Chương 331: Muốn Mang Lại Hạnh Phúc Cho Anh Ấy

Chương 331: Muốn Mang Lại Hạnh Phúc Cho Anh Ấy

 

“Hồng Ngọc là phượng hoàng á? Còn chú mèo mướp nhỏ kia…. lại là một con rồng sao?”

 

Ở trong phi thuyền, Đường Tuyết Vân ngẩn ngơ nhìn một rồng một phượng đang bay song hành hai bên, cảm thấy mình cứ như đang nằm mơ vậy.

 

“Dạ, đúng rồi đó mẹ.”

 

Đường Vũ An nhìn Tiểu Phượng Hoàng, cũng cảm thấy có chút khó tin: “Đây cũng là lần đầu tiên con biết Hồng Ngọc có thể biến hình lớn đến thế này cơ đấy.”

 

“Còn nhóc rồng nhỏ là bạn đồng hành con mới thu nhận, tên của nó là Viêm Viêm.”

 

Nhìn cái thái độ bình thản như không của Đường Vũ An, vẻ mặt của Đường Tuyết Vân lại càng trở nên phức tạp hơn. Rốt cuộc thì An An và Tiểu Khởi còn bao nhiêu chuyện mà bà và chồng mình vẫn chưa được biết đây?

 

Phi thuyền tiếp tục tiến về phía mục tiêu. Có lẽ là do có rồng phượng hộ tống, vậy nên suốt dọc đường đi này họ chẳng gặp phải rắc rối gì cả, càng không có con chủng biến dị nào nhảy ra cản đường. Mấy tiếng đồng hồ sau thì họ cũng đã đến được bầu trời phía trên địa điểm cần đến.

 

Từ trên phi thuyền nhìn xuống phía dưới, có thể nhìn thấy mấy cái hố thiên thạch khổng lồ, thị trấn nhỏ vốn dĩ xinh đẹp và yên bình vô cùng, vậy mà giờ đây đã hoàn toàn thay đổi diện mạo rồi.

 

Đường Tuyết Vân đỏ hoe mắt.

 

Đường Vũ An ôm lấy vai bà, nhè nhẹ vỗ về an ủi: “Không sao đâu mẹ, chúng ta có thể xây dựng lại quê hương mà.”

 

Đường Tuyết Vân gật gật đầu, bà nhìn đứa con trai đã cao hơn mình cả một cái đầu, không nhịn được mà nói: “An An à, con thật sự đã lớn rồi.”

 

Đường Vũ An cười hì hì, “Mẹ à, con có thể trở thành chỗ dựa cho mẹ rồi đó, mẹ không cần phải sợ gì cả, mọi chuyện đã có con đây rồi.”

 

Đường Tuyết Vân sững người lại, không kìm được mà nhìn cậu thêm vài lần, sau đó mới thu lại tầm mắt, một lần nữa tập trung chú ý xuống phía dưới.

 

“Hình như chỗ này là thị trấn bên cạnh thì phải.” Bà chỉ về một hướng khác, “Nhà của chúng ta ở bên kia cơ.”

 

“Thị trấn bên cạnh…. là nhà của bà dì hả mẹ?”

 

Bà dì là em gái của bà ngoại Đường Vũ An, bà lấy chồng ở thị trấn bên cạnh, hồi nhỏ Đường Vũ An cũng từng sang bên đó chơi, chỉ là sau khi bà dì mất thì hai nhà cũng ít qua lại với nhau hơn.

 

“Ừ, người nhặt được Bình Phiêu Lưu chắc là ông cậu họ của con hoặc là con cái của cậu ấy đấy.”

 

“Chúng ta cứ dọn sạch chủng biến dị ở khu vực này trước đi đã.”

 

Đường Vũ An cũng không có ý định đi nhận người thân ngay bây giờ, dù sao thì cậu cũng chỉ mới đến đó chơi có một hai lần hồi nhỏ thôi, với người cậu họ này cũng chẳng thân thiết gì cho cam, hơn nữa đi nhận người thân thì dễ bị lộ thân phận lắm. Có lẽ đợi sau này tình hình ổn định rồi, dùng thân phận ban đầu để tiếp xúc cũng chưa muộn.

 

Đường Vũ An bắt đầu điều khiển phi thuyền thả thiết bị bay không người lái ra, trên thiết bị bay không người lái chất đầy bột phấn của lá cây Tử Thiên Tầng. Giống như lúc trước ở Pháo đài Thanh Mộc vậy, lấy địa điểm có đốm sáng bên dưới làm trung tâm, thiết bị bay không người lái bắt đầu rải đều bột phấn ra bốn phía. Lũ chủng biến dị vừa tiếp xúc với bột phấn thì liền bỏ chạy tán loạn ra xung quanh như thủy triều rút.

 

Tiểu Phượng Hoàng đang bay lượn trên không trung cũng lao xuống phía dưới, phun lửa vào đám chủng biến dị kia, nó ghét cay ghét đắng mấy cái thứ bẩn thỉu hôi hám này! Đốt hết! Đốt sạch sành sanh! Thế nhưng điều kỳ lạ là, ngọn lửa của nó chỉ cháy trên người lũ chủng biến dị thôi, còn những ngôi nhà xung quanh chạm phải ngọn lửa thì lại chẳng hề hấn gì cả.

 

“Hệ thống, mày có biết chuyện này là như thế nào không?” Đường Vũ An tò mò hỏi.

 

【Thánh hỏa của phượng hoàng có thể thiêu đốt mọi tà ma.】

 

Thánh hỏa ư? Đường Vũ An không nhịn được mà nhìn xuống phía dưới một lần nữa, chỉ thấy thánh hỏa của Tiểu Phượng Hoàng đang không ngừng lan rộng ra giữa bầy chủng biến dị, từng con từng con chủng biến dị cứ thế hóa thành tro bụi trong ngọn lửa. Chủng biến dị cũng là do người bình thường bị ký sinh mà thành, giờ đây những oan hồn này cũng có thể an nghỉ được rồi, đúng không?

 

Trong những tòa nhà ở bên dưới.

 

“Mọi người mau nhìn xem, kia là cái gì vậy?”

 

Những người sống sót gầy trơ cả xương ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ai nấy đều kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

 

“Đó là rồng phải không? Còn có cả phượng hoàng nữa! Là phượng hoàng trong truyền thuyết kìa!”

 

Ở trong một góc nọ, cũng có một cô bé mười mấy tuổi đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Cô bé nhìn những thiết bị bay không người lái đang rải bột phấn kia, cảm thấy mùi vị đó sao mà quen thuộc đến thế, cô vội vàng lấy từ trong túi ra một chiếc lá màu tím.

 

“Mẹ ơi, cái bột phấn kia với chiếc lá này hình như là cùng một thứ đấy!”

 

“Là người đã đưa cái chai cho con đến rồi! Người đó đến cứu chúng ta rồi!”

 

Một người phụ nữ đang nửa mê nửa tỉnh nằm bên cạnh cô bé, khó khăn lắm mới mở mắt ra được: “Mẹ… hình như mẹ nhìn thấy phượng hoàng rồi? Còn có cả rồng nữa? Có phải là mẹ sắp chết rồi không?”

 

“Không phải đâu! Con cũng nhìn thấy mà, có người đến cứu chúng ta rồi, mẹ ơi mẹ ráng chịu đựng thêm một chút nữa nhé…”

 

Ngay lúc người phụ nữ yếu ớt đến mức không thể chống đỡ thêm được nữa, thì một luồng ánh sáng từ trên cao rơi xuống. Ánh sáng đó dịu dàng biết bao, từng luồng từng luồng ánh sáng cứ thế bao trùm lấy phạm vi cả trăm mét chỗ này.

 

“Ấm áp quá…”

 

Người phụ nữ nhắm mắt lại, cảm thấy đau đớn trên người mình cũng đã giảm bớt đi rồi, đợi đến khi bà mở mắt ra lần nữa thì luồng ánh sáng kia đã tan biến.

 

“Mẹ ơi, vết thương của mẹ lành rồi kìa!” Cô bé vui mừng reo lên.

 

Người phụ nữ cúi đầu xuống nhìn, thì thấy vết thương dữ tợn do bị chủng biến dị cào rách trên người mình đã biến mất hết sức thần kỳ.

 

Bà sờ sờ bụng mình, kinh ngạc nói: “Là… là thần tiên đến cứu chúng ta sao?”

 

“Chắc chắn là vậy rồi!”

 

Trên bầu trời, Đường Vũ An ném Thuật Quang Dũ vào tất cả những nơi có điểm sáng tồn tại, mãi đến khi dị năng cạn kiệt thì mới dừng lại. Tiếp đó cậu tìm một ngôi nhà còn nguyên vẹn, bắt đầu xây dựng chi nhánh mới. Chẳng bao lâu sau, cửa tiệm chi nhánh số 27 đã xây xong! Mặc dù chủng biến dị ở khu vực này đã bị đuổi đi rồi, nhưng dù sao đây cũng là vùng trọng điểm thiên tai, tạm thời vẫn chưa thích hợp để người ở lại, cho nên tốt nhất vẫn là chuyển người đến tòa thành nhỏ để sinh sống. Cho dù tòa thành nhỏ không chứa hết được thì cũng có thể chuyển đến Mái ấm Hoang Thành mà.

 

Trong lúc Đường Vũ An xây dựng cửa hàng mới thì Đường Tuyết Vân cũng không nhàn rỗi, bà khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ, chân đi giày ma pháp từ trên trời giáng xuống.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Tôi là Đại Y của Thương hội Bình An, ai muốn sống thì đi theo tôi!”

 

Bà dùng loa khuếch đại âm thanh để đảm bảo là tất cả mọi người đều có thể nghe thấy. Đồng thời, bà còn thả ra mấy con robot, để bọn chúng đi giúp đỡ những người đi lại khó khăn.

 

“Chúng tôi là robot cứu hộ của Thương hội Bình An, xin hãy đi theo chúng tôi đến nơi an toàn….” Các robot tự động phát ra giọng nói, để những người sống sót đang ẩn nấp có thể nghe thấy. Màn thao tác lúc vừa mới xuất hiện của nhóm Đường Vũ An đã trấn áp được phần lớn mọi người rồi, cho dù là những người không nhìn thấy thì sau khi nghe được giọng nói của robot cứu hộ, bọn họ cũng đã lần lượt bước ra ngoài.

 

“Được cứu rồi! Thật sự có người đến cứu chúng ta rồi!”

 

“Không phải bảo là có rồng có phượng sao? Ở đâu vậy? Sao không thấy đâu cả?”

 

Sau một hồi xả hỏa lực thì Tiểu Phượng Hoàng cũng mệt rồi, nó biến trở lại hình dạng con chim nhỏ màu đỏ, bay về bên cạnh Đường Vũ An. Còn nhóc rồng con thì đương nhiên cũng biến trở lại thành mèo con, được Đường Vũ An nhét vào trong túi áo.

 

Cậu che Ô Che Bóng tàng hình đứng ở một bên, nhìn Đường Tuyết Vân hướng dẫn những người sống sót đi vào cửa hàng số 27, rồi biến mất trên trận pháp dịch chuyển.

 

Ở tòa thành nhỏ bên kia, cậu cũng đã giao nhiệm vụ cho nhân viên ở khu lánh nạn phía thành Bắc, bảo bọn họ sắp xếp chỗ ở cho dân tị nạn. Nhờ có đợt người mà Đường Thăng và Chu Khởi gửi đến trước đó, nên khu lánh nạn phía thành Bắc cũng đã thành thạo trong việc cứu hộ như thế này rồi. Thậm chí bọn họ còn chủ động cử binh lính đến, dùng máy bán hàng tự động để mua thẻ dịch chuyển rồi truyền tống qua đây để hỗ trợ cứu giúp dân tị nạn.

 

Thấy bọn họ đã qua đây rồi nên Đường Vũ An và Đường Tuyết Vân cũng rời khỏi nơi này, họ không quay về tòa thành nhỏ ngay mà đi sang thị trấn bên cạnh, lặp lại thao tác vừa rồi, có điều, lần này thì Tiểu Phượng Hoàng và nhóc rồng con không ra ngoài nữa.

 

Sau khi tất cả những điểm sáng trong thị trấn nhỏ đều đã được chuyển đi hết, cả gia đình ba người bọn cậu mới đi đến nơi mà trước đây Tiệm tạp hóa Bình An từng tọa lạc. Mấy con thú cưng cũng được thả ra, bọn chúng chạy đi ngửi ngửi khắp nơi, có vẻ tò mò với môi trường mới lắm.

 

Đường Vũ An nhìn vào cái hố sâu hoắm do thiên thạch rơi trúng ngay tại nhà mình, không nhịn được mà thở dài: “Anh Tiểu Khởi mà nhìn thấy cảnh này thì chắc là sẽ đau lòng lắm.”

 

Tiệm tạp hóa Bình An nhờ có hệ thống di dời nên mới được bảo toàn, nhưng mà ngay sát vách tiệm tạp hóa, ngôi nhà thuộc về anh Tiểu Khởi và bà ngoại anh ấy thì đã vĩnh viễn biến mất rồi.

 

Đường Tuyết Vân cũng không kìm được tiếng thở dài, mãi một hồi lâu sau bà mới nói: “Chỉ cần người còn sống là tốt rồi, chắc chắn là bà ngoại của Tiểu Khởi cũng hi vọng thằng bé được bình an vô sự.”

 

“Dạ, chắc chắn là bà ngoại cũng mong anh Tiểu Khởi được hạnh phúc vui vẻ!”

 

Đường Vũ An quay đầu nhìn Đường Tuyết Vân, vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm túc, nói: “Mẹ à, con muốn mang lại hạnh phúc cho anh Tiểu Khởi, có được không mẹ?”

 

Đường Tuyết Vân sững người, nhìn đứa con trai thực sự đã trưởng thành, bà thở dài: “Mẹ không đồng ý thì có tác dụng gì chứ?”

 

“Bọn con muốn nhận được lời chúc phúc của mẹ và ba mà.” Đường Vũ An nói, “Đối với con và anh Tiểu Khởi thì hai người là người rất quan trọng mà!”

 

Đường Tuyết Vân im lặng một lúc rồi mới mở miệng nói: “Sở dĩ mẹ không đồng ý là bởi vì các con còn quá nhỏ, mẹ sợ các con không thể phân biệt chính xác được tình cảm của mình là gì.”

 

Đường Vũ An vừa định phản bác thì đã bị Đường Tuyết Vân ngăn lại.

 

“Nhưng mà bây giờ xem ra, có lẽ là do mẹ đã không hiểu các con rồi.”

 

Đường Tuyết Vân nhìn Đường Vũ An, trong ánh mắt bà ngập tràn cảm giác an tâm và tự hào: “Các con bây giờ đã có đủ trải nghiệm, cũng có đủ năng lực rồi, các con biết rất rõ mình đang làm gì, muốn cái gì.”

 

Nghe những lời bà nói, đôi mắt của Đường Vũ An từ từ sáng lên.

 

“Mẹ, mẹ…”

 

“Nếu như đây là điều con muốn, vậy thì cứ làm đi.” Đường Tuyết Vân nói, “Mang lại hạnh phúc cho Tiểu Khởi, và bản thân con cũng phải thật hạnh phúc và vui vẻ nhé.”

 

“Hoan hô mẹ!”

 

Đường Vũ An nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy bà: “Mẹ ơi con cảm ơn mẹ!”

 

Đường Tuyết Vân nở nụ cười, chỉ là, rất nhanh sau đó bà lại cố gắng nghiêm mặt lại, nói: “Có điều, phải đợi đến khi con đủ mười tám tuổi, phải trưởng thành rồi mới được đấy, biết chưa?”

 

“Con biết rồi mà! Sắp đến rồi còn gì.”

 

Đường Vũ An cười tít cả mắt, cậu dựa vào người Đường Tuyết Vân, miệng ngọt xớt: “Mẹ là tốt nhất! Mẹ ơi con yêu mẹ lắm!”

 

Nhìn cậu lại lộ ra cái dáng vẻ trẻ con này, Đường Tuyết Vân cười lắc lắc đầu.

 

Bà vỗ vỗ tay Đường Vũ An, một lúc sau mới dịu dàng nói: “Mẹ cũng yêu con.”

 

“Thế còn con thì sao?” Đường Ngữ Hinh bỗng nhiên sán lại gần.

 

“Đương nhiên rồi, cả nhà cũng yêu em mà!” Đường Vũ An xoa xoa đầu em gái.

 

“Vậy em có thể không làm bài tập được không?”

 

“Không được đâu nhé.”

 

“Hứ ╯^╰”

 

Sau một hồi hoài niệm ngắn ngủi về quá khứ, họ lại tiếp tục lên đường, tìm kiếm những người sống sót khác ở xung quanh thị trấn nhỏ. Vì là vùng trọng điểm thiên tai nên số người cũng không nhiều, nhưng họ vẫn giữ vững nguyên tắc cứu được một người thì hay một người, tìm kiếm vô cùng cẩn thận.

 

Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoát đã được ba tháng. Đường Thăng và Chu Khởi đi theo đội phi thuyền suốt dọc đường lên phía Bắc, dọc đường đi cũng đã xây dựng được tám chi nhánh, cuối cùng cũng thành công vượt qua tuyến phòng thủ do quốc gia xây dựng, đến được khu vực an toàn. Bởi vì chủng biến dị đang sinh sôi nảy nở, nên tuyến phòng thủ của khu vực an toàn cứ liên tục bị đẩy lùi về phía sau, đã đến bên bờ vực sụp đổ rồi.

 

Cũng may là Chu Khởi và Đường Thăng đã đến!

 

Họ trực tiếp giao hàng triệu chiếc lá Tử Thiên Tầng đã giao dịch được ở vị diện người khổng lồ cho người của quốc gia đến tiếp ứng. Sau đó bọn họ được đưa đến khu nhà đã yêu cầu trong lúc trao đổi trước đó, xây dựng nên cửa tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 48 ngay trong khu vực an toàn. Đúng vậy đấy, trong khoảng thời gian ba tháng này, họ đã xây dựng được hơn hai mươi cái chi nhánh ở thế giới cũ rồi!

 

Tuy rằng chi phí xây dựng càng lúc càng cao, nhưng đối với Đường Vũ An thì chút điểm tích lũy này có đáng là gì đâu, thậm chí là càng tiêu lại càng thấy nó nhiều thêm ra. Không bao lâu sau, nhân viên chính phủ đang theo dõi sát sao cửa tiệm do khách đến từ hành tinh khác xây dựng này, liền nhìn thấy một chàng trai trẻ có dung mạo tuấn tú, ánh mắt trong veo mang theo ý cười bước từ trong cửa tiệm ra. Ở phía sau chàng trai trẻ còn có một thanh niên dáng người cao lớn đĩnh đạc, vẻ mặt lạnh lùng đi theo nữa. Tất nhiên, người thu hút sự chú ý nhất vẫn là bé trai được chàng trai trẻ kia bế trong lòng. Cậu bé trông chừng khoảng năm sáu tuổi, mái tóc đen nhánh, nhưng đôi mắt lại có màu xanh lục bảo.

 

Bàn tay nhỏ bé của cậu nhóc đang ôm một chậu hoa. Trong chậu hoa, một mầm cây màu tím đang đón gió vươn mình lớn lên, nó nhẹ nhàng đung đưa hai chiếc lá non mới nhú trong làn gió nhẹ.

 

Hết chương 331.

 

Chương 331: Muốn Mang Lại Hạnh Phúc Cho Anh Ấy

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên