Chương 308: Đột Nhiên Nằm Xuống
“Nhanh lên! Cửa Nam mở rồi, bên đó an toàn đấy, chạy về phía đó đi!”
Trên đường phố, Xích Hạo đang ra sức giúp đỡ để sơ tán đám đông. Khu vực hắn ta đang đứng khá gần con King Kong kia, nhìn con quái thú khổng lồ ấy, hắn ta chỉ thấy da đầu mình tê dại. Cái con quái vật to xác đến cỡ này, chắc chắn là cấp bậc phải trên cấp 7, không, ít nhất cũng phải cấp 8!
Nếu chỉ có một con này thôi thì pháo đài còn tổ chức lực lượng phản kháng được, nhưng đằng này bên trong Pháo đài Thanh Mộc hiện tại có ít nhất là năm con quái vật như thế! Giờ bức tường thành kiên cố đã bị đập vỡ từ bên trong, bọn họ đã mất đi chỗ dựa, chỉ còn cách tháo chạy ra ngoài. Dù cực kỳ không muốn đối mặt, nhưng cục diện tương lai đã bày ra trước mắt —— Pháo đài Thanh Mộc đã thất thủ rồi!
“Rốt cuộc thì mấy con quái vật này chui từ đâu ra thế?” Xích Hạo đỏ mắt gào lên: “Sao tự nhiên lại xuất hiện ngay bên trong lòng pháo đài vậy?”
Hắn ta nhìn về phía tập trung nhiều quái vật nhất —— chỗ đó rõ ràng là tổng bộ của bọn họ mà. Bên cạnh Xích Hạo là bạn cùng phòng của hắn ta, Mục Thịnh. Tuy bình thường hai người chẳng ưa gì nhau, nhưng lúc nguy cấp này thì đành phải tạm gác ân oán cá nhân sang một bên.
“Liệu có phải là dị năng giả cấp cao bị phản phệ không?” Mục Thịnh phỏng đoán.
“Hả? Năm dị năng giả cấp cao cùng phản phệ một lúc á?”
Xích Hạo không tin: “Mấy con quái vật này thực lực toàn cấp 7 trở lên, phản phệ xong thực lực giảm đi một bậc, thế nghĩa là có tận năm dị năng giả cấp 8, cấp 9 bị phản phệ cùng lúc à?”
“Cậu thấy có khả thi không?”
Mục Thịnh cau mày, theo lẽ thường thì tất nhiên là không thể, nhưng trước đó anh ta có nghe phong thanh được chút tin tức, bảo là gần đây pháo đài mới thu hoạch được một mỏ tinh thạch….
“Giờ mà bàn cái này cũng vô dụng thôi, cứ sơ tán mọi người đến chỗ an toàn trước cái đã.”
Xích Hạo mím môi, không nói gì nữa. Trơ mắt nhìn pháo đài bị phá hủy, nhìn mọi người tranh nhau chạy trốn, trong lòng hắn ta như có tảng đá đè nặng, cảm giác như sắp không thở nổi vậy.
Chỗ an toàn ư? Rời khỏi pháo đài rồi thì còn có chỗ nào an toàn chứa chấp nổi mấy triệu người của Pháo đài Thanh Mộc đây? Hắn ta đã có thể mường tượng ra cái tương lai bi thảm sắp tới rồi….
【Bạn tốt “Đông Thổ Đại Đường” đã yêu cầu thiết lập cuộc gọi thoại với bạn.】
Xích Hạo sững sờ, hắn ta đi ra xa một chút rồi bắt máy.
“Tiểu An hả?”
“Anh Xích Hạo, em nghe anh Vân Thanh kể rồi, Pháo đài Thanh Mộc bị công phá rồi hả? Anh không sao chứ?”
Nghe thấy những lời này, trong lòng Xích Hạo bỗng cảm thấy ấm áp vô cùng. Tuy Pháo đài Thanh Mộc thất thủ, nhưng Xích Hạo không quá lo lắng cho bản thân mình, dù sao thì hắn ta chỉ cần thoát khỏi pháo đài là được, cùng lắm thì chạy thêm hai tháng nữa là có thể đến núi Cự Phong nương nhờ chị gái mình rồi. Pháo đài Thanh Mộc vừa xảy ra chuyện, hắn ta đã báo tin cho Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật rồi. Hồng Lý bảo hắn ta chạy mau, còn Tạ Triêu Nhật thì im lặng một hồi lâu rồi cũng bảo hắn ta mặc kệ hết đi, mau chóng tới Hoang Thành hội họp với bọn họ.
Xích Hạo cũng từng nghĩ, hay là nhân lúc hỗn loạn này mà rời đi, nhưng nhìn đám đông hoảng loạn, chạy trốn tứ tung trong pháo đài, hắn ta thực sự không đành lòng bỏ đi như thế. Thậm chí, hắn ta còn nảy ra một ý tưởng điên rồ rằng —— hay là dẫn theo dân tị nạn chạy đến núi Cự Phong nhỉ? Chị gái hắn ta và lão Tạ cứ bảo Hoang Thành bây giờ phát triển tốt lắm, là tương lai của vùng đất chết này, bọn họ đang tạo ra một thế giới mới các kiểu…. Thế thì chắc là tiếp nhận được một phần dân tị nạn chứ nhỉ?
Chỉ là, nghĩ đến quãng đường từ Pháo đài Thanh Mộc đến Hoang Thành mất ít phải nhất hai tháng trời, hắn ta lại chần chừ. Liệu hắn ta có đủ năng lực để dẫn theo một lượng lớn người tị nạn băng rừng vượt suối, trong cái hoàn cảnh có thể gặp phải sinh vật biến dị hay thiên tai bất cứ lúc nào như thế này để đến nơi an toàn hay không?
Đúng lúc đó thì Vân Thanh tìm hắn ta, hắn ta bèn kể chuyện này cho anh ấy nghe. Vân Thanh bảo, anh ấy sẽ đi nghĩ cách. Xem ra là anh ấy đã báo tin này cho Tiểu An…. Nghe Hồng Lý bảo, nhóm Tiểu An là thành viên cốt cán cấp cao của Thương Thần Giáo, liệu Thương Thần Giáo có cách nào giúp đỡ bọn họ không?
“Tạm thời anh không sao.”
Xích Hạo kể sơ qua tình hình cho Đường Vũ An nghe.
“Tiếp theo anh có kế hoạch gì chưa?” Đường Vũ An hỏi.
Xích Hạo vừa há miệng, còn chưa kịp nói gì thêm thì đã cảm thấy ánh sáng trên đầu mình bị che khuất. Cùng lúc đó, tiếng rít chói tai vang lên, âm thanh ấy như muốn xuyên thủng màng nhĩ mọi người. Xích Hạo vội bịt tai ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một con chim khổng lồ đang lướt qua trên đỉnh đầu bọn họ, đôi cánh nó dang rộng ra như che kín cả bầu trời, cứ như loài Côn Bằng trong truyền thuyết vậy. Nó rít lên chói tai, vỗ cánh tạo ra những cơn cuồng phong tấn công đám người dưới đất. Đám đông đang chạy về phía cửa Nam buộc phải dừng lại, bọn họ cố gắng bám chặt vào những vật thể xung quanh, chỉ có làm thế mới không bị thổi bay. Dù vậy thì vẫn có những đứa trẻ gầy yếu bị gió cuốn bay lên trời, Xích Hạo vội vàng nhảy lên không trung ôm lấy đứa bé kia, cùng lúc đó, một sợi dây leo từ dưới đất phóng lên, quấn chặt lấy eo hắn ta, kéo hắn ta từ trên trời xuống lại mặt đất.
“Cảm ơn nhé.”
Xích Hạo trả đứa bé lại cho người nhà của nó, rồi thuận miệng cảm ơn Mục Thịnh vừa ra tay cứu giúp mình một câu. Mục Thịnh là dị năng giả hệ Mộc, nhưng lại thuộc kiểu tấn công hiếm gặp, cây cối anh ta thúc sinh ra không thể ra hoa kết trái, nhưng trong chiến đấu lại có tác dụng không tồi.
“Chúng ta cũng chạy thôi.” Mục Thịnh nhìn con chim khổng lồ kia: “Đánh không lại đâu.”
Nếu đám quái vật này thực sự là dị năng giả bị phản phệ biến thành, vậy thì xác suất bọn họ khôi phục lý trí là cực nhỏ. Một khi bị phản phệ rồi hóa thú, bọn họ sẽ tấn công điên cuồng mọi sinh vật xung quanh, không phân biệt địch hay là ta.
Xích Hạo vừa ra sức chống chọi với cuồng phong, vừa khó khăn nói: “Gió to thế này thì chạy kiểu gì? Tìm chỗ nào trốn trước cái đã….”
Chỉ là, không hiểu sao, hắn ta đang nói dở thì bỗng nhiên im bặt. Mục Thịnh cũng chẳng muốn quản hắn ta nữa, cái cục diện này đâu phải thứ mà người có cấp bậc dị năng như bọn họ có thể xoay chuyển được. Giờ quan trọng nhất vẫn là giữ mạng mình, sống sót được cái đã rồi tính tiếp!
Thấy con King Kong bị con chim thu hút, đang tiến lại gần phía này, Mục Thịnh không muốn nán lại thêm nữa. Chỉ là, lúc anh ta vừa định bỏ chạy thì Xích Hạo bỗng chộp lấy tay anh ta lại.
Mục Thịnh định hất ra thì thấy trên tay kia của Xích Hạo bỗng lòi ra một cái gối, chẳng biết nó xuất hiện từ lúc nào nữa? Cái gối màu tím đỏ đó có hoa văn rất phức tạp, trông cũng khá là đẹp mắt.
“Cậu cầm cái gối làm trò gì đấy?”
Vẻ mặt Xích Hạo cũng lộ ra biểu cảm hết sức kỳ quặc.
“Thử xem sao….”
“Cái gì cơ?”
“Cậu trói mấy người xung quanh lại đi!”
Con chim trên trời bỗng vỗ cánh thêm lần nữa, tạo ra cơn bão thật kinh hoàng, sức gió lần này còn mạnh hơn lúc nãy rất nhiều. Mục Thịnh theo bản năng nghe lời Xích Hạo, anh ta phóng dây leo ra, trói chặt đám đông trong phạm vi vài chục mét lại. Anh ta tưởng Xích Hạo bảo thế là để tận dụng sức nặng của đám đông chống lại cơn bão, lúc anh ta còn đang nghĩ thầm rằng, thằng này cuối cùng cũng khôn ra được một lần, ai dè…. Xích Hạo bỗng nhiên nằm vật ra đất, còn gối cái đầu lên chiếc gối kia nữa chứ! Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt Mục Thịnh đúng là đơ toàn tập, giờ này là giờ nào rồi mà còn đi ngủ? Hay cái tên này nghĩ rằng chỉ cần nằm xuống đất thì không bị thổi bay?
“Hình như sức gió đã giảm đi rồi?”
Xích Hạo nắm lấy cổ chân Mục Thịnh, hắn ta cảm nhận sức gió, rồi có chút ngạc nhiên mừng rỡ nói. Cái gối này có tác dụng thật!
Giảm 70% lực sát thương dị năng, đây là thần khí gì vậy trời? Đúng vậy, cái gối này chính là Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, sau khi Đường Vũ An biết tình cảnh nguy cấp của hắn ta thì đã chuyển cái gối qua kho hàng tùy thân cho hắn ta dùng. Tuy điều kiện kích hoạt của món thần khí này có hơi khó đỡ một tí, nhưng trong tình thế cấp bách như thế này, Xích Hạo chọn tin tưởng Đường Vũ An.
Mà sức gió quả thực đã giảm đi, nhất là khi so sánh với cảnh tượng đồ vật đằng xa bị thổi bay lên trời thì càng rõ rệt hơn…. Bởi vì dây leo trên tay Mục Thịnh đang quấn lấy ít nhất cả trăm người, mà Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ lại lấy chiều cao của người sử dụng làm bán kính để mở ra màn chắn bảo vệ. Cộng thêm việc trên đường toàn là dân tị nạn đang chạy trốn, không gian chật hẹp, tất nhiên là người chen chúc nhau rồi. Cho nên khoảnh khắc này, số người chạm vào nhau ít nhất cũng phải cả ngàn người.
Dưới sự bảo vệ của Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, tất cả mọi người chỉ phải chịu 30% mức ảnh hưởng của sức gió, tuy vẫn mạnh, nhưng không đến mức thổi bay người ta đi được. Điểm bất cập duy nhất là Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ chỉ bảo vệ người sử dụng, cho nên chỉ có sinh vật sống được bảo vệ, còn đồ vật xung quanh thì vẫn bị gió cuốn bay. Có điều, vì Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ còn có khả năng miễn nhiễm 100% lực sát thương vật lý, cho nên có bị mấy thứ đó đập trúng người thì cũng chả sao cả.
Mục Thịnh cũng phát hiện ra điểm này rất nhanh. Cái tình huống quái quỷ gì thế này?
Bỗng nhiên Xích Hạo bật thốt lên: “Ôi vãi chưởng!”
Mục Thịnh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy con King Kong đã đến ngay trước mặt, bàn chân khổng lồ của nó đang giẫm xuống, bên dưới là vô số người vừa được bọn họ bảo vệ xong. Chỉ cần bị bàn chân đó giẫm trúng, chắc chắn là thây chất đầy đồng, chẳng ai có thể sống nổi cả. Mục Thịnh không nỡ nhìn tình cảnh thảm khốc này, thế nhưng khi anh ta ngẩng đầu nhìn lên, bàn chân của con tinh tinh đã giẫm xuống rồi, anh ta hoàn toàn không kịp phản ứng.
Tiếng la hét vang lên.
Kết quả là…. Cảnh tượng thịt nát xương tan trong tưởng tượng không hề xuất hiện, khi con tinh tinh nhấc chân ra, những người bị nó giẫm trúng vậy mà ai nấy cũng đều bình an vô sự? Dường như con King Kong đang điên cuồng kia cũng có chút thắc mắc. Nó nghiêng đầu, rồi lại nhấc chân lên tiếp tục giẫm xuống, cú này còn mạnh hơn cú vừa rồi nhiều. Và tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, thế mà khi bàn chân kia lại hạ xuống lần nữa, những người bị giẫm trúng nhắm tịt mắt lại, nhưng chẳng cảm thấy đau đớn chút nào. Bọn họ mở mắt ra, nhìn cái lòng bàn chân của con tinh tinh giẫm lên người mình hết lần này đến lần khác, cuối cùng thậm chí còn dùng cả nửa bàn chân trước mà điên cuồng nghiền đi nghiền lại có vẻ rất tức tối.
Cơ mà… Bọn họ cứ trơ ra đấy, chẳng sứt mẻ miếng nào cả! Bị giẫm nhiều lần quá, nên tiếng la hét vì sợ hãi trong đám đông cũng dần dần tắt ngấm. Đúng lúc này, một giọng nói được khuếch đại qua loa phóng thanh vang lên trên con phố yên tĩnh đến mức quỷ dị này.
“Tất cả mọi người ôm nhau vào! Tất cả mau ôm nhau vào! Chỉ có ôm nhau thành một cục mới được bảo vệ thôi!”
Mục Thịnh ngẩn người ra, cúi đầu xuống thì thấy Xích Hạo chẳng biết lại lôi đâu ra một cái loa phóng thanh, đang gào thét thông báo với đám đông.
“Cậu….”
Cậu thức tỉnh cái dị năng trâu bò này từ bao giờ thế? Mục Thịnh nhìn Xích Hạo, cảm giác như mình không nhận ra người quen nữa rồi. Còn những người xung quanh nghe thấy tiếng Xích Hạo gọi, lúc này mới hoàn hồn, vội vàng ôm lấy nhau. Tuy nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng bọn họ đã tận mắt nhìn thấy con King Kong kia giẫm mãi không chết người, thế thì còn gì phải nghi ngờ nữa? Những người ở đằng xa dù không nghe rõ Xích Hạo đang nói gì, nhưng cái hành động lấy Xích Hạo làm trung tâm và tụ tập lại thành một nhóm đã bắt đầu lan rộng ra ngoài. Càng ngày càng có nhiều người lọt vào phạm vi bảo vệ của Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ.
Nhìn thấy cục diện này, Xích Hạo không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm một hơi, ít nhất thì cũng giữ được mạng cho một phần người ở đây rồi, phải không?
Đúng lúc này, hắn ta thấy bảng thông báo của hệ thống đã lâu không xuất hiện bỗng nhảy ra.
【Thương Nhân Thần Bí đã thay đổi nội dung nhiệm vụ tinh anh “Xây Dựng Chi Nhánh Mới”】
【Mô tả nhiệm vụ: Tư tưởng đạo đức của bạn đã được công nhận, có thể xây dựng chi nhánh sau khi đạt cấp bậc yêu cầu, sau khi xây dựng chi nhánh và nâng cấp lên Level 21, bạn có thể mở khóa được màn chắn bảo vệ.】
【Nội dung nhiệm vụ: Nâng cấp bậc lên Level 20.】
【Phần thưởng: Quyền hạn xây dựng chi nhánh và 1000 điểm tích lũy.】
Nhìn nhiệm vụ thay đổi, Xích Hạo không nhịn được mà lộ vẻ vui mừng. Ối mẹ ơi, cuối cùng cũng không phải chịu đựng cái bài kiểm tra tư tưởng đạo đức kia nữa rồi! Có điều…. Hắn ta đang nằm bẹp dí thế này thì cày cấp kiểu gì đây?
Hết chương 308.
