Chương 329: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 1)

Chương 329: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 1)

 

Trong vũ trụ bao la rộng lớn, trung tâm thế giới được cấu thành từ niềm tin của mọi người dần dần sáng lên, lấy hạt nhân làm trung tâm, một thế giới tiểu thuyết lấy tổng tài bá đạo làm khuôn khổ dần dần hình thành.

 

Tôi chính là nhân vật chính của thế giới này.

 

Đây là kiếp đầu tiên của tôi.

 

……….

 

Tôi là một thiên tài.

 

Trước năm ba tuổi, mẹ tôi một mình đưa tôi ra nước ngoài sống.

 

Mẹ là một nhà thiết kế mới vào nghề, vào thời điểm đó, cuộc sống của chúng tôi có chút khó khăn, mẹ không có đủ sức lực để hoàn thành một bản thiết kế trang sức hoàn chỉnh, ngày ngày phải bôn ba khắp nơi vì công việc và nuôi nấng tôi.

 

Nhưng những lúc rảnh rỗi, mẹ luôn cố gắng dành thời gian để hoàn thành bản thiết kế còn đang dang dở.

 

Những lúc buồn chán, tôi sẽ nghịch máy tính ở nhà, tự học được cả lập trình và viết code.

 

Thế là năm ba tuổi, tôi trở thành một hacker lừng danh quốc tế.

 

Có tôi phụ giúp gia đình, cuối cùng mẹ cũng không còn phải ngày ngày bôn ba vì cuộc sống của chúng tôi nữa, bà bắt đầu chuyên tâm vào việc thiết kế trang sức.

 

Tác phẩm của mẹ rất có linh khí, bản thiết kế được mẹ mài giũa suốt ba năm, vừa ra mắt đã nổi đình nổi đám, chẳng bao lâu sau, mẹ cũng trở thành một ngôi sao mới trong làng thiết kế trang sức.

 

Sau khi mẹ nổi tiếng, có vô số lời mời từ các công ty trang sức bay đến tới tấp, mẹ được mời về nước.

 

Không ngờ, công ty cuối cùng mẹ quyết định hợp tác lại chính là công ty của ba tôi.

 

Sau khi trải qua một loạt chuyện, cuối cùng ba mẹ tôi cũng sống hạnh phúc bên nhau.

 

Ba tôi vô cùng yêu thương tôi, ông dốc toàn lực bồi dưỡng tôi thành người thừa kế công ty, và cố gắng để tôi tiếp quản công việc công ty càng sớm càng tốt, hoàn toàn không để ý đến việc lúc này tôi mới 5 tuổi.

 

Người trong giới đều nói, đây là biểu hiện của việc ba tôi coi trọng tôi, nhưng tôi chỉ cảm thấy, ông ấy muốn có thế giới riêng của hai người với mẹ, sớm ngày vứt lại công ty cho tôi, để hai người họ sớm đi tiêu dao tự tại.

 

Gia tộc và công ty của ba tôi đều thuộc top đầu thế giới, có vô số cặp mắt đang đổ dồn vào tôi. Vì sự an toàn của tôi, ngay từ khoảnh khắc tôi trở về gia tộc, ba tôi đã lập ra cho tôi một kế hoạch huấn luyện tự vệ toàn diện. Từ huấn luyện chống độc đến sử dụng súng, sử dụng vũ khí lạnh rồi lại đến sinh tồn nơi hoang dã.

 

Đương nhiên, việc học của tôi cũng không thể bỏ bê được.

 

Sau khi ba tôi phát hiện ra tài năng của tôi, ông đã dứt khoát cho tôi học ở nhà, mời gia sư về để huấn luyện chuyên biệt.

 

Năm 8 tuổi, tôi đã học xong chương trình cấp ba, bắt đầu học quản lý doanh nghiệp gia đình một cách có hệ thống.

 

Thực tế thì, ngay từ năm tôi trở về gia tộc, ba tôi đã thường xuyên đưa tôi đến công ty họp.

 

Khi triệu tập cuộc họp cấp cao, tôi sẽ ngồi trên đùi ba tôi.

 

Ban đầu ông chỉ muốn khoe khoang một chút, khoe tôi là đứa con do người yêu mà ông đã tìm kiếm bấy lâu nay sinh ra, đồng thời thể hiện sự coi trọng của ông đối với bản thân tôi trước các lãnh đạo cấp cao trong công ty.

 

Sau khi phát hiện ra tôi có thể hiểu được nội dung cuộc họp, ông bắt đầu đích thân dạy tôi quản lý, và thử để tôi quyết định một số cuộc hợp tác.

 

Lúc đó, mối quan hệ của tôi vẫn còn thiếu sót, nhưng kỹ năng hacker của tôi đã bù đắp rất tốt cho điểm này.

 

Bất kỳ cuộc hợp tác nào qua tay tôi cũng chưa từng xảy ra sai sót, thậm chí còn có thể khiến công ty thu được lợi ích cao hơn.

 

Tôi là vị thiếu gia tổng tài thiên tài nổi tiếng trong ngành.

 

Mười tuổi đã bắt đầu phụ trách một nửa quyết sách của công ty.

 

Mười hai tuổi tôi đã hoàn thành chương trình đại học, lấy được ba tấm bằng, cùng năm đó tôi ra nước ngoài mở rộng thị trường, tiện thể tiếp tục việc học của mình.

 

Đối với việc này, ba tôi còn có chút bất mãn.

 

Nếu tôi ra nước ngoài mở rộng thị trường, vậy thì tôi sẽ không thể hoàn toàn tiếp quản công ty, ông vẫn không thể cùng mẹ tôi tận hưởng tuần trăng mật vòng quanh thế giới một cách vui vẻ được.

 

Môi trường nước ngoài khá hỗn loạn, hành trình mở rộng thị trường cũng không hoàn toàn thuận lợi.

 

So với môi trường tương đối ổn định trong nước, hiện tượng lạm dụng súng ở nước ngoài rất nghiêm trọng. Tuổi tôi vẫn còn nhỏ, ngoại hình lại rất hợp với thẩm mỹ của đại chúng, đến nỗi, ngay ngày đầu tiên tôi bắt đầu đàm phán hợp tác, đã nhận được không ít ánh mắt không có thiện ý.

 

Trong vòng một tháng, tôi đã trải qua năm vụ bắt cóc, sáu trận đấu súng, hơn ba mươi lần đe dọa trực diện và hơn một trăm hai mươi lần đe dọa bằng văn bản, việc giáo dục an toàn của gia tộc đối với tôi đã phát huy tác dụng triệt để ở nước ngoài.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Để cho đám rác rưởi này không còn cản trở việc mở rộng đế chế kinh doanh của mình nữa, tôi đã quyết định dùng vũ lực để răn đe.

 

Hành động răn đe của tôi rất thành công, năm tôi mười bốn tuổi đã thống nhất cả giới hắc bạch ở quốc tế, bọn họ theo phong tục của nước tôi, gọi tôi là “Thiếu chủ”.

 

Tôi không thích cách gọi này cho lắm, nghe có vẻ như tôi rất thích bạo lực, nhưng thực tế tôi là một doanh nhân, tôi thích bọn họ gọi tôi là — Tổng tài hơn.

 

Năm tôi mười bốn tuổi, để mừng sinh nhật mẹ, tôi đã về nước một chuyến.

 

Nhưng chuyến về nước này lại không mấy thuận lợi.

 

Ngay trên đường từ sân bay về nhà, tôi đã tận mắt chứng kiến một vụ tai nạn xe hơi. Một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đã bị một chiếc xe tải lớn nghiền nát.

 

Chỉ còn lại một mảng máu thịt bầy nhầy.

 

Hiện trường tai nạn vô cùng thảm khốc, đồng thời, vụ tai nạn này cũng gây ra tắc nghẽn giao thông nghiêm trọng.

 

Tôi ngồi ở hàng ghế sau chiếc Maybach, qua tấm kính của ghế phụ phía trước, vừa vặn thu hết toàn bộ vụ tai nạn vào trong tầm mắt.

 

Tài xế lo lắng nhìn tôi một cái rồi khẽ hỏi: “Thiếu gia, có cần nâng vách ngăn lên không?”

 

“Không cần.”

 

Sự lo lắng của tài xế là thừa thãi, tôi ở nước ngoài thường xuyên thấy máu. Đối với thứ gọi là máu, tôi không thể nói là thích, nhưng cũng chẳng thể nói là ghét. Hoặc có thể nói, tôi thích những thứ kích thích, khoảnh khắc súng bắn xuyên tim kẻ thù, đóa hoa máu bung nở, sẽ khiến tôi cảm thấy vui vẻ và có cảm giác thành tựu.

 

Nhưng dọn dẹp vết máu là một việc phiền phức, tôi không thích.

 

“Thiếu gia, hình như đi đường vòng cũng không dễ.”

 

“Ừm, đợi một lát đi, tôi đã nói với mẹ tôi rồi.”

 

Chiếc xe tải lớn phía trước đã chặn kín cả con đường, máu thịt của thiếu niên kia trải đầy nửa con đường.

 

Chắc hẳn cho dù chiếc xe tải đó có nhường đủ chỗ cho các phương tiện khác đi qua, cũng sẽ không có chiếc xe nào muốn lái qua cơ thể của cậu thiếu niên đang trải trên mặt đường nhựa.

 

Tình hình kẹt xe ngày càng nghiêm trọng, có những chiếc xe không rõ sự tình đã bắt đầu bấm còi inh ỏi, nhiệt độ mùa hè cao, phía trước lại xảy ra tai nạn, bãi nôn của người chứng kiến tai nạn nôn ra bên đường bị nhiệt độ cao làm bốc hơi, một mùi chua thối khó ngửi từ từ dâng lên, không khí càng lúc càng khiến người ta bực bội.

 

Nếu ô tô có thể bay, thì đã không xảy ra tình trạng tắc nghẽn nghiêm trọng như bây giờ.

 

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu tôi.

 

Các cơ quan chức năng cần thời gian để đến nơi.

 

Tôi đã đợi rất lâu, cuối cùng vì quá nhàm chán mà dời tầm mắt đến thi thể trước mặt.

 

Gần như đã không còn nhận ra hình dạng ban đầu nữa.

 

Thiếu niên đã chết này, có một đôi mắt phượng hơi xếch, trong mắt chứa đầy vẻ hoảng loạn và mờ mịt.

 

Đôi mắt trông cũng khá đẹp.

 

Nhưng đã thành ra thế này rồi, chắc hẳn cũng sẽ không có ai để ý đến dung mạo của anh nữa.

 

Trong tay anh vốn dĩ đang ôm một quả bóng rổ, chắc hẳn là trước đây chủ nhân của nó rất yêu quý nó, bề mặt quả bóng rất sạch sẽ, bây giờ quả bóng này cô đơn lăn đến ven đường, dính đầy máu.

 

Hình như anh đã hẹn ai đó đi chơi bóng rổ, trên lưng còn đeo một chiếc ba lô. Do va chạm và chèn ép, khóa kéo của chiếc ba lô đã bị bung ra, đồ đạc bên trong cũng văng tung tóe.

 

Ở phía gần tôi, có một vật bằng nhựa cứng đang phản chiếu ánh sáng.

 

Đó là một tấm thẻ học sinh bằng nhựa cứng hình chữ nhật, to bằng lòng bàn tay.

 

Nền ảnh màu xanh, thiếu niên trong ảnh quả nhiên tuấn tú như tôi đã dự đoán.

 

Bên cạnh tấm ảnh có viết, là gì nhỉ?

 

Tôi nghiêng đầu, điều chỉnh vị trí ngồi, qua những vết máu và ánh sáng phản chiếu, tôi nhận ra được dòng chữ viết trên thẻ học sinh.

 

Lộ Nhân Giai.

 

Hết chương 329.

 

Chương 329: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 1)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên