Chương 322: Có Thể Đi Cùng Không?

Chương 322: Có Thể Đi Cùng Không?

 

Quả thực là, cái kiểu đời thuở thế này, đúng là hệ thống nằm mơ cũng chưa từng thấy bao giờ. Suy cho cùng thì, với tư cách là một Hệ thống Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế, nó chỉ có thể lựa chọn ký chủ ở các vị diện tận thế mà thôi, hơn nữa vị diện liên kết cũng mang tính ngẫu nhiên rất cao. Ngay cả ký chủ thì cũng cần phải lựa chọn những người đang phải đối mặt với mối đe dọa tử vong trong ngày tận thế nữa cơ.

 

Nhưng mà thật không may, sau khi ký chủ nhiệm kỳ trước qua đời, cái vị diện MR176349 mà nó ngẫu nhiên liên kết lại hiếm có tiệm tạp hóa nào đáp ứng được yêu cầu cả. Thế nên là, nó đành phải chấp nhận tiêu hao phần lớn năng lượng để túm đại một ký chủ phù hợp từ một vị diện khác về. Mặc dù trong quá trình di chuyển tiệm tạp hóa đã xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn, còn lôi theo thêm một người nữa, nhưng Hệ thống cũng chẳng buồn bận tâm làm gì. Dù sao thì nó cũng đã trải qua quá nhiều đời ký chủ rồi mà.

 

Ở trong thế giới tận thế thì tai nạn gì mà chẳng thể xảy ra, cho dù có may mắn vượt qua được giai đoạn đầu suôn sẻ đi chăng nữa, thì cũng rất khó mà trụ lại được lâu, thậm chí còn có khả năng bị hủy diệt cùng với thế giới đó luôn ấy chứ. Nhưng mà, bởi vì tuổi đời của ký chủ lần này còn khá nhỏ, nên xuất phát từ quy tắc bảo hộ, nó vẫn quyết định mở tính năng “Vòng Quay May Mắn” trước, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể nhận được số lượt quay thưởng.

 

Tất nhiên là tỷ lệ trúng thưởng của cái Vòng Quay May Mắn này phải nói là cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ thấp luôn đấy nhé. Chỉ là, dù Hệ thống có tính toán thế nào cũng không thể ngờ tới, khi nó nạp đủ năng lượng để tỉnh lại lần nữa, thì thứ mà nó phải đối mặt lại là một khung cảnh tang thương như thế này đây. Trong kho hàng của Hệ thống, những đạo cụ, kỹ năng, nguyên liệu quý hiếm…. gần như đã bị rút sạch sành sanh rồi!

 

Những ký chủ trước đây ấy à, trong suốt thời gian liên kết có khi còn chẳng quay trúng đồ tốt được một lần nào, vậy mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi Đường Vũ An đã quét sạch kho hàng của nó rồi!

 

Giống như mấy cái viên bi thuộc loại thần khí liên kết trong bộ sưu tập những viên bi kỳ diệu chẳng hạn, thế mà vị ký chủ này lại rút được tận 6 viên! Là 6 viên đấy nhé! Ngay cả hai Viên Bi May Mắn và Viên Bi Xui Xẻo cũng bị Đường Vũ An rút đi mất rồi! Đây là gian lận! Chắc chắn là dùng thủ đoạn không chính đáng để gian lận mà!

 

Cơ mà, tại sao dù nó có tự kiểm tra bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn không tra ra được bất kỳ cái bug nào nhỉ? Mặc dù hai thiếu niên này đúng là cao thủ lách luật thật, nhưng ngoại trừ cái lỗ hổng lớn nhất kia ra thì những hành vi khác của họ hoàn toàn không hề chạm đến giới hạn của quy tắc. Còn về hai tính năng Vòng Quay May Mắn và Khuyến Mãi 7 Ngày, họ không hề gian lận, mà cũng chẳng có kẽ hở nào cho họ lách luật cả. Thế thì làm sao mà chuyện này có thể xảy ra được chứ? Sao mà có thể được cơ chứ!

 

Cả hai viên Đá Định Vị Vị Diện duy nhất trong kho cũng đều bị hai người họ cuỗm đi mất, mà một viên trong số đó lại còn đang được bán giảm giá đến sập sàn trong đợt Khuyến Mãi 7 Ngày rồi, thế mà họ còn dùng cả thẻ giảm giá nữa chứ! Phải biết rằng, Đá Định Vị Vị Diện cũng đâu có thuộc về riêng mình nó đâu, mà là tài sản chung của toàn bộ hệ thống giao dịch đấy.

 

Chỉ là, vị ký chủ này của nó khá là mát tay, lấy được cả hai viên về túi mình luôn, hơn nữa còn thành công xây dựng trận pháp truyền tống xuyên vị diện, đi lại tự do giữa ba thế giới như đi chợ vậy. Đây mới chính là nguyên nhân khiến Hệ thống nó tức đến phát điên lên được.

 

Mấy đời ký chủ mà nó liên kết trước đây, làm gì có ai có bản lĩnh lớn đến thế, có thể tự do đi lại giữa ba vị diện, mà một trong số đó lại còn là vị diện Người Khổng Lồ có vật tư phong phú nữa chứ. Chỉ cần ký chủ không tự tìm đường chết, thì Đường Vũ An rất khó có thể chết vì thế giới bị hủy diệt. Điều này cũng có nghĩa là, giả sử vào một ngày nào đó trong tương lai, Hệ thống buộc phải hủy bỏ liên kết vì vị diện MR176349 bị hủy diệt, thì ký chủ vẫn có thể mang theo tất cả những bảo vật quý giá và thoát thân một cách hết sức ngoạn mục!

 

QAQ.

 

Hệ thống chỉ cảm thấy, cuộc đời làm Hệ thống của mình sao mà tăm tối thế không biết. Thế nhưng hôm nay, ký chủ của nó lại đưa nó đi mở mang tầm mắt thêm một lần nữa. Hóa ra các hệ thống giao dịch khác đều sống những ngày tháng như thế này sao? Ở một vị diện giàu có vật tư, chỉ cần tùy tiện nói vài câu là có thể kiếm được 12,64 triệu điểm tích lũy…. Đương nhiên, điều khiến Hệ thống suy sụp hơn cả là số điểm tích lũy 12,64 triệu kia…. Lại chẳng liên quan một, chút, xíu, nào tới nó cả!

 

Hệ thống giao dịch thu thập năng lượng điểm tích lũy, chủ yếu đến từ việc ký chủ tiêu hao điểm để sử dụng các dịch vụ tính năng và phần chênh lệch lợi nhuận trong quá trình giao dịch. Trước đây Đường Vũ An từng phàn nàn rằng, điểm tích lũy của cậu bị trừ hai lần — lúc đổi hàng hóa bị trừ một lần, lúc giao dịch lại bị trừ thêm một lần nữa. Ví dụ như tốn 10 điểm để đổi gạo lứt, sau đó đổi với khách hàng lấy muối biển trị giá 25 điểm, thì lúc thanh toán, Đường Vũ An chỉ nhận được 15 điểm mà thôi. 15 điểm này trừ đi 10 điểm vốn gốc đổi gạo lứt, thực tế cậu chỉ lời được 5 điểm và 1 cân muối biển. Cái khoản bị trừ thêm kia, đó chính là thù lao của Hệ thống — bởi vì trong quá trình giao dịch sẽ sản sinh ra năng lượng, cho nên dù là buôn bán lỗ vốn thì Hệ thống vẫn có thể thu được năng lượng, chỉ là không nhiều bằng lúc có lãi mà thôi.

 

Còn số năng lượng điểm tích lũy trong số dư tài khoản của ký chủ, Hệ thống không thể nào động vào được, trừ khi ký chủ tử vong. Vậy thì, khi ký chủ kiếm được 12,64 triệu điểm tích lũy kia, Hệ thống Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế đã đóng vai trò gì? Không có, một chút xíu cũng không có luôn…. Ký chủ không hề đổi hàng hóa từ chợ bán buôn, cậu chỉ nói đúng hai câu, thế là hoàn thành một giao dịch khổng lồ đến vậy. Cho nên là, Hệ thống chẳng kiếm chác được tí chênh lệch nào cả. QAQ

 

Tất nhiên là những điều này Đường Vũ An đâu có biết. Cậu đã quen với việc thỉnh thoảng Hệ thống lại hiện lên mấy dấu chấm lửng rồi, hơn nữa bây giờ xung quanh còn có mấy con rồng khổng lồ, nên cậu cũng không tiện mở miệng hỏi.

 

Nhìn số dư điểm tích lũy tăng vọt, Đường Vũ An hài lòng gật đầu, cái tâm trạng nóng lòng muốn cày điểm cũng vơi đi ít nhiều. Thế là cậu và Chu Khởi quyết định tạm thời ở lại, chơi đùa cùng với rồng con, cũng tiện thể tán gẫu với mấy con rồng lớn luôn. Mấy con rồng này chính là khách hàng lớn đấy nhé, mặc dù hiện tại có thể coi là thị trường của người bán, nhưng việc duy trì mối quan hệ tốt đẹp vẫn là việc vô cùng quan trọng.

 

Ngoài việc vui chơi trò chuyện ra, họ còn mời mấy con Hỏa Long ăn thịt nướng nữa. Đừng nói là rồng con mới sinh được ba tháng, ngay cả những con rồng lớn đã sống không biết bao nhiêu năm tháng kia, bọn nó cũng chưa từng được ăn món thịt nướng nào thơm đến thế này bao giờ!

 

Hương vị tuyệt diệu ấy kích thích vị giác của chúng, những loại gia vị tinh tế do con người nghiên cứu ra, trong mắt loài rồng quả thực chẳng khác nào ma pháp cả. Chỉ tiếc là, đối với bọn nó thì khẩu phần này quả thực có hơi ít.

 

“Con người các cậu ai cũng có thể làm ra món ăn ngon thế này sao?” Sí Diễm không nhịn được mà nảy sinh ý đồ với đám người khổng lồ. Mặc dù mấy gã to xác kia hơi khó chơi, nhưng nếu chỉ là trao đổi thức ăn thì chắc là không thành vấn đề đâu nhỉ? Nhưng tiếc thay, câu trả lời lại là phủ định.

 

“Chỉ có con người với kích thước như chúng tôi mới có thể làm ra những món ăn ngon thế này thôi.” Đường Vũ An nói.

 

Cậu không hề nói bừa đâu nhé, bởi vì trong mấy tháng đi du lịch cùng người khổng lồ Sơn Phong, bọn cậu đã tiếp xúc với những người khổng lồ khác, tay nghề nấu nướng của bọn họ đều rất bình thường. Thế nên những món ăn mà bọn họ cung cấp như lẩu tự sôi, mì tôm các loại… cũng trở thành mặt hàng bán chạy như tôm tươi. Tuy thế giới này có tài nguyên vô cùng phong phú, nhưng tiến trình văn minh thì lại chẳng nhanh chút nào.

 

Viêm Liệt cảm thán nói: “Xem ra chủng tộc của các cậu, tuy hy sinh về mặt thể hình, nhưng lại có được bộ óc vô cùng thông minh.”

 

Nhưng Ôn Nhã ở bên cạnh lại không đồng tình: “Cái thể hình này rõ ràng là rất tuyệt mà.”

 

Trông cứ đáng yêu, dễ thương muốn xỉu luôn ấy chứ!

 

Cuối cùng, Chu Khởi dựa vào tay nghề nấu nướng siêu đỉnh của mình, lại thành công chào bán được một lượng lớn gia vị cho mấy con rồng…. Tất nhiên chỗ gia vị này là do anh độc quyền pha chế, chỉ cần lúc làm thịt nướng quết trực tiếp lên là được, không cần mấy con rồng phải tự mình pha trộn thêm gì nữa. Đơn giao dịch này lại giúp Đường Vũ An kiếm thêm được hơn 1 triệu điểm tích lũy.

 

Bởi vì món hàng giao dịch là gia vị, cần phải đổi từ chợ bán buôn, hơn nữa Đường Vũ An và Chu Khởi cũng không lợi dụng lỗ hổng ngôn ngữ để xóa bỏ phần chênh lệch lợi nhuận….

 

Dù sao thì Hệ thống thông minh cũng đã tỉnh lại rồi, cái hành vi lách luật kiểu này vẫn nên tiết chế lại một chút thì hơn, tránh để bị lật xe trong mương như lần trước. Thế nên là, cuối cùng Hệ thống cũng húp được tí nước canh rồi.

 

Ở lại chơi một ngày, Đường Vũ An và Chu Khởi chuẩn bị rời đi, trước khi đi, bọn cậu đã chi ra 1 triệu điểm tích lũy để đổi lấy 20 lít thuốc trị thương tặng cho Sí Diễm, để phòng ngừa những lúc cần thiết. Đúng vậy, là tặng chứ không phải là giao dịch đâu nhé.

 

Hệ thống không nhịn được mà nhảy ra: 【Không đổi lấy thứ gì sao?】

 

Đây chính là món đồ trị giá 1 triệu điểm tích lũy đấy! 1 triệu lận đó!

 

“Chúng tôi là bạn bè mà.” Đường Vũ An trả lời Hệ thống như vậy, mà câu nói này lọt vào tai Sí Diễm thì lại trở nên vô cùng cảm động.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Bạn tốt! Đợi con của tôi qua khỏi thời kỳ suy yếu, đến lúc đó tôi sẽ dẫn hai cậu đi chơi, còn có các tộc rồng khác nữa… chắc hẳn là bọn họ cũng cần sự giúp đỡ của các cậu.”

 

“Các tộc rồng khác sao?” Đường Vũ An tò mò hỏi, “Ngoài Hỏa Long ra, còn có các loài rồng nào khác nữa sao?”

 

“Tất nhiên rồi.” Sí Diễm giải thích, “Gần chỗ chúng tôi nhất là tộc Hải Long, bọn họ sống ở dưới biển, thuộc hệ Thủy.”

 

Điều này cũng có nghĩa là, đối với bọn họ thì chắc là ngọn lửa của Hồng Ngọc sẽ không có tác dụng lớn lắm. Nếu như tộc Hải Long chịu hợp tác, thì Thuật Quang Dũ và thuốc trị thương của Đường Vũ An chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi cho mà xem. Nhưng mà tam thời thì mấy con Hỏa Long này không thể rời đi được, nên không có cách nào dẫn bọn cậu đi tìm tộc Hải Long.

 

“Không sao đâu, vậy thì đợi các ngài rảnh rỗi rồi tính sau.”

 

Đường Vũ An cũng chẳng vội vàng gì, đợi cày đủ điểm tích lũy xong, chắc là cậu và anh Tiểu Khởi sẽ quay về thế giới cũ. Tốc độ thời gian giữa thế giới cũ và vị diện Người Khổng Lồ là 1:30, ở bên kia vài ngày thì bên này đã trôi qua mấy tháng rồi. Đối với bọn cậu mà nói, thực ra cũng chẳng mất bao lâu cả.

 

“Vậy bọn tôi đi trước nhé, lần sau lại đến thăm mọi người!”

 

Đối với lời từ biệt của Đường Vũ An và Chu Khởi, nhóc rồng con vô cùng không nỡ, ngoài việc bọn họ là những người bạn hiếm hoi của nó ra, thì còn là bởi vì…. Hồng Ngọc cũng sắp phải đi theo Đường Vũ An rồi!

 

Mặc dù Hồng Ngọc muốn vượt qua thời kỳ ấu thơ và trưởng thành thì cần một lượng lớn linh năng hệ Hỏa, nhưng đối với Tiểu Phượng Hoàng mà nói, cứ ở lì một chỗ mãi thực sự là quá nhàm chán.

 

Nó muốn ra ngoài chơi cơ! Nó còn muốn gặp Vượng Tài và Ngân Tệ, muốn gặp Nguyên Bảo và Trân Châu Đen nữa! Do đặc thù của tộc địa Hỏa Long, nên mấy con thú cưng kia không đi theo được, phải ở lại thế giới cũ bầu bạn với Đường Ngữ Hinh.

 

Nhóc rồng con bịn rịn không rời, đối với con rồng non mới sinh này mà nói, có lẽ Hồng Ngọc còn là sự tồn tại thân thiết, đáng tin cậy hơn cả cha mẹ của nó nữa. Bởi lẽ ngọn lửa của cha nó chỉ làm tình trạng suy yếu của nó thêm trầm trọng, còn mẹ của nó lúc nó sinh ra thì vẫn đang trên đường trở về. Tuy tính tình của Hồng Ngọc không được tốt cho lắm, thỉnh thoảng lại chê nó phiền phức chẳng thèm để ý, nhưng đối với nhóc rồng con, người bạn nhỏ này thực sự đáng tin cậy hơn cha mẹ nó nhiều lắm. Nó thật sự không chịu nổi cảnh chia ly như thế này…

 

“Tiểu An ơi, ta có thể đi cùng các người được không?” Nhóc rồng con mở to đôi mắt sáng long lanh hỏi.

 

Đường Vũ An: 0.0

 

“Không được đâu nhóc ơi, chỉ có khế ước đồng bạn của anh mới có thể sử dụng căn nhà nhỏ này để đi đến nơi khác được thôi.”

 

Về chức năng truyền tống của căn nhà nhỏ này thì mấy con rồng lớn đều đã biết cả rồi.

 

“Hơn nữa em vẫn chưa qua khỏi thời kỳ suy yếu mà, chưa thể rời khỏi lãnh địa của tộc Hỏa Long được đâu nhỉ?” Đường Vũ An nhìn về phía Viêm Liệt và Ôn Nhã.

 

Vợ chồng Hỏa Long vội vàng gật đầu xác nhận.

 

“Vậy đợi ta qua khỏi thời kỳ suy yếu là được rồi đúng không?” Nhóc rồng con đáng thương nói, “Ta muốn đi theo mọi người, ta không muốn xa cục cưng Hồng Ngọc đâu….”

 

Đường Vũ An không nhịn được mà nhìn về phía Tiểu Phượng Hoàng. Con chim nhỏ màu đỏ nghiêng đầu liếc nhìn nhóc rồng con một cái, rồi kêu chiêm chiếp mấy tiếng.

 

Nhóc rồng con lập tức không phục nói: “Ta mới không phải là trẻ con nhé, ta lớn hơn cục cưng quá trời luôn nè!”

 

Nếu xét về kích thước thì đúng là nhóc rồng con to hơn Hồng Ngọc thật, nhưng đối với mấy loài trường sinh mà nói, chút ưu thế về tuổi tác của Tiểu Phượng Hoàng cũng chẳng đáng kể là bao. Tiểu Phượng Hoàng lập tức xù lông không vui, nó cắn lấy ống tay áo của Đường Vũ An, giục cậu mau chóng rời đi.

 

Đường Vũ An nhìn nhóc rồng con đang có cảm giác sắp vỡ vụn đến nơi, cậu thử đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa xoa lên cái sừng rồng của nó.

 

“Đợi em lớn thêm chút nữa, đợi ba mẹ em đồng ý rồi chúng ta lại cùng nhau đi chơi nhé.”

 

Đường Vũ An cũng không hoàn toàn đồng ý với nhóc rồng con, dù sao thì ba mẹ nó còn đang đứng nhìn bên cạnh kia kìa, cậu không muốn gây ra hiểu lầm gì đâu.

 

“Vậy được rồi.”

 

Nhóc rồng con ỉu xìu nói, sau đó lại dùng râu rồng chọc nhẹ vào người Tiểu Phượng Hoàng một cái.

 

“Hồng Ngọc cục cưng, nhớ về sớm nhé.”

 

“Chiêm chiếp!”

 

Hết chương 322.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Hệ thống: Có một con rồng muốn làm thú cưng cho cậu ta, thế mà cậu ta còn không thèm nhận [Mặt hề].

 

Chương 322: Có Thể Đi Cùng Không?

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên