Chương 33: Không Quản Chuyện Bao Đồng

Chương 33: Không Quản Chuyện Bao Đồng

 

Cậu biết chuyện nhà họ Vinh đang tìm mình là do chị Trình Diên ở bộ phận hậu cần của Cục Quản lý báo cho. Trình Diên chính là chị gái đã mời cậu uống trà sữa lần trước khi cậu đưa Quỷ thai đến Cục Quản Lý.

 

Trình Diên trông trẻ trung như thiếu nữ, nhưng thực chất đã ngót nghét gần bốn mươi. Cô vào Cục Quản lý không phải vì gia học uyên thâm hay đạo phái kế thừa, mà nói ra thì trải nghiệm của cô còn có vài phần ly kỳ, khi còn rất trẻ đã trải qua những thăng trầm mà có người cả đời cũng chưa chắc đã trải nghiệm được..

 

Cuối cùng, cô xem nhẹ sinh tử, nhìn thấu lưới tình, bắt đầu chuyên tâm kiếm tiền.

 

Trình Diên không phải thiên sư, cũng chẳng giỏi bắt ma, nhưng vì một vài lý do đặc biệt mà dù không có âm dương nhãn, cô vẫn nhìn thấy được âm hồn. Vì vậy, cô đã gia nhập vào bộ phận hậu cần của Cục Quản lý.

 

Lại do vào nghề sớm, năm tháng tích lũy đã giúp cô có được một mạng lưới quan hệ vô cùng rộng rãi, nắm trong tay không ít kênh thông tin. Rất nhiều tiểu thiên sư mới vào nghề không tiền không quan hệ, đều là nhờ Trình Diên giới thiệu công việc.

 

Lúc nhận được điện thoại của Trình Diên, vừa hay đang là giờ ra chơi. Xung quanh có chút ồn ào, không ít bạn học đang mượn bài tập của nhau gọi là “giúp đỡ lẫn nhau”. Một tay Quý Nam Tinh cầm điện thoại, ánh mắt lơ đãng nhìn bạn cùng bàn của mình xoay bút.

 

Cậu phát hiện ra Tiêu Dã là người không bao giờ chịu ngồi yên, cứ rảnh là lại xoay bút. Lúc làm bài, nghĩ ngợi cũng xoay bút, lúc học chán cũng xoay bút. Tâm trạng tốt thì hắn xoay thong thả, tâm trạng tệ thì xoay dồn dập.

 

Lúc này, cây bút trong tay hắn cứ xoay giật cục ngắt quãng, rõ ràng là không chuyên tâm. Mắt thì dán vào vở bài tập, nhưng tâm trí lại chẳng đặt ở đó, hiển nhiên là đang vểnh tai hóng chuyện bên cậu. Là con trai mà cũng hóng hớt ghê.

 

Quý Nam Tinh lặng lẽ cong khóe môi, đáp lời với người trong điện thoại: “Không được, dạo này bài vở em hơi nhiều, không có thời gian. Với lại, chuyện nhà ông ta, em cũng không giải quyết được.”

 

Lời nguyền của Hồ Tiểu Điệp không phải là không giải được. Nữ quỷ chỉ còn lại một hồn một phách, đến hình người cũng không duy trì nổi, thả hồn phách của cô ra cũng chỉ là một làn khói mỏng manh, gió thổi là tan. Chỉ cần dùng chút thủ đoạn là có thể dễ dàng xóa bỏ lời nguyền trên người nhà họ Vinh.

 

Nhưng cậu không muốn dính vào. Cậu không muốn ngay cả chút công bằng cuối cùng mà nhân quả báo ứng mang lại cũng bị người ta mạnh tay xóa bỏ.

 

Ở đầu dây bên kia, Trình Diên vừa cắn hạt dưa vừa nói: “Chị cũng nghĩ là em sẽ không muốn dính vào chuyện này đâu. Chỉ là giá người ta đưa ra cao quá, tận năm triệu tệ, cái giá này cũng thuộc dạng hiếm thấy rồi, nên chị mới hỏi em một tiếng.”

 

Quý Nam Tinh: “Dạo này em không muốn đi làm thêm, định bụng chuyên tâm học hành thôi.”

 

Trình Diên gật đầu: “Bọn họ vẫn đang dò hỏi về đệ tử của sư phụ em đấy. Em không muốn dính vào thì cứ coi như không biết chuyện này, cứ yên tâm học hành đi, làm bài tập cho tốt đó.”

 

Quý Nam Tinh hơi cụp mắt xuống, giọng nói có vài phần ngoan ngoãn: “Vâng, em biết rồi, cảm ơn chị Trình Diên.”

 

Trình Diên cười nói: “Rảnh thì đến Cục chơi nhé. Nhớ ngày xưa chị cũng là học sinh giỏi đấy, em mà có chỗ nào không hiểu, chị có thể làm gia sư miễn phí bổ túc cho em.”

 

Quý Nam Tinh lại cười. Cậu thường phân định rạch ròi hai kiểu sống của mình: Với người nhà, cậu ít khi đề cập quá nhiều đến chuyện ma quỷ, với đồng nghiệp ở Cục, cậu lại hiếm khi nhắc đến gia đình và cuộc sống riêng tư.

 

Số đồng nghiệp biết chuyện nhà cậu không nhiều. Ngay cả Hạ Quân Ngạn, người có quan hệ thân thiết với cậu đến thế mà trước chuyện Quỷ thai cũng chỉ biết cậu là người nhà họ Quý, thậm chí còn chưa từng đến nhà cậu.

 

Trình Diên thì xem như là người nhìn cậu lớn lên, do đó cũng biết ít nhiều về hoàn cảnh gia đình cậu. Nhưng chuyện học hành thì cậu chưa bao giờ nhắc tới, có lẽ chị nghĩ sức người có hạn, không thể quán xuyến cả hai đầu, nên cho rằng cậu học rất kém.

 

Sau khi cảm ơn lòng tốt của Trình Diên lần nữa, Quý Nam Tinh mới cúp máy.

 

Và rồi, Tiêu Dã, người nãy giờ vẫn vểnh tai nghe lỏm, lập tức sáp lại gần: “Cậu từng đi làm thêm à? Làm thêm gì thế? Sao phải đi làm thêm? Nhà cậu không cho tiền sinh hoạt hay tiền tiêu vặt à? Có phải nhà cậu quản nghiêm lắm không, sợ cậu tiêu tiền linh tinh nên mới không cho tiền tiêu vặt?”

 

Lần trước hắn thấy anh trai của Quý Nam Tinh, dáng vẻ trông như một ông chủ lớn, điều kiện gia đình hẳn là không tồi. Cả chị gái của cậu cũng vậy, tuy không đeo trang sức gì, nhưng đôi bông tai ngọc trai kia cũng phải có giá mấy trăm nghìn tệ. Gia đình hắn không chuộng đồ xa xỉ, nhưng không ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, chút nhãn lực này hắn vẫn có.

 

Rõ ràng là nhà không thiếu tiền, lại để một người em trai sức khỏe không tốt đi làm thêm kiếm tiền, như vậy có phải hơi quá đáng không?

 

Nhìn vẻ mặt cau mày nghiêm túc của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh một tay chống cằm: “Nhà tôi là vậy đấy, từ nhỏ đã phải rèn luyện khả năng tự lập, phải tự mình kiếm sống.”

 

Tiêu Dã mím môi, ánh mắt chậm rãi từ đôi mắt cậu dời xuống, rồi dừng lại trên bàn tay thon dài trắng ngần kia. Một bàn tay đẹp như thế, một con người mong manh như thế, trời sinh ra là để được bao bọc, được dỗ dành, được yêu thương. Hắn không tài nào tưởng tượng nổi dáng vẻ người kia phải đi làm thêm vì dăm ba đồng bạc.

 

Chuông vào lớp vang lên, Tiêu Dã không nói gì mà quay người lấy sách vở. Mãi cho đến lúc tan học, khối 12 còn một tiết tự học buổi tối, còn khối 10 và 11 đã được về. Đám học sinh mệt mỏi cả ngày dài cất bước ra khỏi cổng trường dưới ánh trăng.

 

Tiêu Dã đi phía sau Quý Nam Tinh, dáng người cao hơn, vóc người cũng lớn hơn Quý Nam Tinh một cỡ, vừa hay chắn ở sau lưng cậu, ngăn cản những kẻ tan học là cứ chạy loạn đâm sầm vào người khác.

 

Qua bên kia đường, đến cổng tiểu khu nhà Quý Nam Tinh, thấy cậu quay người định đi vào, Tiêu Dã liền túm lấy quai ba lô của cậu.

 

Quý Nam Tinh quay lại, liếc nhìn tay Tiêu Dã: “Sao thế?”

 

Tiêu Dã hơi dùng sức, kéo Quý Nam Tinh đang cách hắn hai bước chân lại gần: “Khối 10 vẫn được nghỉ hai ngày cuối tuần.”

 

Quý Nam Tinh chẳng hiểu gì mà nhìn hắn.

 

Tiêu Dã: “Nền tảng khối 10 cũng rất quan trọng.”

 

Quý Nam Tinh: “Có gì thì nói thẳng đi.”

 

Tiêu Dã: “Tôi học không tốt lắm, cuối tuần cậu rảnh thì dạy kèm cho tôi đi. Học sinh nhất khối, lại còn là bạn cùng bàn, quá hợp rồi còn gì. Tôi cũng không chiếm hời của cậu đâu, học phí bao nhiêu cứ tính bấy nhiêu. Hồi cấp hai tôi học thêm, giáo viên là năm trăm tệ một giờ. Kiến thức cấp ba có khó hơn chút, nhưng nể tình bạn cùng bàn, cậu cũng đừng lấy tôi đắt quá, năm trăm một tiếng thế nào? Cuối tuần hai ngày, mỗi ngày hai tiếng, cũng không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu.”

 

Ban đầu Quý Nam Tinh không hiểu sao tự dưng hắn lại tìm cậu dạy kèm, nhưng rất nhanh đã nhớ ra câu nói đùa hôm nay. Đối phương có tin là thật hay không cậu cũng chẳng bận tâm, nhưng bây giờ rõ ràng Tiêu Dã không chỉ tin là thật, mà còn muốn nhân cơ hội dạy kèm này để cho cậu tiền.

 

Nhìn bộ dạng cố tỏ ra thản nhiên của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh mỉm cười hỏi: “Cậu có bao nhiêu tiền tiêu vặt mà dám tiêu xài như thế?”

 

Đầu óc Tiêu Dã nhanh nhạy, chỉ một câu đã hiểu Quý Nam Tinh nhìn thấu ý đồ của mình rồi, nhưng hắn vẫn cố gắng chối bay chối biến: “Tiền tiêu vặt gì chứ, nhà tôi vốn đang tìm gia sư cho tôi mà. Thấy cậu hợp quá, lại còn là bạn học, tiến độ bài vở cũng giống nhau, học lực cậu lại tốt. Cứ quyết định vậy đi, bắt đầu từ cuối tuần này, đến lúc đó xem là đến nhà cậu tiện hơn hay đến nhà tôi tiện hơn đều được. Tôi về đây, mai gặp.”

 

Tiêu Dã quay người định đi, nhưng người túm quai ba lô lại đổi thành người khác.

 

Quý Nam Tinh kéo ba lô hắn lại không cho đi: “Cậu chạy cái gì, nói còn chưa rõ ràng mà.”

 

Tiêu Dã không dám giằng ra quá mạnh, đành bất đắc dĩ quay đầu lại: “Gì mà chưa rõ ràng, bổ túc môn Anh trước, sau đó đến môn Văn.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh: “Chiều nay tôi đùa với cậu thôi. Hè tôi cũng không tính là đi làm thêm, chỉ là nghỉ hè từ cấp hai lên cấp ba không có bài tập, chán quá nên tìm việc gì đó giết thời gian. Nhà tôi cũng không có chuyện không cho tiền, tiền tiêu vặt mỗi tháng nhiều đến mức tôi tiêu không hết. Cho nên tiền của cậu thì cậu cứ giữ lấy mà tiêu. Còn chuyện dạy kèm, bất kể cậu cần thật hay là kiếm cớ, tôi đều không có thời gian.”

 

Tiêu Dã nhìn cậu hỏi: “Không có thời gian? Cuối tuần cậu bận làm gì mà không có thời gian?”

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu cười: “Bận cứu thế giới chứ bận gì.”

 

Rõ ràng là không tin, Tiêu Dã cũng bật cười theo: “Ghê gớm thế cơ à.”

 

Quý Nam Tinh buông tay đang níu ba lô hắn ra: “Muộn rồi, về sớm đi. Ngủ ngon.”

 

Đèn trong tiểu khu không sáng lắm, không biết là thiết kế của ai mà đèn trong bụi cây lại còn hắt ra thứ ánh sáng xanh leo lét, hòa cùng với tiếng côn trùng rả rích cuối hạ, càng đi vào sâu, dường như càng bị bóng tối nuốt chửng.

 

Tiêu Dã nhìn cậu một lúc, rồi nhanh chân đuổi theo.

 

Quý Nam Tinh tưởng hắn còn có chuyện gì, bèn dừng bước nhìn lại.

 

Đuổi kịp cậu bạn nhỏ cùng bàn, một tay Tiêu Dã khoác lên vai cậu, dẫn cậu đi về phía trước: “Cậu ở tòa nào? Tiểu khu này của công ty quản lý nào thế? Lắp cái đèn xanh lè xanh lét, cũng không sợ dọa chết người ta.”

 

Quý Nam Tinh bật cười: “Cậu sợ ma à?”

 

Tiêu Dã cũng cười theo, vẻ mặt hắn như thể đang nói, cậu đang đùa tôi đấy à: “Thấy cái nắm đấm to bằng bao cát này không?”

 

Quý Nam Tinh phổ cập kiến thức: “Nhưng ma không chịu sát thương vật lý đâu, nắm đấm cậu có to bằng quả tạ sắt cũng vô dụng.”

 

Thấy cậu thực sự không sợ ma cũng chẳng sợ bóng tối, Tiêu Dã mới hừ lạnh một tiếng, không tranh cãi với cậu nữa.

 

Mãi cho đến khi đi tới chân tòa nhà mình, Quý Nam Tinh mới nói: “Tôi ở trên lầu, cậu về đi.”

 

Tiêu Dã: “Cậu vào đi, tôi nhìn cậu lên rồi về.”

 

Không hiểu cả tối nay Tiêu Dã bị làm sao nữa, Quý Nam Tinh không muốn lãng phí thời gian với hắn thêm, bèn vẫy tay rồi đi vào sảnh tòa nhà.

 

Kết quả đi được nửa đường lại bị Tiêu Dã gọi giật lại, Quý Nam Tinh đành bất đắc dĩ quay đầu nhìn hắn.

 

Bị vẻ mặt bất lực của cậu chọc cười, Tiêu Dã gọi với theo: “Lần sau cậu đi cứu thế giới thì gọi tôi đi với nhé, cho tôi mở mang tầm mắt. Được rồi, cậu lên lầu đi, tôi cũng về nhà đây.”

 

Thang máy ở ngay tầng một, không cần chờ cửa đã mở. Quý Nam Tinh bước vào thang máy, sau khi cửa từ từ khép lại, bóng dáng Tạ Phán Nhi liền hiện ra, rồi cười hì hì sáp lại gần Quý Nam Tinh: “Lần sau cậu đi cứu thế giới thì gọi tôi đi với nhé! Bọn con trai cấp ba các cậu đều trẻ trâu thế à.”

 

Trong thang máy có camera, Quý Nam Tinh đâu có muốn bị ghi hình lại như một kẻ tâm thần tự nói chuyện một mình, bèn làm như không nghe thấy lời trêu chọc của Tạ Phán Nhi.

 

Tạ Phán Nhi vẫn líu ríu suốt cả quãng đường, líu ríu mãi cho đến khi về nhà mới cẩn thận thăm dò hỏi: “Chỗ ngồi hiện tại của các cậu là cố định hay là một tuần đổi một lần thế?”

 

Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn cô nàng.

 

Tạ Phán Nhi vê vê ngón tay, giọng nói có vài phần lấy lòng: “Dương khí trên người bạn cùng bàn của cậu mạnh quá, đồ cậu ta chạm vào tôi còn không dám đụng tới. Trước đó tôi còn nhớ phải đi đường vòng, hôm nay quên mất, lúc đi ngang qua chỗ cậu ta, suýt nữa thì bị bỏng chết tôi rồi.”

 

Ngay cả lúc nãy, khi cái người tên Tiêu Dã kia đi bên cạnh tiểu thiên sư, cô ta cũng hoàn toàn không dám đến gần.

 

Quý Nam Tinh: “Vậy phải để cô thất vọng rồi, là cố định đấy.”

 

Tạ Phán Nhi trông thật đáng thương: “Không đổi được à? Cậu ta đúng là khắc tinh của mọi loại âm hồn như chúng tôi.”

 

Quý Nam Tinh cười khẽ một tiếng: “Không được.”

 

Tạ Phán Nhi nằm vật ra sofa: “Tại sao chứ, cũng có thấy hai người thân thiết gì đâu, ra chơi chẳng nói chuyện, đi vệ sinh cũng không rủ nhau.”

 

Quý Nam Tinh lấy từng cuốn bài tập ra, rồi đặt cây bút đặc chế xuống trước mặt Tạ Phán Nhi: “Vì trời lạnh rồi, tôi sợ lạnh. Qua đây trả nợ đi.”

 

Tạ Phán Nhi không ngờ mình mới chết có mấy năm mà giờ đã theo không kịp chương trình khối 10 rồi, còn phải thỉnh thoảng giở sách ra xem, bài tập có mấy môn mà phải mất cả đêm mới viết xong.

 

Cô nàng vừa cầm bút lên vừa lí nhí: “Không phải cậu nói nước mắt quỷ rất đáng tiền sao, đổi được rất nhiều âm mộc sao? Tôi đã cho cậu nước mắt của quỷ rồi, sao giờ vẫn phải viết bài tập giúp cậu để trả nợ nữa vậy?”

 

Quý Nam Tinh: “Giày múa, váy múa, thiết bị quay video, còn cả nhang khói cô ăn mỗi ngày là từ trên trời rơi xuống đấy à?”

 

Tạ Phán Nhi huhu một tiếng, cô nàng còn chưa bước chân ra khỏi sân trường, chết rồi mà vẫn bị tư bản bóc lột!

 

Quý Nam Tinh lấy quần áo chuẩn bị đi ngâm mình, lúc đi ngang qua cô nàng thì bỗng hỏi một câu: “Mấy ngày nay cô còn chạy ra ngoài dọa người nữa không?”

 

Tạ Phán Nhi vừa định lắc đầu, nhưng đối diện với ánh mắt dường như biết tuốt của cậu, cô nàng lập tức không dám nói dối, bèn giơ ngón út lên ra hiệu: “Có dọa một chút xíu thôi.”

 

Cô nàng cũng chẳng làm gì quá đáng, chỉ đặt đôi giày múa bên gối mẹ mình, để bà vừa mở mắt ra là có thể thấy đôi giày múa xinh đẹp của mình. Lúc mẹ ngủ, cô nàng lại ngồi xổm bên giường gọi bà tỉnh dậy. Cô thật sự không làm gì khác, chỉ có điều mẹ cô hơi yếu bóng vía, mới mấy ngày đã suy nhược thần kinh rồi.

 

Nhưng không sao, bố cô đã ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt và hình như cũng sắp tỉnh lại. Là một đứa con gái ngoan, việc thăm hỏi cha mẹ tất nhiên là phải công bằng, không thể bên trọng bên khinh được.

 

Quý Nam Tinh cong ngón tay búng vào trán cô nàng: “Biết điều một chút cho tôi!”

 

Tạ Phán Nhi ôm trán nhìn Quý Nam Tinh đi vào phòng tắm, bĩu môi tủi thân một lúc. Mãi cho đến khi trong phòng tắm có tiếng nước chảy, Tạ Phán Nhi mới nằm bò ra bàn trà, nhìn đống bài tập la liệt trên bàn, rồi lại nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt. Nếu cô nàng có một người em trai như Quý Nam Tinh thì tốt biết bao.

 

Hết chương 33.

 

Chương 33: Không Quản Chuyện Bao Đồng

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên