Chương 309: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 19)
Có nên nói không?
Nói ra chuyện về Công Lược Giả, xử lý Công Lược Giả, sống trọn vẹn một đời, kết thúc vòng luân hồi dài đằng đẵng này.
Có nên không?
Hiên Viên đưa miếng bít tết vào miệng.
Lúc ăn cơm cậu ấy rất nghiêm túc, luôn khiến người khác nhìn mà cảm thấy rất ngon miệng.
Lúc trước khi bị giam cầm, Hiên Viên cũng vui vẻ thưởng thức từng món ăn như vậy, không hề để tâm xem anh có giở trò gì trong thức ăn hay không.
Hiên Viên thích những món này, những điều đó đều nằm trong dự đoán của Lộ Nhân Giai. Dù sao thì, anh đã trải qua nhiều vòng luân hồi như vậy, nắm rõ sở thích của Hiên Viên trong lòng bàn tay.
Kể từ khi nảy ra ý định giam cầm Hiên Viên, anh vừa bắt đầu xây dựng mật thất, rèn cùm chân bằng Hàn Băng Thiết, vừa đi bái sư học nghệ.
Anh học nấu ăn.
Chỉ học những món Hiên Viên thích ăn.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng ở kiếp đó, quả thực anh vẫn còn giữ lại chút lòng áy náy vô dụng, nên đã cố gắng hết sức để cung cấp cho Hiên Viên một môi trường thoải mái.
Ban đầu, món ăn anh làm chỉ có hương vị bình thường. Sau này, các sư phụ của anh không còn gì để dạy, nói rằng nếu anh muốn đứng bếp, tửu lầu ắt sẽ nườm nượp khách, danh tiếng vang xa chỉ trong một ngày.
Lúc đưa đồ ăn cho Hiên Viên, thực ra anh có chút căng thẳng, nhưng anh che giấu rất giỏi.
May mà Hiên Viên rất nể mặt. Lúc ăn, cậu ấy cũng vui vẻ như bây giờ.
Khoảnh khắc đó thậm chí anh còn nảy sinh một ảo giác kỳ lạ, cảm thấy chàng trai trước mắt giống như một con mèo lớn, nếu đưa tay lên vuốt ve, có lẽ đối phương sẽ phát ra tiếng gừ gừ hài lòng, hoặc có lẽ sẽ vung một vuốt bất mãn.
Cứ ở đây mãi như vậy thì tốt biết mấy.
Nhưng cơm ngon cũng không giữ được Hiên Viên.
Không gì có thể giữ chân được Hiên Viên.
Vốn dĩ Hiên Viên không nên bị giam cầm trong mật thất.
Nếu anh nói cho Hiên Viên biết chuyện về Công Lược Giả, nếu kiếp này có thể chống lại thành công, nếu kiếp này anh có thể sống cho đến lúc chết già — ký ức của kiếp này, cả hai người đều sẽ…
Không.
Lộ Nhân Giai xiên nĩa vào một miếng bít tết.
Anh nghĩ chệch hướng rồi.
Mục đích của anh vốn dĩ là sống sót.
Sống thọ tới cuối đời mới là mục đích cuối cùng của anh.
Điều anh cần cân nhắc là, sau khi nói hết mọi chuyện về Công Lược Giả cho Hiên Viên, liệu Hiên Viên có tin hay không.
Nếu Hiên Viên tin, liệu có bắt cóc anh đi làm thí nghiệm trên cơ thể người không.
Lộ Nhân Giai nghĩ về hai loại hậu quả này, cảm thấy đều có thể chấp nhận được. Kể cả Hiên Viên muốn bắt cóc anh đi làm thí nghiệm, hay là dứt khoát trừ khử anh, như vậy cũng không sao cả.
Anh muốn sống một cách bình thường thì cần phải có danh tiếng, hoặc là sự để tâm của Hiên Viên. Chỉ cần Hiên Viên còn nhớ đến anh một ngày, là anh có thể sống bình thường một ngày, cho dù ngày nào đó danh tiếng không còn nữa cũng không sao.
Vì vậy, anh ăn hết miếng bít tết cuối cùng, rồi uống một ngụm nước chanh, khẽ cười một tiếng.
Anh nói, “Hiên Viên, tôi muốn nói cho cậu một bí mật liên quan đến cậu.”
Vẻ mặt Hiên Viên vốn vẫn đang thoải mái, ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của anh liền trở nên nghiêm túc. Cậu ấy nhẹ nhàng đẩy đĩa về phía trước, ánh mắt tập trung.
“Bí mật gì?”
“Hãy cẩn thận người phụ nữ bên cạnh cậu, mục đích của cô ta là giành được hảo…”
“—— Phụt!!!”
Đồng tử Lộ Nhân Giai đột ngột co rút lại, cảm giác như bị người khác nhìn chằm chằm xen lẫn uy áp kinh khủng ập đến, giống như có một bàn tay khổng lồ đang tóm chặt lấy cơ thể anh, đến cả xương cốt cũng sắp bị nghiền nát!
Cảm giác bị nhìn chằm chằm này… là ý thức thế giới sao?!
Tại sao nó lại ngăn cản mình nói ra chuyện về Công Lược Giả?
Rõ ràng mình đang giúp nhân vật chính, đang giúp thế giới này…
Tầm mắt Lộ Nhân Giai dần chìm vào bóng tối, trước khi mất hết ý thức, anh thấy Hiên Viên lao tới đỡ lấy mình, sắc mặt nặng nề, gấp gáp gọi tên anh.
