Chương 326: Con Thích Nó Ở Điểm Nào?

Chương 326: Con Thích Nó Ở Điểm Nào?

 

Nhìn thấy ba mẹ và em gái, này mới Đường Vũ An lúc sực nhớ ra là mình vừa mới nhắn tin trên bảng tin nhắn, gọi mọi người qua đây để xem tiểu tinh linh nội thất.

 

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc đến trừng của Đường Thăng, Đường Vũ An theo phản xạ buông ngay cánh tay của Chu Khởi ra, ánh mắt thì lảng đi chỗ khác vì không hiểu sao cậu lại cảm thấy vô cùng chột dạ.

 

“Ba… Mẹ…”

 

Đường Thăng vẫn cứ trừng mắt nhìn cậu, còn ánh mắt của Đường Tuyết Vân cũng quét qua quét lại trên người hai đứa con trai, chỉ có mỗi cô bé Đường Ngữ Hinh là…. Cô bé ngó ngó hai người anh, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn ba mẹ. Tuy chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra đâu, nhưng trực giác mách bảo cô bé rằng có khi anh trai sắp bị ăn mắng đến nơi rồi.

 

Thế nên là cô bé vội vàng lên tiếng giải vây: “Anh ơi, tiểu tinh linh ở đâu thế ạ? Em muốn xem tiểu tinh linh.”

 

“À ừ ừ, tiểu tinh linh đang ở trong nhà kho ấy, để anh đưa em đi nhé.”

 

Đường Vũ An vội vàng bước tới nắm lấy tay em gái, kéo cô bé đi về phía nhà kho. Thực ra cậu còn định bụng kéo cả Chu Khởi đi cùng nữa, nhưng khổ nỗi không gian của tiệm tạp hóa bé quá, mà hai người bọn cậu giờ đều đã cao lớn phổng phao, chen chúc vào một chỗ thì chẳng nhúc nhích nổi.

 

Lúc này Chu Khởi mới thoát khỏi trạng thái đứng hình, hồn vía cũng quay trở lại. Anh khẽ thở dài một hơi, vỗ nhẹ vào tay Đường Vũ An để trấn an, ra hiệu cho cậu cứ đưa em gái đi xem tiểu tinh linh trước đã. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, chọn ngày không bằng gặp ngày mà. Cơn bão tố sắp ập đến này, cứ để anh đứng ra gánh vác trước vậy.

 

Đường Thăng nhìn những cử chỉ nhỏ nhặt của hai đứa nhỏ, khóe miệng không kìm được mà giật giật. Những hành động ngày thường ông vẫn thấy tự nhiên, bình thường, giờ đây lọt vào mắt ông lại mang theo một sức công phá khó mà diễn tả nổi.

 

“Hai đứa…”

 

Đường Thăng vừa mới mở miệng thì đã bị Đường Tuyết Vân ngăn lại.

 

“Hai người cứ nói chuyện đi, em cũng vào xem tiểu tinh linh thế nào đã.”

 

Đường Tuyết Vân bình tĩnh đi lướt qua người Chu Khởi, còn không quên giục hai anh em Đường Vũ An đi nhanh về phía nhà kho. Đường Vũ An há miệng, định nói thêm gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt sắc như dao cạo của Đường Tuyết Vân liếc sang, cậu đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại, dắt mẹ và em gái vào trong kho.

 

Nhìn bóng lưng bọn họ khuất sau cánh cửa, Chu Khởi mới thu hồi tầm mắt, quay sang đối diện với ánh mắt của Đường Thăng.

 

“Chú Đường…”

 

Đường Thăng hít một hơi thật sâu, vẫy vẫy tay với anh: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện chút đi.”

 

Bỗng dưng ông cảm thấy cái tiệm tạp hóa nhà mình sao mà chật chội, bí bách quá thể, làm ông thấy ngột ngạt, cần phải ra ngoài hít thở chút không khí mới được.

 

Chu Khởi im lặng đi theo sau lưng ông.

 

Đến bên chiếc xe RV, Chu Khởi ngẫm nghĩ một chút rồi đề nghị: “Hay là chúng ta đến thảo nguyên đi ạ.”

 

Đã muốn hít thở không khí thì không khí trên thảo nguyên vẫn trong lành hơn cả, nhìn bầu trời và đồng cỏ bao la bát ngát, biết đâu tâm trạng sẽ tốt hơn, nói về chuyện tiếp theo cũng dễ dàng hơn.

 

“Mấy đứa còn chạy tới tận thảo nguyên mở chi nhánh nữa cơ à?” Lần đầu tiên Đường Thăng nghe nói đến chuyện này đấy.

 

“Vâng, bọn con có xây một cái trang trại ở bên đó.”

 

“Thế thì đưa chú đi xem thử nào.”

 

Thế là hai người bước lên trận pháp dịch chuyển, loáng cái đã đến trang trại trên thảo nguyên. Buổi chiều trên thảo nguyên, vòm trời như cũng hạ thấp xuống, những cơn gió hung hãn ngày thường dường như cũng trở nên dịu dàng hơn, mây trắng lững lờ trôi, lười biếng trườn qua nền trời xanh biếc.

 

Đường Thăng không nhịn được mà hít một hơi thật sâu cho căng lồng ngực. Đừng nói là sau tận thế, kể cả là trước tận thế thì ông cũng chưa từng được chiêm ngưỡng vùng thảo nguyên nào rộng lớn bao la đến nhường này. Đường Thăng vô thức bước ra khỏi căn nhà nhỏ bên hồ, cùng Chu Khởi tản bộ trên đồng cỏ. Nhìn ngắm vùng đất cây cỏ tốt tươi, tràn đầy sức sống này, nhưng điều ông nghĩ đến lại là những gian nan và nguy hiểm ẩn giấu phía sau nó.

 

Nhất là khi ông nhìn thấy khoảng cách từ khu vực này đến Hoang Thành trên bản đồ, ông lại càng thấu hiểu điều đó hơn.

 

“Hồi đó làm sao mà hai đứa đến được tận đây?” Đường Thăng hỏi.

 

Nhìn biểu cảm của Đường Thăng, Chu Khởi hơi chần chừ một chút, nhưng rồi anh vẫn chọn cách nói thật không giấu giếm. Anh kể lại ngọn ngành từ việc họ tìm thấy Mạch Khắc ra sao, băng qua thảo nguyên đến Lam Hồ Trấn thế nào, rồi làm sao đến đây để mở chi nhánh, cải tạo hồ nước và xây dựng trang trại…. Tất cả đều được kể lại tường tận, chi tiết, thành thật khai báo hết.

 

Đường Thăng chăm chú lắng nghe, cuối cùng không kìm được mà gật đầu cảm thán.

 

“Đúng là con đã chăm sóc An An rất tốt. Cũng nhờ có con mà nó mới sống sót được ở cái thế giới này, mới có được thành tựu như ngày hôm nay….”

 

Chu Khởi lắc đầu.

 

“Chú Đường.” Anh nghiêm túc nói, “Không có An An, con cũng chẳng sống nổi được đâu.”

 

Trên gương mặt Đường Thăng thoáng hiện lên cảm giác giằng xé và đau khổ.

 

“Cả hai đứa đều là con trai….” Ông cố gắng uốn nắn suy nghĩ của anh, “Hai đứa còn trẻ quá, chắc là do nương tựa vào nhau lúc hoạn nạn nên mới ngộ nhận tình cảm đó là…. là tình yêu đấy!”

 

Chu Khởi không vội phản bác.

 

Anh nhìn Đường Thăng, chậm rãi nói: “Quả thực lúc mới nhận ra tình cảm này, con cũng thấy có vấn đề, nhưng mà….”

 

Ngay khi Đường Thăng định thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe anh bồi thêm một câu: “Chú Đường à, con sắp 21 tuổi rồi.”

 

Đường Thăng chợt khựng lại. Ông nhìn Chu Khởi, đứa trẻ mà ông đã nhìn từ lúc còn đỏ hỏn, giờ đây đã thực sự trưởng thành rồi. Vóc dáng anh cao hơn ông đến nửa cái đầu, khuôn mặt điển trai đã sớm không còn nét ngây ngô nữa, mỗi khi anh sa sầm mặt xuống, ngay cả Đường Thăng cũng cảm thấy được áp lực vô hình đang đè nặng. Đường Thăng buộc lòng phải thừa nhận rằng, Chu Khởi thật sự không còn là đứa bé cần được che chở như ngày nào nữa rồi. Anh đã lớn, đã là một người đàn ông trưởng thành, nhưng mà….

 

Đường Thăng vuốt mặt mình thật mạnh, vẫn cố gắng khuyên can: “Hai đứa thật sự không hợp đâu!”

 

Một đứa là con ruột, một đứa ông coi như con đẻ mình nuôi nấng từ bé, thế này…. thế này thì làm sao mà đến với nhau được cơ chứ?

 

Nghe thử xem ban nãy chúng nó nói cái gì kìa?

 

Đợi An An thành niên, Tiểu Khởi có thể hôn nó rồi? Hả? Nói cái gì thế? Cái ngôn ngữ gì thế chứ! Đường Thăng cảm thấy tam quan của mình đã vỡ vụn rồi, hồn vía cứ như đã bay ra khỏi xác, chẳng còn nằm trong cơ thể nữa. Ông có nên cảm thấy may mắn vì hai đứa nó còn biết kiềm chế, còn biết đợi đến lúc đủ tuổi không?

 

May mắn cái quỷ gì chứ!

 

“Hai đứa bắt đầu từ bao giờ?” Đường Thăng có nén cảm giác đau lòng xuống, hỏi.

 

Thực ra thì tình cảm của anh dành cho An An đã biến chất từ rất lâu rồi, nhưng nếu nói về thời điểm hai người chính thức bắt đầu…

 

“Khoảng hơn một năm, gần hai năm trước, lúc con từ thế giới cũ quay lại đây ạ.” Chu Khởi đáp.

 

Nhưng đối với Đường Thăng thì chuyện đó mới chỉ xảy ra hơn một tháng trước…. Đường Thăng lại thở dài thườn thượt. Giá như không có tận thế, giá như hai đứa nhỏ cứ lớn lên theo lộ trình bình thường, đứa học cấp ba, đứa học cấp hai, một ngày gặp nhau chưa đến một, hai tiếng đồng hồ. Đợi Chu Khởi đỗ đại học, còn phải đi học xa nhà, hai đứa làm gì có thời gian mà nảy sinh thứ tình cảm này…. Tất cả là tại cái thời tận thế chết tiệt này!

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đường Thăng cố gắng giữ bình tĩnh. Giả sử không có tận thế, giả sử hai đứa không trải qua những chuyện này, giả sử ông chưa từng để lạc mất chúng…. Nếu một ngày nào đó đi học về, chúng nó bỗng nhiên tuyên bố với ông như thế, chắc chắn Đường Thăng không thể nào bình tĩnh nổi đâu, đón chờ hai thằng nhóc thối này chắc chắn là một trận đòn cho nát mông. Thế nhưng mà, nhìn trang trại thảo nguyên trước mắt, nhớ lại những gì hai đứa trẻ và cả gia đình ông đã trải qua…. Đường Thăng thật sự không xuống tay nổi.

 

Con trai ông có thể quay về bên cạnh ba mẹ, tất cả là nhờ Chu Khởi đã mạo hiểm cả tính mạng dùng Bình Phiêu Lưu xuyên qua biển mộng mới đổi lại được. Việc bọn họ đẩy lùi được đám chủng biến dị, xây dựng được nơi trú ẩn thực sự, rồi bắt đầu thu hồi lại đất đai, tất cả đều là công lao của hai đứa nó. An An và Tiểu Khởi, chúng nó là những người hùng thực sự. Đường Thăng tự hào về chúng, nên tự nhiên ông cũng chẳng nỡ đánh mắng, đến cả mấy lời nặng nề với Chu Khởi ông cũng chẳng thốt ra được.

 

Mãi một hồi lâu sau ông mới cất lời: “Nếu chú phản đối, con có từ bỏ không?”

 

Chu Khởi lắc đầu: “Con sẽ tìm cách để chú và dì đồng ý, rồi sau đó con mới ở bên cạnh An An.”

 

Đường Thăng nhìn anh, cảm giác như mình sắp tự kỷ đến nơi rồi. Ông quá hiểu tính cách của Chu Khởi. Ngoài cái đầu thông minh ra, trong xương tủy của thằng bé này còn có cả sự dẻo dai và lì lợm đáng sợ. Nó là kiểu người dù làm việc gì cũng sẽ kiên trì đến cùng, mà đã làm thì phải làm cho thật tốt. Nếu An An là con gái, chắc chắn là ông sẽ ưng thằng con rể này lắm, nhưng mà vấn đề là…. Cả hai đứa đều là con trai mà! Làm sao mà chúng ở bên nhau được cơ chứ?!

 

Trong hiểu biết và quan niệm sống của Đường Thăng, chưa bao giờ xuất hiện một sự kết hợp nào như thế này cả! Đường Thăng há miệng rồi lại ngậm vào, ông cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, cuối cùng mới thốt ra được một câu: “Con… con để cho chú bình tĩnh lại một chút đã…”

 

Chu Khởi gật đầu, cũng không nói gì thêm nữa. Thực ra thì thái độ của ba Đường đã nhẹ nhàng hơn anh tưởng tượng rất nhiều rồi. Anh ngẫm nghĩ một lát rồi lấy bình rượu mạch được ủ ở vị diện kia ra: “Chú có muốn uống một chút không? Rượu này vừa mới ủ xong đấy.”

 

Mẻ rượu mạch này không chỉ được ủ ở vị diện kia mà nguyên liệu cũng trồng ở bên đó luôn. Theo lời thầy Cố thì mẻ rượu này có chứa linh khí, uống vào có thể cường thân kiện thể.

 

Đương nhiên là Đường Thăng không biết vụ đó, nhưng hiện tại đúng là ông đang rất thèm rượu.

 

“Rót cho chú một ly đi!”

 

——

 

Trong khi đó, tại tiệm tạp hóa Bình An.

 

Cô bé Đường Ngữ Hinh đã bị tiểu tinh linh Bobo hớp hồn mất rồi, cứ dính lấy nhà kho không chịu đi, còn Đường Vũ An và mẹ thì đã quay lại ngồi bên bàn ăn. Đường Vũ An cũng đã lấy lại bình tĩnh, đối diện với ánh mắt dò xét của Đường Tuyết Vân, nhưng cậu lại tỏ ra vô cùng thản nhiên.

 

“Mẹ ơi, mẹ ăn chè không? Trong tủ lạnh vẫn còn đấy.”

 

Đường Tuyết Vân tức đến bật cười, bà hỏi: “Con không còn gì khác để nói à?”

 

“Dạ…. Ban nãy mẹ với ba đều đã nghe thấy hết rồi còn gì?” Nhắc đến chuyện này, Đường Vũ An vẫn thấy hơi ngượng ngùng một chút. Dù sao thì cuộc đối thoại giữa cậu và anh Tiểu Khởi cũng khá là riêng tư mà…. Nhưng Đường Vũ An che giấu rất giỏi, mấy pha còn quê độ hơn cậu đã từng trải qua rồi, nên giờ trình độ da mặt đã dày lên đáng kể.

 

“Xem ra con chẳng thấy mình sai chút nào nhỉ?”

 

Đường Vũ An nhìn mẹ, lý lẽ rất hùng hồn: “Con thích anh Tiểu Khởi, anh Tiểu Khởi cũng thích con, bọn con ở bên nhau là chuyện hợp tình hợp lý mà, sai ở chỗ nào chứ?”

 

“Yêu sớm là không đúng.” Đường Tuyết Vân phán, “Hai đứa tiến triển đến bước nào rồi?”

 

“Thì…. thì nắm tay, thỉnh thoảng ôm một cái, xong rồi…. con có hôn trộm anh Tiểu Khởi mấy lần….”

 

Nói đến đoạn sau, giọng Đường Vũ An cứ bé dần đi, mặt mũi cũng đỏ bừng lên. Rồi cậu lại vội vàng bênh vực Chu Khởi: “Anh Tiểu Khởi cứ bảo là phải đợi con đủ tuổi thành niên rồi mới được yêu nhau, bảo con phải suy nghĩ cho kỹ. Lúc nãy mẹ cũng nghe thấy rồi đấy, anh ấy có chịu hôn con đâu!”

 

Nói đến đây, giọng điệu của thiếu niên còn pha chút hờn dỗi.

 

Đường Tuyết Vân chỉ thấy đầu mình thật đau.

 

“Vậy là do con chủ động à?”

 

“Dạ vâng.”

 

Bàn tay Đường Tuyết Vân đặt trên bàn ăn từ từ siết lại, cuối cùng vang lên một tiếng rắc, chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã qua một lần nâng cấp, thế mà lại bị nứt ra một đường. Mặc dù Đường Tuyết Vân đã rất kiềm chế rồi, nhưng Đường Vũ An vẫn trố mắt nhìn, không kìm được mà nuốt nước bọt cái ực.

 

“Mẹ, con sai rồi.” Cậu ngồi thẳng lưng, cúi đầu ngoan ngoãn nhận lỗi ngay tắp lự.

 

“Sai ở đâu?”

 

“Con không nên trộm hôn anh Tiểu Khởi, không nên yêu sớm, đáng lẽ phải đợi đủ tuổi rồi xin phép ba mẹ đồng ý mới được quen anh ấy…”

 

Cái cậu thiếu niên ban nãy còn hùng hồn lý sự, vậy mà giờ đây lại vội vàng quay xe, tốc độ nhanh đến mức khiến hệ thống nhìn thấy cũng phải thán phục.

 

“Nếu mẹ và ba con không đồng ý thì sao?” Đường Tuyết Vân hỏi.

 

Đường Vũ An theo bản năng ngẩng đầu lên, nhưng khi chạm phải ánh mắt của bà, cậu lại cụp mắt xuống, ngoan ngoãn đáp:

 

“Sao lại không đồng ý hả mẹ?”

 

“Hai đứa đều là con trai! Con trai thì phải lấy con gái chứ, con thử nói xem tại sao ba mẹ lại không đồng ý?”

 

“Nhưng con chỉ thích mỗi anh Tiểu Khởi thôi, con muốn ở bên cạnh anh ấy, người khác thì con không cần đâu!”

 

“Con thích nó ở điểm nào?”

 

“Nhiều lắm luôn ấy chứ!” Đường Vũ An hào hứng kể, “Anh Tiểu Khởi siêu thông minh luôn, bao nhiêu lần anh ấy giúp con hóa nguy thành an, cái tư duy của anh ấy đỉnh lắm đó mẹ, nhiều lúc con cứ thắc mắc sao trên đời này lại có người thông minh đến thế cơ chứ?”

 

Cậu kể lể chi tiết cho mẹ nghe về những pha xử lý thần sầu của Chu Khởi trong quá khứ, chẳng hạn như “im lặng cũng là một thái độ”, hay là lợi dụng hệ thống để phát hiện ai nói dối….

 

Hệ thống đang nghe lén: Ủa? Mình còn có tác dụng đấy nữa á?

 

Đường Tuyết Vân nghe xong cũng không khỏi kinh ngạc.

 

“Anh Tiểu Khởi dạy con nhiều thứ lắm, con không thích học hành bài vở, anh ấy bảo học tập là để rèn luyện tư duy, để nâng cao nhận thức về thế giới….”

 

“Anh Tiểu Khởi cực kỳ dũng cảm và kiên trì, lúc con ngồi học trong nhà nhỏ, anh ấy toàn chạy vào rừng đánh nhau với đám sâu bọ khổng lồ, với thú dữ, người đầy vết thương mà chẳng bao giờ kêu đau….”

 

“Anh ấy nấu ăn ngon cực, lại còn đẹp trai nữa…”

 

“Tuy anh ấy ít nói, nhưng câu nào con nói anh ấy cũng nghe rất chăm chú, lúc nào cũng đáp lại con…. Cái dáng vẻ lúc không nói gì của anh ấy cũng đẹp trai lắm luôn ấy…”

 

Đường Tuyết Vân mới hỏi có một câu mà Đường Vũ An đã tuôn ra một tràng như súng liên thanh. Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh tràn đầy ngưỡng mộ, khao khát và mê đắm của con trai, Đường Tuyết Vân biết…. Thôi xong, thằng bé này hết đường nắn thẳng lại được rồi.

 

Đúng lúc này, bà cũng để ý thấy trên bản đồ của tiệm tạp hóa không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm hai đốm sáng, đó là Đường Thăng và Chu Khởi.

 

Thế rốt cuộc là hai người kia đứng nghe lén ở cửa bao lâu rồi?

 

Hết chương 326.

 

Chương 326: Con Thích Nó Ở Điểm Nào?

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên