Chương 33: Đừng Dùng Roi Quất Người Nữa, Quất Tôi Đi
Cận Minh ngỡ mình nghe nhầm, phải mất một lúc thật lâu anh ta mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh gọi tôi…….. là gì?”
Đường Mộc Bạch ôm người kia chặt hơn: “Cận Dung, Cận Dung… A Dung… Sao em không thể thích anh? Anh thích em nhiều như vậy, yêu em nhiều như vậy mà.”
Dường như Cận Minh đã hiểu ra điều gì đó, sắc mặt anh ta dần dần trầm xuống, tay nắm thật chặt, cả người căng cứng.
Tô Vạn Đồng nấp ở gần đó lẩm bẩm: “Nhìn thế này mới thấy, Cận Dung và Cận Minh giống nhau quá, nhưng tính cách thì lại hoàn toàn khác biệt, vẫn là anh trai ưu tú hơn, không biết sao Đường Mộc Bạch lại thích em trai.”
Ninh Lạc nói: “Không trách hắn ta được, từ nhỏ não hắn ta đã không được tốt rồi mà.”
【Chắc tiêm quá nhiều tế bào gốc nhau thai cừu nên đại não và tiểu não đều bung hết cả ra, nếu treo lên web đồ cũ cũng chỉ dám ghi là hàng hơi lỗi, like new 99% thôi.】
Phương Lộc Dã giơ ngón tay cái lên với cậu: Cái miệng nhỏ này ngọt như bôi mật, biết nói chuyện ghê.
Đường Mộc Bạch vẫn còn đang gọi, đột nhiên nghe thấy người trong lòng hỏi: “Anh thích Cận… tôi như vậy sao? Vậy Cận Minh thì sao? Không phải anh là bạn trai của anh ấy à?”
Đường Mộc Bạch cảm thấy Cận Dung tối nay rất khác, vậy mà đối phương lại nói nhiều lời với hắn ta như thế, ngày thường căn bản không thèm nhìn hắn ta lấy một cái, vậy nên hắn ta càng lưu luyến sự dịu dàng này hơn, trong lòng càng thêm bực bội khó chịu với Cận Minh.
“Anh không thích cậu ta, một chút cũng không thích cậu ta!” Đường Mộc Bạch đau khổ hét lên, “Nếu không phải cậu ta dùng thân phận ép anh, sao anh có thể ở bên cậu ta được? Tất cả đều là bị ép buộc!”
Hắn ta thật sự say rồi, sau khi hét lên, giọng nói dần dần trở nên ngọt ngào: “Nhưng ở bên cạnh cậu ta cũng có cái tốt, anh có thể thường xuyên nhìn thấy em, A Dung.”
Ninh Lạc che miệng, cảm thấy tình tiết hiện tại rất kích thích.
Nhưng Đường Mộc Bạch còn mang đến cho cậu một màn kích thích hơn.
“Mỗi lần lên giường với cậu ta, nhìn thấy khuôn mặt đó, anh cảm thấy như đang ở bên cạnh em vậy.” hắn ta cười dịu dàng, “Sẽ không còn thấy ghê tởm như vậy nữa.”
Tổ hóng chuyện bốn người đồng thanh “Hừ” một tiếng.
【Hừ hừ! Cái quái gì thế này, motip thế thân cẩu huyết gì đây! Đường Mộc Bạch, anh chơi lớn quá vậy!】
【Buồn nôn quá, chịu hết nổi rồi, tôi phải dùng thân phận siêu nhân điện quang dũng mãnh Tiga để trừng phạt ngươi vì đã xúc phạm luật chính nghĩa tình yêu thuần khiết của vũ trụ, tước bỏ mọi quyền lợi của ngươi và tiến hành bắt giữ, mau ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi tên bỉ ổi kia!】
Ninh Lạc cắn ngón tay vô cùng phẫn nộ, quả thật là hóng hớt nhập tâm vô cùng.
Tô Vạn Đồng cố gắng che miệng mình lại, sợ mình nhịn không được cười thành tiếng, cả người cô không ngừng run run.
Trời ơi Ninh Lạc, sao cậu lại buồn cười như vậy hả?!
Cận Minh không dám tin vào tai mình, khí huyết toàn thân như đông cứng, hai tay giấu trong ống tay áo nắm thật chặt, gân xanh nổi lên.
Đường Mộc Bạch còn muốn cùng A Dung của hắn ta quấn quýt thêm một lát nữa, muốn thổ lộ hết tâm ý trong lòng mình, nhưng người trong lòng lại đột nhiên vùng ra khỏi tay hắn ta.
Sau đó, cằm hắn ta bị siết chặt, bị ép phải ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt giận dữ.
Cận Minh nghiến răng, thốt ra từng chữ từng chữ như muốn xé nát hắn ta ra: “Đường Mộc Bạch, anh to gan thật đấy.”
Đường Mộc Bạch bị dọa cho tỉnh rượu ngay lập tức, môi run rẩy: “Cận… Cận Minh?”
“Sao thế, không gọi tên em trai tôi nữa à?”
Cằm Đường Mộc Bạch đau nhói, đây là lần đầu tiên hắn ta thấy Cận Minh nổi giận với mình, sợ đến mức hồn vía lên mây: “Cận Minh, em bình tĩnh, nghe anh giải thích!”
【Câu này có thể dịch là: Nghe anh biện minh.】
【Gần đất xa trời rồi mà vẫn không biết hối cải, đúng là người đàn ông cứng rắn nhất quả đất, đến kỷ nguyên khảo cổ mới cũng phải dựa vào anh!】
Cận Minh nhìn hắn ta một hồi lâu, sau đó buông tay ra, lùi lại một bước: “Được thôi.”
Phương Lộc Dã nhỏ giọng nói: “Chẳng lẽ Cận Minh tin lời bịa đặt của hắn ta à?”
Không thể nào!
Bốn người đang hít drama đồng thanh phản đối trong lòng.
Đường Mộc Bạch cũng nghĩ như vậy, hắn ta thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hoàn hồn.
Đúng vậy, Cận Minh luôn rất thích hắn ta, chưa từng nói nặng lời với hắn ta, cho nên chuyện này cũng không có gì to tát, bịa đại một lý do nào đó qua mặt là được.
Bịa lý do gì đây, mau nghĩ đi, bịa ra lý do gì cho ổn đây!
Đầu óc bị rượu làm cho mụ mị của Đường Mộc Bạch căn bản không thể hoạt động nổi.
“Nghĩ không ra, phải không.” Cận Minh nhìn hắn ta, ánh mắt anh ta sâu thẳm như hố đen có thể nuốt chửng mọi cảm xúc, khiến Đường Mộc Bạch lạnh sống lưng.
“Nghĩ không ra thì để tôi giúp anh. Buổi tiệc rượu lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, là tự anh chủ động đến, thuốc trong ly của tôi là do anh bỏ. Anh nói anh ở trong giới giải trí không có chỗ dựa, không sống nổi, tôi tin, giúp anh bỏ tiền tìm kiếm tài nguyên khắp nơi.”
Câu cuối cùng Cận Minh gần như gào lên: “Tôi chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với anh!”
Đường Mộc Bạch bị anh ta nuông chiều quen rồi, bị mắng một trận liền cảm thấy thật tủi thân, hắn ta cũng hét lại: “Vậy sao cậu lại cứ chèn ép tôi, không cho tôi nhận mấy tài nguyên đó, để tôi trơ mắt nhìn Ninh Tịch Bạch leo lên đầu tôi cướp mất Cận Dung của tôi?!”
Ninh Lạc hít một hơi thật sâu: “Khá lắm, nể tình hắn ta là một trang nam tử hán.”
Dám nói như vậy, thật sự là không sợ chết à!
Đường Mộc Bạch vừa nói xong đã biết mình lỡ lời, vội vàng muốn nắm lấy tay Cận Minh: “A Minh, anh xin lỗi, hôm nay anh uống say quá nên nói năng linh tinh, không phải anh cố ý nói những lời này, chỉ là gần đây anh thấy em lạnh nhạt với anh quá, muốn lấy Cận Dung ra chọc tức em một chút…”
Cận Minh hất tay hắn ta ra: “Không liên quan gì đến tôi nữa.”
Đường Mộc Bạch ngây người nhìn anh ta.
Cận Minh biết hắn ta nóng vội, trong lòng bất mãn với con đường anh ta đã sắp đặt cho hắn ta, muốn đóng mấy bộ phim thần tượng, lên show giải trí hot hòn họt để nổi tiếng nhanh chóng, nhưng lại không biết nền móng không vững chắc sẽ bị phản phệ, làm sao so được với việc đi từng bước một thật vững chắc được?
Cận Minh cũng không muốn giải thích nữa, ánh mắt anh ta lạnh lùng như nhìn một người xa lạ: “Sau này anh đừng đến tìm tôi nữa, chúng ta đã chấm dứt rồi. Căn nhà đó là nhà của tôi, anh mau dọn ra ngoài đi. Còn những thứ khác, coi như là phí chia tay.”
Anh ta nhấn mạnh rõ ràng từng chữ: “Dù sao thì, với tư cách là một người tình, cũng có thể nói là anh làm rất tốt.”
Ninh Lạc lập tức nghe ra hàm ý trong lời nói của Cận Minh, buồn cười chết mất.
【Ôi, đây chẳng phải là Đường quý nhân sao, mấy ngày không gặp sao lại thảm thế này, thành tình nhân nhỏ không lên được mặt bàn rồi?】
【Chậc chậc chậc, vô dụng quá nhỉ.】
Nhìn sắc mặt trắng bệch của Đường Mộc Bạch là Phương Lộc Dã đã thấy hả dạ lắm rồi, cơn giận do bị tên âm binh nham hiểm đó hãm hại lúc trước cũng tiêu tan.
Sảng khoái hơn nữa chính là, đồng đội của cậu ta biết nói chuyện ghê!
Nói hay quá đi mất, nghe đã tai thiệt đó, trực tiếp nâng mức độ sảng khoái của Phương Lộc Dã lên một tầm cao mới.
Còn Đường Mộc Bạch, chỉ có thể trơ mắt nhìn Cận Minh bỏ rơi hắn ta, mở cửa xe bước lên xe rời đi mất.
“Cận Minh! Cận Minh, em nghe anh giải thích! Em quay lại đi, em quay lại đi!” Hắn ta loạng choạng đuổi theo.
Kết quả, do say rượu nên chân tay luống cuống, chạy chưa được hai bước đã tự vấp ngã.
Ngã chổng vó thành con rùa úp ngược.
【Yến Tử, Yến Tử, em quay lại đi! Không có em anh biết sống sao đây Yến Tử!】
Ninh Lạc tặc lưỡi, chốt lại vở kịch kim chủ thế thân yêu quá nhiều tối nay bằng một câu:
【Cây khô cành già quạ kêu, mấy đứa ngốc đều đang hóng chuyện; tranh nhau giành giật, làm kinh động một con rùa đen.】
Khóe miệng Phương Lộc Dã đang vui vẻ bỗng cứng lại, trừng mắt nhìn cậu.
Tên nhóc lùn tịt này gọi ai là mấy đứa ngốc hả?!
…………..
May mà đã chụp ảnh tạo hình từ sớm, sáng sớm Ninh Lạc nhìn qua, Đường Mộc Bạch vậy mà lại bị rụng mất một cái răng cửa.
Lúc hắn ta kéo khẩu trang xuống xin phép Tôn Học Bân, mấy người hóng chuyện tối qua cũng vô cùng kinh ngạc.
Không phải chứ, anh bạn, sau đó anh còn đuổi theo xe bao lâu nữa vậy, sao thảm hại như bị người ta treo lên đánh thế kia?
Tôn Học Bân há hốc mồm: “Tiểu Đường, cậu bị làm sao thế?”
Đường Mộc Bạch nói chuyện hở gió, che cái răng cửa khuyết thiếu kia, vẻ mặt u ám: “Tối qua không cẩn thận bị ngã, hôm nay tôi đi trám răng đây.”
“Đi nhanh nhanh đi.”
Ninh Lạc nhìn cái răng cửa trống hoác của Đường Mộc Bạch, linh cảm ập đến, cậu cầm điện thoại lên chọc chọc người bạn thân thiết của mình.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đây là răng cửa [hình ảnh]】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đây là răng vĩnh viễn [hình ảnh]】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Vậy tui là gì nhỉ?】
Người bạn kia của cậu rất biết cách phối hợp.
【Lu Lu: Đoán không ra, vậy cậu là gì nhỉ?】
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tui là bảo bối của cậu đó! [Mèo con ngại ngùng bắn tim]】
Đối phương im lặng gần ba mươi giây.
Sau đó gửi một câu:
【Lu Lu: Cậu đã từng test MBTI của mình chưa?】
Chủ đề chuyển có hơi nhanh, Ninh Lạc cố gắng bắt kịp: 【Chưa, tui tiếc 9,9 tệ lắm.】
【Lu Lu: Không cần kiểm tra nữa, vì tôi biết rồi.】
【Lu Lu: Cậu là IMBT.】
Ninh Lạc ôm ngực nghẹn lời, ngã xuống.
…………..
Ảnh tạo hình của đoàn phim 《Bả Lan Can Phách Biến》 vừa được tung ra, lập tức gây nên một làn sóng thảo luận sôi nổi trên mạng.
【Những người khác tôi đều có thể chấp nhận, người đóng vai nam chính là ảnh đế, không còn gì để nói, nhưng thành tích của Ninh Lạc chẳng phải chỉ có bộ phim truyền hình mới được phát sóng cách đây không lâu thôi sao?】
【Dự án cấp S+ đó, lại còn là đề tài kén người xem, Ninh Lạc, cậu nhóc này thật sự phất lên rồi, bỏ rơi chúng tôi ở lại quê nhà.】
【Tài nguyên tốt như vậy, nói không có chút nội tình nào tôi không tin đâu, fan của Ninh Lạc mau ra đây nói chuyện xem nào.】
【Hả? Cái này bảo bối nhà chúng tôi không có nói, tôi không có biết gì đâu nha.】
【… Không có việc của cậu, đi chỗ khác chơi.】
【Thứ nhất, tôi không phải là fan nhan sắc, thứ hai, tôi rất chính trực, nhưng mọi người không cảm thấy tạo hình thiếu niên tướng quân bị thương của Ninh Lạc rất tuyệt sao? Tôi trực tiếp xông lên ôm chặt lấy rồi gọi một tiếng vợ ơi ngon quá, vợ ơi tuyệt vời, chúng ta kết hôn đi!】
【(Chỉnh sửa cà vạt) (Bước lên bục) (Khụ một tiếng) Tôi cũng thấy (Dừng lại một chút) (Hét lớn) Vợ ơi đạp lên anh đi! (Nhanh chóng xuống đài) (Lắng nghe tiếng vỗ tay) (Vô cùng tự hào)】
“Cái quái gì vậy.”
Ninh Lạc liếc mắt một cái đã chịu hết nổi, ném điện thoại ra xa, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Phương Lộc Dã thấy cậu rất buồn cười: “Cậu còn không dám nhìn cái này à? Bình thường không phải cậu còn ba hoa giỏi hơn cư dân mạng sao?”
Cảm giác nóng rát trên mặt Ninh Lạc càng thêm dữ dội: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có mà bịa đặt nhé, tôi sẽ bảo luật sư của tôi kiện cậu đấy.”
Phương Lộc Dã nhướng mày: “Tới đây.”
Ninh Lạc tức giận hừ một tiếng, quyết định không chấp nhặt với kẻ mặt dày này nữa.
Phương Lộc Dã càng ngày càng thấy Ninh Lạc thú vị, miệng lưỡi không kiêng nể ai, suốt ngày gọi anh trai cậu ta là chồng ơi chồng à, nhưng người khác vừa nói chút xíu là cậu liền xìu xuống, ngại ngùng đến mức hận không thể chui xuống đất.
Khó khăn lắm mới bắt được cơ hội bêu xấu Ninh Lạc, Phương Lộc Dã sao có thể bỏ qua, cậu ta cầm điện thoại lên đọc vô cùng nhiệt tình: “Trời ơi, tôi vừa nhìn đã biết đây là vợ yêu quý đã mất tích của tôi rồi, tôi nhớ em ấy đến mức một ngày chỉ ngủ được mười tiếng thôi!”
“Màu đen là bí ẩn, màu xanh lam là lạnh lùng, màu xanh lá cây là sức sống, vợ màu vàng mau gửi cho anh.”
“Lạc bảo bối, em đẹp quá, mắt đẹp, miệng đẹp, góc nghiêng đẹp, không mặc quần áo còn đẹp hơn.”
Cậu ta còn muốn đọc tiếp, nhưng Ninh Lạc đã giơ tay che màn hình điện thoại lại, đỏ mặt trừng mắt nhìn cậu ta: “Phương Lộc Dã, tôi khuyên cậu nên thận trọng. Chó cùng đường thì nhảy tường,” cậu chỉ vào mình, nghiến răng, “tôi cùng đường thì đánh chó!”
Phương Lộc Dã “Chậc” một tiếng, giật lấy điện thoại.
Hai người tranh qua giành lại, điện thoại không cẩn thận rơi xuống đất.
Lại được một bàn tay thon dài nhặt lên.
Lộ Đình Châu liếc mắt một cái đã nhìn thấy nội dung trên màn hình, lông mày hơi nhíu lại, chậm rãi đọc: “Đừng dùng roi quất người nữa, quất tôi đi?”
Hình như có chút không hiểu, ngữ điệu cuối câu mang theo nghi vấn hơi cao lên, sau đó khẽ dừng lại một chút.
Đọc xong, anh ngẩng đầu ngước mắt hỏi Ninh Lạc: “Đang nói em à?”
“Bùm” một tiếng, đầu óc Ninh Lạc như muốn nổ tung, hoàn toàn hóa đá tại chỗ.
Hết chương 33.
Chú thích:
- MBTI: là viết tắt của từ Myers-Briggs Type Indicator. Đây là một công cụ đánh giá tính cách dựa trên các câu hỏi trắc nghiệm tâm lý, phân loại con người thành 16 nhóm tính cách khác nhau.
- IMBT: I’m a big trouble: (Tôi là một rắc rối lớn)
