Chương 311: Lừa Điểm Tích Lũy
【Đã dịch chuyển đến khu vực bản đồ đã mở khóa, hoan nghênh lần sau tiếp tục sử dụng.】
Trên màn hình điều khiển của xe RV, từ từ hiện lên dòng chữ ấy. Vậy là khu vực đã mở khóa và chưa mở khóa là ngẫu nhiên à? Thế liệu có phải sau này khi nâng lên cấp cao hơn thì sẽ mở khóa được tính năng dịch chuyển theo chỉ định không nhỉ?
Đường Vũ An vừa suy nghĩ vừa quay sang nhìn Chu Khởi, thấy sắc mặt anh không được tốt cho lắm, cậu chợt khựng lại một chút rồi vội vàng an ủi: “Cũng may là không dịch chuyển đến chỗ nguy hiểm nào, thế này là tốt lắm rồi anh à!”
Chu Khởi gượng gạo cười một cái, sau đó hít sâu một hơi, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Ừ, em thử đi.”
An An nói đúng, nếu không có Viên Bi May Mắn hỗ trợ, biết đâu nãy giờ cả người lẫn xe đã nhảy vọt lên thẳng đỉnh vách núi nào đó rồi cũng nên. Dù sao thì anh cũng quen với cái vận xui của mình rồi 🙂
Thấy tâm trạng anh đã khá hơn, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ấn nút.
Bên ngoài xe RV lại một lần nữa chìm vào một khoảng không hư vô sâu thẳm.
【Đã thiết lập địa điểm ngẫu nhiên… Dịch chuyển thành công!】
【Đã dịch chuyển đến khu vực bản đồ đã mở khóa, hoan nghênh lần sau tiếp tục sử dụng.】
Nhìn mấy cây xương rồng biến dị và bãi cát vàng bên ngoài cửa sổ, Đường Vũ An biết ngay là lần dịch chuyển này cũng chẳng đi được bao xa. Quả nhiên, nhìn vào bản đồ thì thấy chỗ này cách địa điểm bọn cậu dịch chuyển lần đầu tiên giỏi lắm cũng chỉ vài trăm mét.
Đường Vũ An lập tức kêu lên: “Anh Tiểu Khởi, cái tính năng dịch chuyển này đích thị là hệ thống làm ra để lừa điểm tích lũy đấy, chứ có đi được xa đâu chứ!”
Chu Khởi cũng có chút bất ngờ, gật đầu đồng tình.
“Em thử lại lần nữa xem.”
Đằng nào cũng nạp điểm vào rồi, thôi thì dùng cho hết luôn vậy.
“Vâng!”
Đường Vũ An hà hơi vào lòng bàn tay, sau đó ấn mạnh vào cái nút trên bảng điều khiển. Lần này thời gian dịch chuyển có vẻ lâu hơn lúc nãy một chút.
【Đã dịch chuyển đến khu vực bản đồ đã mở khóa, hoan nghênh lần sau tiếp tục sử dụng.】
Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn ra ngoài cửa sổ, địa điểm xuất hiện lần này lại còn gần Pháo đài Viêm Long hơn nữa chứ. Trong khi mục tiêu của họ là Pháo đài Thanh Mộc, giờ tính ra lại còn bị đẩy ra xa hơn.
“Em đã bảo rồi mà, cái tính năng này là đồ lừa đảo!”
Đường Vũ An lầm bầm một câu, rồi lại ấn nút dịch chuyển thêm lần nữa.
Cậu định bụng là đợi dùng hết điểm dịch chuyển thì sẽ ngoan ngoãn đi đường vị diện khác qua, chịu khó trèo đèo lội suối đến chỗ ở của San Na vậy. Còn về vị trí của khe nứt không gian…. Dù sao thì cũng có bản đồ rồi, chỉ cần mở khóa lớp sương mù trên bản đồ là sẽ nhìn thấy đốm sáng khách hàng ngay thôi. Mà chỗ nào tập trung nhiều đốm sáng màu xanh, thì đó chắc chắn là vị trí khe nứt không gian dẫn đến Pháo đài Thanh Mộc rồi chứ còn gì nữa?
Đường Vũ An đang mải mê suy tính như vậy, đến lúc cậu hoàn hồn lại thì phát hiện ra lần dịch chuyển này thế mà vẫn chưa kết thúc.
Cậu vừa định mở miệng hỏi Chu Khởi xem thời gian trôi qua bao lâu rồi, thì thấy trên bảng điều khiển bỗng nhiên nhảy ra thông báo….
