Chương 33: Cao Ốc
Cho dù là người chơi cấp bậc đại lão đỉnh cao, cũng sẽ không đắc tội với tất cả các hành khách trên xe, bất kể chủng tộc, chỉ sau năm phút xuất hiện.
Nhưng Chu Kỳ An lại làm như vậy, đến nỗi trong khoảng thời gian ngắn, những người chơi khác đều quên mất việc đối đầu với cậu, càng khỏi phải nói đến việc thử dùng lý lẽ và đạo đức để trói buộc cậu.
Trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức việc đấu giá giống như vở kịch một người.
Chu Kỳ An không hề ngại ngùng, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Chưa đầy hai phút sau, một bóng đen đột nhiên bao phủ xuống.
Ngay từ khi mở mắt, Chu Kỳ An đã bày ra tư thế phòng thủ.
Người tới im lặng một chút, có thể nói, chàng trai trẻ tuổi này rất có ý thức tự giác, biết người biết mình, biết bản thân thuộc kiểu người dễ bị đánh khi đi trên đường.
Người tới duỗi tay, nhưng không phải tấn công, anh ta thản nhiên nói hai chữ: “Giao dịch.”
Một giọng nói rất xa lạ.
Chu Kỳ An ngước mắt lên, phát hiện là người đàn ông mặc áo hoodie ở hàng ghế sau kia. Người này có dáng người cao ráo, gầy gò, nhưng nhìn rất khỏe mạnh, một tay đút túi quần, lòng bàn tay còn lại đặt một chiếc đồng hồ báo thức tai mèo.
Chu Kỳ An thử chạm vào, âm thanh nhắc nhở của hệ thống tự động bật lên:
【 Leng keng kêu: Mỗi ba tiếng vào ban đêm sẽ kêu dậy một lần.
Hướng dẫn sử dụng: Cho dù là gặp phải hiện tượng bóng đè, hay hôn mê do nguyên nhân không rõ khác, hãy kiên trì đến khi chuông báo thức vang lên, bạn sẽ có cơ hội tỉnh lại.
Phẩm chất: Khó mà diễn tả bằng lời được.
Lưu ý: Không có việc gì thì đừng dùng, lúc nửa đêm (sau 0 giờ) không có ma, rất dễ chiêu dụ ma quỷ.】
Phẩm chất thật ưu tú.
Chu Kỳ An: “Xác định muốn đổi?”
Người đàn ông mặc áo hoodie gật đầu.
“Được.” Chu Kỳ An đồng ý giao dịch, chờ đối phương lấy đạo cụ khế ước. Một lúc sau, phát hiện người đàn ông mặc áo hoodie không có ý này, dường như không lo lắng về việc thông tin giao dịch là thật hay giả.
“Sảng khoái thật đó!” Chu Kỳ An cong môi nhận lấy đồng hồ báo thức, cậu hơi đứng dậy, hạ giọng nói nhỏ vài câu.
Chưa đầy mấy giây sau, thế giới đột nhiên chìm vào bóng tối ngắn ngủi.
Đèn xe đột nhiên tắt hết, mọi người trong nháy mắt nâng cao cảnh giác, người đàn ông mặc áo hoodie đã có được thông tin, trở về chỗ ngồi ban đầu của mình.
Bóng tối nhanh chóng biến mất, ánh sáng mặt trời từ hai bên chiếu vào, giống như ánh sáng ban mai ló dạng.
Phía sau xe buýt có treo một cái đuôi bò bằng kim loại thật dài, khi cái đuôi bò được tạo thành từ vô số sợi xích nhỏ này rời khỏi đường hầm, cũng đồng nghĩa với việc sẽ không còn ai lên xe nữa.
“Chín cộng chín…” Tuyệt đối không có nhiều người chơi trong xe như vậy.
Chu Kỳ An cẩn thận nhìn một lượt, lại phát hiện ra hai người chơi.
Một người có cảm giác tồn tại cực kỳ thấp, phải nhìn kỹ hai lần cậu mới phát hiện ra. Người còn lại thì về mặt vật lý hoàn toàn bị bỏ qua, bởi vì người đó cao chưa đến một mét, nhìn có vẻ như bị mắc hội chứng lùn, tư thế ngồi rất tùy tiện, gần như nằm ngửa trên ghế, bị chỗ ngồi phía trước che khuất.
“Tám nam một nữ?” Tỷ lệ này hơi kỳ lạ.
Một giọng nói đột nhiên vang lên, là cô gái đang nghe MP3: “Ban đầu tôi không muốn nói, nhưng chắc mọi người cũng sẽ sớm biết thôi. Đầu tiên, tôi không phải con gái, thứ hai, tôi không phải con trai.”
Ngay khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều trầm mặc.
Chu Kỳ An vội vàng hỏi: “Là về mặt nhận thức, hay là…”
Đối phương cười tinh quái: “Ghét quá à ~ Đương nhiên là về mặt cơ thể rồi.”
“…”
Khi người chơi thảo luận về nội dung trò chơi, quái vật hầu như không nghe thấy, có người trực tiếp nói: “Có liên quan đến loài tiến hóa ban đầu nhỉ. Có lẽ trước khi cậu ta thay đổi, là nam giới, ít nhất trò chơi nên đánh giá như vậy, chín cộng chín… Âm thanh nhắc nhở không thể sai được, chắc là còn một chiếc xe khác.”
Nói xong, người chơi này trầm ngâm: “Cửu cửu quy nhất, có khi nào liên quan đến tỷ lệ nam nữ cân bằng âm dương hay không?”
Cậu thiếu niên gấp giấy chế nhạo: “Tại sao không thể là nhắc nhở chúng ta, trò chơi này không dễ chơi, cố gắng giải quyết hết tất cả mọi người trước, chỉ còn lại một mình mình thì dễ dàng phá đảo hơn?”
Lời này vừa nói ra, bầu không khí chợt yên tĩnh đến lạ thư.
Về điểm này, Chu Kỳ An đồng ý với quan điểm của cậu thiếu niên gấp giấy, trong bài đăng chia sẻ kinh nghiệm của Hàn Lệ, ý chính chỉ có một: Gặp phải quái vật không đánh lại, thì giải quyết người của mình trước.
Cửu cửu quy nhất, Có lẽ thông điệp trò chơi này muốn truyền tải chính là điều này.
Cậu thiếu niên gấp giấy: “Vậy mà lại có người giấu diếm, có chút thông tin mà giấu như vàng như bạc.”
Chu Kỳ An bị ám chỉ, cậu lau lau mắt kính, coi như không nghe thấy gì.
Chàng trai đội mũ lưỡi trai chia sẻ một số thông tin bịa đặt, cho dù chỉ là làm cho có lệ, nhưng mối quan hệ giữa mọi người và anh ta cũng tự nhiên trở nên gần gũi hơn một chút.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chu Kỳ An, khóe miệng chàng trai đội mũ lưỡi trai khẽ nhếch lên. Muốn khiến quái vật không phân biệt được người hay ma, chỉ có thể dựa vào việc giải phóng âm khí.
Quái vật là sau khi nhìn chằm chằm vào lồng ngực đối phương mới thay đổi chủ ý.
“Nơi đó nhất định có thứ tốt.”
Thu hoạch bất ngờ khiến anh ta cười toe toét, lộ ra nụ cười đầu tiên sau khi bước vào phó bản.
Đợi lát nữa phải nghĩ cách moi ra xem sao.
………….
Chiếc xe chính thức tiến vào nội thành, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng… Hai bên đường tràn ngập khung cảnh phồn hoa đô thị.
Đáng tiếc, cảnh đẹp trong phó bản giống như lớp da của yêu ma quỷ quái.
Tốc độ của xe buýt đầu bò chậm lại, đồng nghĩa với việc bọn họ cũng sắp đến đích.
Âm thanh nhắc nhở người chơi chú ý kiểm tra vé xe.
Mọi người dùng tốc độ nhanh nhất viết xong hướng tiến hóa, từ đầu đến cuối Chu Kỳ An chỉ chọn một, sau ngón chân thì chọn lòng bàn chân. So với những người khác, cậu có ưu thế rất lớn, chỉ cần nhận được điểm kinh nghiệm kết toán, con mắt cá cấp năm sao sẽ thúc đẩy các cơ quan khác từ từ nâng cấp, tốc độ trưởng thành cũng sẽ nhanh hơn.
Điền xong, Chu Kỳ An nhìn ra ngoài cửa sổ, sắp phải đi làm rồi.
Cậu sinh viên đại học vẫn luôn cầm chiếc gương nhỏ trên tay, nhìn thấy nụ cười đầy thâm ý của chàng trai đội mũ lưỡi trai, rõ ràng là không có ý tốt.
Cậu ta vừa định nhắc nhở Chu Kỳ An, lại thấy đối phương cúi đầu lẩm bẩm: “Phiền quá…”
Liên tục lặp đi lặp lại, giọng điệu chán ghét khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.
Đến lượt Chu Kỳ An xuống xe đưa vé, sờ soạng trong túi quần trống rỗng.
Lại nhìn sang bên cạnh người đầu trâu, đã thấy vé của tất cả người chơi đều được đặt ở đó.
Chu Kỳ An: “Không cần đưa lần lượt sao? Tư tiên sinh đúng là…”
Người đầu trâu ngắt lời: “Rườm rà.”
Rõ ràng là đang đánh giá Tư tiên sinh chỉ thích làm mấy chuyện vô bổ.
Vừa xuống xe, mọi người đã lập tức cảm thấy có điều không thích hợp, giá đất ở nội thành đắt đỏ, là nơi phồn hoa nhất. Nơi này lại rất vắng vẻ, chỉ cách đó khoảng một nghìn mét, nhưng lượng người qua lại lại khác biệt một trời một vực.
Chính là ở nơi hoang vắng này, lại có một tòa nhà cao tầng, bề ngoài tòa nhà là hình chữ nhật rất tiêu chuẩn, các ô kính nhỏ vuông vức xếp ngay ngắn như nhau, bởi vì đã cũ nên tường có hơi ngả vàng.
Phía trên cùng dùng chữ màu đỏ nổi bật viết thật to: Cao ốc Kim Tường.
Chu Kỳ An cũng coi như là người từng trải, trang viên Lương Dạ mang đến cho người ta cảm giác âm u đáng sợ, nhưng ít ra cũng là hình dáng kiến trúc bình thường, cho dù là trong phim hay ngoài đời thực gì cũng đều gần như có thể tìm được kiến trúc tương tự.
Còn tòa cao ốc Kim Tường này thì khác, chỉ cần nhìn bề ngoài đã cảm thấy rất khó chịu, rất xui xẻo, thậm chí Chu Kỳ An còn nảy sinh ra ý nghĩ phản đối việc bước chân vào bên trong.
Cậu thiếu niên gấp giấy đột nhiên nhanh chóng gấp mười con hạc giấy, hạc giấy dang cánh, bay về mọi hướng, chỉ có một con bay vào tầng ba, những con còn lại chưa kịp đến gần cửa sổ đã nhuộm thành màu đỏ như máu, màu đỏ ngưng kết thành mực, cuối cùng hạc giấy hóa thành vũng máu giữa không trung.
“Tòa nhà này…” Sắc mặt cậu thiếu niên gấp giấy hơi thay đổi, rõ ràng là có chút kiêng dè.
Cậu ta đột nhiên nhìn chằm chằm Chu Kỳ An: “Anh thật sự không muốn chia sẻ thông tin à?”
Trong phó bản bốn sao, bất kỳ thông tin nhỏ nhặt nào vào thời khắc mấu chốt đều có thể phát huy tác dụng lớn.
Chu Kỳ An lắc đầu, khẽ mở môi: “Đồ bọ ngựa bắt ve.”
Đến nước này rồi mà còn muốn ăn không.
Vẻ mặt cậu thiếu niên gấp giấy lạnh lùng.
Chu Kỳ An đột nhiên đổi giọng: “Dù sao thì, có chia sẻ hay không thì tôi vẫn sẽ bị nhắm vào.”
Cậu thiếu niên gấp giấy bị chọc cười, “Ai lại vô duyên vô cớ nhắm vào…”
Lại có một chiếc xe buýt đầu trâu nữa dừng lại, tài xế là người máy, từ trên xe đi xuống chín người chơi. Người xuất hiện đầu tiên mặc một chiếc áo có mũ trùm đầu đỏ, dáng người cao ráo.
Đôi bốt cao cổ càng tôn lên đôi chân thon dài, điểm trừ duy nhất là, làn da của cô ta quá trắng… Đó là màu trắng bệch như tượng sáp, khiến cả người trông như búp bê được phóng to theo tỷ lệ.
Đường rất rộng rãi, nhưng người mặc áo choàng đỏ lại đi thẳng một mạch về phía này, “Chó ngoan không cản đường.”
Chu Kỳ An bật cười.
Cậu thiếu niên gấp giấy: “…”
Không hiểu nổi lý do mà người mặc áo choàng đỏ lại nhằm vào anh ta, người này cậu ta có ấn tượng, đến từ hiệp hội Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Cái tên giống như truyện cổ tích, nhưng người bên trong đều là sói đội lốt cừu.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quy kết là do Chu Kỳ An trời sinh đã khiến người ta ghét.
Bị mắng cũng không thấy phản bác, Chu Kỳ An đeo tóc giả và kính mắt xong, khí chất của cậu hoàn toàn trái ngược, nhìn còn dễ bắt nạt hơn cả cậu sinh viên đại học ngây thơ.
Người chơi đã đến đông đủ, mấy hành khách quái vật đứng ở bên ngoài tòa nhà nhìn nhau.
Bà lão hai đầu cười quái dị một tiếng, dẫn đầu bước ra, nói: “Hoan nghênh các bạn đến thực tập tại cao ốc Kim Tường…”
Nói đến đây bà ta dừng lại, nụ cười càng thêm rạng rỡ, để lộ lợi và hàm răng dày đặc, như đang chờ đợi điều gì đó.
Người chơi lập tức lấy thẻ nhỏ có được trên xe ra.
Thấy mỗi người đều có, bà lão hai đầu lại có chút thất vọng.
Tấm thẻ nhỏ bình thường đột nhiên lóe sáng, bảng điều khiển trong đầu Chu Kỳ An tự động bật lên một khung nhỏ:
【Thẻ thang máy: Thẻ thang máy của cao ốc Kim Tường.
Thực tập sinh trúng tuyển qua đợt tuyển dụng xã hội của cao ốc Kim Tường có thể sở hữu tấm thẻ này.】
Bà lão hai đầu dùng giọng điệu tôn kính nói: “Cao ốc Kim Tường đã mở cửa được một thời gian dài, chúng tôi có yêu cầu rất cao đối với nhân viên tuyển dụng bên ngoài, không cho phép bất kỳ ai phá hoại danh tiếng của cao ốc Kim Tường.”
Mọi người thầm khinh bỉ trong lòng, cái nơi vắng vẻ đến mức chim không thèm ị này, còn dám nói đến danh tiếng.
Như nhìn ra suy nghĩ của bọn họ, hai cái đầu của bà lão hai đầu đồng thời nở nụ cười không mấy thân thiện, mọi người vội vàng chỉnh đốn thái độ.
Lúc này bà ta mới tiếp tục nói: “Tòa nhà có tổng cộng mười tám tầng, tôi là quản lý của mấy tầng, những công việc linh tinh như kiểm tra vệ sinh môi trường, điện nước, hợp đồng đều do tôi phụ trách.” Bà lão chỉ vào người đàn ông sáu tay và người máy kim loại, nói: “Công việc của bọn họ giống tôi, chỉ là phụ trách những tầng khác nhau.”
“Tòa nhà có tổng cộng ba mươi gian hàng kinh doanh thông thường, bao gồm cửa hàng gạo Kim Ký, cửa hàng trang sức Kim Phúc Phúc, thợ khóa Kim Tượng chuyên mở khóa…”
Chu Kỳ An nhỏ giọng nói với cậu sinh viên đại học: “Bà ta nói nhiều như vậy, không khát nước sao?”
Bà lão hai đầu đột nhiên xoay người, đổi sang cái đầu khác đối diện với mọi người: “Ngoài ra, còn có phòng tập nhảy, phòng vẽ tranh, lớp dạy kèm cho trẻ em.”
“…..”
Tóm lại, cao ốc Kim Tường là một nơi hỗn tạp, không chỉ có cư dân và cửa hàng, mà một số văn phòng còn có ngành nghề kiếm lời phi pháp.
Bà lão hai đầu đột nhiên duỗi ngón tay nhọn, chỉ vào cậu thiếu niên gấp giấy hỏi: “Cậu muốn đến đâu thực tập?”
Cậu thiếu niên gấp giấy cau mày, NPC vừa rồi tuôn ra một tràng tám mươi mấy cái tên, đừng nói là tìm hiểu, ngay cả tên cửa hàng cậu ta còn chưa nhớ hết.
Bà lão hai đầu nheo mắt: “Chưa nghĩ ra sao?”
Cậu thiếu niên gấp giấy đành phải thuận miệng nói một cái tên: “Công ty sáng tạo văn hóa Kim Nhạc.”
Bà lão hai đầu tiếp tục nhìn sang người bên cạnh.
“Tôi cũng đến Kim…” Ban đầu định hai người có thể chiếu cố lẫn nhau, nhưng người chơi đột nhiên đổi ý: “Phòng tập nhảy Kim Châu.”
Bây giờ vẫn chưa biết đi cùng một chỗ có vi phạm quy định hay không, cẩn thận vẫn hơn.
Còn về người chơi đã tiếp xúc với hành khách quái vật, là người bị hỏi cuối cùng.
Khóe miệng bà lão hai đầu nhếch lên, cuối cùng thậm chí còn tự mình đi đến trước mặt Chu Kỳ An: “Còn cậu?”
Bị NPC đặc biệt quan tâm không phải là chuyện tốt, Chu Kỳ An nói: “Cửa hàng gạo Kim Ký.”
Thấy cậu chắc chắn như vậy, liền biết là đã lấy được thông tin gì từ trong cuộc trò chuyện của hành khách quái vật trên xe.
Trong mắt cậu thiếu niên gấp giấy lóe lên tia u ám.
Cậu ta và một người chơi trên chiếc xe khác có quen biết, hai người chỉ nói chuyện qua loa vài câu. Nghe xong màn thể hiện ‘Nổi bật’ của Chu Kỳ An trên xe, người kia che miệng cười nói: “Người này không biết điều như vậy sao?”
Cô ta không để tâm đến Chu Kỳ An, thi thoảng cũng có một hai người chơi tự cho mình là hơn người, cuối cùng đều chết rất thảm.
Ánh mắt của người chơi lúc này đều đổ dồn về phía chàng trai đội mũ lưỡi trai, khẽ cau mày: “Người của Hắc Ma Hội.”
Người mặc áo choàng đỏ trên cùng một chiếc xe đã khiến cô ta kiêng dè, không ngờ lần này trong phó bản lại xuất hiện cùng lúc mấy người không dễ chọc.
“Phải cẩn thận một chút, đừng có làm quân cờ hy sinh.”
Cậu thiếu niên gấp giấy cười lạnh, liếc nhìn về phía Chu Kỳ An, nói: “Chưa đến lượt chúng ta chết trước đâu.”
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện khe khẽ với nhau, thì bà lão hai đầu đã ghi chép xong lựa chọn của mọi người, cuối cùng không quên cộng thêm cả người đầu trâu, phía sau có ghi chú là: Tài xế của cao ốc.
“Đi theo tôi.” Bà lão hai đầu nở nụ cười ghê rợn, xoay người bước vào tòa nhà.
Cao ốc Kim Tường toát ra vẻ u ám không hề có cửa xoay, cánh cửa đẩy truyền thống phải dùng sức rất lớn mới mở ra được.
Vừa bước vào cửa là có thể nhìn thấy nơi nuôi cá chép, bên trong chỉ có hai con cá, nước cũng không biết đã bao lâu rồi không thay, vừa hôi vừa bẩn.
Kể từ khi bước vào cánh cửa này, Chu Kỳ An không còn vẻ bực dọc như lúc trên xe nữa, khí chất điềm tĩnh, trên mặt còn mang theo nụ cười.
Âm thanh phát thanh ồn ào vang lên ở khắp mọi nơi, giống như khu chợ đen lớn vậy:
“Thương hiệu trang sức trăm năm! Kiến tạo cuộc sống rực rỡ!”
Khách hàng chọn mua trang sức rất đông, nhân viên bán hàng đang hăng say giới thiệu.
Bên cạnh dãy cửa hàng trang sức là siêu thị, có thể nhìn thấy không ít khách hàng đẩy xe đẩy, loa phóng thanh cũng ra sức rao bán:
“Siêu thị đại hạ giá!! Giảm giá theo mùa!”
Âm thanh quảng cáo phát ra khắp nơi, cách bài trí cũ kỹ toát lên vẻ rẻ tiền, đối diện là thang cuốn, bảng chỉ dẫn bên cạnh ghi rõ từng tầng có gì.
Vài người chơi xem xong bảng chỉ dẫn, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Những người này cơ bản đều chọn phải cửa hàng ở tầng bốn, tầng mười bốn, tầng mười tám… là những con số không may mắn. Cậu sinh viên đại học chính là một trong những người xui xẻo đó, cậu ta phải lên tầng bốn làm việc, có thể nói là vô cùng đen đủi.
Trong lúc hoảng loạn, cậu sinh viên đại học theo bản năng tìm kiếm bóng dáng của Chu Kỳ An, tìm một vòng, cuối cùng cũng nhìn thấy người ở khu vực siêu thị đại hạ giá.
Chàng trai trẻ thật thà đang cúi đầu, lẫn vào đám đông các cô chú trung niên, nhanh chóng nhét một chiếc bật lửa vào túi, sau đó thản nhiên đi ra ngoài, còn huýt sáo khe khẽ.
Cậu sinh viên đại học nuốt nước bọt.
Ánh mắt hai người vừa vặn chạm nhau, Chu Kỳ An bình tĩnh nói: “Đừng sợ, lấy để chiếu sáng.”
Cậu sinh viên đại học thở phào nhẹ nhõm, phó bản trước quái vật sợ lửa, cho nên đốt lửa rất hữu dụng. Dùng lại chiêu cũ ở đây chính là tự tìm đường chết, cậu ta có thể nghĩ ra, thì đối phương chắc chắn cũng có thể.
Một lát sau, cậu ta đột nhiên trợn to mắt.
Không đúng, nếu đã lấy để chiếu sáng, vậy thì phải trộm đèn pin chứ?!
Hết chương 33.
