Chương 323: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 33)

Chương 323: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 33)

 

Khi Hứa Hạ Hạ theo dõi động tĩnh của Hiên Viên, cô ta không hề tránh mặt anh. Anh nhìn Hiên Viên vượt qua từng phó bản, từ trên người boss thu được những manh mối tưởng chừng như đúng mà không phải.

 

【Hỡi chàng hoàng tử dũng cảm, hãy đi ngược lại đám đông, giải cứu nàng công chúa bị ác long bắt cóc!】

 

【Trái tim nàng công chúa tan nát, nàng đang chờ đợi hoàng tử của mình đến cứu nàng ra khỏi tay con ác long mưu mô hiểm độc.】

 

Lộ Hành Chi không hề nghĩ rằng “công chúa” được viết trên tờ giấy là chỉ mình. Trong lòng Hứa Hạ Hạ, anh hẳn phải là con ác long đó.

 

“Đúng vậy, tao mới là công chúa!” Như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, Hứa Hạ Hạ đột nhiên hung hăng trừng mắt nhìn anh.

 

Lộ Hành Chi cười, “Nói vậy, tôi là ác long à?”

 

Anh cử động cánh tay, cho Hứa Hạ Hạ xem đôi tay bị trói vào ghế của mình.

 

“Ha ha, không phải sao? Kiếp trước mày cố ý chọc giận tao, để tao tông vào mày!”

 

“Nếu không phải vì mày, tao đã sớm kết hôn với tổng tài rồi!”

 

“Đừng giả vờ nữa, tao biết mày nhớ chuyện kiếp trước — không, thế giới này đã khởi động lại không chỉ một lần, kiếp trước mày làm vậy, chắc chắn là còn nhớ những chuyện xảy ra trong các vòng luân hồi khác.”

 

“Tao nói mày là ác long, có sai không?!”

 

Hứa Hạ Hạ nhìn chằm chằm vào quần áo của anh.

 

Khi bị bắt đi, trên người anh vẫn mặc bộ vest thường mặc khi đi làm.

 

“Mày đã cướp mất vị trí của tao, vị trí trợ lý lẽ ra phải là của tao.”

 

“Mày ghen tị vì tao có thể được tổng tài yêu, cho nên kiếp này mày đã trộm đi vị trí trợ lý của tao.”

 

Lộ Hành Chi chú ý thấy, cô ta luôn nói là “tổng tài”, chứ không phải là cách gọi thân mật hơn như “Hiên Viên” hay “Tung Hoành”.

 

Tên.

 

Trong những vòng luân hồi trước, Hiên Viên đã quên mất tên của mình, mãi đến kiếp này mới nhớ lại.

 

Tên có tác dụng đặc biệt gì sao?

 

Anh nheo mắt lại, giọng điệu mang theo một chút chế nhạo, “Lẽ ra là của cô? Chưa chắc đâu nhỉ? Cô cũng không phải là nữ chính của cậu ấy.”

 

“Sao lại không phải? Anh ấy là do tao tạo ra, dĩ nhiên phải là của tao!”

 

Hứa Hạ Hạ cười lạnh một tiếng, không thèm che giấu nữa, “Mày sớm đã biết rồi phải không? Đây là một thế giới tiểu thuyết?”

 

“Đúng vậy, tao chính là tác giả của bộ tiểu thuyết này, là Đấng Sáng Thế của chúng mày.”

 

“Cho nên tao nói chúng mày là của tao, như vậy có vấn đề gì không?”

 

Ngón tay của Hứa Hạ Hạ khẽ điểm vào hư không, trên bãi cỏ được bài trí như một lễ cưới, liền nở ra những đóa hoa nhỏ.

 

“Dung mạo của anh ấy, tính cách của anh ấy, năng lực của anh ấy, tên của anh ấy… Nếu tao ban cho anh ấy, anh ấy sẽ có, nếu tao không cho, anh ấy sẽ không có.”

 

“Luân hồi lâu như vậy, mày thử nghĩ xem, mày có biết tên của anh ấy không?”

 

Mi mắt của Lộ Hành Chi khẽ giật giật.

 

Trong mắt anh, ảo cảnh chồng lên hiện thực.

 

Anh có thể nhìn thấy lớp đất cứng lạnh lẽo của mùa đông, nhìn thấy lớp đất màu nâu lộ ra dưới lớp cỏ khô, cũng có thể nhìn thấy từng cụm hoa nhỏ và cỏ xanh mềm mại mọc lên trên lớp đất mềm ẩm ướt.

 

Hứa Hạ Hạ đang nói dối.

 

Cô ta không phải là Đấng Sáng Thế, ít nhất thì không phải là Đấng Sáng Thế của thế giới này. Cô ta chỉ dùng ảo cảnh để lừa dối chính mình, cũng lừa dối tất cả mọi người. Nhưng bộ não con người là một thứ rất kỳ diệu, khi bộ não cho rằng mình đã chết, cho dù cơ thể không bị thương tích chí mạng, người đó cũng sẽ chết theo.

 

Phó bản trò chơi vô hạn là giả, nhưng cái chết và thương tích lại là thật.

 

Hiên Viên…

 

Lộ Hành Chi lặng lẽ thử dùng các thủ đoạn khác nhau để can thiệp vào phó bản. Nhưng mà, muốn can thiệp mà không kinh động đến Hứa Hạ Hạ thì có thể nói là khó hơn lên trời.

 

Trong một lần thử nghiệm, anh đã bị Hứa Hạ Hạ phát hiện, thế là anh bị tước đoạt khả năng sử dụng dị năng hệ Phong trong không gian này. Hứa Hạ Hạ có quyền kiểm soát tuyệt đối không gian này, có phần giống với dị năng “sa bàn” của Hiên Viên.

 

Có thể thấy, tuy Hứa Hạ Hạ tuy không phải là Đấng Sáng Thế của thế giới này, nhưng có lẽ thực sự có quan hệ gì đó với Hiên Viên.

 

Dị năng nhìn thấu ảo giác của anh vẫn còn sử dụng được, nhưng lại không giúp ích gì nhiều cho tình hình hiện tại.

 

Cho đến phó bản Phật Đà Cực Ác, vào khoảnh khắc bước vào luân hồi, mọi chuyện đã có một chút chuyển biến.

 

Lộ Hành Chi nhìn thấy trong thế giới thực xuất hiện sự biến dạng méo mó kỳ lạ, mà Hứa Hạ Hạ lại không hề hay biết.

 

Nếu có thể chạm vào được thì tốt rồi.

 

Vào khoảnh khắc ý nghĩ này xuất hiện, anh cảm thấy vóc dáng của mình đột nhiên cao lên. Không, không phải vóc dáng của anh cao lên, mà là góc nhìn đột nhiên được nâng cao.

 

Linh hồn của anh ở một góc nhìn trên cao, nhìn xuống cơ thể của mình. Giây tiếp theo, cơ thể anh dịch chuyển tức thời đến gần chỗ méo mó đó.

 

Dị năng hệ không gian.

 

Anh chợt nhớ đến cánh cửa lớn bị mình đẩy ngã khi xông vào mật thất của Trần Kiêu. Cánh cửa đó dễ dàng ngã xuống, kiểm tra sau đó phát hiện những vết cắt nhỏ của lưỡi đao gió, Cơ quan Đặc Biệt liền xác định rằng lúc đó anh đã dùng lưỡi đao gió trong cơn thịnh nộ.

 

Nhưng nghĩ kỹ lại thì, dường như lực của lưỡi đao gió đó không đủ để trực tiếp phá tung cánh cửa lớn. Nhưng lúc đó anh đang trong cơn thịnh nộ, cũng không nghĩ nhiều.

 

Sau đó, Cơ quan Đặc Biệt đã kiểm tra dị năng cho anh, bọn họ cũng từng nghi ngờ rằng ngoài dị năng hệ Phong ra, anh còn có các dị năng khác. Anh cứ ngỡ dị năng không được kiểm tra ra này là dị năng nhìn thấu ảo cảnh.

 

Nhưng sự thực ra là dị năng hệ không gian?

 

Anh không kịp nghĩ nhiều nữa, bởi vì không gian méo mó đó đã hút linh hồn anh vào trong phó bản rồi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

………

 

Áo đen thêu chỉ vàng, tóc đen như mực.

 

Trước mắt anh là Hiên Viên trong trang phục đế vương.

 

Đây là thế giới nào?

 

Linh hồn anh bị giam cầm trong cơ thể của thế giới này, chỉ có thể di chuyển theo bản thân của thế giới này.

 

Ở thế giới này, anh là một hòa thượng.

 

Còn Hiên Viên là hoàng đế của thế giới này.

 

Đây là ảo cảnh?

 

Hẳn là ảo cảnh.

 

Nếu là một thế giới nào đó trong bảy mươi lần luân hồi, anh không thể không có ký ức được.

 

Thế giới này được chia thành yêu tộc và nhân tộc, nhân tộc và yêu tộc đại chiến, sinh linh đồ thán. Sau đó, nhà Hiên Viên xuất hiện một kỳ lân tử, bẩm sinh có đôi mắt vàng, dung mạo tuyệt thế, dùng vũ lực tuyệt đối để thống nhất thiên hạ, tiêu diệt các thế lực chống đối rồi đăng cơ lên làm hoàng đế.

 

Hiện nay, quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc vẫn căng thẳng, nhưng nhìn chung thì vẫn trong tầm kiểm soát.

 

Anh là một hòa thượng, tu hành trong chùa, thứ hạng rất cao, cũng có uy tín trong dân chúng.

 

Còn tiếng tăm của Hiên Viên thì ngược lại với anh, nổi tiếng là bạo ngược.

 

Nhưng Hiên Viên là một bạo quân, chứ không phải là một hôn quân, dưới sự cai trị của cậu ấy, bá tánh an cư lạc nghiệp, kinh tế ngày càng phát triển, ngược lại thiên hạ rất thái bình.

 

Cho nên Hiên Viên dù mang tiếng là bạo quân khắp thiên hạ, cũng không nghe có ai giương cờ tạo phản.

 

Nhưng mà, dù sao thì Hiên Viên cũng là một bạo quân, người ta đồn rằng cậu ấy hỉ nộ vô thường, thích dùng trọng hình, vì thế, khi một ngày nọ Hiên Viên đến chùa, tỏ ra có hứng thú với anh, mọi người đều kinh ngạc. Sự hứng thú của Hiên Viên đối với anh đến vô cùng khó hiểu, chỉ vì khi Hiên Viên loạng choạng, anh đã đỡ cậu ấy một tay.

 

Sau đó, Hiên Viên vẫn luôn đến tìm anh.

 

Tiếp xúc lâu ngày, anh phát hiện Hiên Viên không phải là một bạo quân như trong truyền thuyết. Tuy Hiên Viên thích dùng trọng hình, giết người như ngóe, nhưng những người cậu ấy giết đều là kẻ đáng giết.

 

Loạn thế phải dùng trọng pháp, nếu thủ đoạn của Hiên Viên quá mềm mỏng, căn bản không thể trấn áp được thiên hạ này.

 

Họ có nhiều lý luận và chủ trương giống nhau, sở thích cũng có nhiều điểm tương đồng, rất nhanh sau đó đã trở thành tri kỷ không gì không nói cho nhau nghe.

 

Thậm chí cả chính sách thiên hạ Hiên Viên cũng sẽ bàn bạc với anh, lời nói cử chỉ đối với anh vừa thân mật vừa tôn trọng.

 

Hôm nay, họ lại có bất đồng về chính sách mới. Hiên Viên muốn khuyến khích nhân tộc và yêu tộc thông thương.

 

“Không thể nào.” Anh lạnh lùng nói, “Không phải tộc ta, ắt có lòng dạ khác, yêu tộc bạo ngược, máu lạnh, nhân yêu thông thương chỉ mang lại bạo loạn cho nhân tộc.”

 

Anh phất tay áo bỏ đi.

 

Kiếp này, cha mẹ và em trai của anh đã chết trong miệng yêu tộc, anh may mắn thoát nạn, được phương trượng nhặt về nuôi trong chùa. Mỗi khi nhắm mắt lại là anh sẽ nhớ lại cảnh cha mẹ và em trai bị yêu tộc cắn xé da thịt, ăn sống nuốt tươi.

 

Mẹ anh bị ăn chỉ còn lại một cái đầu, nửa lồng ngực, một cánh tay, nhưng bà vẫn còn sống.

 

Anh và yêu tộc, không đội trời chung.

 

Ngay cả phương trượng cũng nói anh sát khí quá nặng, những năm gần đây đã lấy đi Phá Giới Đao của anh, thay vào đó để anh lần chuỗi hạt, chép kinh Phật dưỡng tính.

 

Lúc này Hiên Viên lại nói, muốn mở cửa cho nhân yêu thông thương, anh sao có thể không tức giận. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Hiên Viên đang nhìn vào lưng mình.

 

Đến đêm, anh nghĩ lại chuyện ban ngày, trong lòng liền sinh ra áy náy. Bệ hạ chưa bao giờ nổi giận với anh, nói về việc nhân yêu thông thương cũng có lý có lẽ, là do anh phản ứng thái quá, do anh thất lễ.

 

Anh âm thầm thở dài, ngồi dậy, khoác áo bước ra ngoài dưới ánh trăng.

 

Giờ này, bệ hạ vẫn chưa ngủ.

 

Anh đứng dậy đi về phía phòng của Hiên Viên. Hiên Viên thường đến đây, ở một mình một viện, anh đến thư phòng, nhưng không thấy Hiên Viên đâu, nghe nói ở suối nước nóng có tiếng động, anh liền đi về phía đó.

 

Trên đường đi, anh không gặp bất kỳ một thị vệ nào.

 

Bệ hạ đối với sự an toàn của mình cũng quá lơ là rồi.

 

Anh âm thầm nhíu mày.

 

Đến gần suối nước nóng, hơi nước nhàn nhạt bốc lên.

 

Anh nghe thấy có tiếng nước khẽ động.

 

Xem ra Hiên Viên đang ở trong đó.

 

Anh muốn để thị vệ báo một tiếng, lại thấy xung quanh không có một thị vệ nào. Đang lúc nghi hoặc, bỗng anh nghe thấy từ trong suối nước nóng truyền đến một tiếng rên đau đớn.

 

Là tiếng của bệ hạ!

 

Ngài ấy gặp nguy hiểm!

 

Lộ Hành Chi không kịp nghĩ nhiều, khẽ điểm nhẹ chân xuống đất, thân hình liền như chim én lướt về phía suối nước nóng.

 

Vào khoảnh khắc xuyên qua làn sương, anh đã sững sờ tại chỗ.

 

Anh nhìn thấy một con rồng đen khổng lồ cuộn mình trong suối nước nóng, lớp vảy rồng đen như ngọc thạch, dưới ánh trăng lấp lánh ánh vàng nhàn nhạt.

 

Đôi mắt của con rồng lấp lánh như ánh mặt trời.

 

… Bệ hạ?

 

Hết chương 323.

 

Chương 323: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 33)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên