Chương 325: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 35)
Từ nhỏ Lộ Hành Chi đã được nhặt về chùa, Phật pháp cao sâu, danh tiếng vang xa. Nhưng rất ít người biết, anh là đệ tử tục gia.
Anh không hiểu, “Phương trượng, thị phi thiện ác, vui buồn, giận giữ, sợ hãi, con đều đã nhìn thấu, tại sao không xuống tóc cho con?”
Phương trượng chỉ thở dài, “Chưa từng vào hồng trần, sao có thể nói là nhìn thấu hồng trần.”
Vì lẽ đó, anh đã hình dung ra rất nhiều tình huống có thể khiến mình phá giới, cũng như cách đối phó.
Nhưng tình cảnh này thì anh lại chưa từng ngờ tới.
Tướng mạo của anh thanh tú, dù có cạo hết tóc cũng không tổn hại gì đến dung mạo của anh, ngược lại còn tăng thêm mấy phần lạnh lùng, tựa như gió mát trăng thanh, như cây tùng dưới trăng, cũng không thiếu những nam nữ si tình ái mộ.
Nhưng những người đó chưa bao giờ làm tâm thần anh lay động dù chỉ nửa phần. Sao giờ đây, ngược lại hoang đường một đêm, có gió xuân vào mộng? Lẽ nào anh lại hoang dâm đến mức này, dục vọng dâng lên, là không phân biệt được đối phương là ai nữa?
Đuôi rồng trong mộng dường như vẫn còn quấn quanh eo, lớp vảy lạnh lẽo như ngọc thạch, áp vào y phục của anh. Y phục mỏng manh, hơi lạnh từ lớp vảy như muốn theo đó mà khắc vào xương máu.
Anh nhắm chặt mắt, không dám nghĩ tiếp, đoạn kinh văn “sắc tức thị không, không tức thị sắc” được anh tụng đi tụng lại, mực đen viết đầy tâm kinh lên trang sách, đến khi mở mắt ra nhìn, trên trang giấy ố vàng ấy, từng chữ từng câu đều viết rất rõ ràng, đó là hai chữ “Hiên Viên”.
…….
Năm nay anh hai mươi ba tuổi, có lẽ chính là lúc khí huyết sôi sục nhât.
Chắc chắn là vì tinh lực không có chỗ phát tiết, nên mới có giấc mộng xuân hoang đường như vậy.
Anh xin phương trượng Phá Giới Đao, luyện võ trong sân không kể ngày đêm, vung đao hết lần này đến lần khác, cho đến khi kiệt sức.
Phương trượng đến thăm anh, dưới hàng lông mày dài trắng như tuyết là đôi mắt đã trải qua tang thương thăng trầm, dường như đã nhìn thấu tất cả.
“Ngăn chặn không bằng khơi thông.”
Khơi thông?
Đương nhiên là anh biết, nhưng việc anh đang làm bây giờ, không phải là đang “khơi thông” sao? Có lẽ ý của phương trượng là, để anh đối diện trực tiếp với giấc mộng đó? Con người ai cũng có thất tình lục dục, anh chưa thành Phật, tự nhiên sẽ có dục vọng của người thường.
Anh trầm tư rất lâu, cho đến khi tiểu sa di đến nhắc nhở, anh mới thu Phá Giới Đao lại, đến tiền sảnh tụng kinh cho khách hành hương. Trong đại sảnh, hương đàn hương thoang thoảng, tiếng kinh Phật lượn lờ.
Sau khi tụng kinh xong, có một khách hành hương gọi anh lại. Trước mắt là một vị công tử, trông khoảng mười tám mười chín tuổi, mày mắt linh động tuấn tú, hai má vẫn còn nét bầu bĩnh của trẻ con, vẻ ngây thơ chưa mất, nhưng đã thấy được phong thái hơn người.
Vị tiểu công tử này chặn anh lại, nói muốn thỉnh giáo kinh Phật, nhưng khi anh giải thích, đôi mắt kia lại không ngừng nhìn lên mặt anh, bị anh cúi đầu bắt gặp ánh mắt đó, liền vội vàng cúi gằm mặt xuống, hai má ửng hồng.
Trong lòng anh đã hiểu rõ, thầm nghĩ, sau này phải tránh vị tiểu công tử này một chút.
Anh giảng kinh Phật xong, tiểu công tử còn muốn nói thêm gì đó với anh, nhưng đã không còn cớ, chỉ có thể lưu luyến nhìn theo bóng lưng của anh.
Khi đi qua góc rẽ, lại có một làn hương thoảng qua.
Anh nghiêng người tránh đi, người cô gái xinh đẹp kia liền thuận thế dựa vào tường, một thân y phục màu đỏ lựu, da trắng hơn tuyết, muôn vẻ phong tình.
“Đại sư.”
Đôi mắt đẹp của cô gái long lanh, muốn nói lại thôi, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra tâm ý của cô ta.
Lộ Hành Chi chỉ chắp tay trước ngực, giọng nói không chút gợn sóng, “Thí chủ.”
Cô gái tham lam nhìn vào mày mắt của anh, “Đại sư, ta rất ái mộ ngài, lần trước ta nói, ngài đã suy nghĩ thế nào rồi?”
“Thí chủ, bần tăng một lòng hướng Phật, đa tạ thí chủ đã hậu ái.”
Cô gái gượng cười, “Không sao, ngài có thể suy nghĩ thêm, ta có thể đợi.”
“Dù thí chủ có đợi bao lâu, câu trả lời của bần tăng cũng sẽ không thay đổi.” Giọng Lộ Hành Chi bình ổn, không hề có chút lưu luyến hay tiếc nuối gì, càng không nghe ra nửa phần khó xử hay không cam lòng. Anh từ chối đủ quả quyết, khiến người phụ nữ không thể tiếp tục tự lừa dối mình được nữa.
Cô ta cắn chặt môi dưới, không cam lòng nói, “Tại sao?”
“Bần tăng một lòng hướng Phật.”
Cô ta lắc đầu, “Đại sư, ta biết ngài vào chùa từ nhỏ, biết ngài vẫn luôn tu hành trong chùa, chưa từng nhập thế, chưa trải qua thất tình lục dục, thì làm sao có thể quyết tuyệt mà xác định con đường cho nửa đời sau của mình như vậy?”
“Hay chỉ đơn thuần là ngài không yêu ta?”
Móng tay xinh đẹp sơn hoa phượng tiên của cô ta nắm chặt vào lòng bàn tay, khó khăn nói, “Ngài chê ta từng là hoa khôi thanh lâu ư?”
“Ta là thanh quan nhi, chưa từng tiếp khách.”
“Có phải ngài chê ta bẩn không?”
Lộ Hành Chi lắc đầu, “Không.”
“Thân xác chẳng qua chỉ là túi da, chỉ có phẩm hạnh mới có thể định tính một con người.”
“Thanh lâu mà thí chủ ở, trong thời loạn lạc đã nấu cháo phát cho dân chúng, che chở cho những người tị nạn, thực sự là đại nghĩa. Linh hồn của các vị thuần khiết, phẩm hạnh cao thượng, so với những tên quan lại bụng phệ bóc lột dân chúng, còn sạch sẽ và xinh đẹp hơn nhiều.”
Hai má cô ta ửng hồng, được khẳng định nhân phẩm như vậy, lại có chút ngại ngùng.
Nhưng cô ta vẫn cố chấp hỏi, “Vậy là vì cớ gì?”
“Sau khi ngài cứu ta từ miệng yêu tộc, ta đã thề sẽ lấy thân báo đáp, nhưng nếu hành động của ta…”
Cô ta dừng lại một chút, đứng thẳng người, chuyển sang hỏi, “Đại sư, rốt cuộc thì đối với bất kỳ ai ngài cũng không nảy sinh dục vọng thế gian, hay chỉ riêng với một mình ta?”
“Bần tăng một lòng hướng Phật, đối với bất kỳ ai cũng…”
Lộ Hành Chi đột nhiên ngừng lại.
Lớp vảy rồng dưới ánh trăng kia lại hiện ra trước mắt anh. Con rồng khổng lồ màu đen, đôi đồng tử màu vàng kim cúi đầu nhìn anh. Vảy rồng lướt qua cánh tay và lòng bàn tay anh. Rõ ràng là hành động trước khi đi săn, rõ ràng là không mang theo chút dụ dỗ nào.
Đối diện với ánh mắt dần le lói hy vọng của người phụ nữ, anh nói nốt nửa câu sau, “không nảy sinh suy nghĩ gì.”
“Vậy nên mong thí chủ quay đầu là bờ.”
Cô gái mắt ngấn lệ, nhưng không còn dây dưa nữa, cô ta cúi người hành một lễ thật sâu với Lộ Hành Chi.
“Đại sư bảo trọng.”
……..
Lộ Hành Chi bước về phía phòng nghỉ, từng bước từng bước, vô cùng vững vàng.
Như thể không có chuyện gì có thể làm anh lay động.
Nhưng chỉ có anh biết, anh vừa nói dối, anh đã phạm giới.
Không phải đối với tất cả mọi người trong thiên hạ anh đều không nảy sinh dục vọng, mà người khiến anh nảy sinh dục vọng chỉ có một.
Không, đó không phải là người.
Đó là một con rồng yêu.
Tại sao lại là cậu ấy.
Tại sao lại cứ phải là cậu ấy?
Dù cho Hiên Viên không phải là rồng yêu, sao anh có thể nảy sinh những suy nghĩ dơ bẩn như vậy đối với tri kỷ của mình?
Nếu con người không thể kiểm soát được dục vọng, thì có khác gì cầm thú đâu?
Lộ Hành Chi tự xin bế quan tu luyện, đi đến Hàn Đàm.
Hàn Đàm bốn mùa lạnh như mùa đông khắc nghiệt, cần phải không ngừng luyện công mới có thể duy trì được nhiệt độ cơ thể.
Hàn Đàm tĩnh lặng trống trải không người, không chim thú cũng không côn trùng kêu, trong môi trường như vậy, có thể che chắn mọi sự quấy nhiễu từ bên ngoài, anh không ngừng suy ngẫm và phân tích bản thân mình.
Nơi Phá Giới Đao của anh đi qua, băng vỡ vụn, rơi xuống đất, hóa thành bụi tuyết.
Tu luyện ở Hàn Đàm hơn một tháng, trong thời gian đó Hiên Viên đã đến tìm anh rất nhiều lần, sau khi biết anh đang bế quan thì lại trở về, chỉ để lại cho anh mấy quyển sách cổ, đều là những báu vật mà anh từng nhắc là muốn xem.
Anh lật xem sách cổ, im lặng không nói gì.
Sau đó, cuối cùng anh cũng xuất quan.
Hiên Viên nghe tin anh xuất quan, buổi chiều đó liền đến gặp anh.
“Ngươi đó, đột nhiên bế quan không ra, ta còn tưởng là giận ta rồi.”
Hiên Viên chưa bao giờ tự xưng là “trẫm” trước mặt anh, “Ta về đã suy nghĩ lại, chính sách này muốn thực thi được, có lẽ quả thực còn quá sớm, chiến tranh giữa người và yêu cách đây không lâu, thù hận giữa hai tộc khó mà xóa bỏ được, nếu cưỡng ép thực thi, có lẽ sẽ lợi bất cập hại.”
“Mười năm nữa, khi thế hệ mới chưa từng trải qua chiến tranh giữa người và yêu lớn lên, có lẽ việc thực hiện sẽ dễ dàng hơn.”
Lộ Hành Chi im lặng một lúc rồi hỏi, “Tại sao nhất định phải để người và yêu giao thương?”
Có liên quan đến việc cậu là yêu tộc không?
Có liên quan đến lợi ích của yêu tộc không?
Hiên Viên cười cười, “Yêu tộc và nhân tộc có thể lấy thứ mình cần.”
Hiên Viên nói câu này rất mơ hồ, Lộ Hành Chi không nghĩ ra, nhân tộc có thể nhận được gì từ yêu tộc.
Nhưng anh biết, Hiên Viên sẽ không nói.
Bởi vì nhân tộc không hiểu rõ tình hình bên phía yêu tộc, nếu Hiên Viên nói ra, có thể sẽ bại lộ thân phận rồng yêu của mình.
Họ chỉ có thể im lặng.
Giống như anh rõ ràng biết thân phận rồng yêu của Hiên Viên, nhưng anh không thể hỏi, không thể nói bất cứ điều gì.
Ngày mà anh hỏi ra, cũng là ngày anh phải đưa ra quyết định.
“Sao trông như ngươi có tâm sự vậy? Nói ra thử, xem ta có giải quyết được không.”
Hiên Viên đột nhiên nghiêng người tới, đôi mắt màu vàng kim xinh đẹp kia xuất hiện trước mặt anh ngay trong gang tấc.
Khoảng cách này, nếu Hiên Viên để lộ sừng rồng ra, chắc sẽ chọc vào trán anh nhỉ.
Không biết là do anh sợ hãi hay điều gì, đồng tử đột nhiên co rút lại, vô thức lùi về phía sau.
Hiên Viên cười lớn, “Đại sư sợ rồi sao? Xin lỗi, xin lỗi.”
Rõ ràng Hiên Viên vừa nói lời xin lỗi, nhưng trong mắt lại lóe lên một chút ranh mãnh, giống như một đứa trẻ thực hiện thành công trò đùa nghịch ngợm của mình.
Tuổi thọ của yêu tộc rất dài, đặc biệt là long tộc. Nếu tính theo tuổi thọ của long tộc thì Hiên Viên vẫn còn là một thiếu niên.
Nắng hè rực rỡ, gió thổi làm xao động cả ao sen, hương thơm thoang thoảng, mày mắt Hiên Viên cong cong ngậm ý cười, vui vẻ gọi anh, “Đại sư, đến đây đánh một ván cờ, thế nào?”
Tại sao đôi mắt màu vàng kim này, trong bóng tối cũng sáng rực như vậy.
Như thể đang nhìn thẳng vào ánh mặt trời.
Tim anh bỗng đập loạn nhịp, như thể có cơn gió lốc bất chợt nổi lên, thổi cho cành cây lay động, thổi cho đất trời rung chuyển, thổi cho tảng đá lớn trong hồ kia “bùm” một tiếng rơi xuống nước, phát ra tiếng động vang trời, tạo nên những con sóng khổng lồ.
Tại sao, rõ ràng anh không động tình, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào Hiên Viên?
Trái tim anh đập ngày càng nhanh, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, để thay anh trả lời câu đố khó giải này.
Hiên Viên của lần đầu gặp gỡ.
Hiên Viên cùng anh luận đạo Phật.
Hiên Viên cùng anh bàn luận đại sự thiên hạ.
Hiên Viên cùng anh đánh cờ.
Hiên Viên đùa giỡn như một đứa trẻ.
Hiên Viên không chút phòng bị với anh.
………..
Hai người cùng ngồi trên một chiếc kiệu, đi trên đường núi. Đường núi gập ghềnh, hành trình dài đằng đẵng, anh nhắm mắt, thầm tụng kinh Phật.
Bỗng nhiên vai trĩu xuống, mở mắt ra nhìn thì thấy Hiên Viên đang cầm sách trong tay, gục đầu trên vai anh ngủ say.
Lông mi của cậu ấy thật dài.
Dường như trong khoảnh khắc ấy, trái tim anh bỗng trở nên mềm mại.
Thật nực cười.
Hóa ra anh không phải động tình, mà là động lòng.
Hóa ra tình kiếp nhập hồng trần của anh, là anh đã yêu một con rồng yêu.
…….
Lộ Hành Chi nhíu chặt mày.
Nếu là ảo giác, thì ảo giác này quá đỗi tinh tế.
Nó giống như ký ức hơn.
Nhưng nếu những ký ức này tồn tại trong bảy mươi kiếp mà anh đã luân hồi, vậy tại sao anh lại không có ấn tượng gì?
Hiên Viên từng suy đoán, giới hạn của việc khởi động lại thế giới có thể liên quan đến số chín, khả năng lớn nhất là chín mươi chín lần. Kiếp mà anh nảy sinh ý thức cá nhân, có thật sự là lần đầu tiên thế giới khởi động lại không?
Đây có phải là một kiếp trong những vòng luân hồi mà anh không có ký ức không?
Lộ Hành Chi cau mày đọc tiếp.
………..
Lộ Hành Chi không nhớ mình đã chia tay Hiên Viên như thế nào. Anh có chút hoảng hốt, đi đến thư viện trong chùa.
Anh có chút rối loạn, anh cần phải hiểu Hiên Viên, hiểu yêu tộc nhiều hơn, nhiều hơn nữa… Nhiều đến mức những gì anh hiểu được, đủ để anh đưa ra phán đoán lý trí.
Anh ngồi trong thư viện đọc suốt ba ngày.
Yêu tộc bí ẩn, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện trong nhân tộc.
Có yêu tộc hung tàn ăn thịt người.
Có yêu tộc hiền lành ôn hòa không tranh giành.
Nhưng loại trước thì nhiều, loại sau thì ít.
Trong sách cổ có rất nhiều ghi chép về việc yêu quái nào đó xâm nhập vào một ngôi làng, tàn sát cả làng.
Nhưng dù là ghi chép nào cũng đều có một điểm chung là… Yêu tộc không có tình cảm. Chúng lạnh lùng, mọi thứ đều lấy lợi ích làm đầu, không có khái niệm biết ơn báo đáp. Nhưng trớ trêu thay, chúng lại rất giỏi ngụy trang, khiến người ta khó mà phân biệt được thật giả.
Có yêu tộc hóa thành thư sinh xinh đẹp, dụ dỗ tiểu thư bỏ trốn. Có yêu tộc được co người cứu giúp, ngược lại còn ăn thịt cả nhà người đó.
Yêu tộc rất giỏi mê hoặc lòng người.
Bất kể chúng làm gì, mục đích cuối cùng cũng đều là vì lợi ích của bản thân. Hành vi của chúng không thể dùng thói quen của nhân tộc để suy đoán được.
……….
Giỏi nhất… là mê hoặc lòng người sao?
Lộ Hành Chi đỡ trán, nhớ lại từng cảnh tượng anh và Hiên Viên ở bên nhau.
Thực ra, có một điểm quả thực hơi kỳ lạ.
Cho đến tận bây giờ anh vẫn không hiểu, tại sao sau khi gặp anh lần đầu tiên, Hiên Viên lại như đã thân quen từ lâu, bắt đầu thường xuyên tiếp xúc với anh.
Hơn nữa, sở thích và quan điểm của họ cũng có rất nhiều điểm tương đồng, không lâu sau họ đã trở thành bạn bè thân thiết. Anh chỉ nghĩ rằng giữa người với người thực sự có cái gọi là duyên phận. Nhưng nếu nhìn lại, những lần gặp gỡ như đã thân quen, những sở thích tương đồng này, rốt cuộc là do duyên phận, hay là đã được sắp đặt từ lâu?
Nếu tất cả những điều này đều là giả, vậy thì những rung động của anh đối với Hiên Viên, rốt cuộc là thật hay là giả?
Ngay trong lúc Lộ Hành Chi đang tìm kiếm bằng chứng, có một chuyện đã xảy ra.
Một hôm, anh bắt gặp Hiên Viên đứng một mình dưới gốc cây, nói chuyện với một sự tồn tại nào đó không rõ.
“Anh ấy đúng là rất thú vị, không phải sao?”
Lộ Hành Chi nhìn quanh Hiên Viên, không có ai.
Hiên Viên như đang nói chuyện với một người vô hình.
“Ngoài tao ra, đây là người đầu tiên nảy sinh ý thức cá nhân.”
“Đã đủ loạn rồi, hay là loạn thêm một chút nữa, những người đó muốn kiểm soát vận mệnh của tao, tao cũng muốn xem thử có thể kiểm soát vận mệnh của bọn chúng không.”
“Dù sao thì cũng phải chết, phải không? Điều khác biệt duy nhất là chết nhanh hay chết chậm mà thôi.”
“Mi không cản được tao đâu.”
Hiên Viên… đang nói gì vậy?
Người thú vị là chỉ Lộ Hành Chi anh sao?
Lộ Hành Chi chỉ cảm thấy đầu óc mình ong ong, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.
Anh biết mình phải rời khỏi đây.
Ý thức còn sót lại đưa anh loạng choạng trở về phòng, ngã nhào xuống giường.
Anh có một giấc mơ rất dài.
Giấc mơ này có chút kỳ lạ, Lộ Hành Chi trong thực tại không thể nhìn thấy anh đã mơ thấy gì.
Anh chỉ biết, tăng nhân Lộ Hành Chi tỉnh lại, sau khi mở mắt, trong mắt tràn đầy vẻ điên cuồng và hận thù.
Lộ Hành Chi đã hạ độc Hiên Viên, muốn dùng Phá Giới Đao để giết yêu, nhưng lại thay đổi ý định, đeo vòng Phật châu lên cổ tay Hiên Viên.
Vòng Phật châu đó có linh tính, lại được các cao tăng nhiều đời gia trì, miễn cưỡng trấn áp được con rồng yêu Hiên Viên này.
Ý nghĩ hủy diệt và phá hoại đã đạt đến đỉnh điểm vào lúc Hiên Viên ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh buộc phải giật dải buộc tóc của Hiên Viên xuống, che mắt cậu ấy lại, để duy trì sự bình tĩnh trong lòng mình.
Đôi mắt này.
Đôi đồng tử màu vàng kim mê hoặc lòng người này….
Bên bờ vực điên cuồng, trong lòng Lộ Hành Chi bỗng lóe lên một ý nghĩ…. Hiên Viên có thực sự dụ dỗ anh không?
Giây tiếp theo, Lộ Hành Chi trong thực tại phát hiện, mình đã có thể điều khiển được cơ thể này.
Hết chương 325.
