là miễn cưỡng thật.

 

Phú ông Tuân mệt mỏi thở hổn hển, quyết định thay đổi chiến thuật: “Đừng uống nữa, ăn chút gì đi.”

 

Chu Kỳ An do dự lên tiếng, nắm bắt quyền chủ động: “Muốn ăn tôm, nhưng con không biết bóc, lấy chỉ tôm cũng rất phiền phức.”

 

Phú ông Tuân xắn tay áo, làm ra vẻ người cha hiền từ: “Không sao, cha bóc cho con.”

 

Chu Kỳ An không nói gì.

 

Sống ở đây, dù sao cũng phải ăn, tôm nhìn có vẻ dễ chấp nhận hơn cá, ít nhất trong bụng tôm sẽ không xuất hiện ngón tay bị đứt lìa.

 

Phú ông Tuân lấy chiếc kính lão trong túi áo trước ngực ra, đeo vào rồi chậm rãi lấy chỉ tôm, hình như ông ta bị chứng Parkinson nhẹ, suốt cả quá trình, cổ tay ông ta cứ run run rẩy rẩy.

 

Bóc một con tôm mất hai mươi giây, ăn chỉ mất hai giây, Chu Kỳ An ăn xong thì ngoan ngoãn ngồi yên, mở to mắt nhìn chằm chằm Phú ông Tuân, trông như một chú chim non chờ mẹ mớm mồi.

 

Phú ông Tuân lau mồ hôi trên trán, dưới ánh mắt mong đợi của cậu, tiếp tục bóc tôm. Một lúc sau, ông ta cảm thấy hơi đau lưng, đôi chân già yếu dưới bàn khẽ run lên.

 

Bên ngoài nổi lên gió lớn, lần này độ hảo cảm không tăng lên nữa, gió lạnh luồn vào cổ áo, Chu Kỳ An dời mắt khỏi người phú ông Tuân, nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn đi đóng cửa lại.

 

Giây tiếp theo, cơ thể cậu khẽ run lên.

 

Hoa mắt sao?

 

Chu Kỳ An không nhịn được dụi mắt, hình như cậu vừa nhìn thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc lướt qua.

 

Khi cậu kinh hãi nhìn lại lần nữa, thì nơi đó đã chẳng còn gì.

 

Nhất định là do rượu xông lên đầu rồi.

 

Chu Kỳ An tự an ủi mình.

 

“Con ăn no rồi.” Cậu đột nhiên lên tiếng.

 

Phú ông Tuân như được đại xá, ngồi phịch xuống ghế.

 

Hết chương 3.

 

Chương 3: Thân Phận

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên