Chương 330: Long Phụng Trình Tường
Rất nhanh sau đó, Đường Vũ An đã mang theo chú rồng nhỏ đang trong hình dạng mèo con, cùng với cả Tiểu Phượng Hoàng rời đi. Mặc dù là Viêm Liệt có hơi muốn đổi ý một chút, nhưng mà vì đã lỡ hứa với nhóc rồng con rồi, cho nên cuối cùng nó vẫn không mở miệng, thay vào đó là giao dịch với Đường Vũ An 50 lít thuốc trị liệu sơ cấp.
“Ta đi tìm tộc Hải Long trước xem bọn họ có cần không đã nhé, sau này đợi ngươi có thời gian thì lại đưa ngươi đi tìm bọn họ.”
Tộc Hải Long thì chắc là không cần Tiểu Phượng Hoàng đâu, nhưng mà nếu như thuốc trị liệu có thể phát huy tác dụng thì nhu cầu của bọn họ chắc chắn là rất lớn, suy cho cùng thì cũng không thể cứ mãi để tộc Hỏa Long đi làm chân chạy vặt được.
“Được, cảm ơn các ngài nhiều lắm!” Đường Vũ An vui vẻ nhận lời.
Ngay sau đó cậu liền quay trở về thế giới cũ. Trong khoảng thời gian này Chu Khởi và Đường Thăng đã xây dựng xong cửa tiệm chi nhánh số 26 rồi. Sau khi chuyển hơn hai ngàn người sống sót ở địa phương đến tòa thành nhỏ thông qua trận pháp dịch chuyển, hai người họ lại tiếp tục lên đường. Nhìn trên bản đồ thì hôm nay bọn họ lại đến được một khu lánh nạn mới rồi, có lẽ chẳng bao lâu nữa là lại có thêm những người sống sót mới được chuyển đến. Chỉ có điều, nhìn vào thời gian lưu lại thì có vẻ như nhóm người của họ đã gặp chút rắc rối rồi.
[Cháo Đẹp Trai]: Không có gì đâu, sẽ giải quyết nhanh thôi.
Nhìn thấy tin trả lời của Chu Khởi, lúc này Đường Vũ An mới cảm thấy yên tâm phần nào. Chỉ có điều cậu không biết là, Đường Thăng và Lương Cẩn ở bên kia đều đã sợ đến mức tê dại cả người rồi. Sau khi Chu Khởi giải quyết xong đám chủng biến dị đang lượn lờ giữa không trung, đồng thời dọn sạch chướng ngại vật trên mặt đất, thì phi thuyền của họ cũng đã hạ cánh xuống khu lánh nạn này.
Vốn cứ tưởng là sẽ thuận lợi giống như lần đầu tiên, nào ngờ đâu lại đi nhầm vào hang cọp. Ở trong khu lánh nạn này, những dị năng giả tụ tập lại với nhau cũng không hề lựa chọn bảo vệ người dân, mà bọn chúng lại lập ra một chính quyền mới. Bọn chúng thu nhận những người chạy nạn đến đây, sau đó áp bức những người này, bắt bọn họ trở thành nô lệ.
Khi mà trật tự xã hội vốn có bị sụp đổ, trong cái thời tận thế cá lớn nuốt cá bé này, thì những cái tốt đẹp và cả những cái xấu xa của nhân tính đều sẽ được bộc lộ ra ngoài một cách trần trụi nhất.
Đường Thăng cũng đã lăn lộn trong thời tận thế này hơn nửa năm rồi, người xấu tuy rằng cũng từng gặp qua, nhưng nói thật lòng thì chưa bao giờ gặp phải chuyện kinh tởm đến mức này. Còn Chu Khởi thì lại chẳng ngạc nhiên chút nào, những lúc không có Đường Vũ An ở bên cạnh thì vận may của anh luôn kém đi một chút, mà anh cũng đã quen với việc đó rồi 🙂
Ban đầu, đám dị năng giả ở căn cứ này nhìn thấy mười chiếc phi thuyền oai phong lẫm liệt thì cứ tưởng là quân đội của nhà nước đến, nên bọn chúng vẫn còn đang quan sát. Thế nhưng khi nhìn thấy nhóm người Lương Cẩn bước xuống thì lá gan của bọn chúng liền lớn hẳn lên. Những người đi theo Lương Cẩn đều là lính tinh nhuệ cả đấy, nhưng mà so với đám dị năng giả ở căn cứ này thì bất kể là về trang bị hay là khí thế gì cũng đều yếu hơn không ít.
Thế là, bọn họ gặp phải cướp. Đường Thăng thấy tình hình không ổn thì trực tiếp lấy cái gối ra rồi nằm vật xuống luôn. Mấy người lính kia lúc đầu thì ngẩn ra một chút, sau đó liền vội vàng co cụm lại để tiếp xúc với ông. Cuộc tập kích của đám phản loạn cứ thế mà bị hóa giải dễ dàng như vậy đó.
Và rồi sau đó, Chu Khởi ra tay. Đối mặt với đám biến dị chủng hay những con mãnh thú khổng lồ biến dị mà anh còn xử lý nhẹ nhàng, thì hơn trăm tên dị năng giả này căn bản chẳng phải là đối thủ của anh. Giữa muôn vàn những tia sáng dị năng mang theo tính sát thương cực mạnh, chàng thanh niên khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ đen kịt kia, vào khoảnh khắc ấy trông cứ như một sát thần thực sự vậy, gần như chẳng có dị năng giả nào có thể chống đỡ nổi một đòn của anh. Sau khi thương vong quá nửa, đám phản loạn sợ vỡ mật, bọn chúng bắt đầu tháo chạy tán loạn khắp nơi.
Khi tiếng kêu thảm thiết của đám phản loạn vang lên, Đường Thăng đang nằm trên đất ngơ ngác ngồi dậy, ông thẫn thờ nhìn vào bóng lưng của Chu Khởi. Ông biết Chu Khởi rất mạnh, cũng từng thấy dáng vẻ của anh lúc đối phó với chủng biến dị rồi, nhưng mà…. tiêu diệt chủng biến dị và giết những tên phản loạn này vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Đường Thăng tự hỏi lòng mình, nếu như lúc này để ông giết bọn chúng, chưa chắc gì ông đã làm được như vậy. Cũng không phải ông cảm thấy Chu Khởi làm như vậy là không đúng, chỉ có điều, nhìn cái dáng vẻ không hề có chút gánh nặng tâm lý nào của Chu Khởi, ông lại không nhịn được mà suy nghĩ nhiều. Điều này chứng tỏ…. có lẽ đây không phải là lần đầu tiên thằng bé làm như vậy.
Phải rồi, Tiểu Khởi và An An đã sống ở cái thế giới hoang tàn kia lâu như vậy, xảy ra những chuyện như thế này chẳng phải là rất bình thường hay sao? Thế nhưng Đường Thăng vẫn không kìm được mà run tay. Đúng là hai vợ chồng ông đã bỏ lỡ quá nhiều thứ, bỏ lỡ quá nhiều điều diễn ra trong quá trình trưởng thành của hai đứa trẻ này rồi…. Liệu ông và A Vân có thực sự đủ tư cách để ngăn cản bọn trẻ ở bên nhau hay không?
Mặc dù trong mắt mọi người thì Chu Khởi đã giết đến đỏ cả mắt rồi, nhưng thực ra anh vẫn rất bình tĩnh. Anh đã từng học qua thuật Vọng Khí từ chỗ Cố Thiên Lý, hắc khí trên cơ thể đám người này nồng đậm đến mức sắp hóa thành thực thể luôn rồi, chứng tỏ bọn chúng đều là những kẻ tội ác tày trời. Cho nên, anh cũng chẳng có bao nhiêu gánh nặng tâm lý cả. Tất nhiên là Chu Khởi cũng không thích giết bọn chúng, anh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc tất cả chuyện này mà thôi.
Đợi đến khi đám phản loạn đều đã bỏ chạy hết, anh cũng không tiếp tục đuổi theo nữa, mà quay sang nhìn về phía Đường Thăng. Lúc này Đường Thăng mới hoàn hồn lại, vội vàng lồm cồm bò dậy, sắp xếp người đi tìm căn nhà thích hợp để xây dựng chi nhánh và mở màn chắn bảo vệ. Còn uy tín của Chu Khởi trong đội ngũ này, đương nhiên là lại tăng thêm một bậc nữa rồi.
Ở một bên khác, Đường Vũ An vừa mới nhận được tin trả lời của Chu Khởi thì đã thấy thông báo của hệ thống hiện ra.
【Bạn và một vị khách mới đã hoàn thành một vụ mua bán thua lỗ, điểm kinh nghiệm +3】
Việc buôn bán lỗ vốn thì chỉ có bản thân cậu tự làm mới được tính điểm kinh nghiệm thôi, nhân viên làm thì không có đâu, cho nên là…. Trong lòng cậu khẽ động, vội vàng mở bản đồ ra xem.
Chỉ thấy trên bản đồ, ở phía dưới bên phải của họ xuất hiện một đốm sáng, đốm sáng đó trông cực kỳ nổi bật trên tấm bản đồ đang bị sương mù dày đặc bao phủ. Chắc chắn là cái Bình Phiêu Lưu mà cậu thả ra đã được đưa đến tận tay người thân có quan hệ huyết thống với cậu rồi!
“Hệ thống, sao lần này lại thông báo trực tiếp theo thời gian thực thế?”
Cậu nhớ là trước đây lúc giao dịch bằng Bình Phiêu Lưu với người ở vị diện khác thì đâu có thông báo hiện ra đâu nhỉ.
【Khi ở trong cùng một vị diện thì có thể tiến hành thanh toán ngay lập tức.】
“Hóa ra là như vậy!” Đường Vũ An mỉm cười, vội vàng chạy đi chia sẻ tin tốt này với Đường Tuyết Vân.
“Thật sự là vẫn còn sống sao?” Đường Tuyết Vân cũng không khỏi mừng rỡ, “Vậy chúng ta phải làm sao để đi tìm bọn họ đây? Đợi ba con quay về à?”
Đường Vũ An suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Chúng ta cứ qua đó trước đi.”
“Chỉ dựa vào mấy mẹ con mình thôi thì có ổn không đấy?” Đường Tuyết Vân có chút chần chừ, bà cảm thấy làm như vậy thì mạo hiểm quá.
“Mẹ à, con cũng lợi hại lắm đấy nhé!”
Đường Vũ An vỗ vỗ ngực, sau đó nói: “Chủ yếu là con lo lắng thời gian lâu quá thì bọn họ sẽ không kiên trì được nữa đâu.”
Ba cậu và anh Tiểu Khởi còn phải hộ tống đội phi thuyền, nhất thời cũng không thể quay về ngay được. Những người đang phải vật lộn trong tận thế thì có thể mất mạng bất cứ lúc nào, đã xuất hiện trên bản đồ rồi thì cậu không có cách nào trơ mắt đứng nhìn như vậy được. Giá mà cửa hàng chính có thể di chuyển đến thế giới cũ thì tốt biết mấy, để họ có thể dùng cách dịch chuyển có định hướng để đến đó ngay. Tiếc là trận pháp dịch chuyển xuyên vị diện lại nằm ngay trong cửa hàng chính, nếu mang cả cửa hàng chính qua đây thì cái trận pháp dịch chuyển xuyên vị diện đó sẽ mất hiệu lực ngay.
Hơn nữa, tạm thời bên Pháo đài Băng Diễm cũng đang cần màn chắn bảo vệ của cửa hàng chính, cần phải đợi thêm một thời gian nữa, đợi đến khi Tiệm tạp hóa Băng Diễm đáp ứng đủ yêu cầu nâng cấp thì mới tính tiếp được. Cũng may là cậu đã bỏ thức ăn và bột phấn cây Tử Thiên Tầng vào trong Bình Phiêu Lưu rồi, chắc là người thân có huyết thống với cậu vẫn có thể cầm cự được thêm một khoảng thời gian nữa.
Cuối cùng thì Đường Tuyết Vân cũng bị con trai thuyết phục.
“Con cũng muốn đi theo nữa.” Đường Ngữ Hinh lên tiếng.
“Trên đường đi nguy hiểm như vậy, con đi theo làm cái gì?” Phản ứng đầu tiên của Đường Tuyết Vân chính là từ chối ngay.
“Con không muốn ở lại đây một mình đâu…”
Mắt thấy cô bé sắp khóc đến nơi rồi, Đường Vũ An vội vàng dỗ dành: “Được rồi được rồi, cùng đi hết nhé, cả nhà mình phải luôn ở bên nhau mà.”
Đối với chuyến đi lần này thì cậu rất là tự tin, dù sao thì cậu cũng vừa mới lấy được lá cây Tử Thiên Tầng từ kho hàng của máy bán hàng tự động ở vị diện kia, số lá cây đó trị giá hơn 30 triệu điểm tích lũy cơ mà! Một chiếc lá Tử Thiên Tầng là 100 điểm tích lũy, cộng thêm số điểm tích lũy trước đó nữa, điều này có nghĩa là…. Hiện tại trong tay cậu đang có gần 40 vạn chiếc lá cây Tử Thiên Tầng đấy!
Một cái cây Tử Thiên Tầng thì có bao nhiêu lá chứ? Đường Vũ An thầm nghĩ, mấy người khổng lồ kia vì muốn đổi lấy đồ ăn ngon mà đã vặt trụi không ít cây Tử Thiên Tầng rồi nhỉ?! Cho nên cậu cảm thấy, mình cũng chẳng cần phải nghiền lá thành bột đâu, cứ nhét đầy cả chiếc phi thuyền là được, ước chừng là sẽ chẳng có con chủng biến dị nào dám lại gần luôn ấy chứ. Đây đúng là cái máy đuổi côn trùng di động còn gì!
Đường Tuyết Vân ngẫm nghĩ thấy cũng phải, hơn nữa bọn họ còn dùng máy in siêu cấp để chế tạo ra loại vải có tác dụng xua đuổi côn trùng từ lá cây Tử Thiên Tầng nữa. Mặc quần áo làm từ loại vải này vào thì chủng biến dị cũng chẳng dám lại gần đâu. Có được những phương pháp bảo vệ nghiêm ngặt như thế này, dường như đúng là không cần phải lo lắng quá nhiều thật.
Thế là cả nhà liền đi lên tầng thượng của tiệm tạp hóa Thành Nam, Đường Vũ An mua một chiếc phi thuyền mới, sau đó bắt đầu tiến hành bố trí. Ngoài việc nhét đầy lá cây Tử Thiên Tầng vào bên trong phi thuyền, thì bên ngoài còn phải quét thêm một lớp sơn có chứa bột phấn lá cây Tử Thiên Tầng nữa, làm như vậy mới có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối được. Đồng thời, Đường Vũ An cũng triệu hồi tất cả mấy con thú cưng của mình cùng trở về.
Có Trân Châu Đen, Nguyên Bảo, Vượng Tài và Ngân Tệ, còn có cả Tiểu Phượng Hoàng và nhóc rồng con, cùng với Lục Bảo Thạch luôn bảo vệ cậu vào những thời khắc quan trọng nữa chứ, có bọn chúng ở đây thì căn bản chẳng cần phải sợ chủng biến dị gì sất! Đợi đến khi tất cả công tác chuẩn bị đã hoàn tất, bọn họ liền bước lên phi thuyền.
“Chúng ta xuất phát nhé?”
“Được!”
Thế là Đường Vũ An liền tải bản đồ hệ thống lên trên phi thuyền, đây cũng là chức năng mới được thêm vào sau khi nâng cấp, tất nhiên là muốn mở khóa thì phải tốn điểm tích lũy rồi. Nhưng mà Đường Vũ An cảm thấy số điểm tích lũy này bỏ ra rất xứng đáng, bởi vì…. lấy bọn cậu làm trung tâm, chức năng tự động vén màn sương mù trên bản đồ trong phạm vi 1 kilômet cũng đã được kích hoạt rồi!
Khi Đường Vũ An bật chế độ lái tự động, chiếc phi thuyền từ từ bay lên không trung, vì không có chức năng tàng hình nên mọi người trên mặt đất cũng đã nhanh chóng chú ý tới. Mọi người nhìn chiếc phi thuyền này mà bàn tán xôn xao. Phi thuyền bay lên đến một độ cao nhất định, nhưng lại không bay đi ngay mà cứ dừng lại ở chỗ cũ.
“Đây là phi thuyền của Thương hội Bình An phải không nhỉ? Sao cứ dừng mãi không động đậy thế? Bọn họ đang làm cái gì ở trên đó vậy?”
Đường Vũ An cũng không ngờ tới chuyện này, cậu đã tính toán đủ mọi tình huống rồi, thế mà lại không lường trước được vấn đề thời tiết…. Sau khi bay lên cao và rời khỏi màn chắn bảo vệ, cậu liền phát hiện ra bên ngoài màn chắn đang bao phủ một lớp sương mù dày đặc. Tầm nhìn của bọn họ bị hạn chế rất nhiều, mà hệ thống lái thông minh của phi thuyền dù sao cũng chỉ là loại bình thường thôi, vậy nên trong điều kiện thời tiết sương mù dày đặc như thế này thì căn bản là không thể di chuyển được. Cho dù có bản đồ của hệ thống hỗ trợ đi chăng nữa thì chế độ lái thông minh cũng đình công thôi, mặc kệ cậu có thúc giục thế nào thì nó cũng nhất quyết không chịu tiến lên.
Chẳng lẽ hôm nay đành phải tạm thời bỏ cuộc hay sao?
“Chiếp chiếp chiếp——”
Ngay lúc này thì tiếng kêu của Hồng Ngọc bỗng vang lên. Đường Vũ An không khỏi sững sờ, bởi vì tiếng kêu này rõ ràng là truyền từ bên ngoài vào! Cậu nhìn ra, quả nhiên là nhìn thấy Tiểu Phượng Hoàng đã chạy ra ngoài từ lúc nào không biết, nó đang đứng ở bên ngoài cửa sổ, trông vô cùng thần khí mà kêu chiêm chiếp.
“Hồng Ngọc! Mày mau quay lại đây! Bên ngoài nguy hiểm lắm!”
Tiểu Phượng Hoàng ưỡn ngực lên, để lộ ra một vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, sau đó liền nhảy phắt xuống khỏi bệ cửa sổ. Cho dù biết rõ là nó biết bay, nhưng Đường Vũ An cũng sợ đến mức phải nhoài người ra cửa sổ nhìn xuống, sau đó cậu trố mắt ra nhìn.
Chỉ thấy một con phượng hoàng dài ít nhất cũng phải năm sáu mét đang từ từ bay từ phía dưới lên. Đôi cánh của nó rực cháy như ngọn lửa, đang nhẹ nhàng nhảy múa giữa không trung, trông thiêng liêng và xinh đẹp hệt như loài thần điểu trong truyền thuyết vậy.
Không chỉ có ba mẹ con Đường Vũ An đâu, mà ngay cả những người đang đứng dưới mặt đất cũng đều kinh ngạc đến ngây cả người. Sương mù dày đặc bên ngoài bị lông vũ của phượng hoàng thiêu đốt và đang nhanh chóng tan đi, cũng khiến cho cảnh tượng này hiện ra trước mắt mọi người ngày càng rõ nét hơn.
“Là phượng hoàng! Là phượng hoàng trong truyền thuyết kìa!”
“Thần điểu giáng thế à?”
“Thật sự là phượng hoàng à? Thần điểu trong truyền thuyết thật sự tồn tại sao?”
Bỗng nhiên, trong đám người vang lên một tiếng hô vô cùng kinh ngạc.
“Mau nhìn kìa! Là thần long!”
Chỉ nghe thấy một tiếng rồng ngâm trong trẻo nhưng vẫn còn có chút non nớt vang lên, xung quanh con phượng hoàng đang bay lượn kia lại xuất hiện một bóng dáng thon dài. Đó là một con rồng! Vảy của nó có màu xanh tím, dưới ánh lửa chiếu rọi lấp lánh tỏa ra những vầng sáng tuyệt đẹp. Một rồng một phượng cứ thế bay lượn trên không trung, và trong lúc chúng nô đùa vui vẻ như vậy, màn sương mù bao phủ cả bầu trời cũng dần dần tan đi. Ánh mặt trời lại một lần nữa chiếu rọi xuống mặt đất, bầu trời cũng khôi phục lại dáng vẻ trong xanh vốn có.
“Long Phụng trình tường!”
“Có phải thế giới của chúng ta sắp tốt lên rồi không? Có phải là tận thế sắp qua đi rồi không?”
“A a a, ai có điện thoại không? Mau chụp lại đi chứ!”
Đường Vũ An nhìn màn sương mù đang tan đi ở bên ngoài, cũng không kìm được mà ngẩn người ra một lúc.
Sau khi Tiểu Phượng Hoàng chạy ra ngoài thì nhóc rồng con cũng nóng lòng muốn ra theo, nói mãi vẫn không lay chuyển được nó, cuối cùng cậu đành phải mở cửa sổ ra. Vốn dĩ định là không đi nữa rồi, ai ngờ đâu sương mù dày đặc lại bị hai đứa nhỏ này xua tan hết sạch. Mắt thấy phi thuyền đã khôi phục lại hoạt động bình thường, Đường Vũ An cũng nở nụ cười.
“Vậy thì xuất phát thôi!”
Còn về phần Tiểu Phượng Hoàng và nhóc rồng con thì Đường Vũ An cũng tạm thời mặc kệ chúng nó, với hỏa lực của bọn chúng thì chắc là đám chủng biến dị cũng chẳng dám lại gần đâu.
Thế là, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, chiếc phi thuyền của Thương hội Bình An cứ thế được một rồng một phượng hộ tống, biến mất về phía xa xăm….
Hết chương 330.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Khởi & Hệ thống: [Trò hề]
Đường Tuyết Vân & Đường Thăng: [Sợ hãi]
Hinh Hinh: [Hai mắt lấp lánh]
An An: [Đeo kính râm]
