Chương 332: Một Ý Tưởng Táo Bạo
Hai người thanh niên bước ra từ tiệm tạp hóa, đương nhiên chính là Đường Vũ An và Chu Khởi rồi. Còn cậu bé đang được Đường Vũ An bế trong lòng kia đích thị là Khang Khang.
Thấm thoát mà thế giới này đã trôi qua ba tháng rồi, tính ra thì ở bên vùng đất hoang tàn kia cũng đã mười tháng trôi qua rồi. Trong khoảng thời gian này, Đường Vũ An đã nhờ Khang Khang giúp mình nhân giống cây Tử Thiên Tầng.
Thực ra thì cậu cũng từng thử chặt cành từ vị diện kia mang về để giâm cành, nhưng mà chẳng thành công. Còn chuyện bứng nguyên một cây Tử Thiên Tầng về trồng á? Vì kích thước chênh lệch quá lớn, nên độ khó khi di dời và tỷ lệ sống sót cũng vượt xa sức tưởng tượng luôn. Thế nên là, Đường Vũ An mới nghĩ ngay đến Khang Khang. Đường Vũ An đưa lá Tử Thiên Tầng cho cậu bé, hy vọng có thể nhận được một cây Tử Thiên Tầng kích thước cỡ như cây trồng bình thường, dễ sống mà vẫn giữ nguyên được hiệu quả xua đuổi côn trùng như bản gốc.
Khang Khang tỏ ra vô cùng hứng thú với cây Tử Thiên Tầng. Có điều, chắc là do Tử Thiên Tầng là giống cây của vị diện khác, mà yêu cầu của Đường Vũ An lại hơi bị cao, cho nên lần này Khang Khang phải mất hơn nửa năm trời mới lai tạo thành công được cây Tử Thiên Tầng biến dị này. So với cây mẹ có thể cao đến vài trăm mét, thì cây Tử Thiên Tầng này nhỏ xinh hơn rất nhiều, lúc trưởng thành cũng chỉ cao được vài mét mà thôi. Tuy nhiên, hiệu quả xua đuổi côn trùng của nó chẳng những không giảm đi, mà ngược lại còn mạnh hơn không ít đó nhé.
Đương nhiên là, cây Tử Thiên Tầng biến dị có thể sinh trưởng ở vùng đất hoang tàn, nhưng chưa chắc đã sống được ở thế giới này. Cái cây mà bây giờ Khang Khang mang tới, thực chất là một cây con được tách chiết ra từ cây biến dị đó. Cậu bé muốn thử xem có thể trồng sống được cây con này ở đây hay không.
Cho nên lần này Đường Vũ An và Chu Khởi xuất hiện với tư cách là người đại diện của Mái ấm Hoang Thành. Trước khi đến đây, hai người đã đánh tiếng trước với Lương Cẩn rồi. Ngay khi họ vừa xuất hiện ở cửa tiệm chi nhánh thì đã có người tới tiếp ứng ngay lập tức.
“Chắc hẳn đây là anh Đường và anh Chu nhỉ?”
Người tiếp đón tên là Phạm Việt, anh ta xác nhận danh tính của hai người rất nhanh. Chỉ là, khi nhìn thấy cậu bé trong lòng Đường Vũ An, Phạm Việt không khỏi chần chừ một chút rồi hỏi: “Chẳng lẽ vị này chính là…. đại sư Khang Khang?”
Khang Khang liếc nhìn Phạm Việt một cái, sau đó liền rúc đầu vào lòng Đường Vũ An. Cậu bé chỉ hoạt bát khi ở trước mặt thực vật và người quen thôi, chứ cứ hễ gặp người lạ là lại nhát cáy ngay.
Đường Vũ An xoa xoa cái đầu nhỏ của Khang Khang, rồi gật đầu xác nhận: “Vâng, em ấy là Khang Khang đấy. Các anh đã sắp xếp xong khu đất để trồng cây Tử Thiên Tầng chưa?”
“Đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi!”
Uy lực của lá Tử Thiên Tầng thì tất cả bọn họ đều đã được mở mang tầm mắt rồi, hiện tại phía nhà nước cũng đang bố trí các chuyên gia, học giả tiến hành nuôi cấy mô đối với loại lá cây thần kỳ này. Nhưng mà, đã có sẵn hàng bán ở Thương hội Bình An rồi thì tội gì không mua, đương nhiên là bọn họ sẵn lòng để móc hầu bao ra rồi.
