Chương 31: Đảo Ngược Tình Thế

Chương 31: Đảo Ngược Tình Thế

 

Mở đầu video là một cô gái vô cùng xinh đẹp ngồi trước ống kính. Ngũ quan của cô gái tinh xảo, mái tóc đen dài vừa ngoan ngoãn lại vừa dịu dàng, thiếu nữ mỉm cười với ống kính camera, và trong khoảnh khắc đó, đôi mắt trong veo ấy khiến lòng người cũng phải mềm đi vài phần.

 

Nào ngờ giây tiếp theo, cô gái cất tiếng: “Cô Lương, khi cô xem được video này, có lẽ em đã không còn trên cõi đời này nữa rồi. Nếu cô vì cái chết của em mà đau lòng, thì em hy vọng cô đừng buồn quá lâu, bởi vì cái chết đối với em không phải là đau khổ, mà ngược lại, là một sự giải thoát.”

 

“Em sinh ra trong một gia đình rất bình thường, một gia đình trọng nam khinh nữ cũng rất đỗi bình thường, bình thường như bao đứa trẻ không được yêu thương khác, từ khi biết nhận thức, em chưa từng một lần nhận được sự thiên vị.”

 

“Em tên là Tạ Phán Nhi, một cái tên rất đáng yêu, nhưng thực ra ý nghĩa của cái tên này từ đầu đến cuối chỉ có một: Phán Nhi, mong có được một đứa con trai. Năm em lên bảy, em trai em chào đời, và rồi cuộc sống của em hoàn toàn bị đảo lộn. Đảo lộn không phải vì trước bảy tuổi em sống tốt đến mức nào, mà là sau bảy tuổi em mới biết, ba mẹ có thể tốt đến nhường nào.”

 

“Thì ra bọn họ cũng có kiên nhẫn, chứ không phải với ai cũng mất kiên nhẫn rồi thẳng tay tát một cái. Thì ra bọn họ cũng sẽ dịu dàng dỗ dành, chứ không phải lúc nào cũng mày chau mặt lạnh. Thì ra bọn họ cũng thích trẻ con, chỉ là vì em là con gái, nên bọn họ không thích em.”

 

“Ở trong căn nhà đó, em không có tư cách đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, không có quyền khóc lóc mè nheo. Đối với bọn họ, việc cho em một miếng cơm ăn, một manh áo mặc đã là ân huệ lớn nhất rồi. Bọn họ cho em đi học không phải vì yêu thương, mà là vì thể diện của một người thành thị. Em nghĩ nếu em sinh ra ở nông thôn, có lẽ em ngay cả tư cách đi học cũng không có, bởi vì ngay cả việc ăn thêm một viên kẹo cũng bị coi là không biết xấu hổ, là tranh giành đồ của em trai.”

 

“Trong vô số đêm ngày, em đã giằng xé giữa cái chết và việc cố gắng sống tiếp. Vết thương trên người sẽ dần lành lại, nhưng vết hằn trong tim chỉ ngày một sâu thêm. Rất nhiều người nói trẻ con thì có suy nghĩ gì được chứ, cho một viên kẹo là dỗ được ngay. Thế nhưng em đã mười tám tuổi rồi, mười tám năm qua, em chưa từng nhận được một viên kẹo nào. Em từng nghĩ rằng chỉ cần mình lớn lên là có thể thoát khỏi tất cả, nhưng em nhận ra rằng, mình chẳng thể nào trốn thoát được.”

 

“Bọn họ nhốt em ở trong phòng, nói rằng nếu em không điền nguyện vọng theo ý họ, bọn họ sẽ nhốt em hai năm, đợi đến khi em có thể kết hôn thì bán em đi với giá hời. Bọn họ còn nói sẽ đánh gãy chân em, thà để em ngồi xe lăn cả đời cũng đừng hòng thoát khỏi bọn họ.”

 

Tạ Phán Nhi nghiêng đầu cười với ống kính: “Cách để trốn thoát không có nhiều, và em đã chọn cách đơn giản nhất, en chọn cái chết.”

 

“Em rất thích nhảy múa. Em vẫn nhớ lần đầu tiên em nhảy trong phòng nhạc không người và bị cô giáo bắt gặp, em đã hoảng sợ đến mức nào. Chính cô Lương đã khen em nhảy rất đẹp, đó là lần đầu tiên trong đời em nhận được một lời khen.”

 

“Cô Lương, chính cô đã nói với em rằng ước mơ có đôi cánh. Em đã luôn mong chờ đôi cánh của mình có thể lớn lên, có thể đưa em đến những nơi thật xa. Em được ăn bánh kem sinh nhật lần đầu tiên là do cô giáo mua cho, thì ra bánh kem bơ lại ngọt đến thế. Em vẫn nhớ như in dáng vẻ cô cười khi xem em nhảy. Thì ra khi được người khác công nhận, không nhất định là nụ cười vui sướng, mà cũng có thể là những giọt nước mắt tủi thân.”

 

“Em còn nhớ hôm đó em đã khóc rất lâu, cô nói không sao cả, em còn trẻ, khó khăn nhất thời hiện tại không dễ vượt qua, cứ cố gắng chịu đựng một chút là sẽ qua thôi. Cô nói cô cũng có một cô con gái thích nhảy múa, nhìn thấy em liền nhớ đến con bé. Em đã ước ao biết bao rằng mình có thể là con gái của cô. Nếu em là con gái của cô, đôi cánh của em nhất định sẽ có ngày được lớn lên.”

 

“Cô giáo Lương, em nhảy cho cô xem một lần nữa nhé, nếu có kiếp sau, em muốn được làm con gái của cô.”

 

Một chùm sáng chiếu xuống, cô gái trong chiếc váy múa bước vào giữa ánh sáng rồi bắt đầu điệu múa của mình. Xoay tròn, bật nhảy, mỗi lần chuyển mình, tà váy xanh lam chuyển màu lại tung bay như cánh bướm bay lượn, uyển chuyển thướt tha. Thiếu nữ nhảy múa trong ánh sáng đẹp tựa một tinh linh. Cô ấy tốt đẹp và tài năng đến thế, nhưng tất cả đã phải dừng lại ở tuổi mười tám.

 

Điệu múa kết thúc, chùm sáng cũng dần lụi tàn, cho đến khi không còn một tia sáng nào, hệt như cuộc đời của thiếu nữ, cuối cùng cũng chìm vào bóng tối.

 

Không biết đã có bao nhiêu người đẫm nước mắt sau khi xem xong đoạn video này. Bất hạnh từ gia đình cuối cùng đã hủy hoại một cô gái xinh đẹp đến nhường đó. Nhìn lại bộ mặt của Dương Linh trong video phỏng vấn, nghe lại những lời nói của bà ta, người ta bỗng cảm thấy mỉa mai đến tột cùng.

 

Bao nhiêu lời thanh minh cũng không thể sánh bằng đoạn video này của chính cô gái. Thì ra không phải giáo viên vô đạo đức, mà là bi kịch của tư tưởng trọng nam khinh nữ.

 

Lương Chung Ý đã đóng cửa không ra ngoài và cắt đứt kết nối với internet, cô cũng đang suy ngẫm, suy ngẫm về cuộc đời mình, về con đường giáo dục này liệu có nên tiếp tục đi nữa hay không.

 

Đối với cuộc sống hiện tại, cô đã quen thuộc đến mức có phần chai sạn, cho nên dù có kết thúc nó, dường như cũng không quá quan trọng.

 

Mãi cho đến khi một giáo viên thân thiết gửi cho cô đoạn video này, hình ảnh Tạ Phán Nhi cười nói rằng kiếp sau muốn làm con gái của cô, khiến cô hoàn toàn không kìm được lòng mình mà bật khóc nức nở.

 

Giây phút ấy, dường như cô đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của giáo dục. Đó không chỉ là truyền dạy kiến thức, mà hơn thế, là sự dẫn lối, là ánh sáng, là mang đến cho những đứa trẻ đang phải chịu đựng sự bất công một khả năng cứu rỗi.

 

Diễn biến của sự việc này có lẽ đã vượt ra ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Ai cũng không ngờ rằng, Tạ Phán Nhi đã mất nhiều năm như vậy mà vẫn còn một đoạn video đến tận bây giờ mới được công bố. Video này khi đó ở trong tay ai, tại sao lúc cô ấy chết lại không đăng lên? Nhiều năm đã trôi qua, nếu không phải vụ tai nạn xe hơi gây xôn xao dư luận, liệu đoạn video này có vĩnh viễn không được công bố hay không?

 

Nhưng câu trả lời cho những câu hỏi này đã không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết của Tạ Phán Nhi, khiến những kẻ nhắm mắt làm ngơ trước sự thật để khơi mào tranh cãi cũng phải câm nín.

 

Dưới video cũng có không ít bình luận. Đối mặt với cô gái đã qua đời nhiều năm, lòng mọi người đều trào dâng tiếc nuối, cũng có người bày tỏ sự khó hiểu.

 

“Đã có dũng khí nhảy lầu rồi, tại sao không dứt khoát bỏ đi? Trốn đi, đến một thành phố khác, cố gắng thêm chút nữa rồi ra nước ngoài, trốn thoát vĩnh viễn không tốt hơn sao?”

 

“Chiếc lồng giam không phải được tạo ra trong một ngày. Đối với người ngoài, hai chữ ‘bỏ đi’ rất đơn giản, nhưng đó là cả mười tám năm cuộc đời bị thao túng tâm lý, bị bạo lực lạnh của cô ấy. Cô ấy cũng chỉ là một đứa trẻ vừa tròn mười tám, trốn thoát nào có dễ dàng.”

 

Nhưng mà, dù có bao nhiêu lời than thở cũng vô ích, sinh mệnh đã không thể quay lại được nữa.

 

Trong bệnh viện, Dương Linh cũng đang xem video, đôi tay bà ta siết chặt thành nắm đấm, bà ta run rẩy không phải vì sợ hãi, mà là vì tức giận. Tại sao con tiện nhân này chết bao nhiêu năm rồi mà vẫn có thể phá hỏng chuyện tốt của bà ta.

 

Bây giờ chồng và con trai bà ta vẫn đang nằm trong bệnh viện, cả việc điều trị sau này của chính bà ta cũng tốn không ít tiền. Rõ ràng một cơ hội làm giàu kiếm tiền đã dâng đến tận miệng, thậm chí rất nhiều người còn nói sẽ phát động quyên góp cho gia đình bọn họ.

 

Kết quả, chỉ một đoạn video đã phá hủy tất cả!

 

Dù Dương Linh có tức giận đến đâu cũng chỉ có thể bất lực nằm trong bệnh viện. Toàn thân gãy xương nhiều chỗ, ngay cả việc xuống giường bà ta cũng không làm nổi. Nhưng Lương Chung Ý – chủ nhiệm lớp của 7 thì đã bước ra khỏi bóng tối và trở lại lớp học.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Thứ hai, chuông vào lớp vang lên, Lương Chung Ý cầm giáo án bước vào phòng học. Thấy không ít học sinh vẫn còn chạy lung tung chưa về chỗ, cô liền gõ gõ lên bục giảng: “Đã vào lớp rồi mà còn không mau ngồi yên! Nghỉ một cuối tuần là lòng dạ các em cũng bay mất luôn rồi phải không!”

 

Mọi người vội vàng chạy về chỗ ngồi ngay ngắn. Tiêu Dã khẽ nghiêng đầu về phía Quý Nam Tinh, nhỏ giọng nói: “Xem ra chuyện lần này không ảnh hưởng gì đến Lương sư thái nhỉ, vẫn hung dữ như ngày nào.”

 

Quý Nam Tinh chỉ mỉm cười mà không nói gì. Sao có thể không ảnh hưởng được chứ, tầng khí u uất bao phủ trên người cô trước đây, chẳng phải đã phá kén tái sinh rồi sao.

 

Tạ Phán Nhi có chấp niệm với cô, trong lòng cô có lẽ cũng chưa bao giờ buông bỏ được chuyện của Tạ Phán Nhi. Nếu không phải do chấp niệm dẫn lối, trước đây Tạ Phán Nhi sao có thể ở lại nhà cậu được.

 

Giữa tiếng đọc bài sang sảng, một nữ quỷ có đôi mắt rạng rỡ, chẳng giống ma chút nào, đang ngồi trên bệ cửa sổ. Cậy vào việc người khác không nhìn thấy mình, cô nàng càng vô tư đung đưa đôi chân, cùng mọi người cất cao giọng đọc bài.

 

Thế nhưng, chính cô thiếu nữ tươi tắn như vậy lại lẻn vào bệnh viện lúc nửa đêm.

 

Cửa sổ bệnh viện phần lớn đều là loại bán khép kín, chỉ có thể mở một khe nhỏ để thông gió. Bình thường khe hở này sẽ không có gió lớn lùa vào, nhưng hôm nay Dương Linh nằm trên giường bệnh cứ cảm thấy có một luồng gió lạnh luồn vào gáy mình.

 

Dương Linh kéo chăn lên cao hơn một chút, muốn che đi phần cổ, nhưng chăn bệnh viện rất mỏng, đắp lên người rồi mà dường như cũng không ngăn được luồng gió lạnh xâm nhập.

 

Lòng bà ta vô cùng bực bội, Dương Linh cẩn thận ngồi dậy, thấy rèm cửa sổ cứ bị gió thổi bay bay, nghĩ rằng luồng gió lạnh luẩn quẩn quanh mình có lẽ là từ đó thổi vào.

 

Trên người bà ta có nhiều chỗ bị gãy xương, cả chân và tay đều đang nẹp cố định. Vì muốn tiết kiệm tiền, bà ta cũng chỉ thuê hộ lý vào ban ngày. Ban đêm, bệnh nhân ở hai giường còn lại đều được người nhà đón về, không ở lại bệnh viện, nên bây giờ trong phòng chỉ có một mình bà ta.

 

Bảo bà ta tự xuống giường đóng cửa sổ rõ ràng là điều không thể. Ngay lúc Dương Linh đang cố gắng giơ tay định bấm chuông gọi y tá, một luồng gió lạnh lại ập đến, rèm cửa cũng bị tốc lên một góc.

 

Khóe mắt Dương Linh thoáng thấy hình như có thứ gì đó ở chỗ cửa sổ, bà ta vô thức quay đầu nhìn sang, một đôi giày múa màu hồng phấn xinh đẹp xuất hiện trên bệ cửa.

 

Cùng lúc đó, luồng khí lạnh không biết từ đâu ra áp sát vào sau gáy bà ta, kèm theo một tiếng cười khiến da đầu tê dại, và một giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng: “Mẹ.”

 

Dương Linh hét lên một tiếng rồi né về phía trước, cả người vì hai chân không cử động được mà ngã thẳng xuống giường. Rất nhanh, y tá đã chạy vào.

 

Dương Linh vẫn đang vung vẩy hai tay, điên cuồng xua đuổi xung quanh: “Cút đi! Cút đi! A a a! Cứu mạng! Cứu mạng!! Có ma, có ma! Nó đến rồi, nó đến tìm tôi rồi!!”

 

Cô y tá trẻ đã bật đèn trong phòng lên, nhìn bộ dạng gần như điên loạn của Dương Linh, cô cũng không dám lại gần, vội vàng chạy đi tìm y tá trưởng trực ban.

 

Ánh sáng trong phòng mang lại cho Dương Linh không ít cảm giác an toàn. Sau đó, mấy y tá nữa chạy vào, có hơi người trong phòng khiến bà ta dần tỉnh táo lại sau cơn hoảng loạn tột độ. Nhưng cả người không biết là do ngã đau hay do sợ hãi mà cứ run lên bần bật, bà ta chỉ tay về phía cửa sổ rồi nói có ma.

 

Y tá bước tới kéo rèm cửa ra. Thời tiết hiện tại vẫn còn hơi nóng, phòng bệnh có bật điều hòa nên cửa sổ đang đóng. Dương Linh lấy hết can đảm cẩn thận nhìn một cái, không có gì cả, cửa sổ đóng kín, không có gió thổi vào, cũng không có giày múa nào cả.

 

Y tá nhíu mày nhìn bà ta: “Không có gì cả, có phải bà gặp ác mộng không?”

 

Chính Dương Linh cũng không chắc chắn vừa rồi là hoa mắt, ù tai hay là ác mộng nữa. Nhưng căn phòng bệnh bình thường, những người trong phòng và ánh đèn sáng trưng đã giúp bà ta dần lấy lại được bình tĩnh. Khắp người đau nhức, quần áo bị mồ hôi lạnh thấm ướt dính vào người, nhưng so với việc có ma, bà ta thà tin rằng do mấy ngày nay ngày nào cũng nguyền rủa con tiện nhân kia nên mới nằm mơ thấy nó.

 

Vì cú ngã đó, y tá chỉ có thể tạm thời xử lý vết băng bó trên người bà ta, còn tình hình vết thương và xương cốt bên trong phải đợi đến mai bác sĩ đến mới xem được. Vật vã một hồi cũng đến nửa đêm, sau nửa đêm Dương Linh không dám ngủ nữa, cũng không dám tắt đèn, cứ mở to mắt chịu đau thức đến sáng.

 

Tạ Phán Nhi vội vã lẻn về nhà tiểu thiên sư trước khi mặt trời ló dạng. Vừa bước vào cửa đã thấy tiểu thiên sư đang ngồi trên sofa ôm laptop, cô nàng lập tức cười gượng một tiếng: “Chào buổi sáng, sao cậu dậy sớm thế?”

 

Đầu ngón tay Quý Nam Tinh đang gõ trên laptop, cậu không quay đầu lại mà đáp: “Không dậy sớm một chút, làm sao bắt được con ma nửa đêm lẻn ra ngoài dọa người.”

 

Tạ Phán Nhi rụt rè lại gần: “Tôi chỉ đến xem bà ta thôi, tôi không có làm gì hết, thật đấy.”

 

Quý Nam Tinh đóng laptop lại rồi mới quay sang nhìn cô ta: “Nếu bà ta bị cô dọa chết, món nợ máu này cũng sẽ tính lên đầu cô đấy.”

 

Tạ Phán Nhi ồ lên một tiếng. Mẹ của cô là loại người nào chứ, đâu có dễ bị dọa chết như vậy. Thế nên chỉ cần không dọa chết người là được rồi.

 

Thấy tiểu thiên sư dường như không định truy cứu chuyện mình nửa đêm đi dọa người, Tạ Phán Nhi lập tức hồi sinh tại chỗ: “Cậu dậy sớm thế này thật sự là để bắt tôi à? Chắc không đến mức đó đâu nhỉ, một con tiểu quỷ như tôi, nào dám làm phiền đến ngài đại giá như vậy.”

 

Một tiểu thiên sư mà chỉ cần ngủ ít hơn năm phút buổi sáng thôi cũng đã bực bội đến mức muốn giết người, lại có thể vì cô mà dậy sớm ư?

 

Quý Nam Tinh hừ lạnh một tiếng, đặt laptop xuống rồi định đi tắm cho tỉnh táo.

 

Cậu dậy sớm thế này tất nhiên không phải vì Tạ Phán Nhi. Chưa nói đến tâm tính của Tạ Phán Nhi vốn không phải là âm hồn hung ác, chỉ riêng ấn Kim Linh kia cũng đủ để khống chế cô ta khi mất kiểm soát làm hại người khác, cho nên căn bản không cần phải canh chừng cô ta mọi lúc mọi nơi

 

Cậu dậy sớm là vì lời nguyền của Hồ Tiểu Điệp dường như đã bắt đầu có hiệu lực rồi.

 

Hết chương 31.

 

Chương 31: Đảo Ngược Tình Thế

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên