Chương 32: Ninh Chưởng Môn (Phần 2)

Chương 32: Ninh Chưởng Môn (Phần 2)

 

“Ta, chúng ta có quan hệ gì chứ?” Ninh chưởng môn bỗng lật mặt không nhận người quen, “Chẳng phải chúng ta mới quen nhau đêm qua thôi sao?”

 

“Là chuyện giúp ông giấu Tiểu Ninh!” Tôi nói, “Sức khỏe ông không tốt, không muốn phiền hà đến con cháu, đây là tâm lý chung của đa số các bậc trưởng bối, tôi hiểu. Hơn nữa, thoát vị đĩa đệm cũng chẳng phải bệnh chết người, sau khi vật lý trị liệu xong thì tự mình chú ý một chút, đừng lúc nào cũng cố ngồi ghế cứng, thế nên tôi mới bằng lòng giúp ông giấu cậu ấy. Nhưng nói trên đời có ma thì lại là chuyện khác, tính chất hoàn toàn khác nhau.”

 

Ông ấy nhìn tôi chằm chằm như thể đang xem một món đồ kỳ lạ nào đó: “Cậu… rõ ràng đã cướp nhiệm vụ của Thiên Sách, siêu độ cho nhiều lệ quỷ như vậy, thế mà lại không biết mình gặp ma sao?”

 

“Tôi cướp nhiệm vụ của Tiểu Ninh ư, là sao chứ?” Tôi vô cùng hoang mang, không hiểu ra sao.

 

“Haiz.” Ninh chưởng môn thở dài một hơi, “Chuyện đã đến nước này thì cũng không thể giấu giếm được nữa. Phòng ngủ không phải nơi thích hợp để bàn chuyện quan trọng, chúng ta ra phòng khách đi, gọi cả Thiên Sách nữa, tôi sẽ kể cho hai cậu nghe.”

 

Ninh Thiên Sách và tôi cùng ngồi trên ghế, còn Ninh chưởng môn thì ngồi khoanh chân trên bộ sofa gỗ gụ, ra vẻ tiên phong đạo cốt. Tôi đoán có lẽ ông ấy đang phải cắn răng chịu đau dữ lắm, loại sofa đó đắt tiền thật, nhưng ngồi vào thì cứng kinh khủng, chẳng thoải mái bằng ghế sofa bọc vải.

 

Thế là tôi tiện tay nhét một chiếc đệm tựa ra sau lưng cho Ninh chưởng môn, để eo ông ấy có chỗ dựa, như vậy có thể giảm đau phần nào.

 

Tiểu Ninh nhìn tôi với vẻ mặt cạn lời, hạ giọng nói: “Sư phụ trước nay vốn tôn sùng lối sống thanh đạm khổ hạnh, không thích những thứ rườm rà này.”

 

“Vậy thì mời Ninh chưởng môn tự rút ra vứt đi vậy.” tôi đáp.

 

Ninh chưởng môn cười nhạt: “Bần đạo sao có thể phụ tấm lòng của thầy Thẩm được chứ, cảm ơn.”

 

Tôi biết ngay là ông ấy sẽ không rút ra mà.

 

“Thiên Sách, hôm nay gọi con và thầy Thẩm đến đây là có một chuyện muốn nói với con.” Ninh chưởng môn cất lời, “Việc siêu độ cho hai mươi sáu học sinh của trường trung học Nhân Ái là một nhiệm vụ do người gọi là hiệu trưởng Trương ủy thác cho phái Mao Sơn.”

 

Trường trung học Nhân Ái, hiệu trưởng Trương… nghe quen quá vậy, đây chẳng phải trường tôi sao? Có điều, lớp tôi chỉ có hai mươi bốn học sinh, thiếu mất hai em.

 

Ninh Thiên Sách vẫn luôn rất quan tâm đến chuyện này, bèn hỏi ngay: “Vậy tại sao lại biến thành công việc của thầy Thẩm?”

 

“Mấu chốt trong chuyện này vi sư cũng không rõ lắm, vi sư sẽ kể chi tiết những gì mình biết cho hai đứa nghe.” Ninh chưởng môn nói, “Hai tháng trước, điện thoại của vi sư nhận được một tin nhắn, ủy thác phái Mao Sơn siêu độ cho học sinh của một lớp học, người ủy thác chính là hiệu trưởng Trương. Cô ta nói mình tội nghiệt sâu nặng, không xứng làm người thầy. Việc duy nhất cô ta có thể làm là tập trung tất cả lệ quỷ phải chịu khổ vì mình vào một lớp, lập danh sách điểm danh, dùng sức mạnh này để trói buộc chúng, không để chúng đi hại người. Nhưng mà, cô ta đã không chống đỡ được bao lâu nữa, hy vọng phái Mao Sơn chúng ta có thể đến đây siêu độ cho chúng.”

 

“Đánh cho một lệ quỷ hồn bay phách tán thì rất dễ, nhưng để chúng xóa bỏ chấp niệm mà siêu độ thì quả thực có hơi…” Ninh Thiên Sách nói đến đây thì liếc tôi một cái, rồi bẻ lái, “Nghĩ lại thì cũng khá đơn giản.”

 

Nhìn tôi làm gì chứ? Cái liếc mắt ấy như lưỡi câu, làm tim tôi đập thình thịch.

 

Ninh chưởng môn nói: “Ta cũng trả lời hiệu trưởng Trương như vậy, trừ ma diệt quỷ thì dễ, chứ siêu độ khó lắm. Hiệu trưởng Trương nói, những con ma này con nào con nấy đều hung dữ, không cầu đệ tử Mao Sơn phải hy sinh tính mạng để siêu độ, chỉ mong chúng ta có thể cố gắng hết sức, vì lúc còn sống đám học sinh cũng là những người đáng thương.”

 

“Những năm gần đây, lòng người bất ổn, pháp lực của các đệ tử trong phái Mao Sơn không cao, thế hệ già chúng ta lại thường không ra khỏi môn phái. Vì vậy, ta đã phái con, người có pháp lực cao cường nhất, đồng thời giao cả pháp y và kiếm gỗ đào, hai báu vật trấn phái cho con, hy vọng có thể giúp con một tay. Nếu con có thể hoàn thành nhiệm vụ khó khăn như vậy, ta mới có thể yên tâm mà truyền lại vị trí chưởng môn cho con.”

 

Lúc Ninh chưởng môn nói những lời này, ông ấy còn lén nháy mắt với tôi.

 

Tôi hiểu rồi, có lẽ các trưởng lão phái Mao Sơn đều bị thoát vị đĩa đệm cả rồi, vậy nên mới di chuyển khó khăn, thành ra mới phải phái Tiểu Ninh công lực không cao đi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Thực ra nghĩ lại thì cũng bình thường, cái tư thế ngồi thiền tu luyện bất động ấy, ngồi suốt mấy chục năm, ai mà chẳng thoát vị.

 

“Nhưng con đâu có nhận được nhiệm vụ.” Ninh Thiên Sách nói, “Nửa đêm hôm đó, con đã lên mạng tìm rất lâu theo địa chỉ trang web mà sư phụ nói, nhưng không thấy thông tin tuyển dụng nào cả.”

 

“Chuyện này thì phải hỏi thầy Thẩm rồi.” Ninh chưởng môn quay sang hỏi tôi, “Xin hỏi thầy tìm việc vào ngày nào, giờ nào và trên trang web nào?”

 

Thật ra tôi cũng không nhớ rõ lắm, dù sao thì dạo ấy cứ thấy tin tuyển dụng nào là tôi lại gửi hồ sơ, gần như là rải đơn hàng loạt rồi. May mà tôi vẫn còn email, tôi dùng điện thoại đăng nhập vào hòm thư, tìm được email hồ sơ đã gửi đi, lúc này mới xác định được ngày tháng và địa chỉ trang web.

 

Sau khi tôi nói ra, Ninh Thiên Sách nhìn tôi đăm đăm: “Đó chính là tin tuyển dụng mà tôi muốn tìm.”

 

“Hả?” Tôi kinh ngạc, “Tôi cướp việc của cậu à? Vậy thì một trăm mười lăm nghìn tệ mà hiệu trưởng Trương đưa cho tôi trước đó chẳng phải là…”

 

Nhưng hơn một tháng qua tôi đã tiêu cũng không ít rồi, làm sao mà trả lại cho Tiểu Ninh đây.

 

“Thầy Thẩm đừng vội, chuyện này vẫn còn diễn biến sau đó.” Ninh chưởng môn nói tiếp, “Tối hôm đó, sau khi Thiên Sách không tìm thấy tin tuyển dụng đã liên lạc ngay với ta. Ta tìm hiệu trưởng Trương, nhưng vài tiếng sau cô ta mới trả lời tin nhắn, lúc đó đã không còn là nhờ chúng ta nhận nhiệm vụ nữa, mà là mời chúng ta đến thu nhận một con quỷ cưa chân đã tự nguyện được siêu độ.”

 

Quỷ cưa chân, cái âm này nghe quen tai thật, hình như đã nghe hay thấy ở đâu đó rồi…

 

“Người đi siêu độ cho quỷ cưa chân là tôi.” Tiểu Ninh nói, “Khi tôi đến căn hộ 404, đơn nguyên 4, tòa nhà số 4, khu chung cư Bỉ Ngạn, quỷ cưa chân đang nằm giữa phòng khách, quỷ khí tản mác, đến cả hiện hình cũng gần như không làm nổi, miệng cứ lẩm bẩm ‘Đáng sợ quá, khủng khiếp quá’, chẳng biết là ai đã dọa một con quỷ thành ra thế này.”

 

Số nhà mà Tiểu Ninh nói cũng nghe quen quen…

 

“Đó là lần siêu độ thuận lợi nhất của tôi.” Tiểu Ninh hồi tưởng, “Chỉ niệm kinh một lần là nó tự động rời khỏi nhân gian, đi nhanh vô cùng. Tôi dám chắc, nếu lúc đó nó không mất hết âm khí, e là đã có thể tự hóa giải chấp niệm mà siêu độ rồi.”

 

Ninh chưởng môn nói xen vào: “Sau khi Thiên Sách kể lại toàn bộ quá trình siêu độ quỷ cưa chân, ta bèn bảo nó tạm thời đừng rời khỏi thành phố H, hãy quan sát trường trung học Nhân Ái. Lúc đó ta nghi ngờ hiệu trưởng Trương đã tìm được một vị cao nhân khác, ai ngờ mấy ngày sau, Thiên Sách tức tối báo lại với ta rằng, nó gặp được một thầy giáo mắt mù đầu đất, ôm khư khư lũ lệ quỷ mà cứ coi là học sinh để bảo vệ.”

 

Ninh chưởng môn và Ninh Thiên Sách đồng loạt nhìn về phía tôi, hai cặp mắt như bốn cái đèn pha, soi đến mức tôi phải rùng mình một cái, không nhịn được mà đưa tay lên xoa xoa cánh tay. Điều hòa trung tâm của khách sạn này để nhiệt độ thấp quá rồi, lát nữa phải gọi điện cho lễ tân, bảo họ điều chỉnh lại mới được.

 

“Khoảng thời gian đó, cứ đến mười hai giờ đêm là tôi lại đứng ngoài cổng trường Nhân Ái quan sát.” Ninh Thiên Sách nhìn tôi chăm chú, “Có một hôm, trước mười hai giờ đêm, một ngọn đèn trên tầng bốn đột nhiên sáng lên, cùng lúc đó, một chiếc xe buýt ma đỗ lại trước cổng trường, thầy Thẩm bước xuống xe rồi đi vào trường bằng cửa sau.”

 

“Nãy giờ… là đang nói tôi hả?” Bị cậu ấy nhìn đến phát hoảng, tôi rụt người về sau.

 

Tiểu Ninh không để tôi lùi lại, cậu ấy nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói: “Tối hôm đó, người che cho Mục Hoài Đồng ở sau lưng, không cho tôi dùng kiếm gỗ đào đánh cô ta đến hồn bay phách tán, không phải là anh sao? Anh có biết tối hôm đó tôi đã thấy gì không? Chỉ cần anh quay đầu nhìn Mục Hoài Đồng, cô ta liền biến thành một cô gái xinh đẹp dịu dàng. Nhưng hễ anh xoay người đi, mặt mày Mục Hoài Đồng lập tức trở nên dữ tợn, toàn thân đẫm máu tươi, tứ chi gãy lìa, tay của cô ta vẫn luôn đặt sau tim anh, mấy lần định móc tim ra, nhưng lại dừng lại ở vị trí cách anh một centimet, không biết là bị chính khí của anh chặn lại, hay là bản thân cô ta không muốn làm anh bị thương nữa.”

 

Hết chương 32.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Mục Hoài Đồng đứng sau lưng thầy Thẩm, thầm nghĩ mình có nên giết hay không, giết đi thì không có ai che chắn cho mình trước tên thiên sư kia nữa, nhưng không giết thì… lâu lắm rồi chưa giết người…

 

Sau đó nghĩ lại, má ơi, căn bản là không giết nổi được chưa, tại sao mình lại phải lãng phí tình cảm để do dự về chuyện này chứ _(:з」∠)_

 

Chương 32: Ninh Chưởng Môn (Phần 2)

Ngày đăng: 25 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên