Chương 310: Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên
Nhìn thấy câu trả lời của Lam Vân Thanh, ngay cả Đường Vũ An cũng không khỏi sững sờ. Quả thực là cách này có thể giúp cấp bậc của Xích Hạo tăng nhanh chóng mặt, nhưng vấn đề là….
【Đông Thổ Đại Đường: Anh Vân Thanh, nếu anh Xích Hạo mà làm Quản lý chi nhánh của cửa tiệm chi nhánh số 5, thì quyền hạn của anh cũng sẽ bị chuyển sang cho anh ấy luôn đấy nhé.】
Như vậy thì nếu Xích Hạo muốn làm gì bất lợi cho Lam Hồ Trấn, hắn ta có thể thực hiện cực kỳ dễ dàng. Sau khi Đường Vũ An gửi lời nhắc nhở đi, Lam Vân Thanh ở đầu bên kia im lặng một hồi lâu rồi mới gửi lại câu trả lời.
【Hồng Thắng Hỏa: Anh tin anh ấy.】
Đường Vũ An chớp chớp mắt, tự hỏi không biết mối quan hệ giữa anh Vân Thanh và anh Xích Hạo trở nên thân thiết như vậy từ bao giờ thế nhỉ?
Cậu suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định chỉ cách cho Lam Vân Thanh.
【Đông Thổ Đại Đường: Anh vào kênh chat của cửa hàng để lại lời nhắn, dùng ký tự @ này rồi thêm “Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang” hoặc “Thương Nhân Thần Bí – Ô Nguyệt” ở phía sau là được.】
【Đông Thổ Đại Đường: Tin nhắn này chỉ có Thần sứ đại nhân được @ mới nhìn thấy thôi.】
Thực ra thì, cái tính năng mới toanh này là phần thưởng được kích hoạt khi cấp bậc của cậu tăng lên Level 29. Đúng vậy, nhờ vào sự nỗ lực của tất cả các nhân viên, cấp bậc của cậu lại tăng thêm rồi….
【Cấp bậc Thương nhân đạt Level 29, cửa hàng có thêm các mặt hàng có thể đổi như: Khoai tây chiên, trứng gà (không thụ tinh), sủi cảo đông lạnh, kem đánh răng, bàn chải đánh răng. Vui lòng xem chi tiết tại “Chợ Bán Buôn”.】
【Ô Kho Hàng Tùy Thân +2, tổng số ô: 38, số ô có thể ủy quyền +1, số ô ủy quyền hiện tại: 10.】
【Thêm tính năng Bảng tin nhắn nhân viên “@Thương Nhân Thần Bí”, tin nhắn này sẽ nhắc nhở Thương Nhân Thần Bí xem và ẩn nội dung với người khác. Vui lòng xem chi tiết tại mục “Diễn đàn”.】
【Thêm tính năng Ủy quyền sử dụng Bản đồ thương mại cho nhân viên, vui lòng xem chi tiết tại mục “Bản đồ”.】
【Thẻ làm mới nhiệm vụ tuần +1】
Ngoài cái tính năng có thể @ để nhắc nhở ra, còn có thêm cả tính năng chia sẻ bản đồ nữa chứ. Vừa mới phát hiện ra tính năng này là Đường Vũ An đã ủy quyền ngay cho Chu Khởi rồi. Việc ủy quyền bản đồ là do cậu khoanh vùng khu vực trên bản đồ để cấp quyền – cậu có thể khoanh một vùng rồi ủy quyền cho một nhân viên cụ thể nào đó. Còn đối với Chu Khởi thì đương nhiên là cậu ủy quyền toàn bộ bản đồ rồi, không một chút giấu giếm nào. Hơn nữa, những đốm sáng hiển thị trên bản đồ cũng có thể do cậu tùy chọn, như vậy thì thân phận của cậu cũng sẽ không bị lộ trước mặt những nhân viên được ủy quyền bản đồ.
Hiện tại ngoài Chu Khởi ra, cậu còn ủy quyền bản đồ cho bố mẹ và ông Lý nữa. Đường Thăng và Đường Tuyết Vân nhận được bản ủy quyền đầy đủ, còn ông Lý thì nhận được tính năng xem địa hình và hiển thị đốm sáng khách hàng, sinh vật nguy hiểm. Còn về phần các nhân viên khác, Đường Vũ An quyết định sẽ đặt tính năng này làm phần thưởng cho mục tiêu doanh số.
Sau khi Đường Vũ An gửi cách thức cho Lam Vân Thanh xong, cậu lại bổ sung thêm một câu.
【Đông Thổ Đại Đường: Còn chuyện các ngài ấy có đồng ý yêu cầu của anh hay không thì em không dám chắc đâu nhé.】
【Hồng Thắng Hỏa: Được rồi, cảm ơn em.】
Chẳng bao lâu sau, Đường Vũ An đã nhìn thấy lời nhắn của Lam Vân Thanh trên kênh cửa hàng.
“Anh Tiểu Khởi, mình có nên đồng ý với anh ấy không?” Cậu quay sang hỏi.
Chu Khởi cũng đang suy nghĩ về việc này, anh trầm ngâm một lát rồi mới nói ra suy nghĩ của mình: “Quả thật đây là con đường nhanh nhất để nâng cao cấp bậc cho Xích Hạo.”
Mặc dù đám lãnh đạo cấp cao của Pháo đài Thanh Mộc đối xử với bọn cậu chẳng mấy tốt đẹp, sau này kiểu gì cũng xảy ra xung đột, nhưng người dân thường ở đó thì vô tội. Ngược lại, bọn họ còn là nguồn khách hàng quan trọng nữa chứ. Đông người thì sức mạnh lớn, trong cái thời tận thế này, giữ được mạng sống cho càng nhiều người thì càng phù hợp với lợi ích của họ. Nhưng mà….
“Không cần thiết phải điều anh ấy đến Tiệm tạp hóa Lam Hồ đâu.” Chu Khởi nói: “Chúng ta vẫn còn vị trí Quản lý chi nhánh ở các cửa tiệm chi nhánh khác đang bỏ trống mà, hơn nữa giao dịch ở đó còn sôi động hơn cả Lam Hồ Trấn nữa đấy.”
“Ý anh là…. Tiệm tạp hóa Tử Thiên à?” Đường Vũ An nhận ra ngay cái tên mà Chu Khởi đang ám chỉ.
Do môi trường đặc thù của Pháo đài Tử Thiên, cư dân trong pháo đài phải di chuyển dần dần lên mặt đất, cho nên bọn họ vẫn chưa giao nhiệm vụ khảo hạch Quản lý chi nhánh cho Triển Hùng. Hiện tại vị trí Quản lý chi nhánh của Tiệm tạp hóa Tử Thiên vẫn đang để trống. Mà ở Tiệm tạp hóa Tử Thiên, ngoài hai cha con Triển Hùng ra thì còn có Dư Lập Hạ và hai nhân viên mới tuyển nữa. Vì môi trường đặc biệt ở đó, việc buôn bán của bọn họ rất tốt, số điểm tích lũy và kinh nghiệm kiếm được mỗi ngày đều nhiều vô cùng. Có sự giúp sức của bọn họ, tốc độ thăng cấp của Xích Hạo sẽ tăng lên chóng mặt cho mà xem.
So ra thì Lam Hồ Trấn chỉ có hơn một vạn dân cư, cuộc sống lại cơ bản là sung túc và ổn định rồi, khối lượng giao dịch mỗi ngày ngược lại còn chẳng bằng nhân viên bên Tiệm tạp hóa Tử Thiên ấy chứ.
“Được! Vậy thì cứ làm thế đi.”
Đường Vũ An lập tức dùng thân phận Ngân Quang để trả lời Lam Vân Thanh.
【Thương Nhân Thần Bí – Ngân Quang】: Tôi biết rồi @Hồng Thắng Hỏa.
Ở đầu bên kia, Lam Vân Thanh nhìn thấy tin nhắn này thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Hắn kiên nhẫn chờ đợi thông báo của hệ thống hiện ra, kết quả thứ hắn chờ được lại là tin nhắn riêng của Xích Hạo.
【Lục Như Lam: Vân Thanh, tôi vừa được bổ nhiệm làm Quản lý chi nhánh tạm thời cho cửa tiệm chi nhánh số 11 rồi này!】
Cửa tiệm chi nhánh số 11 á? Lam Vân Thanh sững sờ, sao lại không phải là cửa tiệm chi nhánh số 5 của hắn?
Tin nhắn của Xích Hạo lại nhảy ra liên tục.
【Lục Như Lam: Trong thông báo nói là tôi chỉ được bổ nhiệm tạm thời thôi, đợi khi nào tôi xây xong cửa hàng chi nhánh ở Pháo đài Thanh Mộc và bật được màn chắn bảo vệ lên thì sẽ bị bãi nhiệm chức vụ này.】
【Lục Như Lam: Bây giờ coi như là trường hợp đặc biệt được ưu tiên xử lý ấy mà.】
Lam Vân Thanh khẽ gật đầu, có lẽ Thần sứ Ngân Quang có cân nhắc riêng của ngài ấy, nên mới không hoàn toàn áp dụng theo phương án của hắn chăng?
【Lục Như Lam: Có phải anh đã bày mưu tính kế cho Thần sứ đại nhân không?】
Lúc này, tin nhắn của Xích Hạo lại hiện lên.
Lam Vân Thanh hơi chần chừ một chút, đã không dùng hoàn toàn đề xuất của hắn thì cũng chẳng cần thiết để Xích Hạo biết làm gì.
Thế nhưng mà…..
【Lục Như Lam: Tiểu An đã kể hết cho tôi nghe rồi.】
Lam Vân Thanh: …..
Sao hắn lại quên béng mất cậu nhóc này nhỉ?
【Lục Như Lam: Bây giờ tôi chỉ muốn mình mọc ngay một đôi cánh, để bay vèo đến Lam Hồ Trấn gặp anh thôi.】
Lam Vân Thanh khẽ nhếch khóe môi mỉm cười.
【Hồng Thắng Hỏa: Ừ, anh cố gắng cày cấp đi nhé.】
【Hồng Thắng Hỏa: Nhanh chóng lên Level 25 đi.】
Ở đầu bên kia, Xích Hạo nhìn thấy dòng tin nhắn cuối cùng của Lam Vân Thanh mà cảm thấy áp lực đè nặng như núi. Lên Level 21 đã vất vả thế này rồi, huống chi là Level 25? Thế thì số điểm kinh nghiệm cần thiết, tính ra ít nhất chắc cũng phải là hai mươi vạn chứ chẳng chơi đâu, nhỉ?
Xích Hạo hít sâu một hơi, nhưng vẫn nhắn lại: 【Được, tôi sẽ cố gắng!】
Sau đó hắn ta liền nằm xuống tiếp tục ngủ.
Mục Thịnh nằm bên cạnh thấy hắn ta lại nằm xuống ngủ rồi, cũng tự tìm một chỗ chuẩn bị nghỉ ngơi, kết quả lại nghe thấy tiếng cười trộm của Xích Hạo.
“Cậu cười cái gì thế?” Mục Thịnh nhíu mày khó hiểu.
“Tôi nhớ đến chuyện vui ấy mà, có nói cậu cũng chả hiểu đâu! Haha — Hahaha —”
Xích Hạo chẳng thèm kiềm chế nữa, hắn ta sảng khoái cười thành tiếng, khiến Mục Thịnh không nhịn được lại phải trợn trắng mắt.
——–
Ở một nơi khác, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng chưa ngủ.
Thực ra thì bọn cậu đã sang vị diện khác ngủ một giấc rồi quay lại đây, hai người đang chụm đầu vào nhau bàn bạc đối sách để giải quyết sự cố bất ngờ ở Pháo đài Thanh Mộc lần này.
“Nếu Pháo đài Thanh Mộc thất thủ, chúng ta hoàn toàn có thể tiếp nhận đám người tị nạn này.”
Chu Khởi nói: “Kể cả thế lực của Pháo đài Thanh Mộc vẫn còn tồn tại, chúng ta cũng có thể nhân cơ hội này lôi kéo một nhóm người về phía mình.”
Theo quan điểm của bọn cậu, quy mô dân số ở thế giới hoang tàn này quả thực ít ỏi quá. Hiện tại mấy khu định cư mà họ tiếp xúc cộng lại cũng chưa đến mười triệu dân, về cơ bản toàn là vài nghìn vài vạn, nơi nào mà có được mấy chục vạn người thì đã được coi là tốt lắm rồi. Con nơi như Pháo đài Thanh Mộc sở hữu vài triệu dân cư thế này thì đúng là thế lực siêu to khổng lồ rồi.
Mà điều quan trọng hơn cả là, những cư dân này về cơ bản đều biết chữ, chỉ riêng điểm này thôi đã cực kỳ xứng đáng để bọn họ lôi kéo rồi.
“Chỉ có mỗi mình Xích Hạo thì anh lo là anh ấy xoay xở không nổi đâu.” Chu Khởi nói.
“Ý của anh là sao?”
“Chúng ta tìm cách đi đến Pháo đài Thanh Mộc một chuyến đi.”
Đường Vũ An nhìn bản đồ rồi than thở: “Nhưng mà đi đến Pháo đài Thanh Mộc xa lắm á!”
Lộ trình mất tận hai tháng trời, nếu lái xe RV đi, với chướng ngại vật trên đường thì e là không chỉ mất từng ấy thời gian đâu.
Chu Khởi gợi ý: “Nếu chúng ta đi từ vị diện khác sang thì sao?”
Mặc dù xuất phát từ chỗ gần chú Ba Nhĩ cũng phải mất gần hai tháng mới đến được nơi ở của San Na, rồi còn phải tìm cái khe nứt không gian kia nữa. Nhưng vì dòng thời gian trôi qua khác nhau, hai tháng ở bên kia thì tính ra ở vị diện gốc bên này cũng chỉ mới trôi qua có sáu bảy ngày thôi. Thời gian này chắc chắn là đã được rút ngắn đi rất nhiều rồi. Đợi đến khi bọn cậu tới được Pháo đài Thanh Mộc, nếu cấp bậc của Xích Hạo vẫn chưa đạt yêu cầu, thì bọn cậu cũng có thể tự mình xây dựng cửa tiệm chi nhánh, rồi bật màn chắn bảo vệ và trận pháp dịch chuyển lên luôn.
“Đến lúc đó thì điều chị Hồng Lý và lão Tạ qua đấy luôn, Pháo đài Thanh Mộc là địa bàn của bọn họ mà, ở đó bọn họ có thể phát huy tác dụng lớn hơn.”
Nói thật thì năng lực kinh doanh của lão Tạ cũng tạm ổn, chứ Hồng Lý thì bình thường thôi. Từ nhỏ chị ấy đã được đào tạo để trở thành chiến binh, tuy có đầu óc thông minh, nhưng thiên phú rõ ràng không nằm ở việc buôn bán. Chị ấy thích hợp với việc đi khai phá lãnh thổ, xây dựng quân đội hơn, ở mảng này thì chắc chắn là chị ấy sẽ làm rất tốt.
“Ý kiến này hay đấy!”
Lão Tạ có đầu óc, Hồng Lý và Xích Hạo có vũ lực, sắp xếp bọn họ đến Pháo đài Thanh Mộc thì đúng là một tổ hợp tuyệt vời.
Chu Khởi lại nói tiếp: “Tất nhiên ngoài cách đó ra thì vẫn còn có một cách khác nữa.”
“Cách gì cơ?”
“Anh nhớ hình như trước đây có mở khóa một tính năng của xe RV…. Tên là Dịch chuyển ngẫu nhiên thì phải?”
“Vâng.” Đường Vũ An gật đầu.
“Ở chế độ xe RV, mỗi lần có thể tiêu tốn 2000 điểm tích lũy để kích hoạt dịch chuyển ngẫu nhiên, xe RV sẽ xuất hiện tại một địa điểm bất kỳ trong khu vực chưa mở khóa hoặc đã mở khóa trên bản đồ.”
Vì thấy cái tính năng này hơi bị hên xui, lại còn tốn đến tận 88 vạn điểm tích tích lũy mới mở khóa được, vậy nên bọn cậu tạm thời chưa thử qua bao giờ.
“Có muốn thử không?” Đường Vũ An hỏi: “Nhưng mà chắc gì đã trùng hợp đến mức xuất hiện ngay tại Pháo đài Thanh Mộc được chứ?”
Chu Khởi nhìn Đường Vũ An với ánh mắt hết sức ẩn ý.
“Ai mà biết được chứ?” Anh nói: “Biết đâu may mắn một phát là đến luôn bên đó thì sao?”
“Thế thì cái vận may này phải nghịch thiên lắm luôn ấy.”
Đường Vũ An lầm bầm một tiếng, nhưng tay thì vẫn mở bảng điều khiển ra, tiêu tốn điểm tích lũy để mở khóa tính năng này. Dù sao thì tài khoản của cậu bây giờ cũng đang có hơn 20 triệu điểm tích lũy, cứ để đấy không dùng cũng phí, mà có 88 vạn thôi, muỗi đốt inox ấy mà!
Sau khi kích hoạt xong, trên bảng điều khiển của xe RV liền xuất hiện thêm một cái nút bấm.
“Oa, lại là phím cứng luôn này!”
Đường Vũ An vui vẻ reo lên: “Anh Tiểu Khởi, anh có dùng được không đấy?”
Chu Khởi thử chạm vào nút bấm, trên màn hình bảng điều khiển lập tức hiện lên một dòng chữ.
【Số dư điểm tích lũy bằng 0, không thể thực hiện dịch chuyển ngẫu nhiên được.】
Đường Vũ An nghiên cứu một hồi, rồi nạp vào tài khoản dịch chuyển 10 vạn điểm tích lũy, sau đó quay sang nói với Chu Khởi: “Anh Tiểu Khởi, anh thử lại xem nào?”
Chu Khởi không kìm được mà nuốt nước bọt cái ực, anh ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: “Hay là dùng Bi Viên May Mắn trước đi?”
“Ồ đúng rồi ha!”
Đường Vũ An vội vàng lấy Bi viên may mắn ra, buff trạng thái may mắn cho Chu Khởi. Chu Khởi hít một hơi thật sâu, trong lòng thầm niệm “Pháo đài Thanh Mộc”, rồi căng thẳng ấn xuống cái nút bấm đó.
【Khấu trừ điểm tích lũy thành công, đang khởi động dịch chuyển ngẫu nhiên….】
Hai người phát hiện cảnh vật bên ngoài bỗng dưng biến mất, chìm vào một khoảng không gian hư vô tối đen như mực, mãi cho đến khi dòng chữ trên bảng điều khiển thay đổi.
【Đã tạo địa điểm ngẫu nhiên…. Dịch chuyển thành công!】
Khoảng không hư vô bên ngoài tan biến mất, chỉ thấy cảnh sắc bên ngoài đã có sự thay đổi, nhưng mà…. hình như thay đổi cũng không lớn lắm thì phải? Hai người nhìn vào bản đồ thì phát hiện ra…. cái chỗ mà xe RV vừa dịch chuyển tới so với địa điểm bọn cậu đậu xe lúc nãy chỉ cách nhau có…. hơn một trăm mét…
Chu Khởi: … 🙂
Hết chương 310.