“Lộ Nhân Giai!”
“Lộ Nhân…”
Anh nhắm mắt lại.
Cái tên này, thật khó nghe quá đi.
………
Sau khi Lộ Nhân Giai tỉnh lại lần nữa, anh phát hiện mình đang ở trong một căn phòng trắng tinh. Dường như cơ thể vẫn còn cảm nhận được dư chấn từ ý thức thế giới, nhưng đã không còn cảm giác khó chịu nữa.
Anh tự bắt mạch cho mình.
Rất khỏe mạnh.
Xem ra ý thức thế giới không thể trực tiếp xóa sổ sự tồn tại của anh, chỉ có thể thông qua việc tạo ra tai nạn để trừ khử anh.
Xem ra, việc nói ra chuyện về Công Lược Giả rất nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức ý thức thế giới phải trực tiếp can thiệp, bắt anh câm miệng.
Tại sao lại không thể nói?
Sau khi nói cho Hiên Viên biết, Hiên Viên sẽ cảnh giác, sẽ không bị những Công Lược Giả đó giành được hảo cảm, cũng sẽ không có nguy cơ bị cướp đoạt vận may.
Tại sao không thể nói?
Chắc chắn là trong chuyện này còn có thông tin gì đó mà anh chưa nắm được.
Trong lúc Lộ Nhân Giai đang trầm tư, Hiên Viên đã đẩy cửa bước vào. Có thể thấy Hiên Viên vừa nhận được tin là lập tức chạy đến, trên người cậu ấy vẫn còn mặc bộ vest lúc họp.
“Anh cảm thấy thế nào rồi?”
“Hôm đó sau khi anh nôn ra máu rồi đột nhiên ngất đi, tôi đã đưa anh đến bệnh viện tư của tôi, nhưng bệnh viện không kiểm tra ra vấn đề gì.”
“Tính từ lúc anh ngất đến nay đã ba ngày rồi.”
Lộ Nhân Giai lắc đầu, “Tôi không sao, bây giờ tôi rất khỏe.”
Anh nhấn mạnh chữ “bây giờ”.
Hiên Viên ngầm hiểu.
“Xem ra bí mật đó, cần phải tự bản thân tôi khám phá mới được.”
“Xin lỗi.”
Hiên Viên, “Tôi mới là người phải nói cảm ơn.”
Xem ra, Hiên Viên đã lờ mờ có được phỏng đoán đại khái về lai lịch của Công Lược Giả.
Trò chuyện với người thông minh quả thực rất dễ chịu.
Hiên Viên hỏi, “Không biết Lộ tiên sinh bây giờ có cần tiến hành kiểm tra toàn thân một lần nữa không?”
Tuy Lộ Nhân Giai biết rõ tình trạng cơ thể mình, nhưng vẫn gật đầu.
Anh ở lại đây, còn có việc khác phải làm.
Trong lúc chờ kết quả kiểm tra, anh sắp xếp lại hướng đi của Hiên Viên trong ba ngày gần đây, sau khi một lần nữa xác nhận Hiên Viên không bị Công Lược Giả làm cho mê muội, anh liền vươn tay về phía Hiên Viên đang ngồi cạnh chờ kết quả, “Làm quen lại một lần nữa nhé, Hiên Viên gia chủ.”
“Lộ Nhân Giai, ‘thủ lĩnh’ của Sở Giao Dịch.”
Hiên Viên sững người một lúc, rồi mỉm cười vươn tay ra, nhẹ nhàng bắt tay với anh.
“Hiên Viên, gia chủ nhà Hiên Viên, hân hạnh.”
Hiên Viên chỉ nói họ của mình.
Không nói tên.
Lộ Nhân Giai đột nhiên nhận ra, luân hồi nhiều lần như vậy, thế mà anh lại không biết tên của Hiên Viên.
Ngày hôm đó, Sở Giao Dịch và gia tộc Hiên Viên đã đạt được thỏa thuận hợp tác, Lộ Nhân Giai cũng nhận được báo cáo kiểm tra sức khỏe của mình.
Thực sự rất khỏe mạnh.
Điều này ngược lại khiến Hiên Viên cau mày.
Lộ Nhân Giai biết nỗi lo của Hiên Viên, anh rất muốn nói với Hiên Viên rằng, ý chí thế giới sẽ không ra tay với nhân vật chính như cậu, Công Lược Giả lại không có năng lực giết người vô hình như vậy, nhưng xét đến lời cảnh cáo của ý thức thế giới, anh vẫn không nói gì cả.
Lúc bước ra khỏi thư phòng của Hiên Viên, ánh mắt Lộ Nhân Giai lướt qua giá sách, bước chân hơi khựng lại.
Hiên Viên đi đến bên cạnh anh, cười hỏi, “Đây đều là bộ sưu tập của tôi, thích cuốn nào? Tôi tặng anh.”
Lộ Nhân Giai nghe vậy thì mỉm cười từ chối, “Không cần đâu, tôi chỉ đang nhìn cuốn từ điển kia thôi.”
“Từ điển?”
“Ừm,” Lộ Nhân Giai thu hồi ánh mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên nở một nụ cười, “Tôi định đặt cho mình một cái tên mới.”
Hết chương 309.
