Chương 30: Alpha Cưỡng Chế Cưng Chiều (Trung)
“Anh… chưa từng thấy nước hoa à?”
Gã đàn ông cười khẩy một tiếng, “Lạt mềm buộc chặt.”
“Cậu đừng nói với tôi là cậu đang xịt nước hoa đấy nhé?”
Mùi tuyết tùng bỗng trở nên nồng nặc.
Đây chính là cái gọi là tin tức tố đó sao?
Hắn ta ngồi thẳng dậy, hơi hất cằm lên, mùi tuyết tùng gần như tràn ngập cả căn phòng.
Hắn ta nhìn tôi với vẻ đắc chí, còn tôi thì mặt không cảm xúc nhìn lại hắn ta.
Đúng là vui buồn của nhân loại không ai giống ai. Hắn ta thì muốn áp chế tôi, còn tôi thì chỉ thấy hắn ta nặng mùi.
“Trợ lý, mở cửa sổ thông gió.”
“Vâng, thưa Tổng tài.”
Thấy tôi không hề biến sắc, trong mắt hắn ta thoáng qua chút kinh ngạc, đoạn lại dò xét tôi, “Cậu là A?”
“Không phải.”
“Cậu…” Hắn ta chăm chú nhìn vào mặt tôi, “Cậu không thể là O được, cho dù là O đã cắt bỏ tuyến thể thì khi đối mặt với tin tức tố của tôi cũng không thể không có phản ứng gì được.”
“Cậu cũng không thể là B, B không thể có được gương mặt như cậu được, cũng không thể… thông minh như vậy.”
Giọng hắn ta ở cuối câu hơi nhướn lên, rõ ràng từ “thông minh” ở đây không mang theo nghĩa khen ngợi.
“Vậy, cậu là một tội nhân A đã bị cắt bỏ tuyến thể à?”
“Có tin tức tố quyến rũ như vậy, bị phế bỏ đặc trưng của A để trở thành công cụ phát tiết dục vọng cho kẻ quyền quý, cũng không có gì lạ.”
“Chủ nhân của cậu là ai? Nói cho tôi biết, nể tình cậu mấy ngày nay chăm sóc tôi không rời nửa bước, tôi sẽ cho phép cậu ở bên cạnh tôi.”
Ánh mắt hắn ta nhìn tôi mang theo vẻ khinh miệt của kẻ nắm chắc phần thắng.
Chưa từng có ai dám dùng ánh mắt này để nhìn tôi.
Tôi vươn tay bóp lấy cằm hắn ta, cười khẩy một tiếng.
“Tôi là đàn ông.”
Hơn nữa người đã đưa đến bệnh viện rồi, cả bệnh viện này đều là của tôi, cớ gì tôi phải không rời nửa bước mà chăm sóc một kẻ không rõ lai lịch?
Hắn ta gạt tay tôi ra, khuất nhục nói: “Cậu dám đối xử với tôi như vậy! Đợi tôi khỏe lại, tôi sẽ làm cho cậu chết ngay trên giường! Dù sao thì một tên A bị cắt tuyến thể như cậu cũng không có khả năng được đánh dấu, đúng là một món đồ chơi trời sinh.”
Hắn ta lạnh lùng nhìn tôi, như một con thú hoang, “Cả lời nói dối mình là đàn ông mà cậu cũng nói ra được.”
“Giới tính của một ngàn năm trước, sao có thể tồn tại đến tận bây giờ được!”
Một ngàn năm trước?
Tôi có nhiều công ty liên quan đến ngành giải trí, nên đương nhiên biết đến cái gọi là thiết lập ABO.
Chỉ không biết, người đàn ông này đến từ một bộ tiểu thuyết nào đó, một tương lai nào đó, một thế giới song song nào đó, hay là… một hành tinh nào đó trong vũ trụ?
“Anh rất lạ, từ lúc tỉnh lại đã luôn nói những lời kỳ quái, lẽ nào bị thương vào não rồi.”
Tôi vờ như vô tình giơ tay lên, đặt chiếc điện thoại di động lên giường, quả nhiên, tôi thấy đồng tử hắn ta đột ngột co rút lại.
Một ngàn năm sau, điện thoại di động hẳn đã sớm bị đào thải rồi.
……
Từ miệng gã Alpha đó, tôi được biết thế giới của hắn ta từng chỉ có hai giới tính nam và nữ, cho đến khi ngoại tộc xâm lược.
Ngoại tộc trông giống như những con côn trùng trên Địa Cầu được phóng to lên nhiều lần, tập tính sinh hoạt cũng tương tự, lại còn có khả năng sinh sản và sinh tồn đáng sợ như côn trùng, do đó được đặt tên là Trùng tộc.
Trong chiến tranh, Địa Cầu đã trải qua vô số thảm họa, dân số giảm mạnh, nhân loại đứng trước bờ vực tuyệt chủng.
Cho đến một ngày, một bé trai sơ sinh đặc biệt đã ra đời.
Cậu bé đó có hai bộ phận sinh dục trong cơ thể, sau gáy có một tuyến thể, sau khi trưởng thành sẽ tỏa ra mùi hương thu hút nam giới đến giao phối.
Đứa bé trai đó, chính là Omega đầu tiên.
Khi ngày càng nhiều những đứa trẻ đặc biệt ra đời, giới tính trên nền tảng nam và nữ, mỗi giới tính cơ bản lại được phân chia thành ba loại: Alpha, Beta, Omega.
A và O sau khi trưởng thành về mặt sinh dục sẽ giống như động vật, có kỳ phát tình, tuyến thể sẽ tiết ra tin tức tố để thu hút bạn tình, trấn áp đối thủ cùng giới, và tin tức tố cấp cao có tác dụng áp chế cấp thấp.
Tuyến thể của B không phát triển hoàn chỉnh, do đó không tiết ra tin tức tố.
A hoặc O có cấp bậc càng cao, tin tức tố càng nồng đậm, kỳ phát tình càng dữ dội và kéo dài, dài nhất có thể lên tới bảy ngày, khả năng thụ thai càng cao, hơn nữa, tỷ lệ sinh đa thai cũng càng cao.
Những người không biến dị ra tuyến thể dần bị đào thải, chỉ còn lại những con người mới mới có tuyến thể.
Các chuyên gia gọi đây là một cuộc tiến hóa vĩ đại.
Và giờ đây, hậu duệ của “cuộc tiến hóa vĩ đại” đó, một Alpha, đang dùng ánh mắt vừa ẩn chứa sự ưu việt, vừa pha lẫn lòng thương hại mà nhìn tôi.
“Cậu là con người trước cuộc tiến hóa, giới tính nam, tương đương với một Beta nam.”
Hắn ta hẳn là muốn nói, một tên Beta cỏn con mà lại có được dung mạo thế này.
Một Alpha cao cao tại thượng, dùng ánh mắt của người tương lai nhìn lại một Beta trong lịch sử, cho dù hiện tại đang bị tôi khống chế, cũng không che giấu được tự tôn của mình.
Tôi không tỏ ý kiến, “Anh nằm lâu như vậy, ăn chút gì đi.”
Dùng ánh mắt của ngàn năm sau để nhìn lại lịch sử, mang theo chút cảm giác ưu việt cũng là chuyện thường tình.
Cũng giống như luôn có người cho rằng, mình mà quay về thời cổ đại nhất định sẽ trở thành thiên chi kiêu tử, coi tất cả mọi người là kẻ ngốc.
“Tôi chỉ ăn dung dịch dinh dưỡng cấp A… Thôi bỏ đi, chỗ các người chắc cũng không có.”
Hắn ta nhíu mày chặt đến mức có thể kẹp được một con An Lạc và nửa con Chiêu Tài.
Cho đến khi y tá bưng cơm và thức ăn đến.
Vết thương của hắn ta chưa lành, nên phải ăn đồ thanh đạm, tổng cộng năm món, một canh, một món chính.
Chủng loại thì nhiều, nhưng hương vị quả thực nhạt nhẽo.
Vậy mà hắn ta lại sững sờ, tay cầm đũa, chần chừ mãi không chịu gắp.
“Đây là… rau củ hoàn toàn tự nhiên?”
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Tôi bưng tách trà lên nhấp một ngụm.
“Tôi là Tổng tài của tập đoàn Hoàn Tinh.”
“Anh ngạc nhiên như vậy, lẽ nào thời của các anh không còn rau củ nữa à?”
Từ miệng hắn ta, tôi biết được rằng một ngàn năm sau, rau củ đã trở thành vật phẩm quý hiếm.
“Tại sao? Vì đất đai không còn phù hợp cho thực vật sinh trưởng nữa?”
Hắn ta nuốt miếng rau cuối cùng xuống, lắc đầu, “Không, là vì đã đánh mất phương pháp trồng trọt.”
“Trong biến động của ngàn năm trước, người ta đã quên mất cách trồng rau, rau củ bây giờ ăn đều là rau dại được hái về.”
Quên mất phương pháp trồng trọt là sao?
Cái này mà cũng quên được à?
Tôi gần như có thể khẳng định, hắn ta không đến từ tương lai, mà có lẽ là từ một thế giới song song nào đó.
Bởi lẽ kỹ năng trồng trọt đã trở thành một phần trong gen của con người rồi.
Nhìn ánh mắt đăm chiêu của gã Alpha khi đang nhìn đĩa hoa quả tráng miệng, tôi khẽ nhướng mày.
…….
Tiến độ nghiên cứu của viện nghiên cứu rất nhanh.
Vốn tưởng rằng công nghệ cách nhau cả ngàn năm, dù có đặt sản phẩm trước mắt cũng không nhận ra được tác dụng là gì, càng đừng nói đến chuyện sao chép, nhưng lần này, lại nhanh đến bất ngờ.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, họ đã chế tạo ra thành phẩm có vật liệu tương tự như khối hình hộp màu trắng bạc kia.
Kết cấu bên trong của khối hộp khá phức tạp, nhưng không phải là hoàn toàn không thể giải mã.
Bên viện nghiên cứu cho biết, những sản phẩm công nghệ này nhiều nhất chỉ đi trước hiện tại hai trăm năm, tuyệt đối không thể có chuyện lâu đến một ngàn năm.
Trừ phi trong suốt một ngàn năm đó, khoa học kỹ thuật hoàn toàn bị đình trệ.
……..
Cơ thể của gã Alpha kia hồi phục rất nhanh, tôi đưa hắn ta đến một trong những căn biệt thự của mình.
Căn biệt thự này rộng chừng năm trăm mét vuông, có hơi chật chội một chút, nhưng khu vườn nhỏ được chăm sóc rất đẹp.
Ngay khoảnh khắc gã Alpha nhìn thấy khu vườn đầy hoa, yết hầu hắn ta khẽ chuyển động.
Để tiện cho việc giám sát, tôi tạm thời ở cùng hắn ta ở trong căn biệt thự này.
Hiện tại Trí Não đã được phổ cập, nhưng tất cả những người ra vào biệt thự đều dùng điện thoại di động để liên lạc, giấu đi sự tồn tại của trí năng.
Suy cho cùng thì, có thể gã Alpha này đã nói dối về tiến trình công nghệ, mà trong tình huống không biết mục đích của đối phương là gì, che giấu là phương án tốt nhất.
Dường như hắn ta cũng đang cố ý quan sát tình hình phát triển công nghệ hiện tại, còn xem không ít phim truyền hình và điện ảnh.
Nhưng đáng tiếc là, bước nhảy vọt về công nghệ của thế giới này chỉ diễn ra trong vòng một năm, đến nỗi bối cảnh trong các tác phẩm điện ảnh và truyền hình trên thị trường hiện tại vẫn là dáng vẻ của thời kỳ trước bước nhảy vọt.
Trong thời gian hắn ta tìm hiểu thế giới bên ngoài qua ti vi, hắn ta cũng bóng gió tỏ ý với tôi, rằng hắn ta bằng lòng cùng tôi trải qua một đêm xuân, không chê tôi là một tên B.
Hừ, thật nực cười.
Sau vài lần bị tôi thẳng thừng phá vỡ ảo tưởng, hắn ta liền lạnh mặt không nhắc đến chuyện này nữa. Thỉnh thoảng nhìn tôi, mắt hắn ta lại ẩn chứa băng giá, mùi tuyết tùng cũng luôn thoang thoảng bay tới, như thể đang đợi tôi đến dỗ dành.
Một Alpha cao cao tại thượng, cảm thấy mình bằng lòng mây mưa với một tên B đã là ân điển, không hạ mình để mặt dày bám riết, như vậy cũng thanh tịnh.
Bởi vì ở bên ngoài tôi đã phải đề phòng nhân viên phục vụ làm đổ nước lên người, đề phòng sinh viên làm thêm vụng về phát tờ rơi rồi ngã vào lòng tôi, còn phải đề phòng có kẻ ăn vạ xe của tôi nữa. Những chuyện đó đã đủ mệt rồi, tôi không muốn về nhà còn phải đối mặt với một tên A đang thèm muốn thân thể mình.
Không ngờ hôm nay vừa về đến nhà, tôi đã ngửi thấy mùi tuyết tùng nồng nặc.
Mắt gã Alpha đó long lên sòng sọc, đột ngột ép tôi vào cửa, đầu dúi vào hõm cổ tôi định cắn vào gáy.
“Cậu thơm quá…”
Chậc.
Từ trại chăn nuôi về chưa tắm, lại dính mùi rồi.
“Cậu còn nói mình không phải O, cứ cách một tháng, trên người cậu lại xuất hiện mùi tin tức tố…”
Đó là vì mỗi tháng tôi đều phải đến trại chăn nuôi thị sát một lần.
“Để tôi đánh dấu cậu, tôi không ngại cậu là B…”
Kết cấu cơ thể còn khác nhau, ngoài việc làm ướt cổ áo tôi bằng nước miếng ra thì hắn ta còn làm được gì nữa?
Vệ sĩ và bác sĩ chạy tới, đánh cho hắn ta ngất đi.
Sau khi tỉnh lại, bề ngoài thì cuối cùng hắn ta cũng khôi phục được vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt thì cứ nhìn tôi chằm chằm.
Alpha trong kỳ phát tình có ham muốn chiếm hữu cực mạnh đối với bạn đời của mình.
Chỉ không hiểu tại sao, ham muốn chiếm hữu này của hắn ta lại đặt lên người tôi.
Chuyện này quả thực vô lý như việc thèm muốn chiếm hữu tiền trong ví của người khác vậy.
Lúc tôi đang thị sát ở trại chăn nuôi, trợ lý đột nhiên đưa điện thoại tới.
“Tổng tài, là điện thoại từ bên biệt thự gọi tới.”
“Chuyện gì?”
“Tổng, Tổng tài, vị tiên sinh này bắt tôi lái xe đưa hắn ta đi tìm ngài, bây giờ đang kề dao vào cổ tôi…”
Giọng tài xế run cầm cập.
Tôi sa sầm mặt, “Cứ để hắn ta đến.”
Nửa giờ sau, gã Alpha đó sải bước chân dài đi về phía tôi, hắn ta giận quá hóa cười, “Cậu còn nói mình không phải O! Tin tức tố của cậu đã tỏa ra khắp cả cái trang trại này rồi kìa!”
Hắn ta hùng hổ lao tới, tôi cúi đầu nhìn, đồng tử chợt co rút, rồi bất giác lùi lại một bước.
Thấy tôi lùi lại, khí thế của hắn ta càng tăng cao, đôi mắt đỏ ngầu, một nơi nào đó cũng sung huyết theo.
“Lại đây.”
“Cậu thuộc về tôi.”
Sắc mặt tôi trở nên khó coi, lại lùi thêm một bước.
“Dừng lại.”
Hắn ta tiến thêm một bước, cười khẩy, “Bây giờ biết sợ rồi à?”
Hắn ta hít một hơi thật sâu, “Tin tức tố của cậu thành thật hơn bản thân cậu nhiều, rất quyến rũ.”
Hắn ta vừa hít sâu vừa cẩn thận phân biệt.
“Mùi cỏ non.”
“Mùi trái cây.”
“Mùi sữa.”
“Và cả mùi phân… Hả?”
Tôi giận dữ, “Chết tiệt! Đã bảo anh dừng lại rồi!”
Trợ lý tiến lên, mỉm cười, “Xin lỗi tiên sinh, Tổng tài của chúng tôi có bệnh thích sạch sẽ, chân tiên sinh đang giẫm phải phân bò, xin đừng đi về phía này nữa.”
Sắc mặt gã Alpha tức thì lúc đỏ lúc đen, thẹn quá hóa giận, vươn tay ra định tóm lấy tôi.
Ngay lúc này, một tiếng bò rống vang dội vang lên.
Ngay sau đó, tiếng còi báo động inh ỏi khắp trang trại.
“Sơ tán khẩn cấp!”
“Hai con bò cái đang kỳ động dục đã tông gãy rào chắn!”
Ngẩng đầu nhìn lên, hai con bò đó đang tung bốn vó điên cuồng lao về phía gã Alpha.
Nhiệt tình thật đó.
Hình như tôi đã hiểu ra tại sao lúc mới nhặt được gã Alpha này, trên người hắn ta lại có vết thương rồi.
Hết chương 30.