【Lần dịch chuyển này cần phải khấu trừ 1 triệu điểm tích lũy, số dư hiện tại không đủ, bạn có muốn tiến hành nạp thêm không?】
Cái gì cơ? Không phải đã bảo là mỗi lần chỉ tốn 2000 điểm tích lũy thôi à? Sao lại còn tăng giá bất thình lình thế này? Đường Vũ An trố mắt nhìn, tuy trong lòng có hơi bực mình, nhưng cậu vẫn quay sang hỏi ý kiến Chu Khởi: “Anh Tiểu Khởi, có thanh toán không anh?”
Chu Khởi suy tư một lát rồi gật đầu.
“Mặc dù số điểm cần phải bỏ ra khá nhiều, nhưng biết đâu lại có bất ngờ gì đó thì sao?”
Tất nhiên nguyên nhân chính là vì một triệu điểm này cũng chẳng thấm vào đâu so với tài sản của họ, thế thì cứ thử xem sao, đằng nào thì dù có đến nơi nguy hiểm, xe RV cũng có màn chắn bảo vệ rồi, chẳng lo xảy ra vấn đề gì lớn cả.
Nghe anh phân tích xong, Đường Vũ An lại nhìn vào bảng điều khiển, cuối cùng cắn răng chọn nạp tiền!
【Khấu trừ điểm tích lũy thành công! Đang dịch chuyển, vui lòng chờ trong giây lát…】
【Dịch chuyển thành công!】
【Đã dịch chuyển đến khu vực bản đồ chưa mở khóa, hoan nghênh lần sau tiếp tục sử dụng.】
Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn cảnh vật bên ngoài mà không khỏi ngẩn tò te, bởi vì…. Xe RV của bọn họ đang xuất hiện trên ngọn của một cái cây khổng lồ, và đang được vài chiếc lá to tướng đỡ lấy.
“Chỗ này là…”
Cả hai cùng nhìn vào bản đồ, rồi đồng thanh thốt lên: “Vị diện khác!”
Cả hai kinh ngạc nhìn nhau, sau đó mở cửa xe bước ra ngoài trời, nhìn cái thế giới mà mọi thứ dường như đều được phóng đại lên gấp bội này, họ lại một lần nữa bị chấn động.
“Cái tính năng dịch chuyển này, vậy mà lại có thể dịch chuyển xuyên vị diện luôn á?” Đường Vũ An không kìm được mà thốt lên: “Thế thì cũng bá đạo quá rồi!”
Tất nhiên là so với trận pháp dịch chuyển thì cái tính năng này tốn kém hơn nhiều. Nhớ hồi trước bọn cậu mua Đá Định Vị Vị Diện trong đợt Khuyến Mãi 7 Ngày cũng chỉ tốn có hai ba mươi vạn điểm, còn cái tính năng dịch chuyển xuyên vị diện này một phát đã đi tong luôn 1 triệu điểm. Nghe Đường Vũ An than thở, khóe miệng Chu Khởi không nhịn được mà giật giật.
Đá Định Vị Vị Diện đâu có dễ kiếm như thế, lâu như vậy rồi, trong tình huống An An may mắn đến mức ấy mà họ cũng mới chỉ kiếm được có hai viên thôi. Một viên là từ đợt Khuyến Mãi 7 Ngày, một viên là quay Vòng Quay May Mắn ra. Anh nghi ngờ là kho hàng của hệ thống chỉ có đúng hai viên đó thôi, mỗi kênh một viên, và đã bị An An hốt sạch sành sanh rồi. Còn cái giá dịch chuyển xuyên vị diện này, e rằng đây mới chính là cái giá thị trường thực tế đấy.
“Vậy sau này chúng ta có thể dùng tính năng dịch chuyển này để đi sang các vị diện khác được không nhỉ?” Đường Vũ An không kìm được mà mơ mộng.
“Chắc là không được đâu.” Chu Khởi lắc đầu: “Xe RV của chúng ta có thể dịch chuyển đến vị diện khác, chắc là do chúng ta đã mở khóa bản đồ của vị diện này thôi.”
Nếu hiểu theo nghĩa đen thì tính năng dịch chuyển là chọn địa điểm ngẫu nhiên trên bản đồ, nếu ngay cả bản đồ còn chưa mở thì làm sao mà chọn địa điểm được chứ? Hơn nữa, cái kiểu dịch chuyển xuyên vị diện này chắc cũng chẳng xuất hiện thường xuyên đâu. Chu Khởi nhìn Đường Vũ An, lại một lần nữa nhận thức rõ ràng về cái vận may khủng khiếp của cậu.
Còn Đường Vũ An nghe anh nói xong thì buột miệng: “Thế chúng ta có thể dùng tính năng này để dịch chuyển về thế giới cũ được không anh?”
Vừa nghĩ đến chuyện đó là cậu lại thấy lòng mình rạo rực hẳn lên.
Vẫn là Chu Khởi ngăn cậu lại.
“Chúng ta đã có Đá Định Vị Vị Diện rồi, cấp bậc của chú Đường cũng đang tăng rất nhanh, đợi chú xây dựng xong trận pháp dịch chuyển thì chúng ta có thể dùng cách đó để về được rồi.”
Nếu dùng tính năng dịch chuyển của xe RV thì tính ngẫu nhiên quá cao, nếu không có Đá Định Vị Vị Diện thì có lẽ họ sẽ thử cách này, nhưng giờ thì không cần thiết nữa. Bởi vì chuyện trở về chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Đường Vũ An lúc này mới bỏ ý định dùng tính năng dịch chuyển để về thế giới cũ, đồng thời cậu cũng cảm thấy may mắn vô cùng.
“Cũng may là hồi đó chúng ta kết nối trận pháp dịch chuyển của ngôi nhà gỗ ở vị diện này với trận pháp ở hồ bơi.” Cậu nói: “Chứ nếu kết nối với cửa hàng chính thì bây giờ chúng ta có mà khóc không ra nước mắt, khỏi về luôn.”
Tất nhiên, nếu thật sự có không về được thì cũng chỉ là tạm thời mà thôi, hai người họ có thể đến địa bàn của tộc Hỏa Long rồi đi qua khe nứt không gian để về, nhưng mà làm thế thì phiền phức hơn nhiều.
“Ừ, giờ xem thử chúng ta đang ở vị trí nào đã nhé?”
Hai người chăm chú xem xét bản đồ, vì lần này xuất hiện ở khu vực chưa mở khóa, vậy nên bản đồ xung quanh xe RV trong vòng bán kính một cây số bên ngoài vẫn đang bị màn sương mù bao phủ. Nhưng mà, nhìn tình hình thì bọn cậu đang ở cách chỗ gặp Sơn Phong lần trước cũng không xa lắm.
“Ơ, San Na đã về rồi này?”
Chỉ thấy trên bản đồ, đốm sáng của Ba Nhĩ và San Na đã không còn ở vị trí cũ nữa, mà từ nhà của bọn họ kéo dài một đường mảnh về phía Nam, rồi bọn họ dừng lại ở cuối đường kẻ mảnh ấy, không di chuyển nữa.
“Chỗ này chắc là nơi ở của San Na rồi nhỉ?” Đường Vũ An nói: “Vậy có phải cái khe nứt không gian dẫn đến Pháo đài Thanh Mộc cũng nằm ở đây không anh?”
“Rất có khả năng đấy.” Chu Khởi gật đầu đồng tình.
“Vậy chúng ta đến đó đi!” Đường Vũ An hào hứng: “Lái xe RV đi luôn.”
Chu Khởi nhìn xuống cái cây to tướng dưới chân, chỗ này cách mặt đất ít nhất cũng phải ba bốn mươi mét.
“Phải nghĩ cách đưa xe RV xuống dưới trước đã.” Anh nói.
“Cái này đơn giản thôi mà!”
Đường Vũ An bay lên giữa không trung, lôi từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra chiếc Áo Choàng Ngàn Mặt, cậu khoác lên người xong liền hô to: “Tôi chính là Sơn Phong, Sơn Phong chính là tôi!”
Vừa dứt lời, cơ thể cậu cũng nhanh chóng phình to ra. Một người khổng lồ cứ thế xuất hiện sừng sững trước mặt. Cậu khoác chiếc áo choàng đen, ngoại trừ thần thái trên khuôn mặt có chút khác biệt ra thì trông chẳng khác gì người khổng lồ Sơn Phong cả.
Và ngay khi biến thành người khổng lồ, Đường Vũ An lập tức cảm thấy khả năng cảm ứng linh năng hệ Phong của mình yếu đi hẳn. Cơ thể cậu rơi tự do xuống dưới rất nhanh, nhưng vì đủ cao lớn nên khoảng cách hơn chục mét này chẳng thấm tháp vào đâu, hai chân cậu chạm đất rồi hơi nhún xuống một chút là đã triệt tiêu được lực va chạm, đứng vững vàng trên mặt đất. Sau đó cậu nhìn về phía Chu Khởi, vui vẻ nói: “Anh Tiểu Khởi, anh nhìn em nè! Em biến thành người khổng lồ thật rồi này!”
Chu Khởi ngẩn người nhìn cậu, cuối cùng anh có chút cứng ngắc gật đầu một cái.
“Anh Tiểu Khởi, anh biến thành bé tí hon luôn rồi nè!” Đường Vũ An cúi xuống ngắm nghía anh: “Cảm giác như búp bê ấy! À không, giống tiểu tinh linh nội thất hơn chứ?”
Còn chiếc xe RV của họ thì giờ trông chẳng khác gì xe đồ chơi cả.
Chu Khởi tỏ vẻ thật bất lực. Còn Đường Vũ An thì đã trèo lên cây, nhấc bổng chiếc xe từ trên cành cây xuống, sau đó bảo Chu Khởi bay lên lòng bàn tay mình.
“Anh Tiểu Khởi, anh thế này trông dễ thương quá đi mất!”
Đường Vũ An đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng lại gần Chu Khởi, dưới sự tương phản kích thước thế này, trông Chu Khởi càng thêm nhỏ nhắn xinh xắn.
“Đáng yêu thật đấy!”
Chu Khởi nghe mà càng thêm cạn lời hơn, mặc dù giọng nói của Đường Vũ An vẫn thế, nhưng lại đang mang khuôn mặt của Sơn Phong, khiến anh cảm thấy cứ sai sai thế nào ấy.
“Đi thôi, xuất phát nào.” Anh giục.
Áo Choàng Ngàn Mặt có hiệu lực trong vòng một tiếng đồng hồ, đã vậy thì không thể lãng phí được. Tuy không bay được nhưng người khổng lồ có lợi thế về chiều cao và thể lực, di chuyển còn nhanh hơn nhiều so với việc họ tự dùng cơ thể nhỏ bé này để bay.
“Vâng vâng, em biết rồi.”
Đường Vũ An gật đầu lia lịa, cẩn thận nhét chiếc xe RV vào trong túi áo, rồi mới để Chu Khởi cũng nhảy vào túi của mình, sau đó cứ theo chỉ dẫn của bản đồ mà lao về phía vị trí của mấy người San Na. Cậu sải bước chạy băng băng trong rừng cây, cảm giác mọi thứ xung quanh đều trở về tỉ lệ bình thường, chẳng có chỗ nào là không quen cả. Mãi cho đến một tiếng sau, trước khi thời gian hiệu lực của Áo Choàng Ngàn Mặt kết thúc, cậu mới dừng bước theo lời nhắc nhở của Chu Khởi, lấy chiếc xe RV từ trong túi ra. Cậu vừa đặt chiếc xe xuống đất thì thân hình cao lớn cũng bắt đầu thu nhỏ lại từng chút một, cuối cùng lại trở về với vóc dáng như ban đầu.
“Ây da, vẫn là biến thành người khổng lồ tiện hơn nhiều.” Đường Vũ An không nhịn được mà lầm bầm tiếc nuối.
Còn Chu Khởi thì lại thở phào nhẹ nhõm, anh đưa tay xoa đầu Đường Vũ An, cảm giác cậu thiếu niên quen thuộc của mình đã quay trở lại bên cạnh rồi.
“Chúng ta tiếp tục lên đường thôi.” Anh nói.
“Nhưng mà xe RV đi lại khó khăn lắm.” Đường Vũ An lo lắng: “Hay là vứt xe lại đây đi anh?”
Chu Khởi lại lắc đầu.
“Anh vừa nghĩ ra một cách này.” Anh nói.
“Cách gì thế?”
“Nếu như em có thể nhét xe RV vào túi mang đi được, thì chắc chắn cũng có thể đặt nó lên thiết bị bay rồi cùng bay đi được chứ nhỉ?”
“Oa! Anh Tiểu Khởi, anh thông minh quá đi mất!”
Đúng thật, mặc dù xe RV không biết bay, nhưng bọn cậu có thể dùng thiết bị bay để chở xe RV bay đi mà! Tuy thiết bị bay cỡ lớn khá là đắt tiền, nhưng đối với bọn cậu bây giờ thì điểm tích lũy đâu còn là vấn đề nữa. Hơn nữa, bọn cậu lại có màn chắn bảo vệ của xe RV, thiết bị bay cũng sẽ được bảo vệ theo, như vậy thì dù có bay trong rừng cây khổng lồ cũng chẳng lo bị tấn công nữa!
Hết chương 311.
