Chương 302: Ngọn Lửa Đặc Biệt

Chương 302: Ngọn Lửa Đặc Biệt

 

“Chiếp chiếp?”

 

Thấy rồng con cười với mình, con chim nhỏ màu đỏ hơi nghiêng đầu, lại phù một tiếng phun một ngọn lửa về phía nó. Đừng nhìn Hồng Ngọc chỉ to bằng bàn tay người, ngọn lửa lần này nó phun ra còn lớn hơn cả cơ thể nó gấp mấy lần, bao trùm lấy cả cái đầu của rồng con. Mà cảnh tượng này cũng vừa lúc lọt vào mắt Đường Vũ An đang vội vã chạy đi tìm nó.

 

Đằng sau Đường Vũ An và Chu Khởi còn có hai con Cự Long đi theo, đương nhiên là bọn họ cũng nhìn thấy cảnh tượng hú hồn này. Thấy Hồng Ngọc lại dám cả gan tấn công rồng con, Đường Vũ An sợ hết hồn hết vía.

 

“Hồng Ngọc!” Cậu vội vàng lên tiếng ngăn cản.

 

Hồng Ngọc giật mình thon thót, ngọn lửa đang phun ra từ miệng nó cũng tắt ngóm ngay lập tức. Lúc này Đường Vũ An đã lao nhanh đến nơi, hai tay ôm trọn lấy Hồng Ngọc, không cho nó chạy lung tung gây họa nữa, rồi mới lo lắng nhìn sang rồng con đang ngâm mình trong hồ dung nham. May mà rồng con không những không tức giận, mà còn híp mắt lại để lộ vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, sau khi ngọn lửa tắt đi, nó chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn Đường Vũ An.

 

Đường Vũ An thấy thế mới thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ vì đều là sinh vật hệ Hỏa, cho nên rồng con không bị ngọn lửa của Hồng Ngọc làm bị thương đâu nhỉ. Cậu nhìn sang Sí Diễm và Viêm Liệt, hai con Cự Long cũng bình tĩnh vô cùng, cho dù rồng con vừa mới thoát khỏi cửa tử, giờ lại bị phun lửa vào mặt, nhưng bọn họ cũng chẳng hề tỏ ra căng thẳng chút nào. Ngược lại, cả hai con Cự Long đều đang chăm chú nhìn chú chim nhỏ màu đỏ trong tay cậu.

 

Đường Vũ An ở trong mắt bọn họ đã nhỏ bé lắm rồi, huống chi là Hồng Ngọc chỉ to bằng bàn tay của Đường Vũ An, bọn họ phải dí sát mặt vào, căng mắt ra hết cỡ mới nhìn rõ được hình dáng của nó.

 

“Đây là sinh vật gì thế?” Sí Diễm kinh ngạc hỏi.

 

“Ngọn lửa nó vừa phun ra…” Viêm Liệt có chút chần chừ, không chắc chắn lắm mà nhìn về phía con trai mình, “Có phải con hấp thu được không hả?”

 

Giống như Sí Diễm đã nói trước đó, Long tộc trời sinh đã nắm vững ngôn ngữ của tộc mình rồi. Tuy nhiên, mặc dù rồng con hiểu được lời cha mình nói, nhưng lại chẳng hiểu cái từ “hấp thu” mà cha nói có nghĩa là gì. Nó liền bắt chước chú chim nhỏ màu đỏ, tò mò nghiêng nghiêng cái đầu rồi hớn hở nói: “Thích… thích lắm…”

 

Rồng con vừa dùng giọng nói non nớt, ngây ngô của mình bày tỏ niềm vui sướng, vừa vươn móng vuốt về phía Đường Vũ An, dường như vẫn muốn chơi cùng Hồng Ngọc nữa.

 

Nghe thấy thế, Sí Diễm cũng chuyển sự chú ý sang rồng con. Tinh thần lực của nó quét qua rồng con một lượt, một lát sau mới trầm ngâm nói: “Tên nhóc này đúng là hấp thu hỏa linh năng mạnh hơn rồi, không giống rồng con vừa mới phá vỏ chút nào.”

 

“Cũng không xác định được là do thuốc trị thương phát huy tác dụng, hay là do cái chấm đỏ nhỏ xíu này nữa.”

 

Đúng vậy, trong mắt Cự Long thì Hồng Ngọc đúng thật chỉ là một cái chấm đỏ nhỏ xíu xiu mà thôi.

 

“Chiếp chiếp chiếp!”

 

Hồng Ngọc vốn đang ngoan ngoãn nằm trong tay Đường Vũ An bỗng vỗ cánh bay lên, như muốn khẳng định sự tồn tại to lớn của mình.

 

“Chiếp chiếp! Chiếp chiếp!” Rồng con thấy thế cũng bắt chước kêu theo.

 

Viêm Liệt nhìn con trai mình với vẻ mặt thật khó tả, nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì. Ít nhất thì nó cũng đã khôi phục sức sống, còn tốt hơn gấp vạn lần cái dáng vẻ thoi thóp sắp chết lúc nãy. Nó ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: “Hay là chúng ta thử nghiệm một chút xem sao?”

 

“Ngươi định thử thế nào?” Sí Diễm tò mò hỏi.

 

Đường Vũ An bắt Hồng Ngọc về lại tay mình, cũng tò mò nhìn Viêm Liệt, còn Chu Khởi thì trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.

 

Viêm Liệt nhìn rồng con, rồi giơ một chân trước lên, một ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay nó. Nó điều khiển ngọn lửa cẩn thận từng chút một đến gần rồng con. Vì trên ngọn lửa có tỏa ra hơi thở của cha, nên rồng con không hề từ chối, còn nhào tới ôm lấy ngọn lửa, ngoại trừ cái đuôi ra thì cả người nó đều được bao bọc trong biển lửa. Tinh thần lực của hai con Cự Long căng thẳng quan sát nhất cử nhất động của rồng con.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi cũng đứng bên cạnh nhìn theo, nhưng vì có phụ huynh ở đó nên hai người không dám dùng thần thức bừa bãi, thành ra cũng chẳng nhìn ra được cái gì, chỉ thấy là… Rồng con vốn đang có trạng thái khá tốt, bỗng nhiên tinh thần lại dần trở nên uể oải. Nó nằm bẹp xuống mép hồ dung nham, bĩu môi trông vô cùng tội nghiệp. Thấy vậy, Viêm Liệt hoảng hồn vội vàng thu hồi ngọn lửa lại ngay.

 

“Chuyện này là sao?”

 

Rồng con lắc đầu quầy quậy: “Không thích đâu….”

 

“Xem ra đáp án đã quá rõ ràng rồi.” Sí Diễm nhìn về phía Hồng Ngọc trong tay Đường Vũ An, “Ngọn lửa của cái đồ tí hon này cũng có chút đặc biệt đấy.”

 

Viêm Liệt vội vàng nói với Đường Vũ An: “Tiểu An à, có thể bảo nó phun lửa thêm lần nữa được không?”

 

Nói rồi, nó còn thò móng vuốt ra cạy một viên tinh thạch hệ Hỏa ở mép cái bệ đá ra: “Viên ma tinh này coi như thù lao cho nó nhé.”

 

Đường Vũ An còn chưa kịp trả lời thì con chim nhỏ màu đỏ đã vỗ cánh bay vút lên, đáp xuống ngay trên viên tinh thạch hệ Hỏa đó. Nó nhảy nhót tung tăng trên viên đá, rõ ràng là thích mê món thù lao này rồi.

 

Đường Vũ An cũng thích lắm chứ bộ.

 

Cậu cười nói: “Được chứ.”

 

Sau đó cậu liền chỉ huy con chim nhỏ màu đỏ, bảo nó phun lửa vào rồng con thêm lần nữa. Tuy chẳng hiểu tại sao, nhưng chim nhỏ màu đỏ vẫn nghe lời bay đến trước mặt rồng con, há mỏ phun ra một ngụm lửa lớn về phía nó.

 

Rồng con đang nằm bẹp ở mép hồ dung nham, lại một lần nữa lộ ra vẻ mặt hưởng thụ đê mê.

 

Trong cảm ứng của Sí Diễm và Viêm Liệt, tốc độ hấp thu linh năng hệ Hỏa của rồng con lại tăng nhanh vùn vụt, luồng khí tức vốn bị rối loạn do ngọn lửa của Viêm Liệt gây ra, nay cũng đã được chải chuốt lại trơn tru. Rồng con không diễn tả được cảm giác cụ thể là như thế nào, nó chỉ biết là thấy dễ chịu mà thôi. Nó nở nụ cười tươi rói, khi Hồng Ngọc bị kiệt sức rơi xuống, nó liền vươn móng vuốt ra đỡ lấy bạn mình.

 

“Chiếp chiếp ——”

 

“Chiếp chiếp!”

 

Hồng Ngọc kêu một tiếng, rồng con liền kêu theo một tiếng, rõ ràng là một con rồng, thế mà học tiếng chim kêu cũng giống ra phết.

 

Hai đứa nhỏ chơi đùa vui vẻ với nhau, Đường Vũ An cũng vui lắm, bởi vì….

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

【Bạn đã hoàn thành một vụ giao dịch có lời với một khách hàng mới, điểm kinh nghiệm +3, điểm tích lũy +1.380.500.】

 

Tiện tay một cái là có hơn một triệu điểm tích lũy bỏ túi! Quá hời rồi còn gì!

 

“Tiểu An, có thể cho ta biết cái chấm đỏ nhỏ này là sinh vật gì không?” Sí Diễm không kìm nén được kích động mà dò hỏi.

 

Nó cảm thấy nỗi ám ảnh không dứt của tộc Hỏa Long —— chính là tình trạng rồng con chết yểu ấy, có lẽ đã tìm được cách giải quyết rồi. Mà cách giải quyết đó nằm ngay trên người chú chim nhỏ màu đỏ này đây.

 

Đường Vũ An chần chừ một lát rồi lắc đầu nói: “Xin lỗi, cái này tôi không có cách nào nói cho ngài biết được.”

 

Trên bảng tin nhắn trước mặt cậu vẫn còn đang dừng ở giao diện trò chuyện riêng với Chu Khởi, chỉ thấy Chu Khởi đang thảo luận với cậu trên đó.

 

【Cháo Đẹp Trai: Hồng Ngọc là Phượng Hoàng, trong truyền thuyết, Phượng Hoàng có khả năng niết bàn trùng sinh, có lẽ ngọn lửa của Hồng Ngọc đặc biệt là có liên quan đến khả năng này đấy.】

 

Ngay đến cả lông vũ Hồng Ngọc cũng là vật liệu quý hiếm, có thể nói là toàn thân trên dưới đều là bảo vật. Tuy không biết hai con Cự Long này có biết đến Phượng Hoàng hay không, nhưng để cẩn thận, Đường Vũ An và Chu Khởi đều nhất trí rằng, nên giữ bí mật là thượng sách.

 

Sí Diễm lộ rõ vẻ tiếc nuối.

 

“Chúng ta không có ác ý đâu, chỉ là hy vọng tìm được tộc đàn của nó để nhờ giúp đỡ thôi.”

 

Nó giải thích thêm: “Sự trưởng thành của nhóc con này chắc chắn cũng cần hỏa linh năng nồng đậm, nếu không thì với tiềm năng mà nó thể hiện ra, không thể nào có kích thước bé tí thế này được.”

 

“Mà ở cái thế giới này, làm gì có nơi nào sở hữu hỏa linh năng dồi dào hơn địa bàn của tộc Hỏa Long chúng ta chứ!”

 

“Tộc đàn của nó có thể chuyển đến đây ở, chỉ cần chúng chịu giúp đỡ chúng ta cứu chữa rồng con, thì trên dưới tộc Hỏa Long đều sẽ đồng ý chia sẻ nơi ở với chúng.”

 

Nghe thì có vẻ bùi tai đấy, nhưng vấn đề là tộc đàn của Hồng Ngọc đâu có ở vị diện này đâu. Có điều, đúng là sự trưởng thành của Hồng Ngọc rất cần có hỏa linh năng.

 

Nghe Sí Diễm nói vậy, Đường Vũ An mới nhận ra, hình như Hồng Ngọc lớn hơi chậm thật —— tất nhiên cũng có thể là vì thời kỳ ấu thơ của phượng hoàng vốn dĩ đã dài sẵn rồi?

 

Cậu gật đầu: “Tôi biết ngài không có ác ý, nhưng tôi cũng không biết tộc đàn của Hồng Ngọc ở đâu cả, tôi cũng là do cơ duyên xảo hợp mới nhặt được trứng của nó, phải tốn rất nhiều công sức mới ấp nở ra được đấy.”

 

Nghe vậy, Sí Diễm cũng đành nói: “Ra là thế, vậy thì….”

 

“Nếu rồng con của tộc Hỏa Long cần, tôi sẵn lòng giúp đỡ, nhưng cũng phải xem ý nguyện và trạng thái của Hồng Ngọc đã.” Đường Vũ An nói.

 

“Chiếp chiếp chiếp ——”

 

Hồng Ngọc vỗ cánh bay lên vai Đường Vũ An, thân thiết dùng mỏ cọ cọ vào má cậu. Rồng con tò mò nhìn theo, thế mà cũng bay từ trong hồ dung nham ra, dùng má cọ nhẹ vào người Đường Vũ An. Cơ thể nó dài hơn ba mét, nhưng đầu lại không to lắm, tầm bốn năm mươi phân, sức lực cũng nhỏ, cứ hừ hừ hực hực làm nũng với Đường Vũ An. Đường Vũ An không kìm được bèn đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa sừng rồng của nó.

 

Chu Khởi đứng bên cạnh căng thẳng nhìn chằm chằm, rồi lại không nhịn được mà liếc nhìn hai con Cự Long, rồng con cứ thế bay từ trong hồ ra, thật sự không sao chứ?

 

Sau đó anh liền nhìn thấy…. Hai con Cự Long đang nhìn bọn cậu, trên mặt đều lộ ra biểu cảm bị sự dễ thương trước mặt đốn tim, y hệt như anh chàng Sơn Phong trước đó vậy.

 

Chu Khởi: “……”

 

Anh nhìn Đường Vũ An, dần dần cũng thả lỏng cơ thể một chút. Tiểu An nhà anh đúng là đáng yêu thật mà.

 

Một lúc sau, Viêm Liệt mới hoàn hồn, vội vàng lùa rồng con về lại hồ dung nham.

 

“Con mới phá vỏ thôi, thời gian này phải ngâm mình trong hồ, đợi cơ thể con khỏe mạnh hơn rồi mới được rời đi, biết chưa hả?”

 

Dưới sự dặn dò kỹ lưỡng của cha, rồng con đành phải ngoan ngoãn nằm trong hồ dung nham, giương đôi mắt mong chờ nhìn Đường Vũ An, Đường Vũ An bèn đưa tay xoa đầu nó. Rồng con mới sinh không bao lâu, vảy rồng vẫn còn mềm mại, lung linh lấp lánh, còn điểm xuyết thêm chút ánh huỳnh quang. Vảy của hỏa long con cũng không phải màu đỏ thuần túy, mà hơi thiên về màu xanh tím, trông giống như màu ngọn lửa khi bật bếp ga lên vậy, đẹp vô cùng. Rồng con cũng rất thích Đường Vũ An, còn dùng đầu dụi dụi vào lòng bàn tay cậu.

 

Đường Vũ An chơi với nó một lúc, mãi đến khi nó vô thức nhắm mắt ngủ thiếp đi, cậu mới cẩn thận đứng dậy. Còn Hồng Ngọc thì rúc vào trong người của rồng con, cuộn tròn thành một cục bông nhỏ, cũng lăn ra ngủ khì.

 

Hai người bọn cậu và hai con Cự Long bay ra xa một chút mới dám nói nhỏ: “Thời gian này cứ để Hồng Ngọc ở lại chơi với rồng nhỏ đi, có vẻ nó cũng thích nơi này lắm.”

 

“Được, được chứ.”

 

Sí Diễm và Viêm Liệt đều rất vui mừng, lại đưa cho Đường Vũ An thêm một viên tinh thạch nữa ngay tại chỗ. Đường Vũ An cười tít mắt, mãi một lúc lâu vẫn không khép miệng lại được.

 

Sau đó, Viêm Liệt quay về tiếp tục canh chừng rồng con, còn Sí Diễm cũng quay lại trông nom quả trứng rồng của mình. Đường Vũ An và Chu Khởi lại tiếp tục công cuộc xây nhà, ngay tối hôm đó, Cửa tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 22 đã tuyên bố hoàn thành! Sau khi thiết lập xong trận pháp dịch chuyển, cuối cùng bọn cậu cũng có thể rời khỏi thế giới dưới lòng đất này rồi.

 

Bọn cậu hẹn thời gian quay lại với Sí Diễm, rồi thương lượng với Hồng Ngọc một hồi lâu, mãi đến khi Lục Bảo Thạch tách ra một cây con để lại bầu bạn với nó, chú chim nhỏ màu đỏ mới miễn cưỡng đồng ý ở lại. Đường Vũ An cũng không ngờ Lục Bảo Thạch lại đột ngột tách cây con ra, hơn nữa còn muốn ở lại trong môi trường nóng bức như thế này. Nhưng mà xét cho cùng thì ngay cả giữa dòng nham thạch mà vẫn có thực vật sinh trưởng được cơ mà, nên chắc là Lục Bảo Thạch cũng có thể thích nghi được thôi nhỉ? Tất nhiên, cậu vẫn tạm thời trồng nó vào trong đất, còn dặn dò người máy tưới nước cho nó mỗi ngày, lúc này mới yên tâm rời đi.

 

Quay trở lại vị diện gốc, thời gian mới chỉ trôi qua có một ngày.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi vừa định về xe RV thì thấy ông Lý gửi tin nhắn đến.

 

【Bảng tin nhắn (Kênh trò chuyện riêng với bạn bè)】

 

【Trường Thanh: Lam Hồ Trấn đã cử người đến rồi, bọn họ đã tới Mái ấm Hoang Thành, hai đứa cháu có muốn gặp mặt một chút không?】

 

Hết chương 302.

 

Chương 302: Ngọn Lửa Đặc Biệt

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên