Chương 32: Vì Yêu Mà Cầu Xin Không Phải Phong Cách Của Tôi, Ra Đường Ăn Xin Mới Đúng
Lộ Đình Châu đi ngang qua khu vực bàn ăn, vừa lúc nhìn thấy hai người chụm đầu vào nhau, lén la lén lút không biết đang thì thầm cái gì.
“Cậu thấy mấy ly thì hắn ta sẽ say?”
“Khó nói lắm, chúng ta cứ trộn bia, rượu mạnh, rượu vang vào chung đi, chuốc đủ loại!”
“Diêm Vương thời hiện đại.”
“Chúng ta phải chuốc say hắn ta, tửu lượng của cậu có tốt không?”
Ninh Lạc có tật giật mình, đảo mắt nhìn quanh.
Phương Lộc Dã: “… Để đó cho tôi!”
Đang mải mê bàn bạc thì mặt bàn bị gõ nhẹ một cái.
Hai người sợ tới mức suýt nữa đã bật dậy nhảy ra khỏi Trái Đất.
“Đang nói chuyện gì vậy?” Lộ Đình Châu nheo mắt, “Gì mà rượu với chả chè…”
Lời còn chưa dứt, khóe mắt Ninh Lạc đã trông thấy Đường Mộc Bạch nhìn về phía này, tim cậu đập thình thịch, vội vàng kéo cánh tay Lộ Đình Châu lại để anh ngồi xuống, đè thấp giọng xuống gọi liên tục: “Anh ơi anh ơi anh ơi, anh đừng nói gì hết!”
Suýt chút nữa thì Lộ Đình Châu đã bị cậu kéo ngã xuống đất, áo khoác cũng trượt xuống khỏi vai. Anh phải chống tay lên bàn mới đứng vững được, trầm mặc nhìn Ninh Lạc, lặng lẽ kéo ống tay áo mình về.
Ninh Lạc vội vàng buông tay ra, giúp anh chỉnh lại khay đồ ăn, vỗ vỗ ghế, xoa tay nịnh nọt: “Anh ơi, anh mau ngồi đi.”
Phương Lộc Dã cũng thấy xấu hổ thay cho cậu.
Lộ Đình Châu ngồi xuống, rút một tờ giấy lau sạch nước canh tràn ra khỏi khay, bất đắc dĩ nói: “Tôi có lý do để nghi ngờ em đang trả thù chuyện tôi nói lúc sáng.”
Ninh Lạc chắp tay: “Không phải cố ý đâu, xin lỗi anh mà.”
“Không có ý trách em.” Lộ Đình Châu bật cười, nói: “Ăn cơm trước đi.”
Ninh Lạc sợ anh truy cứu, vội vàng gật đầu lia lịa, khuấy khuấy bát cháo.
Khuấy một hồi mới phát hiện có gì đó không đúng, những người xung quanh đều đang lén lút nhìn cậu.
【Đợi chút, khoan đã, tình hình bây giờ là sao? Mình chủ động cưỡng chế kéo người ta đến ngồi cạnh mình ăn cơm á?!】
Ninh Lạc từ từ hít một hơi thật sâu, cảm thấy thi thể của mình có chút không thoải mái.
【Ông trời ơi, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào! Mình muốn khóc thét một trận, đem nước mắt vừa vắt ra ủ thành nước tương để tăng hương vị cho cơm chiên trứng, hút vào miệng giả vờ làm bánh quy gấu ăn thịt bảo vệ khu dân cư, nằm trên mặt đất nói mình là một anh chàng đẹp trai bị dị ứng rượu, anh bắn nổ đầu tôi sẽ biến ra bốn cục pin Nam Phu, biến thành ong vàng vo ve vo ve!】
Lộ Đình Châu bình tĩnh ăn cơm, gắp một miếng súp lơ xanh.
Lon nước ngọt trong tay Phương Lộc Dã phát ra tiếng kêu cót két như bị bóp méo.
Đũa trong tay Tô Vạn Đồng rơi xuống đánh “Tạch” một tiếng.
Ánh mắt Tống Nam dần dần sáng lên.
Ngôn ngữ thật thú vị, văn phong thật đặc sắc, cảm xúc thật dạt dào!
Cậu ta phải ghi lại, sau này viết vào sách, chắc chắn sẽ trở thành tuyệt tác thiên cổ!
Phương Lộc Dã buông lon nước ngọt bị bóp méo xuống, chậm rãi nói: “Công ty của cậu có đi khám bác sĩ tâm lý định kỳ không?”
“Hả?” Ninh Lạc không hiểu gì chớp chớp mắt, “Có chứ, mấy hôm trước người đại diện vừa đưa tôi đi khám xong, tâm lý của tôi rất khỏe mạnh, chỉ là, có hơi dễ lo lắng một chút thôi.”
Nếu cậu mà khỏe mạnh, vậy thì ai mới là người bị bệnh thần kinh đây!
Phương Lộc Dã cảm thấy thế giới này đã quá khoan dung với Ninh Lạc rồi, vậy mà không nhốt cậu vào bệnh viện tâm thần.
Cậu ta ghé sát lại, nói: “Ninh Lạc, có bao giờ cậu nghĩ, có thể mình đang mắc một loại bệnh tâm thần tiềm ẩn nào đó không?”
Ninh Lạc: ?
Phương Lộc Dã ra sức khoa tay múa chân: “Ví dụ như đôi lúc đột nhiên trở nên hung hăng, kích động, lại ví dụ như ——”
“Cộc cộc”
Lộ Đình Châu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn mấy cái, thấy cậu ta ngậm miệng nhìn sang, liền nói: “Ăn cơm thì ăn cơm đi, nói gì nhiều vậy.”
Phương Lộc Dã lập tức đưa tay lên miệng, kéo khóa miệng mình lại.
Ninh Lạc nhìn người này rồi lại nhìn người kia, vô tình chạm phải ánh mắt của Lộ Đình Châu, lại nhớ tới chuyện tốt mình vừa làm, vội vàng cúi đầu ăn cơm.
Đợi đến khi tối muộn lúc gần đi ngủ, cậu mới đột nhiên giật mình bật dậy.
Cái gì gọi là cố ý trả thù chuyện anh nói lúc sáng?
Đáng ghét, lúc sáng leo núi Lộ Đình Châu đã cố ý trêu cậu!
Ninh Lạc tức giận đấm chăn, lật người cuộn tròn vào trong.
Chỉ còn mỗi dái tai lộ ra ngoài là đỏ ửng.
…………
Sau khi đoàn phim khai máy liền gấp rút chụp ảnh tạo hình, đợi chỉnh sửa xong mới công bố chính thức.
Vì là phim chuyển thể từ tiểu thuyết, vốn dĩ đã có lượng fan nguyên tác nhất định, bên ngoài ai nấy đều đang tranh cãi xem nhân vật mình yêu thích sẽ do ai đóng, nhưng Tôn Học Bân vẫn không nhanh không chậm, tiến hành từng bước một.
Ninh Lạc nhìn thấy anh ta, giống như nhìn thấy con lười trong phim Zootopia.
Đợi đến buổi tối, Tôn Học Bân nói mời mọi người ăn cơm, coi như là nghi thức chào đón đơn giản.
Mắt Ninh Lạc và Phương Lộc Dã sáng lên.
Ăn cơm hay không bọn họ không quan tâm, bọn họ chỉ muốn hóng chuyện của Đường Mộc Bạch!
Coi kim chủ là thế thân, kích thích quá đi mất.
Tôn Học Bân hỏi Lộ Đình Châu và Cận Minh có tham gia không.
Lộ Đình Châu từ chối, nói mình còn có việc khác.
Cận Minh cũng vậy, anh ta lại nói với Đường Mộc Bạch: “Đừng uống nhiều rượu quá, cẩn thận hại dạ dày.”
Đường Mộc Bạch cười đồng ý: “Yên tâm đi A Minh, em sẽ không để anh phải lo lắng đâu.”
Biểu cảm trên mặt Tô Vạn Đồng như vừa nuốt phải ruồi.
Trước đây mối quan hệ này còn có thể “chèo thuyền” được, nhưng bây giờ đã mắc kẹt ở cổ họng rồi, khó chịu chết đi được.
【Đúng là song hướng hoàn mỹ, hắn ta thả câu anh ta mắc câu, hắn ta vẽ bánh anh ta ăn bánh, hắn ta trà xanh anh ta si mê hạ mình, hắn ta nói không yêu nữa, anh ta còn hỏi có phải tôi làm chưa đủ tốt không?】
Tô Vạn Đồng vô cùng đồng tình, một tổng tài tốt đẹp như vậy sao lại bị tình yêu làm mờ mắt chứ, cô nhỏ giọng nói với Ninh Lạc: “Thời buổi này không thể tin ai, không thể dựa vào ai, chỉ có thể dựa vào chính mình.”
Ninh Lạc tiếp lời ngay mà không cần dùng não:”Hay còn gọi là tự lực cánh sinh?”
“…”
Đợi đến nơi, thấy Đường Mộc Bạch chuẩn bị ngồi xuống, Ninh Lạc trực tiếp trượt một bước đến chiếm vị trí bên trái hắn ta.
Phương Lộc Dã theo sát phía sau, chiếm vị trí bên phải.
Hai người bao vây Đường Mộc Bạch ở chính giữa theo thế trận “nông thôn bao vây thành thị”.
Đường Mộc Bạch: ?
Hắn ta vừa định nói chuyện, liền bị Ninh Lạc nắm lấy tay, siết chặt: “Anh ơi, ngưỡng mộ đại danh anh đã lâu. Em vừa nhìn thấy anh đã cảm thấy vô cùng thân thiết, giống như nhìn thấy em trai thứ ba của em vậy, hai người đều có phẩm chất khiến người ta phải cảm động.”
【Đều là trà xanh như nhau cả, lè lưỡi.】
Đường Mộc Bạch: “Em trai thứ ba của cậu là?”
Ninh Lạc: “Ninh Tịch Bạch.”
Vẻ mặt như nuốt phải ruồi của Tô Vạn Đồng được sao chép y nguyên lên gương mặt Đường Mộc Bạch: “… Cậu là anh trai của cậu ta.”
Hắn ta bị ghê tởm không chịu được, vội vàng rút tay về.
Không rút được, Ninh Lạc nắm chặt: “Cho nên mới nói chúng ta có duyên phận, anh xem, tên anh có một chữ Bạch, trong tên cậu ấy cũng có một chữ Bạch, trùng hợp quá. Hai người Bạch hợp lại với nhau chính là song Bạch, chuyện tốt như vậy phải cạn một ly.”
Ninh Lạc trực tiếp rót rượu cho hắn ta, Đường Mộc Bạch mơ mơ màng màng uống một ly.
“Không phải, đợi chút….”
Đường Mộc Bạch vừa nói xong, liền bị Phương Lộc Dã kéo lại, xoay người 180 độ.
Giọng điệu Phương Lộc Dã nghiêm túc, nói: “Anh bạn, trước đây là tôi không đúng, tôi đã hiểu lầm cậu rồi, là tôi quá nông cạn, quá ấu trĩ, quá thiển cận, lại cho rằng cậu quyến rũ kim chủ để thăng tiến, sự thật chứng minh, hai người là chân ái.”
Cậu ta không thèm quan tâm đến vẻ mặt cứng đờ của Đường Mộc Bạch, nâng ly rượu lên cụng một cái: “Nào, vì tình yêu đích thực, chúng ta hãy cạn ly nào!”
Ninh Lạc lại kéo Đường Mộc Bạch qua: “Cười một cái xóa bỏ ân oán cũng là chuyện tốt, hỉ sự thành đôi, nào anh bạn, tôi rót cho anh hai ly.”
Đường Mộc Bạch vừa nuốt xuống ngụm rượu bị dí vào mặt, Phương Lộc Dã lại xoay hắn ta qua: “Anh bạn, tôi coi như là đã kết giao với cậu rồi, nào, uống cạn ly rượu này, sau này chúng ta chính là huynh đệ kết nghĩa. Sau này tôi có khó khăn gì sẽ đến tìm cậu!”
Đường Mộc Bạch bị hai người bọn họ xoay như chong chóng, thay phiên nhau kính rượu cụng ly, chỉ một lát đã không chịu nổi, cả người chìm đắm trong tiếng gọi “anh bạn”.
Hắn ta thật sự không chịu nổi nữa, chặn ly rượu trước mặt, chống tay lên trán: “Không được, tôi không uống được nữa.”
Ninh Lạc kêu lên một tiếng: “Uống nhiều quá cũng không tốt, tôi múc cho anh chút đồ uống.”
Tô Vạn Đồng trơ mắt nhìn cậu múc một bát chè trôi nước thật lớn, còn đổ rượu mạnh vào.
Cô chọc chọc Tống Nam bên cạnh: “Cậu có cảm thấy hai người này có chút kỳ quái không?”
Tống Nam nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng đáp: “Tôi nghe lén được, anh Lạc bọn họ định để Đường Mộc Bạch rượu vào lời ra, nói lời thật lòng.”
Tô Vạn Đồng hiểu ngay.
Móa, chuyện tốt như vậy sao có thể thiếu cô được!
Tô Vạn Đồng xắn tay áo lên, từ fan chuyển sang anti, ra sức mà giẫm đạp: “Để đó cho chị! Chị đây cũng muốn dùng sấm sét đánh tan bóng tối, để chân tướng xuyên qua mây đen, chiếu rọi lên cái trán to tướng của Cận tổng!”
Đường Mộc Bạch có ngốc đến đâu cũng biết hai người bên cạnh không có ý tốt, vậy nên bọn họ có khuyên thế nào cũng không mở miệng uống nữa, kết quả là có người từ trên trời giáng xuống, đẩy bay Ninh Lạc đang chỉ ró rượu chứ không chịu uống sang một bên.
Tô Vạn Đồng vỗ bàn: “Tửu lượng của Mộc Bạch không tệ nhỉ, nào, chúng ta chơi trò chơi, đoán số uống rượu!”
Tôn Học Bân cùng nam chính và phó đạo diễn bọn họ ngồi ở một bàn khác, nghe tiếng cười đùa bên kia càng lúc càng lớn, không nhịn được nhìn sang. Liền nhìn thấy mọi người bày ra thế trận các môn phái vây công đỉnh Quang Minh, vây quanh Đường Mộc Bạch, đang chơi trò đoán số uống rượu.
“Một con rồng nào, anh bạn tốt nào, ba vì sao sáng nào, bốn mùa phát tài nào.”
“Năm vị trưởng lão nào, sáu sáu sáu nào, tám con tuấn mã nào, mười phân vẹn toàn nào.”
Mọi người nhìn Tô Vạn Đồng cầm hai chai bia, một chai rót cho Đường Mộc Bạch, một chai tự mình ngửa đầu uống ừng ực.
Cả đám đều há hốc mồm nhìn.
Tôn Học Bân ngây ngốc hỏi nam chính: “Trước đây cậu từng hợp tác với Tiểu Tô rồi, tửu lượng của cô ấy thế nào?”
“Hạ gục toàn bộ đoàn phim.” Nam chính nghiêm mặt, “Hôm đó sau tiệc rượu, tất cả mọi người đều ghi chú cho cô ấy tất cả mọi người đều lưu tên cô ấy là “Cô gái rất biết uống rượu”.”
Đường Mộc Bạch thật sự không chịu nổi nữa, hắn ta đã hoa mắt chóng mặt, nhìn một người thành hai: “Không, tôi không uống nữa.”
Ninh Lạc đặt ly xuống, nói: “Không uống thì không uống, chúng ta nói chuyện phiếm.”
Đường Mộc Bạch mơ màng đáp: “Nói chuyện gì?”
Việc Ninh Lạc giỏi nhất là chọc vào nỗi đau của người khác: “Đương nhiên là lịch sử tình yêu của em trai tôi và anh rồi, chúng ta sắp thành người một nhà rồi.”
Hơi thở của Đường Mộc Bạch trở nên nặng nề.
Người một nhà cái quỷ gì!
Ninh Lạc thừa thắng xông lên: “Đúng rồi, tin tức của Tiểu Bạch và Cận Dung gần đây anh xem chưa? Tuy không ngờ bọn họ sẽ làm chuyện đó, nhưng dù sao cũng là hai bên tình nguyện, cũng có thể hiểu được.”
Suýt chút nữa Đường Mộc Bạch bóp nát cái ly trong tay.
Sao có thể không xem? Hắn ta thậm chí còn muốn băm Ninh Tịch Bạch ra thành trăm mảnh.
Ninh Tịch Bạch bẩn thỉu như vậy, sao dám làm vấy bẩn Cận Dung?
Lại còn bắt cá hai tay, quyến rũ người khác cùng nhau làm nhục người trong lòng hắn ta!
Không cần Ninh Lạc khuyên, Đường Mộc Bạch đã tự mình uống ba ly rượu mạnh, nỗi bi thương xộc thẳng lên não, hắn ta nắm lấy tay Ninh Lạc đau khổ tột cùng: “Cậu nói xem, tôi yêu người đó như vậy, tại sao người đó lại không chịu nhìn tôi một cái? Tôi vì yêu mà quỳ gối cầu xin còn chưa đủ hèn mọn sao?”
Ninh Lạc thành khẩn nói: “Vậy thì anh đừng hỏi tôi, vì yêu mà cầu xin không phải phong cách của tôi, ra đường ăn xin mới đúng.”
“… Tôi đi toilet một lát.”
Đường Mộc Bạch vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, nôn xong nhìn mình trong gương, nhớ lại vừa rồi trên bàn tiệc, mọi người ai nấy đều nhắc đến Ninh Tịch Bạch và Cận Dung, lòng đố kỵ và oán hận trong lòng gần như đã nhấn chìm hắn ta.
Rõ ràng là hắn thích Cận Dung trước, dựa vào cái gì mà bị Ninh Tịch Bạch cướp mất?
Còn cả Ninh Lạc nữa, vai nam thứ ba cậu ta không cần mới đến lượt hắn ta, tại sao hắn ta lại là kẻ nhặt đồ thừa?
Nhà họ Ninh không có một ai tốt cả!
Còn có Cận Minh, ngoài miệng thì nói lời ngon tiếng ngọt, nói cái gì mà thích hắn ta, đến cuối cùng lại không chịu cho hắn ta tài nguyên tốt, ngược lại để cho tên tiện nhân Ninh Tịch Bạch kia giẫm lên đầu hắn ta.
Đây là tình yêu của anh ta sao? Thật chẳng đáng một xu!
Khuôn mặt đẹp đẽ trong gương bỗng trở nên vặn vẹo.
Phương Lộc Dã đi vào toilet một chuyến, xem tình hình thế nào, ước chừng cũng đã gần được rồi, cậu ta trở về nói với Ninh Lạc: “Tên kia say đến mức đi không vững rồi, tôi thấy cũng gần đủ rồi, chúng ta trực tiếp gọi điện thoại cho Cận Minh đến đi.”
Ninh Lạc nói: “Được đó được đó. Nhưng mà, đợi chút, sao cậu lại có số điện thoại của Cận Minh?”
【Đừng có nói là cậu đã nói chuyện này với anh trai cậu rồi, còn số điện thoại là do anh trai cậu cho!】
“Ờ, tôi xin anh trai tôi đó.”
Hai giọng nói trước sau vang lên.
Tay Ninh Lạc hơi run run: “Cậu nói với anh ấy chuyện tốt chúng ta định làm rồi?”
“Ừm.”
【Vậy chẳng phải hình tượng nam sinh trong sáng ngây thơ của tôi trong lòng anh ấy không bao giờ quay lại được nữa sao!】
Phương Lộc Dã cạn lời.
Rốt cuộc Ninh Lạc có hiểu lầm gì về bản thân mình không vậy?
Còn nam sinh trong sáng ngây thơ, nhảy qua bệnh viện tâm thần thì có.
Cậu ta gọi một cuộc điện thoại.
Rất nhanh Cận Minh đã bắt máy: “Alo?”
“Cận tổng, Đường Mộc Bạch say rồi, cứ gọi tên anh mãi, hay là anh qua xem thử coi thế nào?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng chìa khóa va vào nhau leng keng: “Được, tôi qua ngay.”
Cận Minh đến rất nhanh, nhân viên phục vụ dìu Đường Mộc Bạch ra ngoài.
“Thưa anh, anh Phương đã dặn dò, đã gọi người yêu của anh đến đón anh rồi.”
Trong bụi cây sồi xanh bên cạnh khách sạn, có bốn cái đầu lén lút nhô ra, ánh mắt sáng lấp lánh ngọn lửa hóng hớt.
Ninh Lạc nhìn thấy Tô Vạn Đồng và Tống Nam thì giật mình: “Hai người sao lại ở đây?”
Tô Vạn Đồng ra hiệu im lặng: “Chị đây chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ trò vui nào cả.”
Tống Nam nỗ lực gật đầu lia lịa.
Phương Lộc Dã: “Đừng nói chuyện nữa, hai người này sắp ôm nhau rồi!”
Ninh Lạc lập tức hoàn hồn, hận không thể gióng trống khua chiêng.
【Bắt đầu rồi bắt đầu rồi! Sân khấu tam giác tình yêu, có yêu thì mời vào!】
【Gió đông thổi, trống trận vang, Đường Mộc Bạch hắn ta sợ ai!】
Phương Lộc Dã: “…”
Cậu ta lặng lẽ né sang một bên.
Đường Mộc Bạch loạng choạng bước tới, nhìn thấy bóng dáng đứng bên cạnh xe dưới ánh đèn đường, đột nhiên hắn ta có chút hoảng hốt.
Nhân viên phục vụ nói: “Thưa anh, người yêu của anh ở phía trước.”
Người… yêu?
Đường Mộc Bạch lảo đảo bước lên trước, ôm chặt lấy eo Cận Minh.
Cận Minh vừa dừng xe, đang định gọi điện thoại cho Phương Lộc Dã, hỏi xem hắn ta đang ở đâu, bỗng eo đột nhiên bị ôm chặt, hơi thở quen thuộc khiến anh ta nhận ra người đến là ai, khuôn mặt lạnh lùng ít nói bỗng trở nên dịu dàng, khóe miệng anh ta mang theo ý cười:
“Mộc Bạch, sao anh lại uống nhiều như vậy…”
“Cận Dung, em đến đón anh sao?”
Vẫn chưa đủ, Đường Mộc Bạch cọ cọ má vào lưng người đàn ông, lẩm bẩm: “……….. Anh yêu em.”
Nụ cười của Cận Minh bỗng chốc cứng đờ trên khóe môi.
Hết chương 32.
