Chương 32: Tình Báo
Trên xe buýt đầu trâu.
Cái liếc mắt đầy khinh bỉ kia khiến cậu thiếu niên gấp giấy sau một hồi im lặng ngắn ngủi, mặt mày lạnh tanh dọa người vô cùng.
Chu Kỳ An liếc mắt xong liền ngồi xuống, bộ dạng như thể ai nhìn vào cũng muốn mắng là thần kinh.
Chiếc xe tiếp tục chạy trong đường hầm, Chu Kỳ An bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Cơ thể cậu thả lỏng, khoảng thời gian trước khi chính thức bước vào phó bản vẫn được coi là an toàn.
Chuẩn bị chìm vào giấc ngủ sâu, bỗng nhiên từ ngoài cửa sổ truyền đến tiếng động giống như móng tay cào lên bảng đen.
Chu Kỳ An dựa đầu vào cửa kính, âm thanh truyền qua màng nhĩ tự động hình thành tiếng vọng, cậu theo bản năng mở mắt nhìn ra ngoài ——
Một đôi mắt đã mất đi tiêu cự, đang gám chặt vào cửa sổ nhìn chằm chằm vào cậu.
“!”
Vị khách không mời mà đến bên ngoài ra sức cào cấu cửa kính, thi thể bị ngâm nước trương phồng lên ghê rợn.
Những người chơi khác đều tỏ ra bình tĩnh, trong đường hầm thường xuyên có thể nhìn thấy cảnh tượng người khổng lồ dưới đáy biển này, có lời đồn, bọn họ đều là những người chơi tiến hóa thất bại.
Tốc độ của xe buýt đầu trâu không hề giảm, sau vài lần xóc nảy, con quái vật bám trên xe dần dần bị hất xuống đất như con rận.
Trong đường hầm có thiết kế trạm dừng đỗ.
Chiếc xe giảm tốc độ rồi dừng lại, lần lượt có vài bóng người bước lên.
Cộp.
Cộp, cộp.
Người đang bước lên di chuyển rất chậm, tiếng bước chân nặng nề, như thể toàn bộ sức lực đều dồn vào mắt cá chân.
Chu Kỳ An không còn buồn ngủ nữa, chăm chú nhìn về phía cửa xe.
Một bà lão lom khom bước vào, bà đầu thò vào trước.
Người chơi lớn tuổi? Ít nhất trông vẫn bình thường.
Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, phía sau lưng bà lão, một cái đầu giống hệt bà lão đột nhiên xuất hiện. Nhưng cái đầu thứ hai này, má trái đầy u thịt, đôi mắt ti hí trừng trừng nhìn chằm chằm Chu Kỳ An.
Đôi mắt độc ác nhìn Chu Kỳ An một lúc, còn cố tình duỗi dài cổ, để lộ cái lợi đỏ tươi.
Chu Kỳ An: “Phì.”
Bà lão hai đầu & người chơi trên xe: “…”
Không hiểu sao, cậu thiếu niên gấp giấy bỗng nhiên cảm thấy được cân bằng, hóa ra người này đơn thuần là có vấn đề về đầu óc.
Bà lão hai đầu u ám ngồi xuống hàng ghế trước, không lâu sau, hành khách thứ hai bước lên.
Chu Kỳ An theo bản năng đếm đầu trước.
May là hành khách này chỉ có một cái đầu, nhưng khi anh ta xoay người ngồi xuống, Chu Kỳ An nín thở. Sau lưng người đàn ông vậy mà lại mọc ra bốn cánh tay, vị trí vô cùng kỳ quái, như thể bị ép buộc gắn vào.
Hành khách cuối cùng bước lên xe có ngoại hình khá bình thường, ngoại trừ tứ chi là kim loại tổng hợp, không có gì bất thường.
Ba vị hành khách quái vật vừa lên xe liền bắt đầu trò chuyện, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười ghê rợn.
Cùng lúc đó, những người chơi trên xe cũng bắt đầu hành động.
Bọn họ không kinh động đến những hành khách mới lên xe ở phía trước, mà là đang lục lọi đồ trên người những hành khách quái vật ban đầu, rõ ràng là trước đó khi hành khách chưa đến đông đủ, người chơi vẫn muốn xem thử có “Quả hồng mềm” nào không.
Sau khi so sánh, cuối cùng vẫn chọn ra tay với nhóm hành khách nguyên thủy đầu tiên.
Cậu sinh viên đại học: “Tất cả đều đang trộm thẻ trắng nhỏ, chúng ta có làm không?”
Chu Kỳ An không nói gì, cậu sinh viên đại học nhìn theo ánh mắt của cậu, thấy chàng trai đội mũ lưỡi trai ở hàng ghế sau đang đi về phía trước.
Đối phương rất cao, mặc một chiếc áo khoác đen in hình giá treo cổ, trên tay đeo chiếc nhẫn đầu lâu, cứ cách một khoảng thời gian lại xoay tròn chính xác như đồng hồ bấm giờ, thay chủ nhân quan sát xung quanh.
Trong lòng Chu Kỳ An hiện lên một ý nghĩ: Người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Chàng trai đội mũ lưỡi trai đi ngang qua cậu thiếu niên gấp giấy, cậu bé đó vội vàng thu liễm thái độ ngạo mạn của mình.
Anh ta dừng lại ở hàng ghế trước.
Bà lão hai đầu căn bản không cần ngẩng đầu, cái đầu thứ hai đã nhìn chằm chằm chàng trai đội mũ lưỡi trai từ lúc anh ta đi tới. Có lẽ là do Chu Kỳ An đã làm gương, phản ứng đầu tiên của cái đầu này là: Không lẽ tên này cũng đến để khinh bỉ bà ta?
Hai giây sau, cái lưỡi rắn của bà lão hai đầu liếm môi, đó là dấu hiệu trước khi ăn.
Chàng trai đội mũ lưỡi trai vẫn bình tĩnh một cách kỳ lạ, đầu ngón tay chậm rãi cởi bỏ băng gạc trên cổ tay, hắc khí từ bên trong thoát ra.
Chu Kỳ An cau mày, loại hắc khí này cậu từng nhìn thấy trong cơ thể tượng thần, nhưng hắc khí mà chàng trai đội mũ lưỡi trai giải phóng ra có tính công kích rất yếu. Nhưng một con người, có thể tạo ra nguồn gốc của quái vật, bản thân đã rất kỳ lạ rồi.
Cậu đứng dậy đi đến bên cạnh cậu thiếu niên gấp giấy, cố ý hỏi: “Người đó lợi hại lắm sao?”
Với tính cách kiêu ngạo của cậu thiếu niên này, chắc chắn sẽ tiết lộ đáp án trong lúc phản bác.
Quả nhiên, cậu thiếu niên gấp giấy mắng một câu “Đồ nhà quê”, sau đó cười lạnh hỏi ngược lại: “Anh nói xem? Anh ta vừa mới cưỡng ép rút âm khí trong cơ thể một hành khách quái vật trên xe, sau đó đưa vào cơ thể mình rồi giải phóng ra, để bản thân tạm thời ngụy trang thành quái vật.”
Cho dù là rút ra hay đưa vào cơ thể, đổi lại là người khác làm thì tám chín phần mười là mất mạng.
Giọng điệu của cậu thiếu niên gấp giấy mang theo một tia bội phục hiếm thấy: “Bậc đại lão đỉnh cao của Hắc Ma Hội danh bất hư truyền, mức độ tiến hóa cơ thể của anh ta ít nhất cũng phải đạt trên bảy mươi phần trăm.”
Hắc Ma Hội?
Tổ chức khiến người ta nghe tên đã sợ mất mật trong trò chơi này, đối với Chu Kỳ An mà nói chỉ là một cái tên xa lạ.
Cậu hỏi: “Sự khác biệt giữa chúng ta và quái vật là gì? Quái vật có suy nghĩ có năng lực đặc biệt, con người tiến hóa rồi cũng vậy, chỉ là kém hơn một chút thôi.”
“Chó ven đường có suy nghĩ là nó có chỉ số thông minh, chỉ là thấp hơn con người một chút, khứu giác của nó so với con người cũng coi như là có năng lực đặc biệt, vậy sự khác biệt giữa anh và chó là gì?”
Một người chơi phía sau không chút khách khí bật cười thành tiếng.
Chu Kỳ An lại vỗ tay tán thưởng: “Hay lắm. Mức độ kinh diễm của câu hỏi này không thua kém gì việc có cá voi trước hay có hội săn bắt cá voi trước.”
Người chơi ở hàng ghế sau lại muốn cười, đột nhiên, cô ta vội vàng bịt tai lại.
Cách đây không lâu cô gái đã lợi dụng phương pháp đặc biệt muốn nghe lén cuộc trò chuyện của những hành khách quái vật, nhưng lại bị chặn cưỡng chế cắt đứt.
Chàng trai đội mũ lưỡi trai liếc mắt về phía này, ánh mắt cảnh cáo nhàn nhạt khiến cô gái thu lại lời phàn nàn.
Ngón tay của cậu thiếu niên gấp giấy linh hoạt gấp một con hạc giấy, con hạc giấy lặng lẽ bay qua khe hở. Tiếc là còn chưa kịp đến gần, đã bị chàng trai đội mũ lưỡi trai kẹp lấy giữa hai ngón tay, nhẹ nhàng bóp một cái, tan thành tro bụi.
Sắc mặt cậu thiếu niên gấp giấy thật khó coi: “Anh ta muốn độc chiếm toàn bộ thông tin.”
Vẻ mặt Chu Kỳ An nghi hoặc: “Tại sao phải độc chiếm thông tin? Mọi người chia sẻ thông tin giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải tốt hơn sao?”
Giờ phút này, ở trong mắt đối phương, cậu giống hệt như lúc Hàn Lệ nhìn cậu sinh viên đại học.
Cậu thiếu niên gấp giấy khinh bỉ liếc cậu một cái: “Đồ ngốc! Anh có hiểu chiến tranh thông tin là gì không, những thông tin đó có thể bán cho người khác với giá cao. Anh coi đây là hội tương trợ giúp đỡ lẫn nhau à? Anh ta còn cầu cho chúng ta chết hết để giảm độ khó ấy chứ.”
“Hóa ra là vậy.” Chu Kỳ An bừng tỉnh đại ngộ.
Như vậy xem ra, mục đích mà trò chơi sắp xếp những hành khách quái vật chỉ có hai.
Một là để người chơi phát hiện ra điểm chung, đi trộm tấm thẻ trắng nhỏ đó; thứ hai là bài toán lựa chọn đáp án khó hơn, người chơi có cơ hội biết được thông tin hữu ích từ những hành khách lên xe sau.
Tâm trạng cậu thiếu niên gấp giấy không tốt, đại lão thì cậu ta không dám đắc tội, đang định trút giận lên người Chu Kỳ An thêm vài câu.
Ai ngờ giây tiếp theo, chàng trai bên cạnh lại đột nhiên đứng dậy.
“Anh…”
Chu Kỳ An bước từng bước đi về phía trước, đi ngang qua chỗ ngồi ban đầu cũng không dừng lại, cuối cùng trực tiếp vượt qua chàng trai đội mũ lưỡi trai, đi đến gần ba hành khách ma quỷ mới lên xe.
Cậu thiếu niên gấp giấy ngẩn người, những người khác cũng kinh ngạc nhìn sang, ngay cả người đàn ông mặc áo hoodie luôn nhắm mắt cũng khẽ mở mắt ra một khe hở, để lộ con ngươi màu đỏ như máu.
Đối mặt với người thứ hai đến gần, vẻ mặt bà lão hai đầu càng thêm lạnh lùng, hai khuôn mặt đồng thời cũng nở nụ cười dữ tợn.
Chu Kỳ An ngồi xuống ngay bên cạnh bà lão song sinh liền thể.
Hành động liều mạng này khiến người đội mũ lưỡi trai hơi nheo mắt lại.
Ở hàng sau, cậu thiếu niên gấp giấy ban đầu có chút sững sờ, rồi sau đó ôm bụng cười nói: “Tên ngốc này chẳng lẽ nghĩ chỉ cần trực tiếp lại gần nghe là được sao?”
Có muốn chết cũng không phải tìm chết kiểu này chứ.
Từ khoảnh khắc Chu Kỳ An ngồi xuống, nụ cười của bà lão hai đầu biến mất, đôi mắt già nua kết thành màng trắng bệnh hoạn, còn người chị em trên lưng bà ta đã mở to miệng.
Chu Kỳ An học theo kinh nghiệm của chàng trai đội mũ lưỡi trai.
Sau khi đối phương làm mờ ranh giới của bất kỳ quái vật nào, thì không còn bị quái vật nhắm vào nữa, cậu nhìn bà lão hai đầu, nghiêm túc nói: “Bà xem, tôi cũng có hai cái đầu.”
Tóc giả được tháo xuống, mái tóc dài màu lam băng xõa xuống, dưới ánh đèn mờ nhạt vẫn tỏa sáng lấp lánh.
Cả xe trầm mặc.
Không phải bị mái tóc dài này mê hoặc, mà là bị hành động của Chu Kỳ An làm cho kinh ngạc.
Cơ quan tiến hóa của người chơi sẽ có chút khác biệt, nhưng điều này không thể nào qua mắt được quái vật.
Trong mắt quái vật, người chính là người.
Giống như con người dù có nhìn thấy chó hai đầu, thì trong mắt họ nó vẫn là một con chó.
Căn cứ để quái vật phân biệt thật sự là “Khí” khác nhau trên người và quỷ.
Vì vậy, bà lão hai đầu chỉ dừng động tác trong chốc lát, sau đó tức giận duỗi dài cổ, há to miệng đầy máu định cắn đứt đầu Chu Kỳ An, cảm nhận sự sảng khoái khi nước ép đầu nổ tung.
Thịt tươi ngon ở ngay trước mắt, nhưng trong nháy mắt bà lão lại cắn vào khoảng không, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm Chu Kỳ An đang lùi lại một bước: “Cậu bé, cậu nhanh thật đấy.”
Chu Kỳ An bình tĩnh thò tay tháo kính xuống: “Tôi còn có một đôi mắt khác.”
Rất sạch sẽ, rất trong veo, còn đẹp hơn cả viên sapphire tinh khiết nhất, cậu cố ý nhấn mạnh: “Bà xem, nó màu lam.”
Vài hành khách ở hàng ghế sau đã xấu hổ đến mức co rúm ngón chân.
Bà lão hai đầu lại dừng lại hai giây, đôi mắt đó, nhìn thẳng vào lại khiến bà ta cảm thấy sợ hãi.
Hai giây sau, bà ta cưỡng ép xua đuổi cảm giác này.
Có lẽ cảm thấy bị trêu đùa, hai bên má bà lão hai đầu bỗng phồng lên. Quyết tâm lần này dù đối phương nói gì, bà ta cũng phải ăn thịt cậu cho bằng được!
“Chờ đã!”
Chờ cả nhà mày!
“Cuối cùng cho bà xem trái tim của tôi.”
Bà lão hai đầu lại dừng lại!
Không chỉ bà ta, những người chơi khác cũng tò mò nhìn sang, nghiêng đầu dò xét, chẳng lẽ thật sự có thể móc ra một trái tim?
Chu Kỳ An đứng im bất động.
Bà lão hai đầu mất kiên nhẫn chuẩn bị nổi giận, Chu Kỳ An u ám hỏi: “Bà không nhìn thấy sao?”
“Chờ đã.”
Lần này lên tiếng là hành khách mọc nhiều tay: “Để tôi sờ thử được không?”
Chu Kỳ An nhanh chóng né tránh.
Nhưng mà, người này dường như cảm nhận được hơi thở gì đó, ghé vào tai hai con quái vật khác thì thầm, bà lão hai đầu rụt cổ lại, nếp nhăn trên mặt giãn ra, bà ta nở nụ cười: “Hóa ra là vậy.”
Không trách được lúc lên xe, bà ta đã mơ hồ cảm nhận được hơi thở gì đó không đúng.
Ánh mắt độc ác thi thoảng lại liếc nhìn vị trí lồng ngực của Chu Kỳ An, trong mắt bà lão hai đầu lóe lên tia tham lam và hung ác.
Chu Kỳ An cũng khẽ mỉm cười, mặc cho bà ta quan sát.
Tuân Nhị à Tuân Nhị, con mắt cá cấp năm sao của cậu đúng là hữu dụng thật.
Còn có trò chơi chết tiệt này nữa, quả nhiên lại đang gài bẫy cậu.
Vào lúc kết toán nhiệm vụ, có ghi chú đặc biệt là con mắt cá và trái tim đã dung hợp thêm một chút, Chu Kỳ An vẫn luôn cảm thấy bất an về câu nói này. Trước đây Tuân Nhị không biết vị trí cụ thể của con mắt cá, vì vậy cậu muốn nhân tiện thử xem, sau khi mức độ dung hợp tăng lên, quái vật có thể cảm nhận được điều gì hay không.
Lúc này suy đoán đã được chứng thực, con mắt cá cấp năm sao sẽ khiến những con quái vật khác thèm muốn.
Có lẽ sau này khí tức của nó sẽ còn mạnh hơn nữa, thu hút thêm nhiều kẻ dòm ngó.
Chàng trai đội mũ lưỡi trai chú ý đến nơi mà ánh mắt của những hành khách quái vật đang tập trung, ánh mắt lướt qua lồng ngực Chu Kỳ An, dường như đang giấu diếm thứ gì đó tốt đẹp.
Nhận thấy ánh mắt tham lam đó, Chu Kỳ An mỉm cười, cậu thích nhất là khiến những kẻ tham lam trắng tay.
Lần này, ba con quái vật dường như đã hoàn toàn chấp nhận việc Chu Kỳ An có hai trái tim, không còn biểu hiện ra sát ý nữa.
Bọn họ lại chuẩn bị trò chuyện, kết quả vừa mới bắt đầu, đã bị tiếng hát vang dội cắt ngang.
“Đoàn kết là sức mạnh ~”
Giọng hát rõ ràng, suýt chút nữa đã xua tan bầu không khí kinh khủng trong xe.
Ba vị hành khách quái vật: “…”
Chu Kỳ An lại hát thêm một câu.
Bà lão mấp máy đôi môi khô khốc: “Cậu đang làm gì vậy?”
“Nhìn thấy chị gái xinh đẹp, trong lòng bỗng dưng có cảm xúc, tự nhiên muốn ngẩng cao đầu hát một bài.”
Chị gái?
Ở ghế lái, người đầu trâu vừa bị gọi là anh trai khẽ giật giật khóe miệng.
Chu Kỳ An nghiêm túc nhìn bà lão: “Hoa tỷ muội nói chính là hai người.”
Quái vật rất thích lời khen ngợi đơn giản và thô bạo này, hai cái đầu của bà lão hai đầu đồng thời cười đến run rẩy,
Chàng trai đội mũ lưỡi trai lập tức biết Chu Kỳ An đang định làm gì, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.
Chu Kỳ An xem như không thấy anh ta, nói chuyện với bà lão hai đầu: “Chị gái, vừa rồi có một thằng nhóc chơi giấy nói với tôi, thông tin là đáng giá nhất, độc chiếm một số thông tin có thể bán cho người khác kiếm bộn tiền.”
Bà lão hai đầu khàn giọng nói: “Cũng có chút kiến thức.”
Việc ngụy trang hơi thở của quái vật cần phải mượn cơ thể làm vật dẫn, chàng trai đội mũ lưỡi trai rõ ràng không thể kiên trì quá lâu. Băng gạc trên tay anh ta đã bắt đầu rỉ máu, cuối cùng lạnh lùng liếc nhìn Chu Kỳ An một cái, bất đắc dĩ xoay người trở về chỗ ngồi.
Giữa chừng cậu thiếu niên gấp giấy muốn nói gì đó, bị ánh mắt lạnh lùng của chàng trai đội mũ lưỡi trai dọa lui.
Cậu thiếu niên gấp giấy sững sờ.
Bà nó chứ, liên quan gì đến ông đây?!
Cậu sinh viên đại học cũng lẩm bẩm bênh vực cậu thiếu niên gấp giấy: “Rõ ràng cậu ấy chỉ tổng kết lại những gì anh đã làm, tại sao anh lại nổi giận chứ?”
Hành khách ở hàng ghế sau liếc mắt nhìn sang.
Lại thêm một tên kỳ quặc nữa, rất biết cách châm ngòi ly gián đấy.
Một lúc sau, Chu Kỳ An quay lại, vừa vuốt tóc giả vừa hỏi: “Mọi người, đấu giá không?”
Vừa nghe thấy ba chữ cuối cùng, cậu sinh viên đại học theo bản năng giật mình.
Lại đến nữa rồi, thị trường người mua lại đến nữa rồi sao?
“Tôi vừa mới có được một số thông tin không tồi, bán rẻ đây.”
Lúc chàng trai đội mũ lưỡi trai đi qua, hành khách phía trước còn chưa kịp nói đến nội dung gì thiết thực. Vì vậy, hiện tại chỉ có một mình Chu Kỳ An nắm giữ thông tin quan trọng.
Bị ánh mắt không mấy thiện cảm của mọi người bao vây, Chu Kỳ An ngáp một cái, lặp lại câu hỏi: “Đấu giá không?”
Điểm tích lũy, đạo cụ gì đó, cứ việc mang ra đây!
Chàng trai đội mũ lưỡi trai chậm rãi thay băng gạc trên cánh tay, đột nhiên nói: “Hợp tác có thể nâng cao tỷ lệ sống sót trong phó bản nhiều người, tôi nguyện ý chia sẻ miễn phí những thông tin đã nghe được trước đó.”
Nói là chia sẻ miễn phí, nhưng chỉ là bịa ra một số thông tin vô thưởng vô phạt. Nhưng một câu nói ngắn gọn, lại tương đương với việc đặt Chu Kỳ An lên vỉ nướng, cậu mà còn bán nữa, sẽ đắc tội với tất cả mọi người.
Sau khi chàng trai đội mũ lưỡi trai bày tỏ thái độ, trong nháy mắt có mấy ánh mắt nhìn chằm chằm Chu Kỳ An.
Có người lên tiếng: “Cậu có bằng lòng…”
Chu Kỳ An mỉm cười: “Anh có bằng lòng vì tôi chinh chiến sa trường, làm một con ngựa tốt cho tôi hay không? Nếu anh bằng lòng thì tôi cũng bằng lòng.”
Cậu sinh viên đại học nhẹ nhàng kéo tay áo Chu Kỳ An, vẫn là nên khiêm tốn một chút.
Một tấm thẻ trắng nhỏ ném tới, cậu sinh viên đại học sững sờ, cậu ta có chút sợ hãi vì được quan tâm, vội vàng nhận lấy.
Chu Kỳ An tự mình nghịch tấm thẻ trắng nhỏ khác lấy từ trong túi bà lão, cười như có như không nói: “Tình cảm giả tạo của những người này, có quan trọng bằng điểm tích lũy không? Có quan trọng bằng đạo cụ không?”
Cậu sinh viên đại học theo bản năng lắc đầu.
“Không có thì bớt xen vào việc của người khác một chút.”
“…”
Hết chương 32.
