Chương 303: Người Lam Hồ Ghé Thăm

Chương 303: Người Lam Hồ Ghé Thăm

 

Ngay khi nhìn thấy tin nhắn báo đến, Đường Vũ An liền vội vàng mở bản đồ ra xem, cậu thấy ngay ở cổng Mái ấm Hoang Thành đã xuất hiện thêm một điểm sáng mới tượng trưng cho nhân viên, mà người đó không ai khác chính là — Lam Vân Thanh!

 

“Oa, anh Vân Thanh đến Hoang Thành rồi nè!”

 

Đường Vũ An nhớ rõ Lam Vân Thanh từng nói, hắn là Lĩnh chủ nên không thể tùy tiện rời khỏi Rừng Lam Hồ được, thế mà không ngờ lần này lại đích thân hắn dẫn đội tới đây.

 

Nhìn thấy vẻ mặt phấn khích của cậu, Chu Khởi chỉ khẽ mím môi. Mặc dù trong lòng anh rất muốn nói là để ông Lý đi tiếp đãi là được rồi, nhưng khi nghe Đường Vũ An đề nghị qua đó gặp mặt, nên Chu Khởi cũng không nói thêm gì nữa, mà cứ chiều theo ý cậu. Hai người liền sử dụng trận pháp dịch chuyển đi đến tòa nhà số 1.

 

Đợi đến khi bọn cậu bay tới cổng chính của Mái ấm Hoang Thành, đã thấy có rất nhiều cư dân đang tò mò đứng chen chúc với nhau ở đó để hóng chuyện, những người đang bị đám đông vây quanh chính là mấy chục đại diện đến từ Lam Hồ Trấn. Bọn họ ai cũng đều có mái tóc xanh và đôi mắt xanh đặc trưng, làn da trắng trẻo, bất kể nam hay nữ gì cũng đều có tướng mạo vô cùng xuất chúng. Tất nhiên, người khiến người ta kinh ngạc nhất vẫn là người đàn ông đang đứng ở đầu hàng, người đang trò chuyện với ông Lý.

 

Mái tóc dài màu xanh của Lam Vân Thanh được tết đơn giản rồi buộc gọn sau lưng, rõ ràng trên người hắn chẳng có vật trang sức cầu kỳ nào, quần áo cũng có thể coi là giản dị, thế nhưng lại khiến người ta chỉ nhìn qua một lần là khó lòng dời mắt đi được. Ông Lý cũng được coi là người có kiến thức rộng rãi, nhưng khi nhìn thấy nhóm người của Lam Vân Thanh, ông cũng không nhịn được mà trợn tròn mắt kinh ngạc. Đồng thời, trong lòng ông cũng không khỏi thầm cảm thán, thảo nào mà người ở Lam Hồ Trấn lại bài ngoại đến thế…. Ở cái vùng đất hoang đầy rẫy tai ương này, việc sở hữu một mảnh đất phong thủy bảo địa như vậy, lại nuôi dưỡng được những nhân vật như thế này, quả đúng là thất phu vô tội, hoài bích có tội.

 

Nhưng mà, cứ hễ nghĩ đến việc Mái ấm Hoang Thành hiện tại không chỉ sở hữu Rừng Lam Hồ, mà còn có cả màn chắn bảo vệ cùng đủ loại phương thức thần kỳ khác, thì tâm trạng của ông Lý lại trở nên bình tĩnh đến lạ thường.

 

“Anh Vân Thanh!”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi hiện thân, từ trên không trung đáp xuống đất.

 

Đám đông bên dưới lập tức trở nên xôn xao hẳn lên, so với nhóm người Lam Vân Thanh mới chân ướt chân ráo tới đây, thì Đường Vũ An và Chu Khởi với tư cách là chủ nhân thực sự của Mái ấm Hoang Thành, đương nhiên là độ nổi tiếng sẽ cao hơn rồi. Mặc dù hai người họ không thường xuyên xuất hiện trong Mái ấm, nhưng những sự tích về họ thì vẫn cứ được những cư dân cũ kể đi kể lại cho người mới nghe suốt. Các nhân viên được Mái ấm phái ra ngoài, trong lúc tuyên truyền về Thương Thần Giáo cũng không quên nhắc đến họ với vẻ vô cùng tự hào. Bây giờ hai người vừa xuất hiện, tất nhiên là gây ra một trận xôn xao cũng không nhỏ.

 

Dĩ nhiên là ông Lý sẽ chẳng đời nào chiều hư đám người này, ông phất tay đuổi đám đông vây xem đi chỗ khác, sau đó mới nói: “Mọi người cứ ở đây ôn chuyện trước đi nhé, tôi đưa bọn họ đi làm thủ tục nhận phòng đã.”

 

Thẻ Trọ Lại Qua Đêm đã được triển khai áp dụng toàn diện tại Mái ấm Hoang Thành, có tấm thẻ này rồi thì việc thu tiền thuê nhà của Mái ấm cũng tiện lợi và hiệu quả hơn trước nhiều. Bản thân các cư dân cũng sẽ tự giác nhớ việc nộp phí, bởi vì một khi quá hạn, điểm tích lũy trong Thẻ Trọ Lại Qua Đêm sẽ về không, đến lúc đó tấm thẻ cũng sẽ tự động biến mất, mà bọn họ cũng sẽ bị hệ thống chặn lại ở bên ngoài Mái ấm. Tuy rằng ban ngày thì vẫn có thể vào được, nhưng cứ hễ đến tối, đừng nói là vào Mái ấm, ngay cả hình dáng Mái ấm ra sao cũng chẳng thấy đâu nữa là.

 

Bởi vì chế độ này mới bắt đầu thực hiện, cho nên mỗi người sẽ có ba cơ hội, một khi quá ba lần trễ hạn thì sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách cư trú tại Mái ấm. Mà hiện tại, ba nơi này gồm “Hoang Thành – Núi Cự Phong – Lâm Hải Trấn” đều đã trở thành một phần của Mái ấm, việc mất tư cách cư trú cũng đồng nghĩa với việc không thể bước chân vào ba khu định cư gần nhất này vào ban đêm nữa. Đây chính là chuyện có liên quan đến tính mạng đấy, cho nên chẳng ai dám lơ là cả.

 

Tất nhiên, quy tắc này nghe thì có vẻ nghiêm khắc, nhưng trong mắt các cư dân thì đã là quá nhân từ rồi —— bởi vì những người già và trẻ em đạt yêu cầu về độ tuổi đều được miễn tiền thuê nhà.

 

Mặc dù hiện tại số lượng người già trong Mái ấm rất ít —— về cơ bản đều là những người đến từ thế giới cũ, bọn họ đều là trí thức, phúc lợi miễn tiền thuê cũng là do bọn họ dùng kiến thức và kinh nghiệm để đổi lấy. Thế nhưng đối với những thanh niên trai tráng trong Mái ấm thì đây lại là một cám dỗ không hề nhỏ.

 

Đây là lần đầu tiên bọn họ có khái niệm về việc “nghỉ hưu dưỡng già”, đợi sau này khi bọn họ đủ tuổi rồi, liệu bọn họ có được miễn tiền thuê và sống an nhàn trong Mái ấm không nhỉ? Mặc dù chuyện đó có lẽ còn rất lâu, rất lâu nữa mới tới, đối với những người đã quen sống nay đây mai đó, mạng sống mong manh ở vùng đất hoang như bọn họ thì đó là một tương lai xa vời chưa từng dám nghĩ tới. Thế nhưng bây giờ, bọn họ bỗng nhiên có hy vọng, thế nên lại càng nhiệt tình cống hiến vào công cuộc xây dựng Mái ấm, hy vọng Mái ấm có thể tồn tại thật lâu dài.

 

Tinh thần diện mạo như vậy, cùng với vô số những điều mới lạ chưa từng thấy trong Mái ấm Hoang Thành, tất cả đều đang gây chấn động mạnh mẽ cho từng người Lam Hồ đến tham quan.

 

Trước khi xuất phát, bọn họ cũng đã biết Mái ấm Hoang Thành nuôi trồng được một mảnh Rừng Lam Hồ mới. Lúc mới biết tin ấy, bảo trong lòng không có suy nghĩ so bì gì thì là nói dối, thế nhưng khi cân nhắc đến việc chủ nhân của Mái ấm Hoang Thành đã cứu chữa cho Cây Mẹ của bọn họ, mà Cây Mẹ lại yêu quý cậu bé Khang Khang đến thế, thì chút suy nghĩ đó trong lòng bọn họ cũng tan biến sạch sẽ.

 

Vốn dĩ bọn họ cứ tưởng rằng Mái ấm Hoang Thành dù có Rừng Lam Hồ đi nữa thì cũng chưa chắc đã hơn được Lam Hồ Trấn, nhưng thực tế đã chứng minh là bọn họ sai quá sai rồi! Khi bọn họ băng qua thảo nguyên, vượt qua hẻm núi để vào Núi Cự Phong, rồi lại từ chân núi Cự Phong bắt xe buýt đến Mái ấm Hoang Thành, những gì mắt thấy tai nghe dọc đường đi đều đang làm mới lại nhận thức của bọn họ.

 

Thành thật mà nói thì Rừng Lam Hồ đã phát huy tác dụng rất lớn trong thảm họa băng giá, thế nhưng dường như tác dụng của nó cũng không lớn đến mức như tưởng tượng. Trên đường quốc lộ chẳng hề có bóng dáng cây Lam Hồ nào, nhưng nhiệt độ lại ở mức có thể chịu đựng được, chỉ cần mặc áo dày một chút là sẽ không bị lạnh cóng. Hơn nữa, cái con “quái thú sắt thép” mà bọn họ chưa từng thấy bao giờ kia, bên trong lại còn có một thứ gọi là Viêm Thạch để sưởi ấm nữa chứ, có nhiều phương pháp chống rét như vậy nên vai trò của Rừng Lam Hồ tự nhiên cũng sẽ nhỏ đi rất nhiều. Mà ở trong Mái ấm Hoang Thành thì lại có quá nhiều thứ bọn họ chưa từng thấy! So sánh ra thì bọn họ trông chẳng khác gì mấy gã nhà quê chưa trải sự đời cả.

 

Mấy người Lam Hồ vốn còn mang theo vài phần kiêu ngạo, nhưng càng đi sâu vào Mái ấm Hoang Thành, mỗi khi hiểu thêm được một phần thì khí thế lại yếu đi một chút. Ban đầu bọn họ còn cảm thấy Lam Hồ Trấn là chốn bồng lai tiên cảnh cuối cùng trên vùng đất hoang này rồi, nhưng mà so với Mái ấm Hoang Thành trước mắt thì quả thật là…. quả thật là không có cửa để so sánh luôn ấy chứ!

 

Sự thay đổi tâm lý của những người Lam Hồ này đều được ông Lý thu hết vào trong mắt, ông không nhịn được mà khẽ nhếch khóe miệng mỉm cười. Ông đã tìm hiểu trước với Lĩnh chủ Lam Hồ rồi, những người Lam Hồ này ai nấy đều biết đọc biết viết, là người có văn hóa đàng hoàng đấy! Quan trọng là bọn họ còn trẻ như vậy, không cần đối đãi giống như với mấy ông bà cụ kia, phải lo lắng cho sức khỏe của bọn họ, không dám giao khối lượng công việc quá lớn.

 

“Không biết lần này mọi người dự định ở lại đây bao lâu?” Ông Lý quay sang hỏi người bên cạnh.

 

Đó là một người đàn ông trông khoảng bốn mươi tuổi, mái tóc ngắn màu xanh, dáng người khôi ngô vạm vỡ, là người có địa vị cao nhất chỉ sau Lam Vân Thanh, tên là Lam Kiến Lâm.

 

“Cái này thì còn phải xem ý của Lĩnh chủ đại nhân nữa ạ.” Lam Kiến Lâm trả lời vô cùng cung kính.

 

“Tôi thấy mọi người có thể ở lại lâu thêm một chút đấy.” Giọng điệu ông Lý nói chuyện vô cùng hòa nhã và thân thiết, “Đã mất công đến tham quan học tập rồi thì ít nhất cũng phải ở lại một năm chứ nhỉ?”

 

Lam Kiến Lâm vừa định nói một năm thì lâu quá, thì lại nghe thấy ông lão này tiếp tục mở lời.

 

“Mái ấm của chúng tôi lớn lắm, không chỉ có Hoang Thành và Núi Cự Phong đâu, mà còn có cả Lâm Hải Trấn, sau này sẽ còn mở rộng ra thảo nguyên, Pháo đài Viêm Long.…”

 

“Tình hình mỗi nơi mỗi khác, phương án quản lý và xây dựng mà chúng tôi áp dụng cũng khác nhau.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ông Lý nói lời tâm huyết: “Trong này có nhiều quy tắc và kinh nghiệm lắm đấy, chẳng lẽ các anh tưởng rằng cứ ở đây một chút, nhìn ngó một chút là có thể bê nguyên kinh nghiệm của Mái ấm Hoang Thành về áp dụng sao?”

 

“Nếu không biết tùy cơ ứng biến cho phù hợp với địa phương, thì dù các anh có mang mấy kinh nghiệm này về cũng vô dụng, không những không phát triển được mà khéo còn gây hại cho Lam Hồ Trấn ấy chứ.”

 

“Chuyện này cũng giống như đi giày vậy, kích cỡ chân mỗi người mỗi khác, chúng ta không thể làm cái chuyện ngu ngốc là gọt chân cho vừa giày được, đúng không nào?”

 

Lam Kiến Lâm tiếp xúc với người ngoài không nhiều, trong mắt ông ta thì người trên vùng đất hoang toàn là lũ thổ phỉ một chữ bẻ đôi cũng không biết, nhưng những lời này của ông Lý lại lật đổ hoàn toàn nhận thức của ông ta. Ông ta không khỏi xấu hổ cúi đầu xuống, mà những người Lam Hồ đi theo bên cạnh cũng nghe lọt tai cuộc đối thoại của bọn họ, ai nấy đều cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

 

Ông Lý cười híp mắt đánh giá bọn họ. Mặc dù khi đối mặt với người ngoài, họ vẫn mang theo sự cảnh giác bẩm sinh, trông có vẻ thông minh hơn đám ngốc bạch ngọt mà Ô Nguyệt mang tới một chút, nhưng tính ra thì cũng chẳng khá hơn là bao.

 

“Đây là đề nghị cá nhân của tôi thôi, Mái ấm Hoang Thành cũng hoan nghênh mọi người ở lại lâu dài, chúng ta cùng nhau giao lưu học hỏi mà.”

 

“Tất nhiên là cũng không ép buộc nhé.” Ông Lý nói thêm, “Các anh có thể bàn bạc với Lĩnh chủ Lam Hồ rồi hẵng quyết định.”

 

“Vâng, tôi hiểu rồi ạ!” Lam Kiến Lâm trịnh trọng đáp lời.

 

Chỉ cần nhìn vào biểu cảm của ông ta là ông Lý biết ngay ông ta đã nghe lọt tai những lời vừa rồi, ông ung dung tự tại mỉm cười một cái, rồi tiếp tục dẫn đường cho mọi người đi tiếp.

 

Ở một bên khác, Lam Vân Thanh cũng được Đường Vũ An và Chu Khởi đưa đến một nơi yên tĩnh hơn để ôn chuyện.

 

“Hai đứa cũng thay đổi nhiều thật đấy.”

 

Khoảng cách từ lần chia tay trước đến nay, đối với Lam Vân Thanh cũng chỉ mới hai ba tháng, thế nhưng hai cậu thiếu niên trước mặt đã có những thay đổi mà mắt thường cũng có thể thấy được. Nếu nói Đường Vũ An vẫn còn một chút nét trẻ con, thì Chu Khởi đã hoàn toàn ra dáng một thanh niên rồi.

 

Đường Vũ An cười ha ha cho qua chuyện, rồi hỏi tiếp: “Anh Vân Thanh, sao lần này anh lại đích thân qua đây thế? Không phải là anh cần phải ở lại canh giữ Rừng Lam Hồ à?”

 

“Bây giờ đã có màng chắn bảo vệ rồi, áp lực phòng thủ cũng nhỏ đi nhiều, rời đi một thời gian ngắn chắc là cũng không sao đâu.”

 

Lam Vân Thanh nhìn về phía một cây Lam Hồ ở bên cạnh, đưa tay ra nhẹ nhàng chạm lên thân cây.

 

“Anh đã cân nhắc rất lâu, vẫn cảm thấy mình nên đích thân qua đây xem nó thế nào.”

 

Hắn khẽ nói: “Hai đứa thực sự đã chăm sóc nó rất tốt, nhưng mà có đại sư Khang Khang ở đây thì đúng là cũng chẳng cần phải lo lắng gì.”

 

Bỗng nhiên, một dây leo vươn ra, nhẹ nhàng cọ cọ vào má Lam Vân Thanh. Cảm nhận được loại cảm xúc tò mò, thân thiết, còn có cả tình cảm yêu thích rất khó tả, Lam Vân Thanh hơi ngẩn người ra một chút.

 

Thế hệ mới của người Lam Hồ chịu ảnh hưởng rất sâu sắc từ Rừng Lam Hồ, ngay cả tóc và mắt cũng biến thành màu xanh lam, trong huyết quản của bọn họ cũng đang chảy xuôi mã gen thuộc về Cây Mẹ Lam Hồ. Nếu hiểu theo một ý nghĩa nào đó, thì bọn họ và cây Lam Hồ ở Mái ấm Hoang Thành này có thể được coi là họ hàng thân thích.

 

“Em tên là Thập Nguyệt, đúng không?”

 

Lam Vân Thanh nở nụ cười trên môi, hắn nói: “Anh là Vân Thanh, anh thay mặt Cây Mẹ đến thăm em này.”

 

Cả khu Rừng Lam Hồ đều rung rinh cành lá, lá cây cọ vào nhau phát ra tiếng xào xạc xào xạc, giống như đang đáp lại lời Lam Vân Thanh vậy.

 

Ngay sau đó, cậu bé Khang Khang ngơ ngác xuất hiện bên cạnh mọi người…. Đương nhiên là cậu bé vừa bị cây Lam Hồ dịch chuyển tức thời tới đây. Nhìn thấy Đường Vũ An và Chu Khởi, thằng bé lập tức phấn khích chạy tới, được Đường Vũ An dang tay bế thốc lên.

 

“Anh trai kẹo ngọt! Anh Cháo!” Khang Khang vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ, trên mặt tràn ngập vẻ vui mừng hạnh phúc.

 

Đường Vũ An xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, rồi hỏi: “Là Thập Nguyệt đưa em tới đây à?”

 

“Dạ vâng.”

 

Khang Khang gật đầu, rồi quay sang nhìn Lam Vân Thanh, nói: “Thập Nguyệt bảo là, anh đẹp trai quá, nó thích anh lắm!”

 

Lam Vân Thanh chớp chớp mắt, vừa định nói cảm ơn thì lại nghe Khang Khang nói tiếp: “Thập Nguyệt còn bảo, anh ở lại đi, nó…. nó muốn ngày nào cũng được nhìn thấy anh cơ!”

 

Hết chương 303.

 

Chương 303: Người Lam Hồ Ghé Thăm

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên