Chương 325: Phải Nhận Được Sự Đồng Ý
Đường Vũ An lấy Thẻ làm mới Khuyến Mãi 7 Ngày ra dùng, rất nhanh sau đó cậu đã làm mới ra danh sách hàng hóa mới.
【Khuyến Mãi 7 Ngày (Thời gian làm mới còn lại: ???).】
- Thuốc trị liệu cao cấp (5/5): 1000 điểm/lọ.
- Robot quản gia thông minh (2/2): 6688 điểm/cái.
- Đá Không Gian (4/4): 48888 điểm/viên.
- Máy bán hàng tự động (2/2): 188888 điểm/cái.
Nhìn thấy dòng thứ tư, mắt Đường Vũ An sáng rực lên.
“Oa! Ra thật này!” Cậu sung sướng kêu lên, “Lại còn là hai cái nữa chứ!”
Hệ thống: …
Chu Khởi: Quen rồi :)
“Có điều, một cái giá gần đến 19 vạn….” Đường Vũ An lẩm bẩm, “Chắc phải mất một thời gian dài mới thu hồi vốn được.”
Miệng thì nói thế, nhưng tay cậu vẫn bấm mua không chút do dự. Hiện tại khách hàng ngày càng đông, nếu chỉ dựa hoàn toàn vào nhân viên thì thực sự là không đủ. Giống như khu trại tị nạn ở Pháo đài Thanh Mộc vậy, mặc dù đã chia thành năm nghìn tiểu đội, nhưng ngày nào cũng phải giao dịch với năm nghìn tiểu đội trưởng đó thì cũng mệt bở hơi tai rồi. Chưa kể đến việc khi Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật tiến sâu vào pháo đài để cứu viện, ngày càng có nhiều người sống sót thông qua lối đi an toàn để vào trại tị nạn, số lượng dân tị nạn đang tăng lên chóng mặt. Mặc dù có Tạ Triêu Nhật giới thiệu, Tiệm tạp hóa Thanh Mộc đã tuyển thêm ba nhân viên mới, áp lực của Xích Hạo cũng đã giảm bớt, nhưng nhân lực vẫn thiếu rất nhiều.
Đường Vũ An định đặt một cái máy bán hàng tự động ở Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, cái còn lại thì đặt ở thế giới cũ. Dù sao thì cũng đã mở trận pháp dịch chuyển cho nhóm người Trần Kiến Giang rồi, sau này người ở thế giới cũ muốn đến Mái ấm Hoang Thành thì cứ tự mình mua thẻ dịch chuyển thôi. Giao máy bán hàng tự động cho quân đội, cũng tức là giao việc kiểm soát người dịch chuyển cho quốc gia, Đường Vũ An cảm thấy rất yên tâm.
Mặc dù các sĩ quan ở nơi trú ẩn phía Bắc thành phố không thể đại diện cho cả quốc gia, nhưng bọn họ đã kiên trì trụ vững trong tận thế hơn nửa năm trời, dẫn dắt mười mấy vạn người sống sót, chỉ riêng điều này thôi cũng đã đủ để Đường Vũ An kính trọng rồi. Hơn nữa, chỉ cần vào Mái ấm Hoang Thành là phải làm Thẻ Lưu Trú, phải chấp nhận sự ràng buộc của quy tắc lưu trú, họ chẳng có gì phải lo lắng cả.
Nhắc đến thế giới cũ, về việc sau này nên áp dụng chiến lược kinh doanh như thế nào, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng đã từng thảo luận qua. Cuối cùng họ quyết định, vẫn nên hoạt động dưới hình thức Thương hội Bình An, dù là cứu người hay làm ăn thì cũng cố gắng giảm bớt sự hiện diện của Thần Thương Nghiệp. Đằng nào thì nhân viên ở thế giới gốc cũng chỉ dùng được kênh cửa hàng và kênh lân cận, bọn họ không xem được thông tin của thế giới hoang tàn, kênh giao lưu giữa hai bên rất hạn chế.
Hơn nữa, tính cho đến nay thì người tiếp xúc với khu trú ẩn phía Bắc đều là ba mẹ cậu, nếu hai người họ có thể ứng phó được thì cậu và anh Tiểu Khởi cũng chẳng cần phải ra mặt nữa!
Làm như vậy vừa có thể giảm bớt sơ hở, vừa tránh được cảm giác ngượng ngùng khó xử. Dù sao thì ở thế giới hoang tàn giả bộ làm thần côn một chút cũng không việc gì, chứ về thế giới cũ mà còn diễn nữa thì… Đường Vũ An chỉ cần nghĩ đến thôi là đã muốn dùng ngón chân đào hố chui xuống đất rồi. Sau này mọi việc bên phía chính quyền cứ giao cho ba mẹ đi! Việc của người lớn thì cứ để người lớn lo, hơn nữa, phạm vi hoạt động của ba mẹ chắc chủ yếu vẫn là ở thế giới cũ.
Còn về thế giới hoang tàn…. Ba đã nói rồi, quốc gia mình đối với văn hóa của các nước khác luôn giữ nguyên tắc thấu hiểu và tôn trọng. Cho dù ở thế giới hoang tàn có tiếp xúc với Thương Thần Giáo thì chắc cũng sẽ không can thiệp đâu, khả năng cao là sẽ theo phương châm “hòa nhập nhưng không hòa tan”, hướng tới hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Đường Vũ An thấy như thế là ổn nhất rồi.
Tuy hiện tại những người ở thế giới hoang tàn mà họ tiếp xúc đều nói ngôn ngữ na ná họ, nhưng suy cho cùng vẫn có sự khác biệt, hai thế giới cứ độc lập với nhau thì tốt hơn. Nếu bắt nhóm ông Lý phải chấp nhận sự cai trị của chính quyền một thế giới khác, chắc bọn họ cũng chẳng chịu đâu.
“Hì hì, hy vọng sau này còn làm mới ra được nhiều máy bán hàng tự động hơn nữa!”
Mặc dù giá một cái cũng không rẻ, nhưng giờ cậu đâu có thiếu chút điểm ấy, mà sự tiện lợi nó mang lại thì khỏi phải bàn.
“Giờ chỉ còn đúng một vấn đề thôi.” Chu Khởi nói.
“Vấn đề gì cơ?”
“Kho Hàng Tùy Thân của em có đủ chỗ không?”
“Để em xem đã.” Đường Vũ An nói, “Hiện tại có 47 ô, trừ đi số ô chia sẻ cho nhân viên thì còn 42 ô.”
Còn phần chia sẻ cho Chu Khởi tổng cộng là 11 ô.
“Kho hàng của ba cái máy bán hàng này có dùng chung được không?” Chu Khởi hỏi.
“Bản thân mỗi máy có kho hàng độc lập 20 mét khối, còn phần liên kết với Kho Hàng Tùy Thân thì có thể dùng chung.”
Đường Vũ An cũng nhận ra vấn đề, tối đa cậu chỉ có thể dành ra 10 mét khối trong Kho Hàng Tùy Thân cho máy bán hàng tự động, nói cách khác, giới hạn lưu trữ của mỗi máy chỉ có 30 mét khối, trong đó 10 mét khối là phải dùng chung với các máy khác. 30 mét khối, tính ra cũng chỉ bằng một cái kho nhỏ dài 5 mét, rộng 3 mét, cao 2 mét, đúng là chẳng chứa được bao nhiêu đồ.
“Hệ thống, máy bán hàng tự động có nâng cấp được không?”
【… Được.】
Mắt Đường Vũ An sáng lên, vội vàng xem lại thông tin chi tiết của máy bán hàng, phát hiện nó lại được phân loại là Nội thất thần kỳ! Cấp bậc hiện tại là Level 2, còn có thể tiếp tục nâng cấp, nguyên liệu nâng cấp đa phần đều dễ kiếm, chủ yếu là…
“Hai viên Đá Không Gian?”
Mà hiệu quả nâng cấp là mở rộng không gian kho hàng vốn có lên gấp 100 lần!
Đường Vũ An chớp chớp mắt, mở mục Khuyến Mãi 7 Ngày ra xem, rồi vui vẻ nói: “Vừa khéo có 4 viên, đủ để nâng cấp cả hai cái máy này luôn!”
Chu Khởi im lặng một chút rồi gật đầu: “Chu đáo thật đấy.”
Hệ thống: …QAQ
Thế là Đường Vũ An đi bố trí lại mấy căn nhà nhỏ ở vị diện này, ngoại trừ căn nhà đầu tiên mà cậu và Chu Khởi dựng lên lúc đầu, những căn khác đều di chuyển trận pháp dịch chuyển ra ngoài, rồi mở cửa cho máy bán hàng tự động bán ra bên ngoài. Sau đó họ quay lại căn nhà nhỏ đầu tiên, giao số lá Tử Thiên Tầng vừa giao dịch được cho robot quản gia, để chúng phơi khô rồi nghiền thành bột. Những công việc lặp đi lặp lại thế này cứ giao cho robot ở vị diện này làm là hợp lý nhất.
Tiếp đó, họ quay trở về xe RV, trở lại tiệm tạp hóa chính. Đường Thăng và Đường Tuyết Vân đã quay lại thế giới cũ rồi, trên bàn có dán một tờ giấy ghi chú do mẹ để lại: 【Trong tủ lạnh có chè đấy, các con nhớ uống nhé】.
Đường Vũ An reo lên một tiếng, nhanh nhẹn chạy vào bếp mở tủ lạnh. Mặc dù cậu và anh Tiểu Khởi đều đã lớn, nhưng ở trong tiệm tạp hóa này, ngoại trừ hàng hóa ban đầu đã bán hết sạch thì mọi thứ gần như chẳng có gì thay đổi. Nhìn thấy mảnh giấy của mẹ, Đường Vũ An có cảm giác như được quay trở về hồi còn bé vậy. Cậu bưng hai bát chè ướp lạnh từ trong tủ ra, cùng Chu Khởi ngồi bên bàn ăn.
“Ngon quá đi mất, đúng là hương vị trong ký ức!”
Chu Khởi cũng lặng lẽ thưởng thức, hiếm khi sống chậm lại để cùng Đường Vũ An tận hưởng khoảnh khắc bình yên này.
Ăn chè xong, Đường Vũ An đi vào kho, lấy máy bán hàng tự động và nguyên liệu nâng cấp ra, cuối cùng đặt lên một chai bia lúa mạch mới ủ. Bia đợt trước đã hết sạch từ lâu rồi, Chu Khởi đã cho robot quản gia ở vị diện kia ủ thêm một mẻ, giờ vừa khéo dùng được rồi.
【Đã trừ điểm tích lũy thành công!】
【Tiểu tinh linh nội thất Bobo đang xem đơn hàng…】
【Tiểu tinh linh Bobo đã chấp nhận đơn hàng!】
【Bobo: “Máy bán hàng tự động” đang được nâng cấp, dự kiến sẽ diễn ra trong 72 giờ, vui lòng kiên nhẫn chờ đợi.】
Bóng dáng màu xám xanh của tiểu tinh linh Bobo xuất hiện phía trên máy bán hàng tự động.
Cậu chàng vỗ cánh, rắc bụi sao lên chiếc máy.
“Bobo, lâu rồi không gặp nha!”
Nhìn tiểu tinh linh đáng yêu thế này, Đường Vũ An không kìm được mà nhắn tin cho người nhà, bảo bọn họ có thời gian thì qua xem. Bobo liếc nhìn Đường Vũ An một cái, rồi lập tức bị ly rượu đặt trên nóc máy bán hàng thu hút. Cậu chàng phấn khích bay tới, đầu tiên là ngửi ngửi bia lúa mạch, sau đó ánh mắt lại chuyển sang cái ly nhỏ hơn bên cạnh, thứ bên trong tỏa ra mùi rượu cực kỳ nồng đậm…. Đây chính là rượu trắng hảo hạng mà ba cậu đã giao dịch được ở thế giới cũ đấy! Đường Vũ An đoán chắc là Bobo sẽ thích, nên đã lén rót cho cậu chàng một ly nhỏ. Quả nhiên là tiểu tinh linh rất thích, cậu chàng không chờ nổi mà sáp lại gần, chỉ uống một ngụm nhỏ xíu, sau đó thì…. cười ngây ngô hề hề hề. Cậu chàng bay lên giữa không trung, lại bắt đầu nhảy múa.
Lúc này Đường Vũ An mới nhớ ra, tuy Bobo là một con sâu rượu, nhưng tửu lượng thì kém lắm, uống bia lúa mạch còn đỡ, chứ đụng vào rượu trắng là dễ say xỉn lắm. Điệu nhảy lần này còn cuồng nhiệt hơn trước nhiều, cậu không kìm được bèn lôi máy tính quang học ra quay lại. Còn trên bảng điều khiển của cậu, tin nhắn liên tục hiện lên.
【Bobo hừng hực khí thế, rơi ra rất nhiều bụi sao nội thất, thời gian nâng cấp giảm 30 phút.】
【Bobo hừng hực khí thế, rơi ra càng nhiều bụi sao nội thất, thời gian nâng cấp giảm….】
Thông báo nhảy liên tục hai mươi dòng mới dừng lại, tính ra là đã rút ngắn thời gian nâng cấp được tận 10 tiếng đồng hồ! Hóa ra lần trước rút ngắn 100 phút vẫn chưa phải là giới hạn của Bobo à….
Không chỉ Đường Vũ An và Chu Khởi bất ngờ, mà ngay cả hệ thống cũng cảm thấy mình được mở mang tầm mắt rồi. Mấy con tiểu tinh linh nội thất này, ngoại trừ bé YaYa tính tình tốt một chút, còn lại chẳng phải đứa nào cũng khó chiều à? Sao uống có tí rượu vào mà lại rút ngắn thời gian được nhiều thế này!
Tiểu tinh linh Bobo nhảy một lúc thì mệt, cậu chàng ợ một cái rõ to, sau đó đáp xuống cạnh ly rượu, ôm lấy cái ly mà lăn ra ngủ khì. Đường Vũ An quan sát kỹ trạng thái của Bobo, xác định cậu chàng chỉ là ngủ say thôi, lúc này mới cùng Chu Khởi rời khỏi nhà kho.
“Ây da, tiểu tinh linh đáng yêu thật đấy!” Đường Vũ An không nhịn được nói, “Cơ mà, rượu ngon đến thế thật hả anh?”
Cậu từng nếm thử bia, cảm thấy vị cũng bình thường, chỉ có uống lạnh thì mới thấy sảng khoái chút. Còn rượu trắng thì cậu vẫn chưa dám thử vì độ cồn có hơi cao.
“Đợi đến sinh nhật em rồi uống.”
Đường Vũ An nhìn sang Chu Khởi, cười hì hì: “Anh Tiểu Khởi này, em sắp tròn mười tám tuổi rồi đấy!”
Chu Khởi khựng lại một chút rồi gật đầu.
Đường Vũ An sáp lại gần ôm lấy cánh tay anh, đôi mắt sáng lấp lánh đầy vẻ mong chờ: “Đến lúc đó anh có thể hôn em rồi.”
Mặc dù cậu đã đánh úp Chu Khởi rất nhiều lần, nhưng Chu Khởi chưa bao giờ chủ động hôn cậu cả, lúc nào anh cũng cố chấp tuân thủ cái giao ước đó. Đường Vũ An rất muốn nhìn thấy dáng vẻ chủ động của Chu Khởi, cậu vẫn luôn mong chờ ngày đó.
Chu Khởi rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt anh rơi trên đôi môi đang mỉm cười của Đường Vũ An, rồi lại vội vàng lảng tránh. Anh cảm thấy cổ họng mình hơi khô khốc, vội nuốt nước bọt một cái rồi mới nói: “Phải nói với chú Đường dì Đường trước đã, đợi khi hai người đồng ý mới được…”
“Thì nói thôi, anh xem thử lúc nào thích hợp, chúng ta cùng nói.”
Đường Vũ An cảm thấy chuyện này chẳng có gì là không ổn cả. Cậu và Chu Khởi lớn lên trong tận thế, chưa từng tiếp xúc với xã hội xô bồ, không hiểu mấy cái sự đời phức tạp ấy. Cậu chỉ biết cậu và Chu Khởi thích nhau, muốn mãi mãi ở bên nhau thôi.
Chu Khởi hơi khẽ há miệng, vừa định nói gì đó thì nghe thấy tiếng động truyền đến ở phía trước nhà. Anh sững người, vội vàng bước nhanh qua kệ hàng, liền nhìn thấy vợ chồng chú Đường và cô bé Hinh Hinh đang đứng ở đó, chẳng biết mọi người đã xuất hiện trong tiệm tạp hóa từ lúc nào.
“Chú Đường… dì Đường…”
Đường Tuyết Vân thì không có phản ứng gì quá lớn, nhưng Đường Thăng thì lại nhìn hai người với vẻ mặt không thể tin nổi, giọng ông run run hỏi: “Hai… hai đứa định nói cái gì cơ?”
Hết chương 325.
