Chương 332: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 4)
Ở kiếp thứ hai, tôi không còn ký ức của kiếp đầu tiên, nhưng đứng từ góc nhìn của Thượng Đế, thông qua ký ức của thế giới, tôi có thể nhận ra rằng, tôi của kiếp thứ hai vừa sinh ra đã có tên.
Và những người xung quanh tôi cũng không còn là những danh xưng chung chung nữa, bọn họ đều có tên riêng của mình.
So với kiếp đầu tiên, ở kiếp thứ hai này rõ ràng bọn họ sống động hơn rất nhiều.
Ngoài điều đó ra thì cũng không có thay đổi gì lớn.
Quỹ đạo cuộc đời tôi trước năm mười lăm tuổi vẫn giống hệt kiếp đầu tiên. Và vào ngày sinh nhật năm mười lăm tuổi, trường tôi có một học sinh chuyển đến.
Tiếp đó, vô số Công Lược Giả xuất hiện bên cạnh tôi.
Bác sĩ của trường, giáo viên, trùm trường, hoa khôi…
Năng lực của những Công Lược Giả này rõ ràng yếu hơn kẻ ở kiếp đầu tiên. Dù bị tôi phát hiện ra điều bất thường hay công lược thất bại, bọn chúng cũng không nổi điên lên, mà chỉ lặng lẽ biến mất.
Cũng vì vậy mà thế giới này đã không bị hủy diệt.
Tôi phải đối phó với ngày càng nhiều Công Lược Giả, đồng thời cố gắng moi móc sự thật về thế giới này từ miệng bọn chúng.
May mắn là trong cái rủi có cái may, tôi có thể nghe thấy được cuộc đối thoại giữa những Công Lược Giả này và cái gọi là hệ thống của bọn chúng. Thậm chí, tôi còn có thể nhìn thấy cả bảng điều khiển hệ thống mà bọn chúng thao tác.
Có một vài Công Lược Giả đã dùng phương pháp đoạt xác để chiếm lấy cơ thể của những người thân thiết bên cạnh tôi. Dù thân xác vẫn là dáng vẻ ban đầu, nhưng thực chất linh hồn bên trong đã đổi chủ.
Và những thủ đoạn này của chúng đều không thể qua mắt được tôi, tôi có thể nhìn thấu linh hồn bên trong cơ thể bọn chúng có phải là chính chủ hay không.
Những kẻ đó gọi tôi là nhân vật chính Jack Sue.
“Jack Sue”, theo lời giải thích của bọn chúng, có nghĩa là toàn năng và có sức hút vô tận.
Nếu đã vậy thì năng lực nhìn thấu mọi ảo ảnh này, có lẽ cũng là một trong những năng lực của tôi với tư cách là một nhân vật chính Jack Sue.
Nhưng nhìn thấu không có nghĩa là quen được.
Công Lược Giả bên cạnh tôi ngày một nhiều, nhiều đến mức giọng nói trong lòng bọn chúng và âm thanh của hệ thống đan xen vào nhau, bên tai tôi cứ như có năm trăm con vịt đang kêu gào cùng lúc.
Ngay cả lúc ngủ, những âm thanh đó vẫn không ngừng vang lên, khiến tôi rất khó có được một giấc ngủ bình thường. Sự mệt mỏi, căng thẳng và lo âu do không được nghỉ ngơi đầy đủ khiến cơn đau đầu của tôi ngày càng dữ dội. Tệ hơn nữa là, những Công Lược Giả này đến từ các thế giới khác nhau, mang theo những hệ thống năng lượng khác nhau. Khi số lượng Công Lược Giả bên cạnh tôi tăng lên, việc bọn chúng xảy ra xích mích, bắt đầu cạnh tranh lẫn nhau là điều khó tránh khỏi.
Tốc độ phát triển của thế giới không theo kịp tốc độ phá hoại của bọn chúng, và bọn chúng đã biến thế giới này thành một mớ hỗn độn.
Đặc biệt là giai đoạn sau, khi tôi biết được sự thật về thế giới này, bọn chúng cảm thấy tôi đã hoàn toàn không thể bị công lược được nữa, bèn vứt bỏ tất cả mà khai chiến ngay tại thế giới này.
Ngay giây phút trước khi thế giới sắp bị hủy diệt, tôi lại một lần nữa cảm nhận được cơn đau thấu tận tâm can đó.
Thế giới lại khởi động lại lần nữa.
Các thế giới khác vẫn luôn theo dõi sát sao tình hình của thế giới này, và sau khi phát hiện ra thế giới này có thể khởi động lại liên tục, bọn chúng không còn đổ xô đến công lược tôi như ở kiếp thứ hai nữa.
Các thế giới cấp cao đã đạt được một thỏa thuận, lấy mỗi lần khởi động lại của thế giới này làm một cột mốc, trong khoảng thời gian giữa hai lần khởi động, chỉ có Công Lược Giả của một thế giới duy nhất được phép đến đây.
Thứ tự công lược được quyết định dựa trên vũ lực.
Còn về việc thế giới đến lượt sẽ cử bao nhiêu Công Lược Giả đến, đó là chuyện của riêng bọn chúng.
Thế là ở kiếp thứ ba, bọn chúng bắt đầu dựa vào thông tin của tôi để đưa đến thế giới này một nửa kia phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi.
Lần này bọn chúng cử đến một cô đầu bếp. Nhắm vào chứng đau dạ dày của tôi, cô đầu bếp tiếp cận tôi, nấu cho tôi đủ loại món ăn phù hợp với người bệnh. Nói ra cũng lạ, đồ ăn cô ta nấu thơm ngon lạ thường, tôi ăn vào quả thực cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn rất nhiều.
Tiếc là cô ta đắc ý quá sớm, để tôi nhận ra điều bất thường.
Tôi bắt cô ta lại tra hỏi.
Hiển nhiên, cuộc công lược ở kiếp này cũng đã hoàn toàn thất bại.
Thế là thế giới cấp cao liền đe dọa hủy diệt thế giới này, khiến cho ý thức thế giới lầm tưởng rằng mình đang đứng trước bờ vực sinh tử.
Thế là tôi lại chết.
Thì ra, cái giá cho việc khởi động lại thế giới chính là cái chết của tôi.
Mỗi khi ý thức thế giới nhận thấy mình sắp bị hủy diệt, nó sẽ giết tôi để khởi động lại thế giới.
Nói ra thật nực cười, kiếp này tôi chết vì ung thư dạ dày.
Các tế bào ung thư lan rộng khắp cơ thể tôi với tốc độ nhanh đến chóng mặt, không một phương pháp y học nào có thể cứu chữa được, cơ thể tôi suy kiệt nhanh chóng chỉ trong một thời gian ngắn.
Hóa trị khiến tóc tôi rụng hết, khiến cơ thể tôi gầy rộc đi, nhưng nực cười thay, ngay cả trong tình trạng đó, tôi trong gương vẫn quyến rũ đến lạ thường, toát lên một vẻ đẹp u uất và vụn vỡ.
Là trung tâm của thế giới, tôi sở hữu một vẻ đẹp vô song, và vì thế, hy sinh để thế giới khởi động lại chính là cái giá phải trả.
Kiếp thứ tư, kiếp thứ năm, kiếp thứ sáu…
Thế giới cứ mãi như một chương trình được lập trình sẵn, mỗi khi gặp nguy hiểm, nó sẽ thúc đẩy quá trình khởi động lại, và điều kiện để khởi động lại chính là tôi.
Tôi bắt đầu chết đi sống lại hết lần này đến lần khác.
Bởi vì thế giới này lấy tôi làm trung tâm, nên khi sức mạnh của bọn chúng được phô bày ra trước mặt tôi, loại sức mạnh to lớn đó sẽ bị tôi “nhìn thấy”, và thế giới sẽ có ý thức phát triển theo hướng của nguồn năng lượng ngoại lai đó.
Năng lượng mà những Công Lược Giả khác nhau mang theo sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của thế giới này.
Có lẽ vì số lần khởi động lại quá nhiều nên đã để lại vài dấu vết.
Từ kiếp thứ mười, trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những mảnh ký ức rời rạc của quá khứ.
Kiếp này, tôi chết vì khối u nhiễm trùng trong phổi.
Tôi không thể thở được, oxy không thể vào trong cơ thể, dù tôi có dồn hết sức lực toàn thân để hít lấy một ngụm không khí trong lành, như cũng chẳng có tác dụng gì.
Trước mắt tôi bắt đầu tối sầm lại, vì thiếu oxy, cơ bắp toàn thân tôi đau nhức, xương cốt như đang kêu răng rắc.
Lúc hấp hối, tôi đã nhìn thấy ký ức của những kiếp luân hồi trước đó. Khoảnh khắc ấy, tôi lại cảm nhận được cảm giác kỳ diệu như lúc tự đặt tên cho mình ở kiếp đầu tiên.
Dường như đầu óc tôi bỗng trở nên minh mẫn hơn rất nhiều.
Nhưng cảm giác đó không kéo dài được bao lâu, tôi lại chìm vào bóng tối.
Lần này, khi tỉnh lại ở kiếp thứ mười một, tôi đã mang theo toàn bộ ký ức của những kiếp trước.
Tôi bắt đầu thử phản kháng.
Nhưng không được.
Thế giới của chúng tôi giống như một trò chơi.
Mỗi khi bọn chúng nhận thấy không thể công lược được nữa, hoặc những gì tôi làm sắp uy hiếp đến thế giới của bọn chúng, thế giới này sẽ bị cưỡng ép khởi động lại, giống như việc xóa tiến trình của một trò chơi. Giống như sự nghiền ép của thế giới cấp cao đối với thế giới cấp thấp.
Mà thế giới này lại được sinh ra từ khuôn khổ của một cuốn tiểu thuyết, vì vậy những người xung quanh tôi, những người bị kẹt trong cốt truyện cũng không thể thoát khỏi sự giam cầm của nó.
Dù rằng qua mỗi lần thế giới khởi động lại, cùng với việc năng lực của tôi ngày càng mạnh hơn, bọn họ cũng dần dần có được ý thức của riêng mình, không còn như kiếp đầu tiên, đột ngột thay đổi tính cách khi cốt truyện diễn ra nữa.
Nhưng mà, vận mệnh chung của bọn họ vẫn không thể thoát khỏi khuôn khổ mà kịch bản đã định sẵn.
Thứ giam cầm chúng tôi, ngoài thế giới cấp cao ra, còn có cả ý thức của chính thế giới này.
Càng ở gần tôi, càng bị ý thức thế giới ảnh hưởng nhiều hơn.
Và tôi là người chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất.
Đối mặt với những Công Lược Giả chiếm giữ thân phận nữ chính, ý chí thế giới không ngừng thúc giục tôi phải đi theo kịch bản.
Cô giáo âm nhạc xoa dịu vị tổng tài mất ngủ. Trường hợp ngoại lệ khiến tổng tài không còn mắc bệnh sạch sẽ. Ngược luyến tàn tâm, mang thai bỏ trốn, bạch nguyệt quang và thế thân…
Kịch bản thúc ép tôi, bắt tôi phải yêu bọn chúng, yêu “nửa kia” định mệnh của mình.
Nhưng tôi thì cứ không chịu đấy.
Hết chương 332.