Chuyện này cũng đã được đàm phán ổn thỏa trước khi Đường Vũ An và Chu Khởi tới đây. Giá bán là 10 vạn điểm tích lũy một cây, đồng thời còn kèm theo cả kế hoạch hợp tác về nguồn nhân lực nữa cơ. Bởi vì thế giới cũ bên này cũng đang rối như canh hẹ, thế nên kế hoạch hợp tác tạm thời bị hoãn lại, đợi tình hình bên này ổn định rồi tính tiếp.
Thế là Đường Vũ An và Chu Khởi bèn dẫn theo Khang Khang, cùng nhau lên xe ô tô đi tới địa điểm đã định. Khu vực mà bọn họ đang đứng đây, vì nằm gần vùng thảm họa nên luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, nhưng nhìn chung thì tình hình ở đây vẫn tốt hơn vùng thảm họa nhiều lắm. Được đặt mình vào thế giới văn minh như thế này một lần nữa, khiến cả Đường Vũ An lẫn Chu Khởi đều có chút ngẩn ngơ. Tính từ lúc ngày tận thế ập đến, thế giới này mới chỉ trôi qua khoảng mười tháng mà thôi. Thế nhưng đối với hai người, hay đối với người dân trong vùng thảm họa thì cảm giác cứ như đã mấy kiếp mấy đời trôi qua rồi….
Bỗng nhiên Đường Vũ An nhận ra rằng, cho dù có quay lại môi trường như thế này, thì hình như bọn cậu cũng chẳng thể nào quay về cuộc sống như trước kia được nữa.
“Đây là lần đầu tiên Anh Đường và anh Chu đến trái đất à?”
Được phái đi tiếp đón thế này, đương nhiên là cấp bậc của Phạm Việt không thấp, cho nên anh ta biết thừa Thương hội Bình An là tổ chức đến từ hành tinh khác. Người của tổ chức này tín ngưỡng Thần Thương Nghiệp, luôn tuân thủ quan niệm phát triển hòa bình hữu nghị. Còn Mái ấm Hoang Thành chính là căn cứ mà Thương hội Bình An điều hành ở hành tinh khác. Hai người thanh niên này tuy nhìn mặt non choẹt thế thôi, chứ có thể trở thành người đứng đầu của căn cứ bên kia thì chắc chắn là năng lực không phải dạng vừa đâu. Vì thế nên thái độ của Phạm Việt vô cùng cung kính.
“Không phải.” Đường Vũ An thật thà đáp, “Chỉ là, chưa từng đến chỗ này thôi.”
Phạm Việt nghe vậy thì tự động phiên dịch câu nói của cậu thành “Chỉ từng đi qua vùng thảm họa, chưa từng đến các thành phố bình thường khác”.
“Đợi tận thế kết thúc, các anh có thể đi thăm thú khắp nơi rồi.” Phạm Việt cười nói, “Tôi cũng rất muốn đến hành tinh khác để mở mang tầm mắt một chuyến.”
“Được chứ, chúng tôi rất cần những nhân tài như anh.”
“Anh Đường cứ đùa.” Phạm Việt ngẫm nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói, “Tận thế có hy vọng chấm dứt, tất cả đều là nhờ công lao của Thương hội Bình An. Nếu có bất cứ chỗ nào cần đến chúng tôi, xin các anh cứ việc đề xuất.”
“Mái ấm Hoang Thành rất sẵn lòng hợp tác với các anh mà. Chúng tôi cũng đã trải qua tận thế rất lâu rồi, hiện giờ vẫn đang trong quá trình tái thiết lập, có thể nói là trăm việc ngổn ngang, chỗ nào cũng cần người cả.”
Đường Vũ An đâu có quên thân phận hiện tại của mình là gì chứ.
“Còn về phần Thương hội Bình An….” Cậu nói tiếp, “Thương hội trực thuộc Thương Thần Giáo, do các vị Thần sứ đại nhân cai quản, chuyện này thì chúng tôi không quyết định được đâu.”
Phạm Việt vội vàng đáp: “Mái ấm Hoang Thành đóng vai trò là cửa sổ liên lạc giữa hai hành tinh, tác dụng vô cùng quan trọng. Chúng tôi cũng hy vọng có thể xây dựng mối quan hệ hữu nghị, đạt được sự hợp tác lâu dài và ổn định.”
Đường Vũ An nghe vậy thì mỉm cười gật đầu, sau đó cũng không nói gì thêm nữa. Dù sao thì nói dai nói dài lại thành nói dại, nhỡ đâu lỡ mồm lộ tẩy thì toi, cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn. Cũng may là chỉ một lát sau, họ đã tới được nơi cần đến.
Vừa xuống xe, Đường Vũ An đã nhìn thấy một bức tường thành dài dằng dặc được đúc bằng sắt thép. Chính nhờ tuyến phòng thủ này mà lũ chủng biến dị trong vùng thảm họa mới bị ngăn cách bên ngoài khu an toàn. Vốn dĩ nửa năm trước, quốc gia đã đẩy lùi phòng tuyến này vào sâu bên trong, thu hồi được không ít đất đai, công tác cứu trợ thiên tai cũng được triển khai rất tích cực và hiệu quả. Thế nhưng, khi lũ chủng biến dị bước vào kỳ sinh sản, vùng đất vừa mới thu hồi lại thất thủ một lần nữa. Cuối cùng lại phải lùi về cố thủ sau bức tường thành này, quốc gia cũng phải trả một cái giá cực kỳ nặng nề. May mà bọn họ vẫn kiên trì trụ vững, cuối cùng cũng đợi được lá Tử Thiên Tầng của Thương hội Bình An. Và bây giờ lại có thêm cây con Tử Thiên Tầng nữa.
Cây Tử Thiên Tầng có tác dụng xua đuổi chủng biến dị, địa điểm trồng tốt nhất đương nhiên là ở phía ngoài bức tường thành, như vậy có thể hình thành một lớp phòng tuyến tự nhiên. Đường Vũ An và Chu Khởi cũng cảm thấy chỗ này hợp lý vô cùng. Sau khi tận dụng lá Tử Thiên Tầng để xua đuổi chủng biến dị, vùng đất sát chân tường thành đã được dọn sạch một khoảng, những chỗ khác vẫn đang được tiến hành dọn dẹp khẩn trương.
Khi bọn cậu đến nơi, liền nhìn thấy một ông lão tóc đã bạc trắng, bên cạnh còn có mấy người trẻ tuổi đi theo. Nhìn thấy chậu cây mà Khang Khang đang ôm trên tay, ông lão vội vàng đón tiếp: “Đây chính là cây con của Tử Thiên Tầng phải không?”
“Viện sĩ Lâm, vị này là đại sư Khang Khang.” Phạm Việt nhanh nhảu giới thiệu, “Cây con Tử Thiên Tầng chính là do cậu ấy lai tạo ra đấy.”
Sau đó, anh ta lại giới thiệu tiếp Đường Vũ An và Chu Khởi. Chỉ là, rõ ràng sự chú ý của Viện sĩ Lâm đều dồn hết cả vào Khang Khang và cây Tử Thiên Tầng con rồi.
“Cháu bé, cây con này là do cháu trồng ra hả? Cháu làm thế nào hay vậy?” Viện sĩ Lâm ngồi xổm xuống đất, cố gắng bắt chuyện với Khang Khang. Nhưng Khang Khang lại rụt người trốn ra sau lưng Đường Vũ An, chỉ ló mỗi nửa cái đầu nhỏ ra, cảnh giác nhìn đám người lạ mặt này.
“Khang Khang có hơi sợ người lạ một chút.” Đường Vũ An giải thích.
Viện sĩ Lâm gật đầu, có vẻ rất tiếc nuối.
“Chúng ta cứ trồng cây Tử Thiên Tầng con xuống đất trước đã nhé.”
“Được được, có cần giúp đỡ gì không?”
Đường Vũ An bèn nhìn về phía Khang Khang, lúc này cậu bé mới chịu mở miệng: “Phải… phải đào một cái hố ạ.”
“Được được, đào hố nào!”
Mọi người vội vàng xắn tay vào làm việc, đợi sau khi đào xong cái hố, bọn họ lại nghe theo sự chỉ đạo của Khang Khang, đổ nước vào hố để làm ẩm đất, tiếp đó chôn thêm ít lá Tử Thiên Tầng xuống dưới. Đợi mọi người làm xong đâu vào đấy theo yêu cầu, Khang Khang mới giao cây con Tử Thiên Tầng cho bọn họ, để bọn họ di dời cây con xuống hố, rồi lấp đất lại cho bằng phẳng.
Khang Khang nhìn bọn họ làm việc, gan cũng to dần lên. Cậu bé chạy lại bên cạnh cây Tử Thiên Tầng con, đầu tiên là tưới cho nó ít nước, sau đó bắt đầu ê a trò chuyện với cái cây. Lúc đối mặt với cây con Tử Thiên Tầng, biểu cảm và ngôn ngữ của cậu bé phong phú hơn hẳn. Nhưng rất nhanh sau đó, vẻ mặt của cậu bé bỗng trở nên khổ sở. Cậu bé chạy lại bên cạnh Đường Vũ An, nói: “Anh ơi, Tiểu Tử cần Thổ linh, Mộc linh… Ở đây ít quá à…”
Đường Vũ An hiểu ngay ý cậu bé là linh năng hệ Thổ và linh năng hệ Mộc.
“Được rồi, để bọn anh nghĩ cách.”
Cậu nhìn sang Chu Khởi, anh lập tức hiểu ý. Chu Khởi lấy nguyên liệu ra, trực tiếp bố trí vài cái minh văn xung quanh cây con Tử Thiên Tầng. Khi khảm Tinh thạch hệ Thổ và Tinh thạch hệ Mộc vào, minh văn tự động vận hành, kích thích linh năng chứa trong tinh thạch tỏa ra ngoài. Mặc dù nhóm người Viện sĩ Lâm không cảm nhận được sự tồn tại của linh năng, nhưng mắt thường cũng có thể thấy rõ, cái cây con đang ỉu xìu kia bỗng chốc trở nên tươi tỉnh hẳn lên. Ngay lúc bọn họ định mở miệng hỏi, thì lại thấy cậu bé kia chạy lại bên cạnh cây con, bàn tay nhỏ bé tỏa ra ánh sáng màu xanh lục hướng về phía cái cây, giọng nói non nớt lại vang lên những từ ngữ mà bọn họ nghe chẳng hiểu mô tê gì.
Sau đó, chuyện khiến bọn họ kinh ngạc đến rớt hàm đã xảy ra. Cây Tử Thiên Tầng con kia thế mà lại bắt đầu sinh trưởng với tốc độ chóng mặt, cứ thế cao vọt lên trông thấy, mãi đến khi cao tầm hai mét mới chịu dừng lại.
Chuyện… chuyện này cũng huyền ảo quá rồi đấy! Mặc dù bọn họ đã từng gặp không ít dị năng giả, nhưng loại dị năng có thể khiến thực vật lớn nhanh như thổi thế này thì đây là lần đầu tiên được chứng kiến đấy.
Mà lúc này, Khang Khang vốn đang tinh thần phấn chấn cũng trở nên ỉu xìu. Đường Vũ An bước tới bế bổng cậu bé lên. Khang Khang gối đầu lên vai Đường Vũ An, bàn tay nhỏ dụi dụi mắt: “Anh ơi, em buồn ngủ….”
“Buồn ngủ thì ngủ một lát đi nhé.” Đường Vũ An xoa đầu cậu bé.
Viện sĩ Lâm đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, không nhịn được bèn hạ thấp giọng hỏi Chu Khởi: “Có phải đại sư Khang Khang sở hữu năng lực giao tiếp với thực vật không?”
Chu Khởi gật đầu.
Viện sĩ Lâm trố mắt nhìn, đây chính là năng lực mà người làm nông nghiệp hằng mơ ước chứ đâu nữa!
“Loại năng lực này… ở hành tinh khác có nhiều không?”
Chu Khởi lắc đầu.
Viện sĩ Lâm vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe anh bồi thêm một câu: “Nhưng năng lực thúc đẩy thực vật sinh trưởng thì lại có không ít đâu, ở Mái ấm Hoang Thành của chúng tôi cũng có mười mấy người đấy.”
Ông lão nghe xong mà không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh. Tiếp đó, trong mắt ông bùng lên thứ ánh sáng lạ thường, ông gấp gáp hỏi: “Tôi có thể đến thăm Mái ấm Hoang Thành của các cậu được không?”
“Luôn sẵn lòng chào đón mọi người bất cứ lúc nào.”
Ông lão không kìm được mà xoa xoa hai tay, trông vô cùng phấn khích: “Tốt quá, quay về tôi sẽ làm báo cáo ngay!”
Phạm Việt đứng bên cạnh mà mồ hôi chảy ròng ròng, Viện sĩ Lâm à, ngài đừng có đùa nữa, ngài là nhân vật cấp quốc bảo đấy, đời nào nhà nước chịu phê chuẩn cho ngài đi chứ!
Cây Tử Thiên Tầng con được tách chiết từ cây mẹ cứ thế được trồng xuống. Vì cần cung cấp một lượng lớn Tinh thạch hệ Thổ và Tinh thạch hệ Mộc, thế nên Thương hội Bình An lại có thêm một mối làm ăn nữa với nhà nước.
Để cây Tử Thiên Tầng sớm mọc thành rừng, tạm thời Khang Khang sẽ ở lại đây, sau đó Quả bà bà cũng được Chu Khởi đón sang. Một mặt là vì thuật thúc đẩy sinh trưởng của Quả bà bà cũng không phải dạng vừa, mặt khác là do chênh lệch thời gian giữa hai thế giới quá lớn, không nỡ để hai bà cháu phải xa cách mãi được. Sau khi Quả bà bà đến, Khang Khang dần lấy lại vẻ hoạt bát, đồng thời cậu bé cũng nhanh chóng trở thành “cục cưng” của Viện Nghiên cứu Nông lâm Quốc gia luôn.
Các vị chuyên gia, các ông lớn cây đa cây đề trong ngành vì muốn gặp cậu bé một lần mà tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán, tìm đủ mọi cửa, mọi cách. Tất nhiên là, vì được làm quen với rất nhiều bạn thực vật mới lạ chưa từng gặp bao giờ, nên Khang Khang cũng vui vẻ lắm, có vẻ như vui đến quên cả đường về luôn rồi.
Rừng cây Tử Thiên Tầng đang nhanh chóng được mở rộng.
Một tháng sau, bìa rừng đã bao vây toàn bộ khu vực rìa của khu an toàn.
Đương nhiên, chừng này vẫn còn chưa thấm vào đâu. Nhưng mà nhờ có rừng Tử Thiên Tầng cung cấp lá liên tục, các loại sản phẩm và trang bị làm từ lá cây cũng theo đó mà ra đời, nâng cao đáng kể khả năng sống sót của binh lính khi chiến đấu với chủng biến dị. Ngoài việc tiếp tục dọn dẹp chủng biến dị ra, những người dân bị nạn trước đó được bố trí ở thành nhỏ cũng lục tục được chuyển đến khu an toàn. Mặc dù trong thành phố nhỏ đã hết nguy hiểm, nhưng điều kiện sinh sống vẫn còn khá khắc nghiệt, nên người dân đều chấp nhận sự sắp xếp này.
Chỉ có những thanh niên trai tráng đã sang Mái ấm Hoang Thành làm việc, cùng với những thai phụ và người già được bố trí ở Mái ấm là không muốn quay về nữa thôi. Môi trường ở Mái ấm đúng là không tiện lợi bằng khu an toàn ở thế giới cũ, nhưng bọn họ ở đó gần cả năm trời rồi, cũng đã quen với nếp sống ở đây. Hơn nữa, ở hành tinh khác lâu ngày, có người còn thức tỉnh cả dị năng nữa cơ! Chỉ cần thức tỉnh được dị năng là tuổi thọ sẽ được kéo dài, lại còn có siêu năng lực, đương nhiên là chẳng ai muốn về rồi. Nhà nước cũng chẳng ép buộc, mà bố trí nhân viên lấy những tiệm tạp hóa chi nhánh do nhóm Đường Vũ An và Chu Khởi xây dựng làm điểm tựa, tiếp tục dọn dẹp chủng biến dị và cứu trợ thiên tai.
Đường Vũ An đưa cho bọn họ vài cái máy bán hàng tự động, đồng thời mở quyền hạn sử dụng trận pháp dịch chuyển của hơn hai mươi tiệm chi nhánh đó cho nhà nước. Theo như họ tìm hiểu được thì về cơ bản toàn cầu đã thất thủ rồi, chỉ còn mỗi quốc gia của họ là đang khổ sở cầm cự, miễn cưỡng giữ được vùng nội địa. Ngoài vùng trọng điểm bị tàn phá ở bên trong ra, thì áp lực phòng thủ ở biên giới quốc gia cũng lớn lắm. Tuy bây giờ đã có cây Tử Thiên Tầng rồi, nhưng đường biên giới của nước họ dài dằng dặc, muốn trồng kín cây Tử Thiên Tầng dọc theo biên giới thì chẳng biết phải mất bao nhiêu thời gian nữa, trong lúc đó còn phải trải qua biết bao nhiêu nguy hiểm.
Đường Vũ An không nhịn được mà nảy ra một ý tưởng táo bạo.
“Nếu như chúng ta xây dựng cửa tiệm chi nhánh ở biên giới quốc gia, sau đó bảo nhà nước tạm thời giao hết đất đai dọc đường biên giới cho Thương hội Bình An thì sao nhỉ?”
Làm như vậy thì có thể tạo ra một lớp màng chắn bảo vệ chỉ trong tích tắc, trừ mấy con chủng biến dị biết bay ra thì bọn còn lại có mơ mới vào được! Đằng nào thì bọn cậu cũng chẳng lấy mấy mảnh đất đó làm gì, đợi sau này tình hình ổn định rồi, trả lại cho quốc gia là xong chứ gì. Dù sao thì bây giờ họ không chỉ có vùng đất hoang tàn, mà còn có cả vị diện khác nữa, muốn bao nhiêu đất mà chẳng được!
Hết chương 332.
