Chương 323: Tính Năng Mới!
Tại tiệm tạp hóa Rừng Thiên Tầng.
Đường Vũ An và Chu Khởi xuất hiện trên trận pháp truyền tống, Tiểu Phượng Hoàng bay lượn xung quanh bọn cậu, miệng cứ kêu chiêm chiếp liên hồi, trông có vẻ phấn khích lắm. Không khí trong lành từ ngoài cửa sổ tràn vào, mang theo cảm giác mát mẻ dễ chịu, thoải mái hơn môi trường đầy dung nham dưới lòng đất rất nhiều. Chỉ là, không biết tại sao trong nhà lại tối om om, chẳng có chút ánh nắng nào lọt vào cả.
Theo lý mà nói thì ở vị diện này bây giờ phải là ban ngày chứ, ánh sáng không thể nào ảm đạm như thế này được…. Đường Vũ An đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, tầm mắt vốn đang nhìn thẳng, bất giác lại phải ngước lên cao. Chỉ thấy người khổng lồ Sơn Phong và bạn gái của anh ta là Sa Sa đang cùng nhau ngồi xổm bên ngoài ngôi nhà nhỏ, mòn mỏi nhìn chằm chằm vào ngôi nhà của bọn cậu…. Mặc dù tiệm tạp hóa Rừng Thiên Tầng đang ở trạng thái đóng cửa, nhưng hiệu quả tàng hình của màn chắn bảo vệ lại chẳng có tác dụng gì với người khổng lồ cả.
“Không biết đến bao giờ thì hai nhóc con kia mới về nhỉ?” Giọng nói của Sa Sa vang lên.
“Anh cũng không biết nữa, cũng chẳng nghe họ nói gì cả.”
“Em muốn ăn lẩu, thịt nướng, kẹo, sô cô la….” Sa Sa trưng ra vẻ mặt đầy ai oán.
Sơn Phong cũng không kìm được mà nuốt nước miếng.
“Đừng nói nữa đừng nói nữa, em nói làm bụng anh cũng đói meo luôn rồi đây này.”
Rõ ràng là hai nhóc con kia mới đi có ba tháng, đối với bọn họ trước đây thì khoảng thời gian này đâu có dài, vậy mà bây giờ bọn họ lại cảm thấy một ngày dài tựa như cả năm vậy. Nhất là sau khi số thức ăn đổi được đã bị chén sạch sành sanh, vị giác của bọn họ đã được nuôi cho sành ăn rồi, trước kia bọn họ cũng chẳng thấy đồ ăn mình làm khó nuốt đến thế, nhưng bây giờ thì đúng là nuốt không trôi thật.
Nghe cuộc đối thoại của hai người khổng lồ, Đường Vũ An và Chu Khởi không nhịn được mà nhìn nhau một cái, cả hai đều nhìn thấy ý cười trong mắt đối phương. Tiếp đó, bọn cậu cùng nhau đẩy cửa bước ra.
“Anh Sơn Phong, chị Sa Sa, lâu rồi không gặp!” Đường Vũ An cất tiếng chào hỏi hai người khổng lồ.
Hai người khổng lồ ngớ người ra một lúc, sau đó vô cùng ăn ý mà nhéo đối phương một cái: “Ui da đau! Không phải là đang nằm mơ rồi!”
“Tiểu An! Tiểu Khởi! Thật sự là hai đứa đã về rồi!” Sơn Phong và Sa Sa reo hò ầm ĩ.
Tiếng reo hò của bọn họ quả thực là làm rung chuyển cả núi rừng, cũng may là Đường Vũ An và Chu Khởi vẫn chưa bước ra khỏi màn chắn bảo vệ, nên không bị ảnh hưởng gì.
“Lần này các em có mang đồ ăn ngon đến không?” Rất nhanh sau đó, Sơn Phong đã bình tĩnh lại một chút, lên tiếng hỏi thăm.
Sa Sa cũng hùa theo: “Đúng rồi, chị đã gom được rất nhiều lá cây Tử Thiên Tầng đấy, các em còn thu mua nữa không?”
“Có, có chứ ạ.” Đường Vũ An vội vàng gật đầu lia lịa.
Mỗi chiếc lá Tử Thiên Tầng có giá tận 100 điểm tích lũy lận, hơn nữa bây giờ bọn cậu đang phải đối phó với đám biến dị chủng, phải nói là nhu cầu về lá Tử Thiên Tầng tăng đột biến luôn. Dùng đống lá này làm hàng hóa giao dịch thì đúng là quá hợp lý rồi còn gì.
Cuối cùng, Đường Vũ An dùng lẩu tự sôi, sủi cảo đông lạnh, bánh bao đông lạnh cùng đủ loại đồ ăn vặt cỡ lớn nhất, đổi lấy một vạn chiếc lá Tử Thiên Tầng của Sơn Phong và Sa Sa. Những chiếc lá này được xếp ngay ngắn trong bao tải, đều là do Sa Sa cẩn thận thu gom lại.
Đường Vũ An cất lá cây vào Kho Hàng Tùy Thân, định bụng sẽ để robot giúp việc nghiền thành bột rồi mới mang về thế giới cũ, chênh lệch thời gian giữa hai thế giới rất lớn, vừa hay có thể tận dụng điểm này để tranh thủ thời gian.
“Chiêm chiếp chiêm chiếp —”
Hồng Ngọc vui vẻ bay lượn trong Rừng Thiên Tầng, ở trong thế giới dưới lòng đất đầy dung nham suốt ba tháng trời, đúng là làm nó bí bách muốn chết. Thấy nó chưa chịu dừng lại ngay, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng không lập tức rời đi, mà ở lại trò chuyện với hai vị khách hàng lớn, thắt chặt tình cảm thêm một chút, tiện thể xem bọn họ còn có nhu cầu gì mới nữa hay không.
Mặc dù người khổng lồ không giàu nứt đố đổ vách như Long tộc nhà có quặng mỏ, nhưng mỗi lần giao dịch cũng mang lại cho bọn cậu cả mấy trăm nghìn điểm tích lũy, cũng được coi là nguồn khách hàng vô cùng chất lượng rồi. Cuối cùng, bọn cậu cũng chốt được mấy đơn hàng mới thật.
Vì Sa Sa đã tha thứ cho Sơn Phong nên anh ta quyết định sẽ ở lại Rừng Thiên Tầng sinh sống, thế nên cần phải chuẩn bị một lô vật dụng sinh hoạt mới. Giờ Đường Vũ An và Chu Khởi đã đến đây rồi, cứ thế mà sắp xếp cho anh ta mấy món đồ dùng hàng ngày tiện lợi thôi. Mà Sa Sa đối với mấy món đồ dùng hàng ngày này cũng tò mò lắm, hoàn toàn không có sức kháng cự, rất nhanh sau đó cậu đã hoàn thành mọi giao dịch với bọn họ. Thế là, trong tài khoản của Đường Vũ An lại có thêm cả triệu điểm tích lũy.
Đối với những việc như thế này Hệ thống đã tê liệt cảm xúc rồi, nó cũng chẳng buồn nhảy ra tìm cảm giác tồn tại nữa. Đằng nào thì lần này ký chủ cũng dùng hiện vật để giao dịch với người khổng lồ, chứ không phải tùy tiện nói hai câu là cuỗm được điểm về tay. Điều này cũng có nghĩa là, nó cũng có phần lãi!
Bọn họ ở lại Rừng Thiên Tầng cả buổi sáng, đến giữa trưa thì Tiểu Phượng Hoàng lại bắt đầu thấy chán rồi. Do hiệu quả đuổi côn trùng của Rừng Thiên Tầng, vậy nên trong khu rừng này chẳng có lấy một con sâu bọ nào, mặc dù côn trùng thì phiền thật đấy, nhưng không có đám côn trùng này làm thức ăn thì cũng chẳng có động vật nhỏ nào sống nổi.
Cánh rừng này ngoài cây Tử Thiên Tầng ra thì gần như chẳng có loại thực vật nào khác, giống y hệt như rừng Lam Hồ trước kia, chỉ là, tài nguyên ở thế giới này phong phú hơn, trong môi trường cũng chứa linh năng nồng đậm hơn, vậy nên Rừng Thiên Tầng không gặp phải tình trạng suy dinh dưỡng.
Tất nhiên là có vết xe đổ rồi, lại xét thấy tầm quan trọng của Rừng Thiên Tầng, cho nên Chu Khởi cảm thấy sau này vẫn nên chú ý nhiều hơn đến những nguy cơ tiềm ẩn ở phương diện này. Vừa hay, sau này Sơn Phong và Sa Sa đều sống ở Rừng Thiên Tầng, vậy nên Đường Vũ An bèn nhờ bọn họ trông coi giúp. Vốn dĩ cậu định trả thù lao, nhưng kết quả Sơn Phong lại từ chối.
“Nếu hai đứa thật sự muốn báo đáp bọn anh, thế thì cứ hai tháng lại đến giao dịch với bọn anh một lần đi.” Sơn Phong tội nghiệp nói, “Cố định thời gian ấy, đừng để bọn anh phải chờ lâu như vậy nữa.”
Đường Vũ An và Chu Khởi bèn bàn bạc với nhau. Hiện tại tốc độ thời gian ở vị diện này so với thế giới hoang tàn là 10:1, hai tháng một lần, tức là 6 ngày giao dịch một lần. Thời gian này không tính là quá ngắn, nhưng nếu bọn cậu quay về thế giới cũ thì có nghĩa là cứ hai ngày lại phải chạy sang vị diện này một chuyến, bọn cậu cũng không dám đảm bảo lần nào cũng rảnh rỗi….
【Bảng tin nhắn (Chat riêng bạn bè).】
【Đông Thổ Đại Đường: Hay là chúng ta chỉ định một người qua đây thực hiện giao dịch nhỉ?】
【Cháo Đẹp Trai: Anh cảm thấy không có ứng cử viên nào đặc biệt phù hợp với yêu cầu cả.】
Ở thế giới hoang tàn, người bọn cậu tin tưởng nhất chắc chắn là ông Lý, nhưng tuổi ông đã cao rồi, làm thế chẳng khác nào đẩy nhanh quá trình lão hóa của ông cả. Hơn nữa, cũng không phải ai cũng có gan đi giao dịch với người khổng lồ đâu.
Chu Khởi suy tư một lát, bỗng nhiên nhìn về phía hai người khổng lồ, anh gõ chữ trong khung chat bạn bè.
【Cháo Đẹp Trai: Chúng ta có thể tuyển dụng Sơn Phong làm nhân viên được không?】
Đã có thể tuyển nhân viên ở thế giới cũ, thì về lý thuyết, ở thế giới người khổng lồ này cũng có thể chứ nhỉ? Người khổng lồ giao dịch với nhau, dù là về mặt giao tiếp hay độ an toàn gì cũng đều mạnh hơn họ nhiều. Hơn nữa, họ cũng không cần Sơn Phong đi phát triển thêm khách hàng, chỉ cần giao dịch với Sa Sa, giúp họ kiếm được số điểm tích lũy khổng lồ về tay là được rồi. Mà hai người bọn họ cũng có thể nhận được vật tư phong phú bất cứ lúc nào, không cần phải mòn mỏi chờ đợi bọn cậu đến giao dịch nữa.
Khi nào Đường Vũ An cần điểm tích lũy thì chạy sang vị diện này một chuyến để thanh toán, chẳng phải là tiện lợi hơn rất nhiều hay sao?
【Đông Thổ Đại Đường: Chúng ta đã xây dựng điểm truyền tống ở mấy nơi người khổng lồ khác sinh sống rồi, Sơn Phong đi giao dịch cũng tiện lắm đó!】
Người khổng lồ thích sống rải rác, ngoại trừ bạn đời và người thân ra thì rất ít khi sống cùng nhau, như vậy giao lưu rất bất tiện, nhưng có trận pháp truyền tống thì mọi chuyện lại khác.
Lúc này, bảng thông báo của Hệ thống bỗng hiện lên.
【Xin lưu ý: Người khổng lồ sử dụng trận pháp truyền tống cần phải khấu trừ thêm điểm tích lũy.】
Đường Vũ An ngẩn người, cuối cùng không nhịn được mà chạy vào trong nhà nhỏ, bất mãn lên tiếng: “Không phải tao đã tốn điểm mở khóa sử dụng vĩnh viễn rồi à? Tại sao còn phải thu thêm phí nữa?”
Trước kia cũng đâu có ai từng tuyển dụng người khổng lồ làm nhân viên đâu chứ!
【Người khổng lồ ở vị diện này có thể chất cấm ma, cần phải thông qua phương thức đặc biệt mới có thể truyền tống thành công được.】
Lúc này Đường Vũ An mới nhớ tới đặc tính của người khổng lồ. Đúng là như vậy thật, tất cả linh năng khi đến gần người khổng lồ đều bị vô hiệu hóa, bọn cậu cũng chỉ có dùng đạo cụ đặc biệt mới đối phó được với người khổng lồ.
“Vậy một lần tốn bao nhiêu điểm?”
【2000 điểm.】
Đường Vũ An bĩu môi, nhưng vẫn miễn cưỡng chấp nhận.
Dù sao thì cậu cũng chỉ định tuyển dụng một mình Sơn Phong làm nhân viên người khổng lồ thôi, chỉ cần anh chàng đó đừng có chạy sô chăm chỉ quá thì chắc điểm tích lũy vẫn đủ dùng.
Cậu giải thích tình hình với Chu Khởi vừa cùng bước vào ngôi nhà nhỏ với mình, Chu Khởi gật đầu nói: “Vậy bây giờ chỉ còn lại một vấn đề nữa thôi.”
“Vấn đề gì hả anh?”
“Lương của Sơn Phong sẽ phát như thế nào?”
Trước đây các nhân viên khác đều được phát nhiệm vụ tân thủ trong tháng đầu tiên, mỗi lần hoàn thành một giao dịch có lãi là được 1 điểm, đợi đến cuối tháng mới phát tiền lương hoa hồng.
Nhưng với Sơn Phong thì chắc chắn là không phù hợp với mô hình này rồi.
Đường Vũ An gãi đầu, nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: “Hệ thống, mày có gợi ý gì không?”
【Cấp bậc của ký chủ sắp đạt đến Level 32 rồi.】
Đường Vũ An chớp chớp mắt nghi hoặc: “Rồi sao nữa?”
【Đợi đến Level 32, có lẽ sẽ có giải pháp phù hợp hơn đấy.】
Hệ thống không nói rõ ràng, nhưng mắt Đường Vũ An lại sáng lên: “Có phải lên cấp 32 là có thể mở khóa tính năng mới không?”
Đối mặt với câu hỏi của cậu, Hệ thống vẫn giữ im lặng.
Đường Vũ An cũng chẳng để bụng, dù sao thì cậu cũng đã ở rất, rất gần Level 32 rồi, lên cấp xong tự nhiên sẽ hiểu ý của Hệ thống thôi. Thế là, bọn cậu tạm thời chưa tuyển dụng Sơn Phong vội, mà đi theo trận pháp truyền tống quay về vị diện gốc. Bọn cậu rời đi hai ngày, bên này mới trôi qua chưa đầy năm tiếng đồng hồ, nhưng đối với Đường Vũ An thì cũng đã hòm hòm rồi.
Đợi sau khi thanh toán xong điểm kinh nghiệm mà nhân viên kiếm được, cậu lại chạy về thế giới cũ một lần nữa. Bên này thời gian trôi qua còn ngắn hơn, mới có một tiếng rưỡi, nhưng cậu vốn dĩ cũng chỉ thiếu một cú hích nữa là đủ, thanh toán xong xuôi, thông báo của Hệ thống lập tức hiện ra.
【Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc Thương Nhân +1.】
【Cấp bậc Thương Nhân đạt Level 32, Cửa hàng thêm mới một số mặt hàng có thể đổi: Trứng vịt muối, lạp xưởng, rong biển, bánh trôi, máy sấy tóc, máy sưởi, vui lòng xem chi tiết tại “Chợ bán buôn”.】
【Ô Kho Hàng Tùy Thân +3, tổng số ô: 47, số ô có thể ủy quyền +1, số ô có thể ủy quyền hiện tại: 13.】
【Máy bán hàng tự động +1.】
【Thẻ giảm giá 20% ở chợ bán buôn +1.】
Đường Vũ An quét mắt qua từng dòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở dòng áp chót.
Oa! Máy bán hàng tự động kìa! Ánh mắt cậu bỗng chốc sáng rực lên.
Đường Vũ An vội vàng chọn nhận, sau đó lôi cái máy bán hàng tự động mới nhận được này ra. Bề ngoài của chiếc máy bán hàng tự động này vô cùng tối giản, là một khối hình hộp chữ nhật, ngoại trừ một bảng điều khiển ra thì chẳng có cái công tắc nào khác cả. Không giống như mấy cái máy bán hàng tự động cậu từng thấy trước kia, có tấm kính nhìn thấy hàng hóa bên trong, bên dưới còn thiết kế một cái khe lấy đồ nữa.
Đường Vũ An tò mò nhấn vào bảng điều khiển để xem xét. Đầu tiên, có thể điều chỉnh kích thước tổng thể của máy bán hàng tự động, cao nhất có thể lên đến 5 mét, đối với người khổng lồ thì có lẽ vẫn hơi thấp một chút, nhưng cũng đủ dùng rồi.
Khách hàng lần đầu tiên sử dụng cần phải đăng ký đăng nhập, sau này chỉ cần quét mặt là có thể vào tài khoản. Trong tài khoản có hiển thị số dư điểm tích lũy — Đúng vậy, khách hàng cần phải cung cấp hàng hóa giao dịch trước cho máy bán hàng tự động nhận diện thẩm định, sau đó nhận được điểm tích lũy, rồi mới dùng điểm tích lũy đó để mua những món hàng cần thiết trên máy bán hàng tự động.
Nếu số điểm lần này dùng không hết, còn có thể giữ lại để lần sau dùng tiếp nữa chứ!
Hết chương 323.
