Chương 314: Đây Chính Là Thần Tích!
Dưới sự chú ý của mọi người, Đường Vũ An và Chu Khởi từ từ hạ xuống khỏi phi thuyền. Hai người lơ lửng giữa không trung, quan sát ngọn núi dưới chân mình.
“Anh Tiểu Khởi, tiếp theo chúng ta phải làm sao đây anh?”
Vì đã bật chức năng đàm thoại, nên cho dù gió trên không trung rất lớn, nhưng giọng nói của Đường Vũ An vẫn vang lên rõ ràng bên tai Chu Khởi. Anh nhìn mấy con quái thú đang lao nhanh về phía này, lại nhìn đám côn trùng khổng lồ đen kịt kia, trầm giọng nói: “Cứ cứu đám người này trước đã.”
Đã mang cả Cửa tiệm chính đến đây rồi thì không gian để xoay sở cũng lớn hơn nhiều.
“Được!”
Hiện tại màn chắn bảo vệ của Cửa tiệm chính chỉ bao phủ được bán kính 300 mét, mà chỗ xa nhất của ngọn núi này cách phi thuyền ít nhất cũng phải cả ngàn mét. Cứ tiêu tốn 1000 điểm tích lũy là có thể mở rộng màn chắn bảo vệ ra thêm một mét. Thế là, Đường Vũ An tiêu luôn 1 triệu điểm tích lũy, mở rộng phạm vi màn chắn bảo vệ của Cửa tiệm chính lên bán kính 1300 mét. Thao tác đơn giản xong xuôi, cậu và Chu Khởi bay về phía đám quái thú. Khi đến một khoảng cách thích hợp, hai người mới dừng lại.
Đường Vũ An đang đeo chiếc mặt nạ vàng kim lên tiếng.
“Lần đầu gặp mặt! Ta là tín đồ trung thành nhất của Thần Thương Nghiệp —— Diệu Nhật!”
Cậu lơ lửng giữa không trung, rõ ràng đứng ở xa như vậy nhưng giọng nói lại truyền vào tai từng người một hết sức rõ ràng.
Thần Thương Nghiệp ư? Là Thương Thần Giáo!
Nhờ công tuyên truyền của Xích Hạo, ít nhất thì những người dân tị nạn trên ngọn núi này cũng đã biết đến sự tồn tại của tổ chức này. Nhưng bọn họ không thể ngờ được rằng, sức mạnh của Thương Thần Giáo lại khủng khiếp đến vậy.
“Nghe thấy lời kêu gọi của các tín đồ, nên chúng ta đã giáng lâm xuống nơi này.”
Giọng nói đó nghe trầm ấm, nho nhã, lại pha thêm chút uy nghiêm, trang trọng của một người đàn ông trung niên. Từng câu từng chữ của cậu vang vọng bên tai mọi người, không sót một chữ nào.
“Tôn chỉ của Thương Thần Giáo chúng ta là thừa kế ý chí của Thần Thương Nghiệp, làm cho mảnh đất này phồn vinh trở lại.”
“Đã giáng lâm xuống nơi đây, vậy thì khổ nạn của các người sẽ chấm dứt ngay trong ngày hôm nay.”
Người dân tị nạn bên dưới nghe những lời này xong, phản ứng đầu tiên của bọn họ là nghi ngờ. Dù sao thì bọn họ cũng đâu phải mấy người dân thiếu hiểu biết nơi vùng đất hoang, lớn lên trong pháo đài, tư tưởng của bọn họ không mê tín đến thế.
Thần linh ư? Nếu trên thế giới này thực sự có thần linh, thế thì chắc cũng chết quách từ lâu rồi! Nếu không sao lại trơ mắt nhìn thế giới biến thành cái dạng tồi tệ như thế này? Nhưng mà, nhìn chiếc phi thuyền che kín cả bầu trời kia, trong lòng những người dân tị nạn vẫn ôm ấp một tia hy vọng cuối cùng. Cho dù hai người bí ẩn này chỉ mượn danh thần linh, nhưng nếu cứu được bọn họ đi thì tin một chút cũng có mất mát gì đâu?
Trong sự mong mỏi của mọi người, bọn họ nhìn thấy người bí ẩn đeo mặt nạ vàng kim kia bỗng giơ cao tay lên hô lớn.
“Hỡi Thần Thương Nghiệp vĩ đại, xin hãy ban phước lành cho những người dân lưu lạc đang chịu khổ nạn này, để bọn họ có được một chốn dung thân trên mảnh đất đầy rẫy hiểm nguy này!”
Dãy núi nơi người dân tị nạn trú ẩn vốn cách Pháo đài Thanh Mộc cũng không xa, lúc cậu nói ra những lời này, đám côn trùng khổng lồ kiếm ăn đã bay đến ngay trước mặt.
Đến gần rồi mọi người mới nhìn rõ đám côn trùng này con nào con nấy to như cái cối xay, chúng vỗ cánh phát ra tiếng vo ve inh ỏi. Tiếng vo ve đó đinh tai nhức óc, chỉ nghe thôi cũng khiến người ta sởn cả gai ốc. Người dân tị nạn không nhịn được mà oán thầm trong lòng, đến nước này rồi mà còn giả thần giả quỷ nữa? Có thể đợi qua cơn nguy khốn này rồi hãy nói mấy lời sáo rỗng đó được không?
Thế nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng thần kỳ đã thực sự xảy ra. Ngay khi nhân vật bí ẩn tên là “Diệu Nhật” kia vừa dứt lời, bầy côn trùng khổng lồ đang hung hăng lao tới bỗng dưng dừng lại giữa không trung! Đàn côn trùng vỗ cánh muốn tới gần, mùi máu thịt của hàng chục vạn người trên núi đang hấp dẫn chúng. Nhưng cho dù chúng bay lượn thế nào, lao tới ra sao cũng không thể tiến thêm dù chỉ một chút xíu.
Đám người vốn đang sợ hãi hoảng loạn cũng dần dần bình tĩnh lại. Bọn họ nhìn những con côn trùng khổng lồ bay lượn lao tới nhưng không thể đến gần, cảm giác như giữa họ tồn tại một lớp lá chắn vô hình trong suốt vậy, và lớp lá chắn này đang bảo vệ bọn họ.
Tất nhiên, không phải ai cũng được bảo vệ.
Mọi người nhanh chóng phát hiện ra, có một số người bên cạnh bọn họ bỗng dưng biến mất ngay tại chỗ.
“Nhìn kìa, bọn họ ở đằng kia!”
Chỉ thấy ngay bên dưới đám côn trùng khổng lồ xuất hiện một nhóm người, cộng lại chắc cũng tầm hai ba ngàn người. Sau khi phát hiện mình rơi vào tình cảnh nguy hiểm, bọn họ hoảng hốt muốn chạy lên núi, nhưng cứ hễ đến gần là lại quay người đi ngược trở lại, sau đó lặp lại động tác này, trông vô cùng quái đản…. Tất nhiên, những kẻ hôm qua định cướp Xích Hạo lại thấy cảnh này quen mắt vô cùng. Lúc trước chỉ là không vào được cái sân nhỏ của tiệm tạp hóa thôi, giờ ngay cả vào núi cũng không được nữa sao?
Lúc này, giọng nói trầm thấp uy nghiêm kia lại vang lên.
“Cảm tạ Thần Thương Nghiệp đã lắng nghe lời kêu gọi của ta và hồi đáp lại!”
Giọng nói tràn đầy cuồng nhiệt: “Ta tuyên bố, từ hôm nay trở đi, ngọn núi này thuộc về Thương Thần Giáo!”
“Mảnh đất này sẽ được Thần Thương Nghiệp che chở, bất kỳ kẻ nào có ý đồ xấu với Thương Thần Giáo và các thành viên của Thương Thần Giáo đều không thể bước vào nơi này!”
Tiếp đó, ánh mắt của Diệu Nhật nhìn về phía mấy ngàn người dưới chân núi.
“Hỡi những con chiên lạc lối kia, hãy buông bỏ thành kiến trong lòng đi! Đó là con đường duy nhất để các người nhận được sự che chở của thần linh!”
Nếu nói cứ trơ mắt nhìn đám người này bị bầy côn trùng kia tàn sát thì Đường Vũ An vẫn chưa làm được, lúc bọn cậu mới chân ướt chân ráo đến đây, cũng chưa xảy ra xung đột thực tế nào với đám người này, còn chuyện đám này có mâu thuẫn với Xích Hạo hay không thì đợi qua cửa ải khó khăn trước mắt này rồi giải quyết sau cũng chưa muộn.
Nghe thấy lời nhắc nhở này, cộng thêm cái chết đang cận kề, rất nhanh đã có người ngộ ra điểm mấu chốt của vấn đề.
“Con không muốn chết! Xin thần linh hãy che chở cho con!”
Một người đàn ông vừa khóc vừa gào to, lao về phía dãy núi lần nữa. Và lần này, cuối cùng gã ta cũng thuận lợi tiến vào phạm vi của màn chắn bảo vệ. Nhận ra điều này, gã quỳ sụp xuống đất, vái lạy lia lịa về phía hai người bí ẩn kia. Những người khác thấy thế cũng nhao nhao bắt chước theo, bất kể là trước đó bọn họ ôm ấp tâm tư gì, hay vì lý do gì mà bị vầng hào quang đuổi khách hàng có ác ý bài xích, thì giờ phút này khát vọng sống sót đã chiến thắng tất cả.
Ngày càng có nhiều người chạy được vào trong lớp màn chắn, mãi cho đến người cuối cùng. Gã ta vừa chạy vào xong liền mềm nhũn người ngã vật ra đất, ngay phía sau gã, chỗ gã vừa đứng lúc nãy đã bị bầy côn trùng bao phủ, chỉ cần chậm thêm một giây thôi là gã đã bị bầy côn trùng kia nuốt chửng không còn một mẩu xương! Đồng bọn quen biết vội đỡ gã dậy, bọn họ cách bầy côn trùng chỉ trong gang tấc, có thể nhìn rõ mồn một râu ria và răng nanh của lũ côn trùng đó, trông còn đáng sợ hơn lúc đứng trên núi nhìn từ xa nhiều.
Điều kinh khủng hơn nữa là, mấy con quái thú kia cũng đến nơi rồi!
Nhìn từng con quái vật to xác mười mấy mét kia lững thững đi tới, không ít người sợ tới mức hồn xiêu phách lạc, ngay đến cả dũng khí chạy trốn cũng chẳng còn. Liệu sự che chở của Thần Thương Nghiệp có chống đỡ nổi mấy con quái thú kinh khủng này không? Câu trả lời…. Là có!
“Gào!”
Con hổ khổng lồ đi đầu lao tới, tiếng hổ gầm làm rung chuyển cả đất trời, thế nhưng cũng giống hệt như đàn côn trùng kia, nó cũng bị màn chắn bảo vệ chặn đứng lại!
Dù Xích Hạo đã từng nghe đồn đại, đã từng tìm hiểu qua trên diễn đàn rồi, nhưng khi tận mắt nhìn thấy con dị thú cấp cao như thế bị màn chắn bảo vệ chặn lại ở bên ngoài, hắn ta vẫn kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
Mục Thịnh nhìn sang Xích Hạo, không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc thì Thương Thần Giáo của các cậu là tổ chức kiểu gì vậy?”
Xích Hạo khẽ ho nhẹ một tiếng, vội vàng thu lại biểu cảm trên mặt mình.
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đây đều là ân điển của thần linh đó, giờ thì tin rồi chứ?”
Mục Thịnh không phản bác nữa mà gật đầu trịnh trọng: “Đây là Thần tích!”
“Gào!”
Con hổ khổng lồ bị màn chắn bảo vệ chặn lại nên vô cùng hung hăng, nó bắt đầu điên cuồng tấn công vào ngọn núi. Nhưng mà màn chắn bảo vệ vẫn trơ trơ bất động, bất kể là đòn tấn công mạnh mẽ đến đâu cũng đều bị chặn lại ở bên ngoài, người dân dưới chân núi chẳng mảy may sứt mẻ gì, chỉ bị uy thế của con quái thú cấp cao đè nén đến mức không cử động nổi. Thực lực của con hổ này cực kỳ mạnh, những con quái thú đến sau đều phải né tránh chỗ này mà đi sang hướng khác.
Đường Vũ An thu hồi dị năng hệ Phong, nói nhỏ với Chu Khởi: “Anh Tiểu Khởi, anh có tự tin đối phó được với con hổ lớn kia không?”
Vẻ mặt Chu Khởi khá nghiêm trọng, anh lắc đầu. Con hổ khổng lồ này chắc là do dị năng giả hệ Hỏa thú hóa mà thành, thực lực rất mạnh, ngay cả Chu Khởi cũng không nắm chắc mình có thể rút được linh trùng trong người nó ra hay không. Có lẽ cũng vì thế mà linh trùng của anh chẳng phản ứng gì nhiều. Chứ nếu đổi lại là bình thường, chắc là linh trùng đã kích động đến mức muốn điều khiển cơ thể anh lao lên nuốt chửng đối phương rồi.
“Vậy thì cứ mặc kệ nó đi.” Đường Vũ An nói, “Dù sao nó cũng chẳng vào được.”
“Ừ.”
Đường Vũ An nhìn về phía Pháo đài Thanh Mộc xa xa, khe nứt không gian trên bầu trời pháo đài vẫn chưa khép lại, vẫn có sinh vật từ vị diện khác không ngừng chui ra. Trên bản đồ hiển thị trong pháo đài vẫn còn không ít người chưa thoát ra được. Nếu cứ bỏ mặc bọn họ như vậy thì xác suất sống sót chắc chắc sẽ không lớn…. Đường Vũ An có chút không nỡ, nhưng cũng không đến mức mất lý trí.
Họ cứu được hơn hai mươi vạn người quanh Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, như thế này đã là không dễ dàng gì rồi, còn những người khác thì đành đợi xử lý xong chuyện bên này đã rồi tính.
Nghĩ vậy, Đường Vũ An thu hồi tầm mắt, cùng Chu Khởi hạ xuống Tiệm tạp hóa Thanh Mộc.
Xích Hạo và Mục Thịnh nhận ra hành động của họ nên đã chạy tới từ sớm.
“Diệu Nhật đại nhân! Ô Nguyệt đại nhân!”
Xích Hạo cung kính hành lễ với hai người, về mặt lễ nghi thì Mục Thịnh cũng không dám chậm trễ chút nào.
Đường Vũ An quan sát Xích Hạo, hơn nửa năm không gặp, trông anh ấy cũng chẳng thay đổi gì mấy so với trước kia, chỉ là…. Anh Tiểu Khởi đã cao hơn anh ấy rồi nha! Cho dù bây giờ họ tháo mặt nạ ra, chắc anh Xích Hạo cũng chẳng nhận ra đâu nhỉ? Đường Vũ An thầm nghĩ trong lòng như vậy, nhưng ngoài mặt thì vẫn giữ vững thiết lập nhân vật Diệu Nhật, cậu dùng giọng điệu trầm thấp nói chuyện: “Xích Hạo, cậu làm tốt lắm.”
Nghe vậy, Xích Hạo thở phào nhẹ nhõm. May mà Thần sứ không gọi thẳng danh hiệu của hắn ta trước mặt Mục Thịnh!
“Nhiệm vụ của cậu đã hoàn thành rồi.”
Tuy cấp bậc của Xích Hạo chưa đến Level 21, chưa thành công mở được màn chắn bảo vệ của Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, nhưng bọn cậu đã đến rồi thì cái nhiệm vụ này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Đường Vũ An trực tiếp phán định hắn ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Vì sau khi xây dựng chi nhánh xong, Xích Hạo đã trực tiếp nhậm chức Quản lý của chi nhánh của Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, Đường Vũ An cũng tạm thời chưa tước bỏ chức vụ quản lý chi nhánh Tiệm tạp hóa Tử Thiên của hắn ta. Dù sao cũng là nhân viên đầu tiên theo đúng nghĩa đen, Đường Vũ An quyết định nương tay cho hắn ta một chút, đợi hắn ta lên Level 21 rồi tính tiếp.
Sau đó cậu bước vào Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, đầu tiên là nâng cấp cửa tiệm, tiếp theo là mở và nâng cấp màn chắn bảo vệ, mở chức năng trọ lại qua đêm. Cuối cùng, cậu dung hợp màn chắn bảo vệ của Tiệm tạp hóa Thanh Mộc với Cửa tiệm chính. Như vậy, giới hạn danh sách trọ lại qua đêm đã tăng lên 22,2 vạn người, miễn cưỡng chứa được số dân tị nạn trên ngọn núi này.
Chỉ là, sau này chắc chắn sẽ có thêm nhiều người tị nạn nữa đổ về, số lượng này vẫn chưa đủ. Thế là, Đường Vũ An lại giao nhiệm vụ mới cho Xích Hạo, bảo hắn ta tập hợp nhân lực để xây dựng Tiệm tạp hóa Thanh Mộc chi nhánh số 2. Vì nghĩ đến vấn đề nhân sự bên phía Xích Hạo, nên sau khi bàn bạc với Chu Khởi, cậu quyết định mở chức năng trận pháp dịch chuyển, rồi theo kế hoạch đã định sẵn mà triệu tập các nhân viên đã dự kiến tới đây.
Thế là Xích Hạo đang đứng ngoài sân, vốn đang xem nhiệm vụ xây chi nhánh mới, kết quả lại nhìn thấy…. Cửa nhà đá bỗng mở ra, nhưng người bước ra không phải là hai vị Thần sứ, mà là….
“Chị? Lão Tạ?”
Xích Hạo ngẩn người nhìn hai người thân của mình mà mắt đỏ hoe, hắn ta lao tới ôm chầm lấy Tạ Triêu Nhật. Tuy đã biết Tạ Triêu Nhật chưa chết, nhưng khi tận mắt nhìn thấy ông xuất hiện trước mặt, cảm giác hoàn toàn khác hẳn.
Tạ Triêu Nhật bị hắn ta ôm chặt cứng, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.
“Được rồi được rồi, tôi vẫn còn sống đây, cậu mà siết nữa là tôi tắt thở thật đấy!”
Lúc này Xích Hạo mới buông ông ra.
“Sao mọi người lại ở đây? Hai vị Thần sứ đâu rồi?”
Hắn ta cố gắng bình ổn cảm xúc, nhìn vào trong nhà đá thì phát hiện hai vị Thần sứ đã biến mất, chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Hết chương 314.
