Chương 317: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 27)

Chương 317: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 27)

 

Hàng chục kiếp luân hồi, sắm vai rất nhiều thân phận khác nhau, có thể giúp Lộ Hành Chi che giấu mọi cảm xúc của mình một cách hoàn hảo dưới chiếc mặt nạ tươi cười.

 

Hiên Viên từng đùa rằng, không thể nhìn thấu anh được, anh cũng chỉ mỉm cười.

 

Phương thức che giấu cảm xúc của anh chính là dùng Hiên Viên của từng kiếp từng kiếp để luyện thành. Hiên Viên nhạy bén như vậy, anh phải dùng hết mọi thủ đoạn.

 

Đây cũng là một cuộc đối đầu.

 

Một cuộc đối đầu đơn phương.

 

Cũng coi như là một chút tiêu khiển nhỏ trong vòng luân hồi nhàm chán vô vị này.

 

Những lần luân hồi lặp đi lặp lại đã bào mòn cảm xúc và góc cạnh của anh, khiến anh ngày càng trở nên lý trí và lạnh lùng hơn.

 

Anh từng nghe có nhân viên lén nói rằng, anh giống như một con robot, đến không để lại hình bóng, đi không để lại dấu vết.

 

Anh cảm thấy điều này rất tốt, xem đó như là một lời khen.

 

Cảm xúc sẽ ảnh hưởng đến phán đoán, anh phải tuyệt đối giữ bình tĩnh, làm đúng mọi câu hỏi trắc nghiệm mà nếu sai sẽ phải chết.

 

Trong sự mài giũa của những lần luân hồi, nỗi sợ hãi mà anh từng liều mạng đè nén cũng giống như sương sớm, lặng lẽ tan biến.

 

……….

 

Kiếp này, anh là trợ lý của Hiên Viên.

 

Thực ra ban đầu Hiên Viên định để anh đến phòng quản lý. Hiên Viên nhìn trúng khả năng điều phối và chỉ huy của anh.

 

Nhưng như vậy không được.

 

Anh phải không ngừng tiếp cận Hiên Viên để duy trì cảm giác tồn tại, đồng thời cảnh giác với tất cả Công Lược Giả. Thế là anh đã thể hiện vô số kỹ năng được mài giũa trong những vòng luân hồi. Hiên Viên đã đưa ra quyết định ngay lập tức, giữ anh lại bên mình làm trợ lý tổng tài.

 

Ở các doanh nghiệp khác, đến phòng quản lý hoặc đến chi nhánh làm giám đốc chi nhánh đương nhiên là tốt hơn chức vụ trợ lý.

 

Nhưng ở tập đoàn Hoàn Tinh thì không.

 

Hay nói cách khác, chỉ có Hiên Viên là ngoại lệ.

 

Phúc lợi ngầm chứa đựng trong chức vụ trợ lý này cao hơn nhiều so với giám đốc chi nhánh.

 

Vì vậy, khi anh trực tiếp “nhảy dù” trở thành trợ lý tổng tài, không ít người không phục. Sự không phục này, sau khi làm việc cùng anh một lần, tất cả đều biến thành tâm phục khẩu phục.

 

Đối mặt với sóng ngầm của nhân viên, Hiên Viên chưa bao giờ can thiệp. Anh biết, đây cũng là một bài kiểm tra của Hiên Viên đối với năng lực của anh. Nếu anh không đối phó được những chuyện này, Hiên Viên sẽ điều anh khỏi vị trí trợ lý.

 

Sự thật chứng minh, đối với bài thi này, anh đã nộp một bài làm xuất sắc.

 

Kể từ đó, anh trở thành trợ lý riêng của tổng tài.

 

Hiên Viên chưa bao giờ keo kiệt lời khen ngợi dành cho cấp dưới, rất nhanh mọi người đều biết, bên cạnh Hiên Viên có một trợ lý toàn năng với năng lực rất mạnh.

 

Có người bắt đầu thử ra giá để lôi kéo người. Nhưng mà, ngay khi các ông chủ khác còn đang thăm dò, Hiên Viên đã dứt khoát đưa cho anh một bản hợp đồng lương mới, dùng 1% cổ phần của tập đoàn Hoàn Tinh để giữ anh lại, còn đưa ra mức lương hàng chục triệu mỗi năm. Hoàn toàn dập tắt suy nghĩ của những ông chủ bên ngoài đang muốn đào góc tường.

 

Ai cũng biết, anh là cấp dưới được tin tưởng nhất, là trợ lý đắc lực nhất bên cạnh Hiên Viên.

 

Và cũng chỉ là trợ lý.

 

Đây chính là điều anh muốn.

 

Ngay từ thế giới thực vật anh đã phát hiện, khi làm cấp dưới, dù leo lên chức vụ cao đến đâu, cũng luôn có một lớp ngăn cách.

 

Ở thế giới thực vật, anh đã từng bất mãn vì điều đó.

 

Nhưng bây giờ, anh lại may mắn vì điều đó.

 

Tổng tài và trợ lý, chính là thân phận có khoảng cách gần nhất, nhưng ranh giới lại rõ ràng nhất.

 

Như vậy rất tốt.

 

Anh đã đi cùng Hiên Viên tám năm, nhìn tập đoàn Hoàn Tinh của Hiên Viên trở thành tập đoàn số một thế giới, nhìn tập đoàn Hoàn Tinh phủ sóng công nghệ trên nhiều lĩnh vực, nhìn Hiên Viên từ một thiếu niên trở thành một thanh niên.

 

Nhìn danh xưng “Tổng tài” trở thành độc quyền của Hiên Viên trên toàn thế giới, đến mức khi hỏi một đứa trẻ “Tổng tài” là ai, chúng cũng có thể cười và trả lời ngay lập tức.

 

“Tổng tài chính là Hiên Viên tiên sinh của tập đoàn Hoàn Tinh đó!”

 

Lộ Hành Chi cùng những người khác gọi cậu ấy là “Tổng tài”.

 

Nhưng không bao giờ gọi là “Hiên Viên” nữa.

 

Công Lược Giả của kiếp này mãi vẫn chưa xuất hiện.

 

Đối với điều này, Lộ Hành Chi chưa bao giờ dám lơ là, anh vẫn luôn duy trì cảnh giác ở mức cao nhất.

 

Anh không biết, Công Lược Giả của kiếp này rốt cuộc sẽ xuất hiện dưới hình dạng gì.

 

Đàn ông? Phụ nữ? Động vật? Hay là thứ gì khác?

 

Chỉ là không ngờ, mục tiêu mà Công Lược Giả nhắm vào lại là anh.

 

Công Lược Giả đầu tiên xuất hiện ở thế giới này đã chọn cách nhập hồn.

 

Mục tiêu chính là cơ thể này của anh. Có một lực đẩy mạnh mẽ tác động lên linh hồn, dường như có ai đó đang nóng lòng muốn đuổi linh hồn của chính anh ra khỏi cơ thể.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cảm giác này rất quen thuộc.

 

Trong sáu mươi chín lần luân hồi, anh đã trải qua không chỉ một lần. Nhiều lần luân hồi đã mài giũa linh hồn và ý chí của anh, linh hồn anh cô đọng và nặng hơn người thường, ý chí anh kiên định hơn người thường, kiên định đến mức đủ để đoạt lại cơ thể của mình, đuổi kẻ xâm nhập ra ngoài.

 

Nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu.

 

Trợ lý được tổng tài tin tưởng nhất – thân phận này, thực sự quá tiện lợi để làm rất nhiều việc.

 

Công Lược Giả sẽ không từ bỏ.

 

Thế là anh xin Hiên Viên nghỉ phép dài hạn, dùng hết một lượt số ngày nghỉ mà mình đã tích góp nhiều năm. Có những Công Lược Giả khá yếu, anh có thể dễ dàng dùng ý chí để trục xuất bọn chúng ra khỏi cơ thể.

 

Nhưng cũng có những Công Lược Giả có linh hồn cô đọng không kém gì anh. Lúc này, anh có thể sử dụng biện pháp thứ hai – cảm giác đau đớn.

 

Khi tranh đoạt cơ thể, có thể gây ra cảm giác đau đớn bằng cách tự làm hại bản thân. Anh đã chết rất nhiều lần, sớm đã tê liệt với nỗi đau, nhưng đối với những kẻ xâm nhập cố gắng đoạt xác, những cơn đau này sẽ khiến chúng kinh hãi, đau khổ và mất tập trung.

 

Chỉ cần một khoảnh khắc như vậy là đủ.

 

Chỉ cần Công Lược Giả bị cơn đau làm xao lãng sự chú ý trong một khoảnh khắc như vậy, anh sẽ nhân cơ hội đó đuổi Công Lược Giả ra khỏi cơ thể mình.

 

Công Lược Giả bị đuổi ra khỏi cơ thể tương đương với việc bị buộc phải offline trong game, offline một lần thì sẽ mất tư cách đến thế giới này lần nữa.

 

Anh đuổi hết Công Lược Giả này đến Công Lược Giả khác ra khỏi cơ thể mình, lúc rảnh rỗi còn có sức để suy nghĩ…. Đây có phải là cảm giác của Hiên Viên khi đối mặt với những Công Lược Giả đó không?

 

Chẳng trách thế giới có nhiều Công Lược Giả lại khiến Hiên Viên mệt mỏi và cáu kỉnh đến vậy.

 

Cuộc chiến của anh với các Công Lược Giả kéo dài nửa tháng, cuối cùng cũng có Công Lược Giả bắt đầu từ bỏ “con đường tắt” là anh.

 

Số người đến đoạt xác đã ít đi.

 

Cho đến nay anh chưa một lần thất bại.

 

Chỉ có đôi cánh tay vì tự làm hại bản thân mà máu chảy đầm đìa. Vết thương trên cánh tay là huy chương cho chiến thắng của anh. Anh vừa băng bó cánh tay, đoán xem lần này mình có thể nhàn rỗi được bao lâu.

 

Trong lúc nghỉ ngơi, anh cũng luôn theo dõi động tĩnh bên phía Hiên Viên.

 

Bạch liên hoa, tiểu thư ký, gián điệp…

 

Từng Công Lược Giả một bắt đầu xuất đầu lộ diện.

 

Anh phát hiện, tình hình lần này có vẻ hơi phiền phức, dường như những Công Lược Giả này không đến từ cùng một thế giới công lược. Lẽ nào thế giới cấp cao cũng nhận ra đây là lần luân hồi cuối cùng, đều muốn chia một phần lợi ích, không ai nhường ai, nên dứt khoát cùng nhau tiến vào công lược?

 

Khả năng này rất lớn.

 

Ban đầu những kẻ xâm nhập đều là những Công Lược Giả không có tính công kích lớn, có lẽ là đang thăm dò giới hạn chịu đựng của thế giới này.

 

Nhìn chung, càng về sau, thực lực của Công Lược Giả xâm nhập sẽ ngày càng mạnh.

 

Lộ Hành Chi vừa suy đoán, vừa lật xem động thái của Hiên Viên.

 

Buổi tối có một buổi tiệc rượu.

 

Theo kinh nghiệm của anh, có khả năng rất cao là Hiên Viên sẽ bị tạt đồ uống, rượu, trà, sữa và mọi loại chất lỏng khác, khả năng thấp là sẽ bị bỏ thuốc.

 

Để đề phòng, anh đã đến buổi tiệc rượu trước, thuận lợi cứu được Hiên Viên bị bỏ thuốc.

 

Nửa tháng nữa trôi qua, những Công Lược Giả ảo tưởng đoạt xác cơ thể anh gần như đã biến mất, chỉ thỉnh thoảng có một người đến thử vận may, phần lớn thời gian anh không cần dùng đến cảm giác đau đớn để chống cự.

 

Vừa hay kỳ nghỉ kết thúc, với tư cách là một trợ lý tận tụy, anh phải đi làm.

 

Kể từ khi Công Lược Giả đến, dường như phía Hiên Viên ngày nào cũng có thay đổi.

 

Ví dụ như hôm nay, lúc anh đẩy cửa văn phòng ra thì nhìn thấy hai cục bông nhỏ xíu.

 

Đồng tử anh giãn ra.

 

Nhìn kỹ lại mới phát hiện đó là hai chú chó ngao Tây Tạng còn nhỏ.

 

“Anh sợ chó à?”

 

Hiên Viên tò mò nhìn anh.

 

Anh nhận ra biểu cảm của mình có chút thay đổi lớn.

 

“Không sợ.”

 

“Đây là chó con?”

 

“Ngao Tây Tạng đấy.”

 

“Trông anh có vẻ rất ngạc nhiên.”

 

Anh mỉm cười, “Tôi cứ nghĩ ngài sẽ nuôi vài loài động vật hung dữ hơn.”

 

“Ví dụ?”

 

Ví dụ như tấm khiên che chở, bảo vệ thiếu niên Hiên Viên ở chính giữa…

 

“Ví dụ như sói trắng và báo đen.”

 

Hết chương 317.

 

Chương 317: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 27)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên