Chương 328: Thăng cấp! Thăng cấp!
Sau khi đã ném chiếc Bình Phiêu Lưu Trong Mơ vào biển mộng rồi, Đường Vũ An bỗng nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng nữa.
“Cấp bậc cửa tiệm, cái hướng Lớn Chính Là Đẹp đó, bây giờ có thể nâng cấp được chưa nhỉ?” Đường Vũ An quay sang hỏi hệ thống.
【Đã đủ điều kiện nâng cấp rồi.】
Nghe vậy, Đường Vũ An liền mở bảng điều khiển cửa hàng ra để kiểm tra tình hình cụ thể của các chi nhánh. Tính đến hiện tại, số lượng chi nhánh đã đạt đến cấp bậc Level 3 có tất cả là 6 cái, lần lượt bao gồm: Mái ấm Hoang Thành, Tiệm tạp hóa Đồn Vệ Binh, Tiệm tạp hóa Lâm Hải chi nhánh số 1, Tiệm tạp hóa Lam Hồ, Pháo đài Viêm Long và Pháo đài Thanh Mộc chi nhánh số 1.
Ba cửa tiệm còn lại là Tử Thiên, Xích Phong và Nông trường Thảo Nguyên thì thực ra cũng đã đạt đủ điều kiện để nâng cấp rồi, chỉ còn thiếu mỗi việc trang bị đủ đồ nội thất thần kỳ mà thôi. Đường Vũ An quyết định sẽ nâng cấp ba cửa tiệm tạp hóa này trước, sau đó mới quay lại nâng cấp theo hướng “Lớn Chính Là Đẹp”, bởi vì nếu không làm thế thì e là độ khó khi nâng cấp sẽ bị tăng lên nữa.
“Mẹ ơi, mẹ con mình ra thảo nguyên đi.”
Mặc dù ở thế giới thực lúc này đang là tầm bảy, tám giờ tối, nhưng bên thế giới hoang tàn thì đã là năm, sáu giờ sáng rồi, mặt trời sắp sửa mọc lên tới nơi. Thế là Đường Tuyết Vân dắt theo cô con gái nhỏ, lẳng lặng đi theo sau lưng Đường Vũ An để đến chỗ Nông trường Thảo Nguyên.
“Mẹ, con còn nuôi một bầy sói ở đây nữa cơ, lát nữa con dẫn mẹ và Hinh Hinh đi xem bọn nó nhé!” Đường Vũ An vừa nhanh tay tiến hành nâng cấp cho chi nhánh nông trường, vừa quay sang hào hứng nói với mẹ mình.
“Nuôi, nuôi một bầy sói á?”
Đường Tuyết Vân nghe xong thì trợn tròn cả mắt, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ: “Con nuôi sói để làm cái gì cơ chứ?”
“Thì để tụi nó giúp con chăn cừu chứ làm gì.” Đường Vũ An thản nhiên đáp, “Bọn nó chăn cừu giỏi cực kỳ luôn đó.”
Để một bầy sói đi chăn cừu? Chuyện này nghe có hợp lý không vậy trời? Đường Tuyết Vân đầy bụng nghi hoặc, nhưng thấy con trai tự tin như vậy cũng không tiện nói thêm gì nhiều. Mãi cho đến khi Đường Vũ An nâng cấp chi nhánh lên Level 3 xong xuôi, bà mới cùng cậu đi tới khu chuồng cừu.
Nông trường được ông Lý chăm sóc rất tốt, cư dân của mấy bộ lạc thảo nguyên xung quanh cũng đã được thu nhận vào đây làm việc, trong đó có cả bộ lạc của nhân viên Lão Bình – cũng chính là cái bộ lạc đầu tiên mà Đường Vũ An và Chu Khởi đã gặp gỡ ngày trước. Bọn họ đã không ngừng mở rộng phạm vi của nông trường, đồng thời kiểm soát số lượng trâu bò dê cừu ở mức hợp lý, để đảm bảo chúng vừa có thể ăn no, lại vừa không phá hoại thảm thực vật trên thảo nguyên quá mức. Hơn nữa, nông trường còn trồng thêm loại cỏ biến dị có tốc độ sinh trưởng cực nhanh. Sau khi một mảnh đất bị ăn sạch cỏ, chỉ cần đảm bảo đủ nguồn nước và ánh sáng thì chưa đến một tuần lễ là cỏ đã mọc lại xanh tốt um tùm rồi. Nhờ vậy mà các bộ lạc quanh đây không cần phải di cư trên diện rộng nữa, coi như là đã an cư lạc nghiệp tại nơi này rồi.
Con đường nhựa nối từ núi Cự Phong đến đây cũng đang trong quá trình thi công, tính ra thì đã làm được một nửa rồi. Đến lúc thông xe thì chắc chắn mối liên kết giữa nông trường và Mái ấm Hoang Thành sẽ càng thêm chặt chẽ.
“Sau này bọn con còn định xây thêm một tuyến đường sắt ở đây nữa cơ.” Đường Vũ An vừa đi vừa nói, “Dù sao thì vận chuyển bằng đường sắt vẫn đạt hiệu quả cao hơn đường bộ nhiều mà.”
Đường Tuyết Vân nghe con trai kể, không nhịn được bèn thắc mắc: “Thế tàu hỏa lấy ở đâu ra?”
“Chợ bán buôn có bán mà mẹ.”
Đến lúc này Đường Tuyết Vân mới sực nhớ ra, cái chợ bán buôn kia đến cả máy bay còn bán được thì việc có bán tàu hỏa cũng là chuyện bình thường…. Bình thường cái con khỉ! Có cái chợ bán buôn nhà nào lại đi bán cả tàu hỏa với máy bay cơ chứ?
“Oa, nhiều chó quá đi!” Đường Ngữ Hinh bỗng phấn khích reo lên.
“Hinh Hinh à, bọn nó là sói đấy, không phải chó đâu.”
Rất nhanh, Hắc Lang Vương đã dẫn theo đàn sói lao nhanh tới. Vốn dĩ là những con sói hoang gầy gò hung tợn, giờ đây con nào con nấy đều được nuôi dưỡng đến béo tốt, khỏe mạnh, lông lá bóng mượt. Bọn chúng vây quanh ba người Đường Vũ An, thè lưỡi vẫy đuôi rối rít, chẳng còn chút gì là ra vẻ lạnh lùng hung dữ của loài sói hoang dã cả.
Đường Ngữ Hinh ôm chầm lấy con sói phó thủ lĩnh, vùi mặt vào bộ ngực đầy lông mềm mại của nó, vui vẻ nói: “Anh ơi, rõ ràng đây là mấy chú chó bự đáng yêu mà!”
Đường Vũ An: “…”
Thôi được rồi, suy cho cùng thì chó cũng là từ sói tiến hóa mà thành, cũng chẳng cần phải phân biệt rạch ròi quá làm gì cho mệt. Chỉ có cặp vợ chồng Hắc Lang Vương là còn giữ chút giá, chúng ngồi xổm ở cách đó không xa nhìn sang. Nhưng mà, đợi đến khi Đường Vũ An chủ động bước về phía chúng, hai con sói khổng lồ cũng lập tức hiện nguyên hình, quấn quýt bên chân cậu không rời.
Đường Tuyết Vân đối với bầy sói vẫn còn mang theo chút sợ hãi, bà đứng sang một bên cảnh giác, tư thế sẵn sàng bảo vệ Đường Ngữ Hinh bất cứ lúc nào. Nhưng mà, khi nhìn thấy con trai mình đang chơi đùa hòa thuận với hai con sói đầu đàn có kích thước to lớn hơn hẳn đồng loại, bà vừa cảm thấy thót tim, lại vừa cảm nhận được một cách chân thực nhất rằng: “Con trai mình quả thật đã khôn lớn trưởng thành rồi.”
“Mẹ, mình đi Xích Phong Trấn đi.”
Chơi đùa với bầy sói một lúc thì trời cũng đã sáng hẳn. Đường Vũ An nhớ tới việc chính cần làm, bèn đưa mẹ và em gái quay trở lại căn nhà nhỏ. Xích Phong Trấn và Lam Hồ Trấn cách nhau không xa lắm, nơi đây chuyên nuôi dưỡng một loài ong biến dị tên là “Xích Ong”. Nhân viên trấn thủ ở đây là gã Râu Xồm và ba anh em nhà họ Mao.
Vốn dĩ quan hệ giữa Xích Phong Trấn và Lam Hồ Trấn cực kỳ tệ hại, thường xuyên xảy ra xung đột. Nhưng kể từ sau khi Tiệm tạp hóa Xích Phong được xây dựng, người dân Xích Phong Trấn đã có nguồn vật tư đảm bảo cuộc sống, vậy nên cũng ít khi ra ngoài hơn. Chỉ có điều, xung đột với bên ngoài thì ít đi, nhưng mâu thuẫn nội bộ lại nhiều lên trông thấy. Người dân Xích Phong Trấn chủ yếu sống bằng nghề nuôi ong, mật ong cũng là mặt hàng chính để bọn họ giao dịch với Tiệm tạp hóa Xích Phong, nhưng khổ nỗi trong trấn lại có quá nhiều kẻ không chịu làm ăn đàng hoàng.
Bởi vì sự tồn tại của màn chắn bảo vệ, đám người này không thể vào Tiệm tạp hóa Xích Phong được, thế là chúng chuyển sang cướp bóc chính người dân trong trấn. Người dân bình thường không có khả năng phản kháng, chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt. Đối với những chuyện này, gã Râu Xồm nhìn thấy tất cả, ban đầu gã cũng chưa có hành động gì, chỉ lên diễn đàn cầu cứu và âm thầm lên kế hoạch. Mãi cho đến khi nâng cấp cửa tiệm lên Level 2, số lượng danh sách trọ lại qua đêm tăng lên hơn một vạn người, lại thêm được Đại Đồ chỉ điểm cho biết “cách mở rộng” màn chắn bảo vệ, gã mới bắt đầu hành động.
Gã bắt đầu lấy Tiệm tạp hóa Xích Phong làm trung tâm, kêu gọi cư dân xung quanh hiến dâng nhà cửa đất đai cho Thương Thần Giáo để được che chở. Bởi vì đám ác bá cướp bóc ngày càng lộng hành, người dân trong trấn đã không thể chịu đựng thêm nổi nữa, đồng thời bọn họ cũng đã chứng kiến được “sự che chở của Thần Thương Nghiệp” lợi hại đến mức nào, cho nên cũng chẳng nói hai lời, mọi người liền đến chỗ gã Râu Xồm đăng ký ngay. Khi đã có người tiên phong rồi thì những chuyện về sau cũng trở nên đơn giản hơn nhiều.
Ngày càng có nhiều người dân đem nhà cửa và đất đai của mình hiến cho Thương Thần Giáo. Đợi đến khi đám ác bá phản ứng lại, muốn chạy đi cướp nhà thì đã quá muộn rồi. Nơi ở của bọn chúng vốn dĩ nằm lọt thỏm giữa khu dân cư của người thường. Khi người dân đã hiến hết nhà đất, đám ác bá ở trong Xích Phong Trấn bỗng trở nên khó khăn trăm bề, đi đâu cũng vướng màn chắn bảo vệ. Hết cách, bọn chúng đành phải kéo nhau ra khỏi Xích Phong Trấn.
Do Lam Hồ Trấn đã thực hiện phủ sóng toàn bộ màn chắn bảo vệ, nên số lượng vệ binh canh gác đã giảm đi rất nhiều, phần lớn đều chuyển sang tham gia các hoạt động sản xuất khác. Nhưng điều này ở trong mắt đám ác bá thì lại khác, bọn chúng cho rằng đây chính là dấu hiệu cho thấy sự phòng vệ của Lam Hồ Trấn đang lỏng lẻo. Thế là, bọn chúng quyết định sẽ kéo sang Lam Hồ Trấn làm một vụ lớn. Nào ngờ đâu, gã Râu Xồm đã sớm thông báo với Lam Vân Thanh từ trước rồi.
Kể ra thì chuyện gã và Lam Vân Thanh quen biết nhau cũng là nhờ Xích Hạo. Mãi mà Xích Hạo vẫn chưa qua được bài kiểm tra tư tưởng đạo đức, mà với tư cách là học viên xuất sắc tốt nghiệp tại chi nhánh số 6, gã Râu Xồm nghiễm nhiên trở thành đối tượng để Xích Hạo thỉnh giáo. Hai người trò chuyện qua lại nhiều lần rồi thành quen, còn thường xuyên lên kênh trò chuyện chung chém gió. Dù sao thì gã Râu Xồm cũng là người lớn lên ở thị trấn nhỏ, kiến thức các thứ thua xa Xích Hạo, trong lúc trò chuyện, gã vô tình để lộ ra một vài thông tin, và thế là bị Lam Vân Thanh nắm bắt được.
Lam Vân Thanh đoán ra gã là người của Xích Phong Trấn rất dễ dàng. Vốn dĩ vì mối thâm thù đại hận trong quá khứ, hắn cũng chẳng muốn dây dưa gì đâu, nhưng sau một chuyến đi đến Mái ấm Hoang Thành, tầm nhìn của hắn bỗng chốc trở nên rộng mở hơn trước rất nhiều. Sau khi trở về Lam Hồ Trấn, hắn phái người đi điều tra tình hình xung quanh rừng Lam Hồ, tất nhiên là bao gồm cả Xích Phong Trấn. Sau khi nghiên cứu, hắn phát hiện ra mô hình phát triển hiện tại của Xích Phong Trấn rất thích hợp để hợp tác với Lam Hồ Trấn. Thế là hắn chủ động tìm đến gã Râu Xồm. Gã Râu Xồm thật sự không ngờ tới, vậy mà Lĩnh chủ của Lam Hồ Trấn cũng ở trong Thương Thần Giáo!
Trước đây gã từng có ý định để ba anh em nhà họ Mao giả làm dân tị nạn trà trộn vào Lam Hồ Trấn, nên tự nhiên cũng không có ác cảm gì với người Lam Hồ, thế là hai bên thuận lợi triển khai kế hoạch hợp tác. Đợi đến khi đám ác bá kia tấn công rừng Lam Hồ, Lam Vân Thanh đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, lập tức điều động vệ binh đến chiến trường. Còn ở bên phía Xích Phong Trấn, gã Râu Xồm cũng dẫn theo những người dân thường chạy tới, cùng chung mối thù, hợp sức tiêu diệt đám ác bá kia.
Và thế là, cuối cùng thì mối thù hận kéo dài hàng chục năm giữa Lam Hồ Trấn và Xích Phong Trấn cũng có được cơ hội để hóa giải. Hiện tại con đường nối giữa hai khu dân cư cũng đang được xây dựng. Đợi đến khi nhân sự thực sự lưu thông qua lại, trải qua thời gian lắng đọng, có lẽ hai bên cũng có thể buông bỏ hận thù, thông thương buôn bán với nhau.
Ba người Đường Vũ An xuất hiện trên trận pháp dịch chuyển dưới tầng hầm. Cậu lấy đồ nội thất thần kỳ ra định tiến hành nâng cấp, nhưng lại phát hiện điều kiện nâng cấp không được thỏa mãn.
Đường Vũ An có chút thắc mắc bèn hỏi hệ thống.
【Ký chủ, mấy món đồ nội thất thần kỳ này đã được sử dụng rồi.】
Đường Vũ An hiểu ngay ý của nó.
Mấy món đồ này đúng là cậu vừa mới dùng để nâng cấp cho Nông trường Thảo Nguyên xong, nói cách khác là cái bug này đã bị sửa rồi sao?
Đường Vũ An bĩu môi, có chút không vui. Nhưng nghĩ lại thì mấy cửa hàng trước đó lợi dụng bug này để nâng cấp cũng không bị tụt cấp, thế là cậu lại thấy vui vẻ trở lại. Không sao cả, bây giờ cậu có rất nhiều đồ nội thất thần kỳ, đổi một bộ khác là được chứ gì.
Thế là cậu thay đổi đồ nội thất, tiếp tục nâng cấp cho Tiệm tạp hóa Xích Phong, nâng số lượng danh sách trọ lại qua đêm lên tới 11 vạn người.
“Mẹ, mẹ có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”
Đường Tuyết Vân chần chừ một lát rồi gật đầu. Đây là con đường mà An An và Tiểu Khởi đã đi qua, bà muốn tận mắt nhìn xem.
Thế là Đường Vũ An khoác lên mình bộ trang phục của “Diệu Nhật”, sau đó lấy chiếc Ô Che Bóng ra, để cho Đường Tuyết Vân và Đường Ngữ Hinh ẩn thân dưới tán ô. Tiếp đó, cả ba cùng rời khỏi tầng hầm, bước ra khỏi Tiệm tạp hóa Xích Phong.
Nhóm người Râu Xồm đang bận rộn giao dịch với người dân trong trấn, nhưng khi bóng dáng của Diệu Nhật vừa xuất hiện, bọn họ lập tức nhận ra ngay.
“Đại nhân! Diệu Nhật đại nhân!”
Gã Râu Xồm chỉ hơi ngẩn người một chút rồi nhận ra cậu ngay, vội vàng bỏ mặc khách hàng, cùng ba anh em nhà họ Mao lao tới. Bọn họ quỳ rạp xuống đất, đối với Diệu Nhật thiên ân vạn tạ. Nếu không nhờ vị Thần sứ đại nhân này lúc đi ngang qua đã tiện tay giúp đỡ một phen, thì Xích Phong Trấn sẽ không có được ngày hôm nay. Cho nên lòng biết ơn của bọn họ đối với Thương Thần Giáo, đối với Diệu Nhật vô cùng chân thành và sâu sắc.
Hai mẹ con Đường Tuyết Vân bị cảnh tượng này làm cho giật mình. Nhưng mà, Đường Vũ An đang đứng chắn trước mặt họ lại tỏ ra vô cùng bình thản.
“Đứng lên cả đi.” Một giọng nói trung niên vô cùng uy nghiêm vang lên.
Đường Tuyết Vân nhìn bóng lưng của “Diệu Nhật”, nếu không phải tận mắt chứng kiến Đường Vũ An mặc bộ đồ này vào, chắc chắn bà không thể nhận ra đây là con trai mình. Kể cả khi đã biết rồi, bà vẫn cảm thấy có chút hoang mang.
Dưới sự chứng kiến của hai mẹ con, Diệu Nhật điềm nhiên giao tiếp với nhóm người lạ mặt trước mắt, từ lời nói đến cử chỉ đều toát ra phong thái của một vị lãnh đạo.
“Ta tới để kiểm tra công việc của các người.” Diệu Nhật trầm giọng nói.
Gã Râu Xồm nghe vậy thì lập tức tỏ ra hoảng hốt.
“Doanh thu tiệm tạp hóa, mở rộng bản đồ, hợp tác với Lam Hồ Trấn, những mặt này đều làm rất tốt, chỉ là…”
Ánh mắt của Diệu Nhật quét qua đám đông người dân trong trấn.
“Vệ sinh và môi trường sống quá tệ hại.” Cậu nghiêm khắc nói, “Sau này Xích Phong Trấn sẽ đổi tên thành Mái ấm Xích Phong, về tiêu chuẩn xây dựng mái ấm, ông có thể lên diễn đàn thỉnh giáo Trường Thanh.”
“Vâng vâng, tôi nhất định sẽ tích cực sửa đổi ạ!” Gã Râu Xồm sợ hãi đáp lời.
“Thương Thần Giáo cũng sẽ áp dụng một số biện pháp cưỡng chế, đến lúc đó các người sẽ biết.” Điều này tất nhiên là ám chỉ quy tắc trọ lại qua đêm.
“Bây giờ, hãy bắt đầu chỉnh đốn từ Tiệm tạp hóa Xích Phong trước đi.”
Diệu Nhật đứng trước mặt mọi người, ngửa đầu nhìn lên bầu trời và hô lớn: “Thần Thương Nghiệp vĩ đại, xin hãy ban lễ rửa tội cho các tín đồ của Ngài, để bọn họ tránh xa bệnh tật và tai ương.”
Nói xong những lời vô cùng “thần thánh” đó, trên tay cậu bỗng sáng lên một vầng hào quang, ngay sau đó Thuật Tịnh Hóa và Thuật Quang Dũ đồng thời bay lên không trung, bao phủ một phạm vi có đường kính ba mươi mét. Đây là giới hạn hiện tại mà Đường Vũ An có thể làm được. Đợi khi ánh sáng tan đi, tất cả người và vật từng được ánh sáng bao phủ đều trở nên sạch sẽ tinh tươm, những người đang bị thương chưa khỏi hẳn cũng lập tức bình phục hoàn toàn.
“Thần tích! Đây đúng là thần tích rồi!”
Người dân trong trấn nhao nhao quỳ rạp xuống đất bái lạy. Còn Đường Vũ An sau khi nói thêm hai câu nữa thì chui vào dưới chiếc Ô Che Bóng, biểu diễn màn biến mất tại chỗ một lần nữa.
Vốn dĩ cậu định đưa mẹ và em gái đi xem loài ong đỏ ở Xích Phong, nhưng khi để ý thấy phân và rác thải vương vãi khắp nơi trên đường phố bên ngoài, cậu liền mất hết hứng thú.
“Chúng ta đến Pháo đài Tử Thiên đi.”
Đường Vũ An nói xong, liền thấy hai mẹ con Đường Tuyết Vân đang nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.
“Sao thế ạ?”
“Chú là ai? Anh trai cháu đâu rồi?” Đường Ngữ Hinh hỏi.
Đường Vũ An vội vàng tháo mặt nạ xuống: “Là anh đây mà!”
Đường Ngữ Hinh hoài nghi quan sát cậu, nhìn một lúc lâu mới xác định được đây đúng là anh trai mình.
“Hinh Hinh à, em vẫn cần phải học tập nhiều hơn nữa đấy.” Đường Vũ An có chút lo lắng xoa đầu cô bé. Quá trình cậu cải trang, con bé đều nhìn thấy hết cả, thế mà sao vẫn nhận nhầm được nhỉ?
Đường Tuyết Vân không nhịn được đảo mắt một cái, đương nhiên là bà nghe ra được ẩn ý trong lời nói của con trai, nhưng mà diễn xuất của thằng bé cũng tốt quá đi!
Mặc dù thiết lập nhân vật là trung niên, nhưng nói ra mấy câu thoại đậm chất trẻ trâu vừa rồi mà mặt không đỏ tim không đập, chẳng thấy ngượng ngùng chút nào! Đường Tuyết Vân cứ nhớ lại quãng thời gian mình làm “Nữ Hiệp Quái Lực” là lại không nhịn được muốn dùng ngón chân đào hố chui xuống đất vì xấu hổ.
“Đi thôi đi thôi, đến địa điểm tiếp theo nào.”
Rất nhanh, bọn họ đã đến tầng hầm của Tiệm tạp hóa Tử Thiên. Đường Vũ An vừa nâng cấp, vừa giải thích cho hai mẹ con nghe về tình hình của Pháo đài Tử Thiên. Có lẽ bởi vì nơi này đang phải đối mặt với nguy cơ sinh tử tồn vong, nên tốc độ phát triển của Tiệm tạp hóa Tử Thiên nhanh đến kinh người. Bất kể là điểm độ hot của cửa hàng hay diện tích chiếm dụng gì cũng đều vượt xa yêu cầu cấp bậc của một chi nhánh Level 3, chỉ cần đủ đồ nội thất thần kỳ là có thể nâng cấp thẳng lên Level 4 luôn.
Chỉ là, Đường Vũ An không định làm như vậy, cậu cũng không có nhiều đồ nội thất cao cấp, hơn nữa độ ưu tiên phát triển của Tiệm tạp hóa Tử Thiên cũng xếp ở phía sau. Vùng đất này đã bị nguyên tố Clo xâm nhập, cho dù có màn chắn bảo vệ cũng không thể loại bỏ hết độc tố được, cho nên không thích hợp để sinh sống lâu dài, sớm muộn gì cư dân Pháo đài Tử Thiên cũng phải di dời vào đất liền. Tuy hiện tại không có ấn ký của Ô Nguyệt bảo vệ, Triển Tiểu Thiên không dám mạo hiểm ra khơi, nên cũng chỉ mới quay lại được một lần, mang theo hai vạn người di cư. Số dân di cư này đã được an trí tại các thôn làng ở Lâm Hải Trấn, coi như là đã ổn định, công tác di dân cũng có thể tiếp tục triển khai.
Đường Vũ An nghĩ vậy, liền lấy ra tấm Thẻ làm mới Khuyến Mãi 7 Ngày cuối cùng.
【…】
Nhìn bảng thông báo tin tức hệ thống hiện ra, cậu cười hì hì nói: “Tao còn muốn thêm vài cái máy bán hàng tự động nữa.”
Như vậy thì có thể đặt một cái ở Tiệm tạp hóa Tử Thiên, cũng có thể chính thức công khai trận pháp dịch chuyển ra bên ngoài, giúp cho công tác di dân của Pháo đài Tử Thiên tiến hành thuận lợi hơn.
【Quy tắc làm mới hàng hóa trong đợt Khuyến Mãi 7 ngày là ngẫu nhiên, không thể chỉ định được.】
Đường Vũ An nhún vai, trực tiếp sử dụng Thẻ làm mới.
【Khuyến Mãi 7 Ngày, (Thời gian làm mới còn lại: 23 giờ).】
- Áo chống nắng màu tím đỏ (3/3): 158.888 điểm tích lũy/cái.
- Thuyền nhỏ màu xanh lục (1/1): 158.888 điểm tích lũy/chiếc.
- Máy lọc không khí màu xám xanh (2/2): 88.888 điểm tích lũy/cái.
- Máy bán hàng tự động (2/2): 188.888 điểm tích lũy/cái.
- Máy điều hòa tự thích ứng nhiệt độ: …
- Dây đèn màu xanh lục: …
“Ha ha ha, ra rồi này! Lại còn có cả đồ nội thất thần kỳ tao đang cần nữa chứ!” Đường Vũ An vui vẻ cười lớn, “Hệ thống à, mi vẫn thương tao nhất mà!”
Suýt chút nữa thì Hệ thống nổ máy. Nói cái gì vậy? Nói cái kiểu gì vậy hả?! Nói cứ như thể là nó giúp cậu ta gian lận không bằng!
【Chế độ tự kiểm tra đã được kích hoạt, xin vui lòng kiên nhẫn chờ kết quả!】
Đường Vũ An cũng chẳng thèm quan tâm đến nó làm gì, đằng nào thì hệ thống cũng hay tự kiểm tra mà, cậu quen rồi. Cậu hỏi Đường Tuyết Vân và Đường Ngữ Hinh xem có muốn ra ngoài đi dạo nữa không, nhưng sau khi nghe nói Pháo đài Tử Thiên bị khí độc xâm thực, Đường Tuyết Vân liền nảy sinh tâm lý kháng cự với việc ra ngoài. Nhìn hòn đảo cô độc trơ trọi giữa biển khơi trên bản đồ, bà càng nhận thức rõ ràng hơn về sự khắc nghiệt của thế giới hoang tàn này, cũng càng thêm thấu hiểu, việc An An và Tiểu Khởi có thể gầy dựng nên sự nghiệp như ngày hôm nay là điều không hề dễ dàng chút nào.
Bà lắc đầu nói: “Chúng ta về thôi con.”
“Dạ được.”
Đường Vũ An đưa hai người trở về cửa hàng chính của Tiệm tạp hóa Bình An, lấy những viên Đá Không Gian đã tích lũy trước đó ra để nâng cấp cho cái máy bán hàng tự động mới. Sau đó, bắt đầu nâng cấp cấp bậc của cửa tiệm chính theo hướng “Lớn Chính Là Đẹp”.
【Bạn có đồng ý khấu trừ 2.000.000 điểm tích lũy để nâng cấp cửa hàng chính “Tiệm tạp hóa Bình An” lên (Lớn Chính Là Đẹp!) Level 3 không?】
2 triệu điểm tích lũy, Đường Vũ An không chớp mắt lấy một cái, cậu chọn “Có”.
【Chúc mừng! Cửa hàng chính “Tiệm tạp hóa Bình An” đã nâng cấp lên (Lớn Chính Là Đẹp!) Level 4.】
【Số lượng danh sách khách trọ lại qua đêm tăng thêm 1.000.000, tổng số lượng khách hàng tối đa có thể thu nhận tại các cửa hàng hiện tại: 1.121.120.】
【Số lượng nhân viên có thể tuyển dụng tại cửa tiệm chính +7, tại cửa tiệm chi nhánh +5.】
【Bình Phiêu Lưu Trong Mơ +1, dung lượng bình Phiêu Lưu Trong Mơ tăng lên gấp 5 lần ban đầu, tổng số bình Phiêu Lưu Trong Mơ đang sở hữu: 9.】
【Xe RV nâng cấp, hiện tại có thể lựa chọn tăng kích thước lên gấp 5 lần kích thước ban đầu.】
Danh sách trọ lại qua đêm đã tăng lên tới 1 triệu 12 vạn người!
Nhìn kết quả này, hai mắt Đường Vũ An sáng rực lên. Cậu vui vẻ reo hò, chia sẻ tin tốt này với Chu Khởi, sau đó liền đi tới Tiệm tạp hóa Thanh Mộc chi nhánh số 1. So với Tiệm tạp hóa Tử Thiên, doanh thu của chi nhánh này cũng không hề kém cạnh, đợi sau khi cậu lấy những món đồ nội thất thần kỳ cấp cao ra, điều kiện nâng cấp cũng đã được thỏa mãn.
Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 23 cũng đã nâng cấp thành công! Cộng thêm Tiệm tạp hóa Thanh Mộc chi nhánh số 2 nữa, thì danh sách trọ lại qua đêm của khu trại tị nạn này cũng đã tăng lên tới hơn 113 vạn người! Trong một khoảng thời gian dài sắp tới, chắc là con số này đủ dùng.
Và cuối cùng thì cửa tiệm chính Tiệm tạp hóa Bình An cũng có thể rời khỏi nơi này rồi!
Đường Vũ An quay trở lại phi thuyền, lần lượt gửi nhiệm vụ mới cho Tạ Triêu Nhật, Hồng Lý và Xích Hạo, đồng thời tiết lộ thông tin về việc mình sẽ rời đi trong nhiệm vụ, coi như là một lời chào tạm biệt. Sau đó, cậu khởi động phi thuyền rời khỏi bầu trời Pháo đài Thanh Mộc. Tất nhiên là cậu cũng không bay về phía khe nứt không gian trên bầu trời Pháo đài Thanh Mộc, mà tùy ý chọn một hướng bay đi xa.
Đường Ngữ Hinh đã ngủ thiếp đi rồi, mặc dù bên này vẫn là ban ngày, nhưng cảm giác cơ thể mệt mỏi vẫn khiến cô bé buồn ngủ rũ cả mắt, Đường Tuyết Vân bèn đưa cô bé lên gác xép ngủ. Đợi đến khi bà đi ra, liền nhìn thấy phong cảnh bên ngoài đã thay đổi.
Bà lẳng lặng ngồi ở ghế phó lái, lẳng lặng ngắm nhìn cậu con trai mà trong nhận thức của bà vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhìn cậu xử lý các loại công việc thành thạo điêu luyện như vậy, trong lòng bà dâng lên biết bao cảm xúc ngổn ngang.
Sau khi hoàn toàn rời khỏi phạm vi của Pháo đài Thanh Mộc, Đường Vũ An tìm một vùng đồng bằng cho phi thuyền hạ cánh, sau đó lái chiếc xe RV ra ngoài. Cậu thử chuyển đổi xe RV sang chế độ bay, một con tàu vũ trụ mới toanh, tràn ngập cảm giác khoa học viễn tưởng, cứ thế hiện ra ngay trước mặt cậu và Đường Tuyết Vân!
Đúng vậy, đây chính là một con tàu vũ trụ! Khi phi thuyền đứng trước mặt nó thì quả thực chỉ là tép riu mà thôi, hoàn toàn không có cửa để so sánh về mặt kích thước. Đường Vũ An nóng lòng chạy vào trong tàu vũ trụ, nơi này quả thực là một pháo đài trên không, không chỉ có kích thước lớn, mà các khu vực chức năng bên trong cũng phong phú hơn phi thuyền rất nhiều. Tất nhiên, cơ sở vật chất vẫn còn rất sơ sài, cần cậu phải tự tay trang hoàng thêm.
Việc đầu tiên mà Đường Vũ An làm là di chuyển trận pháp dịch chuyển đến một căn phòng nào đó ngay lập tức, đồng thời thiết lập các khu vực khác là khu vực cấm, chỉ cho phép cậu và người nhà sử dụng. Như vậy thì sẽ không lo những người đi lại giữa thế giới cũ và thế giới hoang tàn đi lung tung nữa.
Đường Vũ An dẫn Đường Tuyết Vân đi tham quan một vòng trên tàu vũ trụ, ngay khi bà tưởng rằng cuối cùng thì công việc của cậu cũng có thể tạm dừng một chút để nghỉ ngơi cho khỏe, thì lại nghe cậu nói: “Mục tiêu tiếp theo là Pháo đài Băng Diễm!”
“Vẫn còn nơi phải đi nữa hả con?” Đường Tuyết Vân kinh ngạc thốt lên.
Cả ngày hôm nay bọn họ đã đi qua bao nhiêu nơi rồi? Mặc dù có trận pháp dịch chuyển, tốc độ rất nhanh, nhưng bà cảm thấy sức mình cũng sắp đuối rồi.
“Dạ, bên Pháo đài Băng Diễm vẫn chưa…. Ơ?”
Đường Vũ An liếc nhìn kênh kiểm tra, phát hiện Ôn Thanh Thanh đã hoàn thành bài kiểm tra tư tưởng đạo đức rồi, thành công vượt qua bài kiểm tra của Lão Mặc! Như vậy thì cô ấy có thể xây dựng chi nhánh rồi.
Đường Vũ An mở bản đồ Pháo đài Băng Diễm ra, thấy Ôn Thanh Thanh không có ở nhà, mà đã đi tới vị trí khá gần trung tâm pháo đài. Đây là đang chọn địa điểm để xây dựng cửa hàng à?
Chỉ là, xây cửa hàng ở khu vực rìa thì có vẻ tốt hơn chứ nhỉ? Dù sao đất đai trong pháo đài đều đã có chủ, ở vị trí trung tâm thì màn chắn bảo vệ rất khó mở rộng ra được….
Ở pháo đài Băng Diễm.
Ôn Thanh Thanh ngồi trên ghế, hai tay cô nắm chặt lại thành nắm đấm, trông có chút bất an. Người đang ngồi trước mặt cô là lãnh đạo cao nhất của Pháo đài Băng Diễm, cũng là người kiên định ủng hộ chủ trương tìm kiếm nơi cư trú mới ở bên ngoài. Cuộc đàm phán hôm nay của bọn họ có quan hệ đến tương lai của hơn mười vạn con người tại Pháo đài Băng Diễm này.
Ôn Thanh Thanh có chút không dám tin, mở miệng hỏi lại: “Ngài thật sự muốn dâng hiến toàn bộ đất đai của Pháo đài Băng Diễm cho Thương Thần Giáo sao?”
Hết chương 328.
