Chương 320: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 30)
Sau khi xác lập quan hệ yêu đương với Hiên Viên, dường như cuộc sống cũng không có gì khác biệt.
Ngoại trừ những lúc rảnh rỗi, ánh mắt của Hiên Viên ngày càng ngang nhiên dừng lại trên người anh. Anh tưởng mình sẽ không quen, nhưng thực tế thì lại không.
Hiên Viên hoàn toàn không giống như “tổng tài bá đạo” trong lời của các Công Lược Giả, thực tế thì trong mối quan hệ yêu đương, Hiên Viên không những không “bá đạo”, mà còn khá lịch thiệp.
Giống như, trong đêm tuyết rơi, Hiên Viên đột nhiên hỏi anh, “Có thể hôn không?”
Tay anh đang phủi tuyết trên khăn choàng cho Hiên Viên chợt khựng lại, lúc này anh mới muộn màng nhận ra trên môi có cảm giác hơi lạnh, có lẽ là bông tuyết rơi trên môi, rồi bị nhiệt độ cơ thể làm tan chảy.
Hiên Viên nhìn anh, vẻ mặt rất nghiêm túc, tay nhẹ nhàng vuốt lên má anh, che cho anh một trận tuyết.
Thật sự có chút đáng yêu.
Anh nghĩ có lẽ mình điên rồi, vì chỉ có điên mới dùng từ “đáng yêu” để miêu tả Hiên Viên, rõ ràng anh biết Hiên Viên thực chất là một sự tồn tại đáng sợ đến mức nào.
Hiên Viên vẫn đang đợi anh trả lời.
Trong đêm mưa trước đây, ngài đâu có ngoan ngoãn như vậy.
Anh bỗng nảy sinh ý muốn trêu chọc, nắm lấy cổ tay Hiên Viên, nghiêng đầu áp má vào lòng bàn tay cậu ấy.
“Đương nhiên là có thể.”
Khi anh cúi đầu hôn xuống, Hiên Viên vẫn còn sững sờ tại chỗ, đôi môi hé mở rất dễ dàng bị anh xâm nhập. Hiên Viên của kiếp này, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu.
Nhưng không sao cả, cái gì anh cũng biết.
Anh chưa từng hôn ai ngoài Hiên Viên, tất nhiên cũng không rõ kỹ năng hôn của mình thế nào, nhưng đối mặt với Hiên Viên thì lại quá đủ.
Mặt nạ của anh là luyện tập trước mặt Hiên Viên mà thành.
Kỹ năng hôn của anh cũng vậy.
Hiên Viên là một học sinh giỏi.
Dù bị anh hôn đến môi đỏ mọng như cánh hoa, cũng đuổi theo muốn học tiếp.
“Tiếp tục.”
Khi Hiên Viên giữ gáy anh hôn lên, quả thực đã có vài phần bóng dáng của từ “bá đạo”.
Nhưng dường như anh cũng không ghét.
…….
Kể từ nụ hôn đầu tiên, Hiên Viên như tìm thấy một thú vui mới, cứ ôm hôn anh không biết mệt mỏi, giống như một đứa trẻ có được món đồ chơi mới. Dùng đồ chơi để miêu tả bản thân, thực ra cũng không chính xác, vì không có đứa trẻ nào lại quan tâm chăm sóc một món đồ chơi đến vậy.
Hiên Viên ở trước mặt anh rất ít khi che giấu cảm xúc, thế nên tình yêu nồng cháy đó vẫn luôn tràn ra từ đôi mắt cậu ấy không kiêng dè gì.
Đôi mắt ấy quá sáng, giống như chính bản thân Hiên Viên vậy, cậu ấy vẫn luôn khiến người ta nghĩ đến mặt trời chói chang, nghĩ đến ngọn hải đăng, nghĩ đến tất cả những gì tươi sáng và ấm áp nhất.
Mảnh đất được ánh nắng chiếu qua, luôn có những hạt mầm mới nảy sinh. Khi bị đôi mắt này nhìn, trong lòng anh luôn có những cảm xúc phức tạp và xa lạ trỗi dậy, không nói rõ là áy náy, là đau buồn, là vui sướng, hay là gì khác.
Anh chỉ biết, anh không dám nhìn cậu ấy.
Anh nghĩ, có lẽ là vì Hiên Viên đang thật lòng yêu mình, còn mình thì lại chỉ vì lợi ích.
…Anh vẫn luôn kiên định với suy nghĩ này, cho đến khoảnh khắc Hiên Viên bị Trần Kiêu bắt đi, anh phá cửa xông vào. Hiên Viên bị còng tay trên giường, Trần Kiêu như một con linh cẩu canh giữ bên cạnh, ánh mắt tham lam dừng lại trên người Hiên Viên.
Những cây gậy dài ngắn trên tường giống như một kho vũ khí tra tấn, đối diện với chiếc giường lớn, camera giám sát vẫn còn nhấp nháy ánh sáng đỏ.
Khoảnh khắc đó, lý trí anh hoàn toàn sụp đổ.
Trần Kiêu ngã xuống.
Cú đánh này anh không nương tay, anh cũng không để ý đã đánh trúng chỗ nào trên người Trần Kiêu, dù sao thì lúc đó anh cũng chỉ muốn Trần Kiêu chết.
Ánh mắt anh hoàn toàn dán chặt lên người Hiên Viên.
Trên cổ tay Hiên Viên bị siết ra một vòng đỏ ửng.
Anh đi về phía Hiên Viên, hình như dưới chân đạp phải thứ gì đó, có thể là mảnh vỡ, có thể là Trần Kiêu, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Anh nhếch môi, nở một nụ cười như đã khắc trên mặt, “Tổng tài, tôi đến đón ngài.”
Tất cả những suy nghĩ không thể phơi bày ra ánh sáng, theo bản năng đều bị anh giấu đi dưới nụ cười, chỉ để bộ dạng lý trí và bình tĩnh lộ ra trước mặt Hiên Viên, giống như hoa ăn thịt người giấu đi những chiếc răng sắc nhọn, tiết ra mật ngọt quyến rũ để dụ dỗ con mồi.
Anh nâng mắt cá chân của Hiên Viên lên, trên mắt cá chân cậu ấy đang mang một chiếc cùm vàng.
Sợi xích quá mỏng, lại dai, siết trên mắt cá chân của Hiên Viên một vệt đỏ rất nhỏ. Khi xưa anh giam cầm Hiên Viên trong mật thất, vòng trong của chiếc cùm chân cũng được lót một lớp da thú mềm mại. Dù lúc đó họ ở thế đối đầu, anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc làm cậu ấy bị thương. Vậy mà Trần Kiêu lại dám dùng loại xích thô kệch kém chất lượng này, ảo tưởng trói buộc được cậu ấy.
Hiên Viên giống như một đóa hoa đang nở rộ, khó tránh khỏi việc thu hút những kẻ có ý đồ xấu muốn hái hoa. Làm thế nào để bảo vệ cậu ấy thật tốt?
Phải… giấu cậu ấy đi, đặt ở một nơi không ai tìm thấy, đặt ở một nơi chỉ mình anh biết.
Không ai được phép thèm muốn cậu ấy.
Không ai được phép làm tổn thương cậu ấy.
Lộ Hành Chi nắm lấy mắt cá chân của Hiên Viên, hơi siết chặt một chút.
Anh phải cúi đầu mới có thể giấu đi cảm xúc tràn ra khỏi đôi mắt, giấu đi thứ mà ngay cả chính bản thân anh cũng phải hoảng sợ….
Dục vọng chiếm hữu.
Giấu cậu ấy đi.
Giam cầm cậu ấy.
Chiếm hữu cậu ấy.
Những cảm xúc điên cuồng và tăm tối như muốn xé nát tâm trí anh, sợi xích kia mỏng manh như vậy mà anh lại nhất thời không mở được.
Mang Hiên Viên đi đi, Hiên Viên tin tưởng mình như vậy, sẽ không phản kháng đâu.
Mang đi đi.
Mang đi đi mang đi đi mang đi đi!
Anh ngước mắt lên nhìn Hiên Viên, câu hỏi đã ấp ủ vô số lần trong vô thức, gần như sắp buột ra khỏi miệng.
Nhưng khoảnh khắc đối mặt với Hiên Viên, những nỗi ám ảnh đang sinh sôi nảy nở trong tim như tuyết gặp nắng gắt, bỗng chốc tan chảy.
Ngay khoảnh khắc đó, anh biết mình không thể mang Hiên Viên đi được nữa.
Bởi vì, anh yêu cậu ấy.
Mặt trời vốn dĩ phải treo trên trời, giống như đại bàng vốn dĩ phải bay lượn trên không trung. Vì lợi ích, anh có thể khiến mặt trời rơi xuống, có thể giam cầm đại bàng trong chiếc lồng vuông vức.
Thật nực cười khi bây giờ anh mới nhận ra, cái gọi là lợi ích của anh chỉ là một tấm vải che đậy cho tình yêu méo mó và mãnh liệt của anh mà thôi.
Trong cuộc đối đầu với Hiên Viên, anh đã dùng tấm vải che đậy này để làm lá chắn, giả vờ như mình không hề để tâm, thực chất anh đã sớm thua thảm hại rồi.
Vì yêu cậu ấy, cho nên mới không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương cậu ấy.
Ngay cả chính Lộ Hành Chi anh cũng không được.
Chiếc cùm chân rơi xuống đất.
Anh đối diện với đôi mắt sáng ngời của Hiên Viên, quay người lấy quần áo từ trong túi ra.
“Tổng tài, tôi đã chuẩn bị quần áo sạch cho ngài.”
Nụ cười và giọng điệu vẫn như cũ.
Nhưng anh biết, đã có thứ gì đó hoàn toàn khác rồi.
Cảm xúc vừa rồi quá mãnh liệt, anh không thể che giấu hoàn toàn.
Anh không biết sau khi Hiên Viên nhận ra rồi sẽ nghĩ thế nào.
Từ trước đến nay, vai diễn của anh trước mặt Hiên Viên luôn là một trợ lý bình tĩnh và lý trí, ngay cả khi là người yêu cũng rất ít khi bộc lộ cảm xúc thật.
Hiên Viên có cảm thấy ghê tởm không?
Hiên Viên yêu năng lực của anh, hay là yêu chiếc mặt nạ mà anh ngụy tạo ra?
Vì yêu mà sinh ra lo lắng, vì yêu mà sinh ra sợ hãi.
Khi vô số câu hỏi ập đến, anh cũng đột nhiên hiểu ra, nguồn gốc của nỗi sợ hãi đã ám ảnh anh bấy lâu là gì.
Tình yêu này đã bắt đầu từ khi nào?
Là thời học sinh, vào một buổi chiều nọ, nụ hôn bị tiếng chim hót ngăn lại?
Là thời chiến loạn, lời nguyện cầu dưới cơn mưa sao băng?
Là ở thế giới người hầu, vì để Hiên Viên được sống tiếp mà anh đã mang ra bảo vật nửa đời trân quý của mình?
Là thế giới thực vật, sau khi con dao găm đâm vào ngực cậu ấy, lại cố gắng kéo cậu ấy sống lại?
Là thế giới võ hiệp, là nụ hôn như cắn xé trong con hẻm nhỏ trong đêm mưa đó?
Hay là phải sớm hơn, sớm hơn nữa.
Sớm đến mức vì muốn giành lấy sự chú ý của Hiên Viên mà thà đối đầu với cậu ấy, sớm đến mức còn xuất hiện trước cả niềm vui khi được nhìn thấy giữa đám đông, sớm đến mức chỉ một cái nhìn thoáng qua trên chiếc xe thể thao, kể từ đó, một người qua đường Giáp đã thoát khỏi kiếp nạn sinh tử của số phận, lao mình vào vòng luân hồi.
Đáng lẽ anh phải hiểu ra từ sớm rồi.
Một Hiên Viên nhạy bén với cảm xúc của con người như vậy, nếu anh thực sự chỉ lợi dụng Hiên Viên, sao Hiên Viên có thể để anh tiếp cận mình hết kiếp này đến kiếp khác được?
Hết chương 320.
