Chương 314: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 24)

Chương 314: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 24)

 

Hiên Viên và anh vừa gặp đã thân.

 

Hiên Viên thấy gia cảnh anh không tốt, sau khi âm thầm hỏi giáo viên, đã thuê anh làm gia sư riêng cho mình.

 

Kể từ đó, mỗi cuối tuần anh sẽ đến nhà dạy kèm cho Hiên Viên.

 

Nhưng thực ra cả hai đều ngầm hiểu, Hiên Viên không cần gia sư. So với việc dạy học như hoàn thành nhiệm vụ, cuộc trò chuyện thực sự của họ diễn ra sau giờ học. Họ bàn luận về phương hướng phát triển công nghệ và các kỹ thuật tiên tiến, cùng nhau đến phòng thí nghiệm để quan sát cận cảnh động thái nghiên cứu và phát triển kỹ thuật.

 

Mối quan hệ của họ không hẳn là gia sư và chủ thuê, thầy và trò, người tài trợ và người được tài trợ, mà đúng hơn là tri kỷ.

 

…Một tri kỷ đã được sắp đặt từ lâu.

 

Không ai hiểu Hiên Viên hơn Lộ Hành Chi.

 

Anh giả vờ như vừa gặp đã thân với Hiên Viên, dùng những gì học được trong vô số kiếp luân hồi làm mồi nhử, từng bước một dụ cậu ấy cắn câu.

 

Họ nhanh chóng trở thành bạn thân.

 

Được Hiên Viên xem như trúc mã, tất nhiên anh cũng sẽ không bị thế giới lãng quên. Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi, ngoại trừ câu nói của Hiên Viên trước khi chết ở kiếp trước.

 

【Công Lược Giả nói, anh là người qua đường Giáp trong trò chơi, anh sẽ ảnh hưởng đến quyết định của tôi, mà quyết định của tôi sẽ ảnh hưởng đến chiều hướng phát triển của thế giới.】

 

Anh vẫn chưa hiểu rõ.

 

“Ảnh hưởng” là ảnh hưởng đến mức nào?

 

“Quyết định” là quyết định gì?

 

Con người sống trong các mối quan hệ xã hội, tất nhiên sẽ bị nhiều người và sự việc ảnh hưởng, nhưng tại sao Công Lược Giả lại chỉ đích danh một người qua đường Giáp như anh?

 

Người ảnh hưởng đến nhân vật chính nhiều hơn, không phải nên là nhân vật phụ hay phản diện sao?

 

Mang theo những nghi vấn đó, Lộ Hành Chi đã làm đủ loại thí nghiệm, nhưng kết quả của các thí nghiệm lại lần lượt lật đổ những phỏng đoán của anh. Lần này, với tư cách là trúc mã cùng lớn lên với Hiên Viên, Lộ Hành Chi cũng có cơ hội tìm hiểu gia đình và bạn bè của Hiên Viên từ một góc độ hoàn toàn mới.

 

Anh nhận thấy, bạn bè và người nhà của Hiên Viên cũng không có tên, đều dùng họ hoặc thân phận để thay thế. Ví dụ như người bạn bác sĩ của Hiên Viên, cậu chủ nhà họ Phong, quản gia và người giúp việc của nhà Hiên Viên. Thế giới này giống như một cuốn tiểu thuyết được tóm lược đến cực điểm, giữa những tính từ và tình tiết lặp đi lặp lại, tên không quan trọng, quan trọng là thân phận của nhân vật.

 

Nghĩ kỹ lại, người càng có quan hệ mật thiết với “cốt truyện”, tên lại càng đơn giản.

 

Là nhân vật chính, Hiên Viên chỉ có một cái họ, các “nhân vật phụ” có họ và thân phận, biệt danh, còn anh, một người qua đường Giáp, thì có cái tên đồng âm với “người qua đường Giáp”.

 

Ngược lại, những người không liên quan đến cốt truyện lại có tên bình thường.

 

Ví dụ như em trai anh, Lộ Khang.

 

Từ khi sinh ra sức khỏe của em trai anh đã không tốt, cha mẹ mong em trai anh mạnh khỏe quanh năm, nên đặt tên là “Khang”. Một cái tên rất phổ biến, nhưng lại chứa đựng một kỳ vọng độc nhất vô nhị. Điều này khiến mỗi lần nghĩ đến tên của mình, anh lại không khỏi nhíu mày.

 

Thật sự khó nghe.

 

Nhưng bây giờ anh đã có tên mới.

 

Kiếp này, khi đi đăng ký tên cho mình, trong đầu anh lướt qua rất nhiều cái tên, Lộ Bách Tuế, Lộ Hảo Hoạt, Lộ Trường Thọ… đến cuối cùng, khi bị thúc giục, cái tên bật ra lại là Lộ Hành Chi.

 

Tuy là do một kẻ lừa đảo đặt, tuy lúc đó anh còn nghĩ, mình sẽ không bao giờ dùng đến cái tên này.

 

Nhưng ý nghĩa thì lại không tồi.

 

Anh chấp nhận.

 

………..

 

Hiên Viên bắt đầu dần tiếp quản công việc của công ty.

 

Hiên Viên của thế giới này, thời gian tiếp quản công ty được coi là muộn nhất trong số các thế giới.

 

Sau khi Hiên Viên tiếp quản công ty, cậu vẫn muốn ký hợp đồng với anh trước, anh bèn đùa, gọi Hiên Viên là chủ tịch. Không biết có phải vì theo lời Công Lược Giả, tiểu thuyết gốc của thế giới này là một cuốn truyện tổng tài, nên hình như Hiên Viên có một nỗi ám ảnh với danh xưng “tổng tài”.

 

Cậu ấy không thích danh xưng “chủ tịch”.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Anh hỏi Hiên Viên lý do, cậu ấy liền nói, danh xưng đó khiến cậu bị già đi.

 

Lộ Hành Chi dở khóc dở cười.

 

Anh đã nghĩ đến rất nhiều lý do, không ngờ lại là một lý do trẻ con như vậy.

 

“Được rồi, Hiên Viên tổng tài.”

 

Hiên Viên ngẫm lại danh xưng này, rồi nhíu mày lắc đầu liên tục, “Đừng gọi tôi là Hiên Viên tổng tài.”

 

“Hiên Viên là cách gọi riêng tư, tổng tài là cách gọi trong công việc.”

 

“Nếu anh gọi tôi là Hiên Viên tổng tài, nghe xa cách quá.”

 

Hiên Viên từng âm thầm thể hiện sự để tâm của mình đến thái độ “xa cách” này.

 

Giống như người bạn của Hiên Viên, vị tiểu thiếu gia nhà họ Phong kia, lúc nhỏ từng lén nói với Hiên Viên rằng, cậu ta không thích anh.

 

“Sao cảm giác nụ cười của anh ta có chút giả tạo thế nhỉ, Hiên Viên, cậu đừng để bị lừa đấy.”

 

Đó là nguyên văn lời nói của tiểu thiếu gia nhà họ Phong.

 

Nhờ tiểu thiếu gia nhà họ Phong, anh đã tiếp tục cải thiện lớp ngụy trang của mình, chẳng bao lâu sau tiểu thiếu gia nhà họ Phong đã thay đổi thái độ với anh, nhiệt tình chấp nhận anh.

 

Sau khi thân thiết, thiếu gia nhà họ Phong còn đem chuyện này ra làm trò đùa, và tu liền hai cốc Coca để tạ lỗi.

 

Bạn bè có mặt ở đó đều cười, chỉ có Lộ Hành Chi biết, cảm giác của thiếu gia nhà họ Phong lúc đó không sai.

 

Có lẽ Hiên Viên cũng mơ hồ cảm nhận được điều đó.

 

Ngay từ đầu, anh đã xác định mọi thứ đều vì lợi ích.

 

Dù có giả vờ giống đến đâu, tình cảm cũng không thể ngụy tạo được.

 

Hiên Viên rất nhạy cảm với tình cảm của người khác, nhưng dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ, còn anh thì đã luân hồi vô số lần, bên trong cơ thể non nớt này là một linh hồn đã từng chết đi sống lại vô số lần.

 

Ngụy trang một chút để lừa Hiên Viên, vẫn có thể làm được.

 

Thế là sự ăn ý và đồng điệu về linh hồn được ngụy tạo, hòa cùng với sự lạnh nhạt toát ra từ trong xương tủy, phản chiếu trong mắt Hiên Viên, đã biến thành một chút “xa cách” mơ hồ.

 

Anh nhìn Hiên Viên đang nghiêm túc, bất lực mỉm cười, “Nhưng trên đời có biết bao nhiêu tổng tài, nếu người khác chỉ gọi là ‘tổng tài’, làm sao cậu biết có phải đang gọi cậu hay không?”

 

Hiên Viên nhướng mày, ngạo nghễ cười, “Vậy thì tôi sẽ làm cho mọi người chỉ có thể nghĩ đến tôi khi nhắc đến danh xưng ‘tổng tài.”

 

Thiếu niên hăng hái, mày mắt sáng ngời, nói về một việc gần như không thể hoàn thành, nhưng sự tự tin trong giọng nói lại khiến người ta không khỏi mong chờ ngày đó đến.

 

Ánh mắt anh dịu dàng, “Vậy tôi sẽ chờ xem, tổng tài của tôi.”

 

……..

 

Cuộc sống bình yên kéo dài đến năm Hiên Viên mười bảy tuổi.

 

Năm Hiên Viên học lớp 11, trong lớp có một học sinh chuyển trường.

 

Lộ Hành Chi vừa nhìn đã biết, Công Lược Giả đã xuất hiện. Chỉ trong một tuần, tin đồn về Công Lược Giả và Hiên Viên đã ầm ĩ khắp nơi.

 

Cuối tuần đến dạy kèm cho Hiên Viên, anh đã nhắc đến chuyện này. Anh cần xác nhận lại trạng thái hiện tại của cậu ấy. Hiên Viên phản bác từng tin đồn trên diễn đàn trường hết sức rõ ràng mạch lạc, rồi hỏi ngược lại anh, “Anh tin những thứ này à?”

 

“Không tin, nếu tôi tin đã không hỏi cậu.” Đây quả thực là lời trong lòng của Lộ Hành Chi.

 

“Không, nếu anh không tin thì đã chẳng đến hỏi tôi làm gì.” Hiên Viên nhướng mày, cười như không cười phản bác lời anh.

 

Lộ Hành Chi sững người.

 

Hiên Viên trước mắt anh, đôi mắt sáng ngời, trong mắt mang theo một chút ranh mãnh, giống như một chú mèo cuối cùng cũng tóm được đuôi cáo.

 

Con cáo dùng đuôi làm cần câu mèo, trêu chọc cho mèo con lẽo đẽo theo sau, cuối cùng có một ngày, bị móng vuốt mèo tóm chặt, đập tan đi lớp ngụy trang mỏng manh được dệt nên từ sự “xa cách” đó.

 

Hết chương 314.

 

Chương 314: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 24)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên