Chương 329: Khế Ước, Long Tộc!
“Thủ trưởng Phương, ngài chắc chắn là mình muốn làm như vậy thật chứ?” Ôn Thanh Thanh xác nhận lại một lần nữa.
“Đúng vậy.” Phương Vũ gật đầu, “Nhưng điều kiện tiên quyết là, cái màn chắn bảo vệ mà cô nói thực sự có thể phát huy tác dụng như cô miêu tả.”
“Nếu hiệu quả mà cô nói có bất kỳ sự phóng đại hay lừa dối nào, Pháo đài Băng Diễm chúng tôi có quyền thu hồi lại toàn bộ lãnh địa bất cứ lúc nào.”
Mặc dù Thương Thần Giáo có khả năng vận chuyển hàng hóa từ xa, nhưng cho đến nay vẫn chưa thấy việc dịch chuyển sinh vật sống, mà theo điều tra của bọn họ, trong Pháo đài Băng Diễm chỉ có Ôn Thanh Thanh và mẹ cô ấy là thể hiện ra được khả năng như vậy.
Thế nên bọn họ mới có thể tạm thời cho rằng – sự xâm nhập của Thương Thần Giáo vào Pháo đài Băng Diễm chỉ mới vừa bắt đầu, Pháo đài Băng Diễm vẫn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối đối với pháo đài này. Vì đằng nào cũng đã quyết định phải rời bỏ pháo đài để tìm kiếm nơi trú ẩn mới ở phương xa, chi bằng đánh cược một ván cuối cùng xem sao. Nếu cược thắng thì cả làng cùng vui; còn cược thua thì bọn họ cũng có thể sớm vãn hồi tổn thất. Chứ nếu đợi đến khi Thương Thần Giáo đứng vững chân tại Pháo đài Băng Diễm rồi, thì bọn họ sẽ chẳng còn đường lui nào nữa.
“Còn một điều kiện tiên quyết nữa.” Phương Vũ nói tiếp: “Nếu màn chắn bảo vệ thực sự có thể bảo vệ được cả tòa pháo đài giống như cô nói, thì toàn bộ người dân của Pháo đài Băng Diễm đều có quyền được tiếp tục sinh sống tại đây.”
“Thương Thần Giáo không được xua đuổi bọn họ, càng không được phép hãm hại bọn họ.”
“Về điểm này thì xin ngài cứ yên tâm.”
Ôn Thanh Thanh đáp: “Tôn chỉ của Thương Thần Giáo là làm cho thế giới trở nên phồn vinh giàu mạnh, chúng tôi trân trọng sinh mệnh của mỗi một vị khách hàng, hơn nữa cũng chẳng có hứng thú gì với việc thâu tóm quyền quản lý của pháo đài đâu.”
Quản lý cả một tòa pháo đài ư? Đừng đùa chứ, Ôn Thanh Thanh tự nhận mình không có cái năng lực đó. Cô vốn chỉ muốn mở một cái chi nhánh, rồi từ từ tìm cách thu gom mấy khu phố lân cận vào trong màn chắn bảo vệ, sau đó đi bước nào tính bước ấy. Nào có ngờ đâu pháo đài lại chơi lớn đến thế này? Ôn Thanh Thanh do dự một chút rồi lại nói: “Còn về việc ngài nói muốn dâng hiến toàn bộ đất đai cho Thương Thần Giáo, tôi cần phải xin chỉ thị của cấp trên một chút.”
Theo thông tin cô tìm hiểu được trên diễn đàn, thì màn chắn bảo vệ có giới hạn số lượng người lưu trú lại qua đêm, hơn nữa phải tiến hành đăng ký mới được bảo vệ. Những người không đăng ký sẽ bị màn chắn bảo vệ đẩy ra ngoài, không thể vào trong được. Nếu cô mạo muội nhận đất đai của Pháo đài Băng Diễm, dẫn đến việc tất cả mọi người bị đẩy hết ra ngoài pháo đài, thế thì cô thành tội nhân thiên cổ mất.
Sao Ôn Thanh Thanh cô có thể gánh nổi cái trách nhiệm này được chứ.
“Chuyện này là đương nhiên.” Phương Vũ gật đầu, “Vậy cuộc trò chuyện hôm nay của chúng ta dừng ở đây nhé, hy vọng….”
“Khoan đã!”
Lời của Phương Vũ còn chưa nói hết thì đã bị Ôn Thanh Thanh cắt ngang.
“Ngài đừng vội, tôi có thể cho ngài câu trả lời ngay lập tức đây!”
Phương Vũ: “…”
Rốt cuộc thì ai đang vội hơn ai đây hả?
Tuy nhiên ông cũng không nói nhiều, chỉ quan sát Ôn Thanh Thanh. Ánh mắt cô nhìn về phía trước, nhưng tiêu điểm rõ ràng không nằm ở phía ông, cứ như đang nhìn vào thứ gì đó giữa không trung vậy.
Chẳng lẽ cô ấy thực sự có thể giao tiếp được với thần linh? Tuy là một người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng khi nhìn thấy nguồn vật tư Ôn Thanh Thanh liên tục lấy ra, ông cũng không nhịn được mà nảy sinh nghi ngờ. Dẫu vậy, Phương Vũ vẫn nghiêng về giả thuyết dị năng hệ thần bí hơn. Ông kiên nhẫn chờ đợi, rất nhanh sau đó liền thấy biểu cảm của Ôn Thanh Thanh trở nên kỳ quái.
Cuối cùng tiêu điểm ánh mắt của cô ấy cũng quay trở lại trên người ông, sau đó nói: “Thủ trưởng Phương, xin hãy kiên nhẫn chờ 10 phút, 10 phút sau Thương Thần Giáo sẽ cho ngài một câu trả lời.”
Ôn Thanh Thanh nói như vậy, tất nhiên đó là kết quả sau khi đã xin chỉ thị của Đường Vũ An. Hiện tại các nhân viên đều đã biết, chỉ cần @ID của Thần sứ đại nhân trong kênh cửa hàng, lời mình nói sẽ có cơ hội được Thần sứ đại nhân nhìn thấy, hơn nữa không cần lo bị các nhân viên khác đọc được. Cho nên cô đã thử một phen, không ngờ lại thực sự nhận được hồi âm.
Nói thật là khi Đường Vũ An nhận được tin nhắn của cô, cậu cũng giật mình thon thót. Dâng hiến toàn bộ đất đai và nhà cửa của Pháo đài Băng Diễm cho Thương Thần Giáo ư? Người lãnh đạo của Pháo đài Băng Diễm này cũng quyết đoán quá rồi!
Cậu vội vàng nhắn tin riêng bàn bạc với Chu Khởi, Chu Khởi cảm thấy bọn cậu hoàn toàn có thể chốt đơn được, dù sao thì hiện tại bọn cậu cũng đã có chức năng dịch chuyển đến một địa điểm xác định rồi mà…. Đây là chức năng được mở khóa khi nâng cấp lên Level 30 trước đó, tạm thời vẫn chưa thử nghiệm bao giờ. Cũng chính vì vậy mà Đường Vũ An mới không dám hứa chắc chắn với Ôn Thanh Thanh được, mà bảo cô đợi một lát, mười phút sau sẽ trả lời.
“Mẹ ơi, chúng ta sắp sở hữu một pháo đài rồi!”
Đường Tuyết Vân nghe con trai giải thích xong, cũng không nhịn được mà cảm thấy vô cùng chấn động: “Như vậy liệu có quản lý nổi không con?”
Theo bà thấy, bản đồ của con trai hiện tại đã lớn vượt quá sức tưởng tượng của bà rồi, giờ còn muốn tiếp nhận thêm một tòa pháo đài nữa ư? Bà chỉ cảm thấy áp lực đè nặng như núi.
“Có nhân viên mà mẹ, hơn nữa điều kiện ở đó khắc nghiệt lắm, không có màn chắn bảo vệ thì bọn họ chỉ có nước ra ngoài tìm nơi ở mới, chắc chắn sẽ chết rất nhiều người.”
Đường Vũ An kiên nhẫn giải thích cho bà hiểu, sau đó mở bảng điều khiển, mở khóa chức năng dịch chuyển có định hướng. Muốn mở khóa chức năng dịch chuyển có định hướng cần phải tốn 1 triệu điểm tích lũy, xét thấy tính thực dụng của chức năng này khá cao, vậy nên Đường Vũ An cũng chẳng buồn than đắt nữa.
Đắt xắt ra miếng mà lị.
Sau khi mở khóa, cậu nạp điểm tích lũy vào tài khoản dịch chuyển, sau đó chọn “Dịch chuyển có định hướng”.
【Bạn đang tiến hành dịch chuyển có định hướng, vui lòng chọn địa điểm bạn muốn dịch chuyển lần này trên bản đồ.】
【Lưu ý: Địa điểm dịch chuyển có định hướng chỉ có thể chọn trong khu vực bản đồ đã mở khóa.】
Ngay sau đó bản đồ hiện ra. Đường Vũ An có thể vẽ vòng tròn trên bản đồ, dù nét vẽ có méo mó cũng không sao, chỉ là diện tích khoanh vùng càng nhỏ thì phí dịch chuyển định hướng càng cao. Có nghĩa là, độ chính xác càng cao thì giá sẽ càng chát.
Đường Vũ An thử phóng to bản đồ Pháo đài Băng Diễm lên, về cơ bản thì toàn bộ bản đồ pháo đài đã được mở khóa hết rồi, chỉ là, những chấm xanh tượng trưng cho khách hàng tiềm năng vẫn chiếm số lượng tuyệt đối.
“Mà này, dịch chuyển qua đó thì điểm rơi là trên mặt đất hay trên trời thế?” Đường Vũ An hỏi hệ thống.
Nếu là trên mặt đất thì cậu còn phải tìm một bãi đất trống mới được.
【Ở trạng thái xe RV là mặt đất, ở chế độ bay là bầu trời.】
Thấy hệ thống trả lời như vậy, Đường Vũ An mới yên tâm, trực tiếp chọn địa điểm dịch chuyển là toàn bộ khu vực đã mở khóa của Pháo đài Băng Diễm.
【Lần dịch chuyển có định hướng này phải tiêu tốn 123.940 điểm tích lũy, bạn có đồng ý khấu trừ không?】
Số lẻ cũng tính kỹ ghê… mà cũng đắt thật sự, không thể dùng thường xuyên được. Đường Vũ An nghĩ vậy, rồi bấm vào tùy chọn khấu trừ.
【Khấu trừ điểm tích lũy thành công! Đang dịch chuyển có định hướng, vui lòng chờ trong giây lát….】
Chỉ thấy cảnh sắc bên ngoài con tàu vũ trụ bắt đầu thay đổi, khoảng ba phút sau, hình ảnh cuối cùng cũng ổn định lại. Vốn dĩ bên ngoài là núi rừng xanh tươi tràn đầy sức sống, giờ khắc này đã biến thành một thế giới băng tuyết trắng xóa một màu. Từ cửa sổ nhìn xuống phía dưới, có thể thấy một tòa pháo đài bị băng tuyết bao phủ, mà bên ngoài bức tường thành là vùng băng nguyên mênh mông không thấy điểm cuối. Trên vùng băng nguyên đó mọc lên từng đóa hoa tuyệt đẹp, cánh hoa đúng như lời ông Lý đã từng miêu tả với bọn cậu trước đây, trông giống hệt những ngọn lửa màu xanh lam huyền ảo. Từ trên cao nhìn xuống, cảnh tượng ấy đẹp đến nao lòng.
【Đã hoàn tất quá trình dịch chuyển có định hướng.】
Đường Vũ An nhìn bản đồ một cái, đúng là cậu đã dịch chuyển từ Pháo đài Thanh Mộc đến ngay phía trên Pháo đài Băng Diễm rồi! Cái chức năng dịch chuyển có định hướng này đúng là quá tiện lợi luôn! Mặc dù chi phí rất cao, nhưng vào những lúc nguy cấp thì đúng là có thể cứu được mạng người chứ chẳng chơi. Nghĩ vậy, Đường Vũ An trực tiếp soạn nhiệm vụ gửi qua cho Ôn Thanh Thanh.
Ở phía bên kia. Khi nhận được thông báo nhiệm vụ, tinh thần Ôn Thanh Thanh không khỏi chấn động. Mặc dù trong lòng khó tránh khỏi có chút nghi ngờ, nhưng sau khi trải qua bài kiểm tra tư tưởng đạo đức của Lão Mặc, cô đã học được cách phục tùng. Thần sứ đại nhân làm như vậy chắc chắn là có lý do của ngài ấy, cô cứ việc nghe theo là được rồi!
“Thủ trưởng Phương, chúng ta lập khế ước đi!” Vẻ mặt Ôn Thanh Thanh vô cùng kiên định, nói.
Phương Vũ sững sờ: “Quyết định như vậy luôn sao?”
“Đúng thế.” Ôn Thanh Thanh gật đầu.
Phương Vũ hồ nghi quan sát cô một lúc, sau khi xác định đi xác định lại là mình không nghe nhầm, cuối cùng ông cũng cắn răng, cho người mang bản khế ước đã chuẩn bị từ trước tới.
“Cô xem thử có vấn đề gì không?”
Ôn Thanh Thanh xem qua khế ước từ đầu đến cuối một lượt, đại ý cũng giống như những gì bọn họ đã nói trước đó. Quyền quản lý Pháo đài Băng Diễm vẫn thuộc về chính quyền pháo đài, nhưng sau này mỗi năm thu nhập tài chính của pháo đài sẽ trích ra một nửa nộp cho Thương Thần Giáo – tất nhiên điều kiện tiên quyết là màn chắn bảo vệ phải thực sự có hiệu quả.
“Không có vấn đề gì, nhưng còn một điểm tôi phải nhắc nhở các ngài, những kẻ mang lòng ác ý với Thần Thương Nghiệp, Thương Thần Giáo hay cá nhân tôi, tất cả sẽ bị màn chắn bảo vệ bài trừ.”
Phương Vũ gật đầu: “Hiện tại số người trong pháo đài biết đến Thương Thần Giáo cũng không nhiều, đã không biết gì thì chắc cũng chẳng thể nảy sinh ác cảm được.”
Vậy thì chỉ còn lại những kẻ có ác ý với chính bản thân Ôn Thanh Thanh mà thôi, mà với phạm vi giao tiếp của Ôn Thanh Thanh, số lượng này tối đa không cũng không vượt quá 50 người, so với hơn mười vạn dân chúng còn lại, tất nhiên là Phương Vũ biết phải chọn bên nào.
“Được, vậy thì cứ quyết định như thế đi.” Vậy là Phương Vũ và Ôn Thanh Thanh đã chính thức ký kết bản khế ước.
“Như vậy là được rồi hả?” Phương Vũ hỏi.
“Chắc là được rồi đấy….” Thực ra Ôn Thanh Thanh cũng không chắc chắn lắm.
Hai người họ bốn mắt nhìn nhau, ngay khi Phương Vũ định cáo từ rời đi thì bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào náo động.
“Xảy ra chuyện gì thế?”
Phương Vũ và Ôn Thanh Thanh vội vàng chạy tới bên cửa sổ xem xét, chỉ thấy trận tuyết lớn như lông ngỗng bên ngoài đã ngừng rơi, hơn nữa…. Ôn Thanh Thanh mở cửa sổ ra, tiếng ồn ào cũng theo gió lùa vào bên trong.
“Tuyết tan rồi!”
“Ấm rồi! Trời ấm lên rồi!”
Mọi người lục tục từ trong nhà bước ra, có người ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, có người thì reo hò, chạy đi báo tin cho nhau. Tiếng hò reo ngày càng lớn, tụ hội lại tạo thành một làn sóng âm thanh vô cùng mạnh mẽ. Mặc dù nhiệt độ lúc này cũng chẳng tính là ấm áp gì cho cam, đại khái chỉ xấp xỉ không độ, nhưng so với cái lạnh cắt da cắt thịt âm mấy chục độ trước đó thì quả thực đã ấm hơn rất nhiều rồi.
Bầu trời vẫn trắng xóa một màu, cũng chẳng thấy có bao nhiêu ánh nắng, sao tự nhiên lại ấm lên đột ngột thế nhỉ?
“Mau nhìn bên kia kìa!”
Rất nhanh sau đó Phương Vũ đã phát hiện ra điều bất thường, chỉ thấy trên bầu trời của pháo đài, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vật thể khổng lồ, trông hơi giống mấy con tàu vũ trụ được ghi lại trong tư liệu phim ảnh.
“Thương hội Bình An….”
Ôn Thanh Thanh bỗng chỉ vào dòng chữ in trên thân tàu, phấn khích reo lên: “Là Thần sứ phái tới! Pháo đài Băng Diễm được thần linh che chở rồi!”
Thật sự là như vậy sao?
Hai tiếng đồng hồ sau, những thông tin mới nhất về tình hình pháo đài đều đã được tổng hợp lại rồi đặt trên bàn làm việc của Phương Vũ. Đúng như những gì bọn họ đã nhìn thấy, toàn bộ pháo đài, ngoại trừ một quảng trường nhỏ ra, băng tuyết ở những nơi khác đều đã ngừng rơi. Nhiệt độ hồi phục lên mức trên không độ một chút, với nhiệt độ này thì chỉ cần mặc áo khoác dày một chút, đốt thêm lò sưởi trong nhà thì cơ bản là không chết cóng được nữa. Đây không phải là sự thay đổi của cả vùng, bên ngoài bức tường thành tuyết lớn vẫn rơi đầy trời, dường như chỉ có mỗi Pháo đài Băng Diễm là may mắn thoát nạn.
Tất nhiên, khi nhìn thấy trên cái quảng trường nhỏ kia vẫn còn vài kẻ từng có hiềm khích với Ôn Thanh Thanh, và bất kể bọn họ có cố gắng như thế nào cũng không thể bước ra khỏi quảng trường được, Phương Vũ liền hiểu ra, đây đích xác là việc làm của Thương Thần Giáo rồi. Vậy rốt cuộc thì bọn họ đã làm thế nào mà được như vậy nhỉ?
Vật thể khổng lồ kia làm sao đến được bầu trời trên Pháo đài Băng Diễm? Theo lời nhân chứng kể lại thì con tàu vũ trụ đó cứ như từ hư không chui ra vậy! Nhưng dù có nói thế nào đi nữa thì hiệu quả bảo vệ này có phải là quá nhanh quá thần tốc rồi không? Ông ở bên này vừa ký xong khế ước chưa đầy hai phút, màn chắn bảo vệ của Thương Thần Giáo đã có hiệu lực rồi? Vậy sự do dự, đắn đo trước đây của ông thì tính là cái gì? Thời gian lãng phí, nhân lực vật lực hy sinh trước đó thì tính là cái gì? Hóa ra mọi chuyện lại đơn giản đến thế này sao?! Nếu sớm biết thế này thì bọn họ nên đi tìm Ôn Thanh Thanh sớm hơn, nên dâng lãnh thổ cho Thương Thần Giáo từ lâu rồi mới phải!
Phương Vũ đang chìm trong chấn động, ông không nhịn được lại bước tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Nếu có thể duy trì nhiệt độ này mãi, thì bọn họ không cần phải tìm kiếm nơi ở mới nữa, hơn nữa Ôn Thanh Thanh còn nói, màn chắn bảo vệ có thể ngăn cản được sinh vật biến dị xâm nhập!
Tốc độ này…. hiệu quả này….
Chẳng lẽ trên đời này thực sự có Thần Thương Nghiệp tồn tại ư? E rằng chỉ có thần linh mới làm được đến mức độ này thôi. Ông là một người vốn kiên định với chủ nghĩa vô thần, nhưng vào giờ khắc này đã hoàn toàn bị dao động….
Đương nhiên là màn chắn bảo vệ của Pháo đài Băng Diễm do Đường Vũ An mở ra rồi, cậu cho tàu vũ trụ dịch chuyển đến phía trên Pháo đài Băng Diễm, chính là để mở màn chắn bảo vệ của cửa hàng chính, Pháo đài Băng Diễm chỉ có hơn mười vạn người, danh sách trọ lại qua đêm của cửa hàng chính dư sức chứa được. Hơn nữa bây giờ đang là ban ngày, cậu có thừa thời gian để thao tác, thêm hơn mười vạn người này vào danh sách trọ lại qua đêm. Tất nhiên, vì nghĩ đến việc có thể sẽ có người bị bài trừ ra ngoài, vậy nên cậu vẫn chừa lại một khoảng trống trên quảng trường nhỏ kia, để những người này không đến mức bị tống cổ ra khỏi pháo đài. Dù sao thì, cho dù bọn họ có ác ý với Thương Thần Giáo đi nữa, cũng chưa chắc đã là người xấu hoàn toàn.
Cơ mà đây chỉ là kế sách tạm thời, vẫn phải nhanh chóng xây dựng Tiệm tạp hóa Băng Diễm mới được, hơn nữa phải xây từ hai cái trở lên, như vậy khi nâng cấp lên Level 3 mới có thể chứa hết dân số của Pháo đài Băng Diễm được.
Đường Vũ An xác nhận Ôn Thanh Thanh đã hoàn thành nhiệm vụ, rồi gửi phần thưởng nhiệm vụ cho cô, sau đó lại gửi tiếp nhiệm vụ mới.
Còn Ôn Thanh Thanh cũng đem bản khế ước cô và Pháo đài Băng Diễm vừa lập bỏ vào Kho Hàng Tùy Thân – đây là phần thưởng cô vừa mới nhận được, sau đó thông báo cho Đường Vũ An trên kênh cửa hàng.
Đường Vũ An bèn dùng thân phận Ngân Quang để lấy ra. Khi nhìn thấy Pháo đài Băng Diễm nguyện ý nộp một nửa thu nhập tài chính hàng năm làm phí bảo kê, mắt cậu sáng rực lên ngay lập tức. Nhìn lại chữ ký của Phương Vũ, cậu càng nhìn càng thấy thuận mắt. Vị lãnh đạo của Pháo đài Băng Diễm này rất có khí phách, cậu thích! Thế là Đường Vũ An tìm thấy con trỏ của Phương Vũ trên bản đồ, gửi cho ông ta một nhiệm vụ tuyển dụng. Nhân tài ưu tú thế này, tất nhiên là phải thu về dưới trướng rồi!
Rất nhanh sau đó Phương Vũ đã chấp nhận lời mời tuyển dụng. Đường Vũ An theo thông lệ gửi cho ông một nhiệm vụ hướng dẫn người mới, sau đó thì mặc kệ luôn, bởi vì Đường Tuyết Vân đang giục cậu về đi ngủ rồi. Việc xây dựng chi nhánh bên Pháo đài Băng Diễm cần có thời gian, với tình hình của pháo đài cũng không cần cậu phải tham gia, Đường Vũ An cứ thế yên tâm quay trở về thế giới cũ.
Hai ngày sau, Đường Vũ An chuyển chiếc máy bán hàng tự động đã nâng cấp xong đến Tiệm tạp hóa Tử Thiên, tiếp đó di chuyển trận pháp dịch chuyển lên mặt đất. Sau đó gửi nhiệm vụ hướng dẫn cho Triển Hùng, bảo ông ta đẩy nhanh tiến độ di dân của Pháo đài Tử Thiên. Đồng thời cũng yêu cầu Lâm Hải Trấn phối hợp hành động.
Năm ngày sau, cậu lại đi sang vị diện khác một chuyến. Mặc dù thế giới cũ mới trôi qua chưa đầy mười ngày, nhưng ở vị diện khác đã qua gần chín tháng rồi, kho hàng của máy bán hàng tự động đã đầy ắp, cậu cần phải tiến hành dọn kho. Đồng thời, cũng được thanh toán một khoản điểm tích lũy khổng lồ. Máy bán hàng tự động đã thu về lợi nhuận hơn 700 vạn điểm tích lũy từ chỗ người khổng lồ, trung bình mỗi tháng lãi gần 100 vạn điểm. Hơn nữa vì cậu ở thế giới cũ, chênh lệch tốc độ dòng thời gian quá lớn, cảm giác tốc độ kiếm tiền này chẳng khác nào cái máy in tiền cả. Tóm lại là chỉ có một chữ: Sướng!
Tất nhiên, Đường Vũ An cũng không quên đi thăm tộc Hỏa Long. Tiểu Phượng Hoàng đi theo cậu, mới rời đi chưa được hai ngày đã tự mình chạy về lãnh địa của tộc Hỏa Long rồi, trước giờ Đường Vũ An đối với thú cưng chẳng có hạn chế gì, vậy nên cũng mặc kệ nó. Ngược lại Ngân Tệ và Vượng Tài đi theo xong thì nóng không chịu nổi, vác bộ lông bị cháy xém chạy trối chết trở về. Đường Tuyết Vân giúp bọn nó cạo lông, kết quả là làm cho hai chú chó trầm cảm luôn, tụi nó lại chạy sang rừng Cự Mộc ở dị giới, đợi lông mọc lại kha khá rồi mới chịu về. Từ đó về sau, có đánh chết bọn nó cũng không chịu đi đến lãnh địa của tộc Hỏa Long nữa. Nguyên Bảo tò mò đi xem thử, tuy không bị cháy lông nhưng cũng chẳng muốn đi lần thứ hai.
Ngược lại là Trân Châu Đen, vậy mà lại chịu được nhiệt độ cao ở lãnh địa của tộc Hỏa Long, vậy nên thường xuyên chạy tới đó tôi luyện mấy con dao găm kim loại biến dị của nó. Tất nhiên, thi thoảng nó cũng sẽ bắt một vài đặc sản mang về tặng cho Đường Vũ An.
Vì có Tiểu Phượng Hoàng ở đó, ba chú hỏa long con mới sinh đều thuận lợi vượt qua thời kỳ suy yếu, lớn lên khỏe mạnh cường tráng. Khi Đường Vũ An đến thăm, Tiểu Phượng Hoàng lại một lần nữa muốn rời đi. Thế là, chú rồng con đã tròn một tuổi lại đề xuất muốn được đi cùng, lần này có nói gì nó cũng không chịu để bị từ chối nữa. Rõ ràng là trong khoảng thời gian này nó đã làm tốt công tác tư tưởng cho bố mẹ rồi, thế nên Viêm Liệt và Ôn Nhã cũng không ngăn cản. Chỉ là, sau khi tìm hiểu kỹ nội dung khế ước với Đường Vũ An, bọn nó mới gật đầu đồng ý cho con mình trở thành bạn đồng hành với cậu.
“Có thể sắp tới tôi sẽ không qua đây một thời gian, thực sự không sao chứ?”
“Không sao không sao, cứ đưa nó đi chơi cho biết đó biết đây đi!” Vẻ mặt Viêm Liệt mệt mỏi nói.
Có người giúp trông con hộ, thế thì tốt quá rồi còn gì! Cuối cùng nó cũng có thể ngủ một giấc ngon lành, sau đó ra ngoài quẩy một trận cho đã đời rồi!
“Vậy được rồi.” Lúc này Đường Vũ An mới nhận lời, thành công thu nhận rồng con Viêm Viêm làm thú cưng. Nhưng mà, vì kích thước của rồng con quá lớn, hơn nữa ngoại hình lại quá nổi bật, cho nên… Đường Vũ An bèn lấy cây gậy trêu mèo ra. Mấy con rồng lớn thì chẳng có phản ứng gì, ngược lại ba con rồng nhỏ và Tiểu Phượng Hoàng thì đều bị thu hút sự chú ý. Đường Vũ An vội vàng nhét cây gậy trêu mèo vào vuốt rồng con, thành công biến nó thành một chú mèo mướp màu cam nhỏ xíu.
Mèo con cốt Hỏa Long mở to đôi mắt tròn ngơ ngác, nó hơi nghiêng đầu kêu: “Meo?”
Mấy con rồng lớn đang cầm kính lúp vừa mới giao dịch được để soi soi nhìn nhìn, thấy cảnh này thì lập tức lộ ra biểu cảm bị sự đáng yêu đó hạ gục.
Hết chương 329.
