Chương 333: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 5)
Trong quá trình tiếp xúc với thế giới cấp cao hết lần này đến lần khác, tôi dần dần phát hiện ra một phương pháp giải quyết triệt để đám Công Lược Giả này.
Đó chính là để thế giới trưởng thành.
Sau khi một thế giới bước vào giai đoạn trưởng thành, bên ngoài nó sẽ hình thành một lớp màng bảo vệ, sức mạnh tổng thể cũng sẽ có một bước nhảy vọt về chất.
Vì vậy, mục tiêu săn lùng của các thế giới cấp cao thường không phải là các thế giới đã trưởng thành — chúng chỉ muốn cướp đoạt vận khí của các thế giới khác để nâng cao sức mạnh của bản thân, chứ không muốn lưỡng bại câu thương.
Thế nhưng thế giới mà tôi đang sống vẫn còn trong giai đoạn sơ khai, quy luật thế giới chưa hoàn thiện, thậm chí ngay cả tôi, người được cho là trung tâm của thế giới này, cũng chỉ vừa mới có được ý thức tự chủ cách đây không lâu.
Theo quy trình phát triển bình thường của một thế giới, sau khi “Hiên Viên Tung Hoành” là tôi chết đi, tôi sẽ xuất hiện dưới một hình thức khác, thế giới sẽ sản sinh ra một Jack Sue thế hệ thứ hai, trở thành nam chính với một thân phận khác, rồi cứ thế lặp đi lặp lại kịch bản tiểu thuyết.
Cho đến khi sự thay đổi về lượng dẫn đến sự thay đổi về chất, thế giới sẽ bước vào giai đoạn trưởng thành.
Thông thường thì phải đợi đến khi thế giới trưởng thành, thì trung tâm của thế giới là tôi đây mới có thể có được ý thức tự chủ.
Nhưng bây giờ thế giới của chúng tôi đã bị nhắm đến, những kẻ đến từ thế giới cấp cao sẽ không cho phép thế giới của chúng tôi có cơ hội trưởng thành. Bọn chúng kích động ý thức thế giới hết lần này đến lần khác, ép buộc thế giới khởi động lại, hòng cướp đoạt vận khí của thế giới thông qua việc giành lấy hảo cảm của tôi.
Vì vậy, làm sao chúng có thể cho phép nhân vật chính Jack Sue thế hệ thứ hai ra đời được? Chúng sẽ chỉ ép buộc ý thức thế giới khiến tôi phải chết để khởi động lại thế giới ngay khi nhận thấy việc công lược không thể tiếp tục được nữa.
Thực lực của bọn chúng quá mức cường đại, giống như sự nghiền ép của thế giới cấp cao đối với thế giới cấp thấp, thế giới của chúng tôi không hề có sức phản kháng, chỉ có thể bị buộc phải khởi động lại hết lần này đến lần khác.
Nhưng bây giờ, những lần khởi động lại sẽ không còn xóa đi ký ức của tôi nữa.
Tôi sẽ mang theo ký ức của những kiếp trước để không ngừng thử nghiệm, cho đến khi tìm ra được một con đường có thể rút ngắn quá trình trưởng thành của thế giới.
Hiện tại, thế công thủ đã đảo ngược, tôi ở trong tối, kẻ địch ở ngoài sáng.
Vào lần luân hồi thứ hai mươi, tôi đã thử nghiệm hàng chục hệ thống năng lượng khác nhau.
Linh khí, văn khí, dị năng, võ công, khoa học kỹ thuật…
Trong số đó, thứ phát triển nhanh nhất chính là khoa học kỹ thuật.
Nhưng dù là khoa học kỹ thuật cũng không thể khiến một thế giới đạt được bước nhảy vọt về chất chỉ trong vòng hai mươi mấy năm ngắn ngủi.
Những người xung quanh tôi bị kẹt trong khuôn khổ tiểu thuyết, tính cách của bọn họ ngày càng trở nên rõ nét, bọn họ đã có tên, có cuộc đời, có sở thích và đặc điểm riêng, nhưng vận mệnh của bọn họ vẫn không thể thoát khỏi cái khung mà cốt truyện đã sắp đặt.
Nhưng mà, cũng không phải là không có thu hoạch gì.
Trong vòng luân hồi, tôi đã nuốt chửng cái vị trí trống “bạn đời của Tổng Tài”.
Vốn dĩ tôi là trung tâm của thế giới này, là Jack Sue duy nhất, thế giới này vì tôi mà sinh ra, tôi muốn nó không tồn tại thì nó sẽ không tồn tại.
Trong khuôn khổ tiểu thuyết, sau khi mất đi vị trí “bạn đời”, những Công Lược Giả đó sẽ không thể chiếm giữ vị trí ấy để gây ảnh hưởng đến các nhân vật trong cốt truyện nữa. Và các nhân vật trong cốt truyện cũng sẽ không còn những hành vi trái với lòng mình.
Đồng thời, những tật xấu nhỏ của tôi cũng theo sự biến mất của “bạn đời của Tổng Tài” mà biến mất luôn.
Lẽ ra phải như vậy mới đúng.
Tôi đường đường là một tổng tài Jack Sue, nắm trong tay huyết mạch kinh tế của cả thế giới, sức khỏe được đội ngũ bác sĩ gia đình quan tâm theo dõi toàn diện, thực đơn do đầu bếp và chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp phối hợp điều chỉnh, những tật xấu nhỏ nhặt này vốn không nên xuất hiện trên người tôi.
Những tật xấu đó, chẳng qua chỉ là cái cớ để tạo ra cơ hội cho tôi và nửa kia gặp gỡ mà thôi.
Bây giờ, nửa kia được thiết lập trong khuôn khổ tiểu thuyết đã biến mất, những tật xấu này tự nhiên cũng không thuốc mà khỏi.
Thế nhưng những thế giới cấp cao kia lại không phát hiện ra điều này.
Bởi vì những Công Lược Giả đến thế giới này mang theo ngày càng nhiều hệ thống năng lượng. Đồng thời, thời điểm mà chúng xuyên không đến cũng ngày càng tự do.
Có kẻ xuyên đến lúc tôi ba tuổi, muốn cùng tôi vun đắp tình cảm từ thuở nhỏ, muốn trở thành thanh mai trúc mã với tôi; có kẻ xuyên đến thời niên thiếu của tôi, trở thành bạn cùng bàn, muốn cứu rỗi một tôi lạnh lùng và cố chấp; cũng có kẻ âm mưu trở thành bạch nguyệt quang của tôi, rồi vài năm sau xuất hiện với thân phận thế thân, bắt tôi phải diễn theo kịch bản “truy thê hỏa táng tràng” của hắn ta; lại có kẻ xuyên đến lúc tôi năm, sáu mươi tuổi, muốn cùng tôi có một mối tình lúc hoàng hôn.
Thời điểm Công Lược Giả xuyên không đến càng sớm, ảnh hưởng mà chúng gây ra cho thế giới này càng lớn. Hướng phát triển ban đầu của thế giới này chỉ là khoa học kỹ thuật thông thường, nhưng vì những Công Lược Giả mang theo các hệ thống năng lượng khác nhau, mà thế giới đã nảy sinh ra ngày càng nhiều hướng phát triển.
Đến nỗi về sau này, sự phát triển của thế giới đã hoàn toàn khác biệt so với thế giới khoa học kỹ thuật, không còn là mô típ “tổng tài bá đạo yêu tôi” như lúc ban đầu nữa.
Tất nhiên, những Công Lược Giả đó cũng không thể nhận ra được vị trí “bạn đời của Tổng Tài” đã biến mất. Bọn chúng chỉ mù quáng cầm kịch bản tự mình tưởng tượng ra để tiến hành công lược tôi. Ngoài ra, có một số thế giới tự biết sức mình yếu, nên không lấy việc công lược tôi làm mục đích cuối cùng. Chúng chỉ thiết kế ra những kịch bản đặc sắc, rồi để Công Lược Giả mang những kịch bản đó đến thế giới này diễn xuất, nhằm quay một bộ phim truyền hình phiên bản người thật.
Đặc điểm lớn nhất của những kịch bản này là sự tương phản. Tương phản với thế giới khoa học kỹ thuật bình thường ban đầu. Có kẻ mang theo virus zombie giáng xuống thế giới này, khiến cả thế giới bắt đầu một cuộc sinh tồn thời tận thế. Có kẻ mang theo vũ khí khoa học kỹ thuật của thế giới cấp cao, khiến trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới này thụt lùi năm mươi năm, buộc phải diễn ra màn kịch phục hưng công nghệ. Lại có kẻ tiến vào thế giới này ngay khoảnh khắc tôi ra đời, ảnh hưởng đến cấu trúc cơ bản của sinh vật, khiến huyết mạch của cư dân bản địa xảy ra biến dị, sản sinh ra các chủng tộc khác như tinh linh, huyết tộc, nhân ngư….
Thế giới này giống như một tấm khăn rách nát tả tơi, bị buộc phải hứng chịu hết loại sức mạnh này đến loại sức mạnh khác, cho đến khi không còn nhận ra được dáng vẻ ban đầu.
Chỉ có sự hỗn loạn.
Nhưng khi chênh lệch sức mạnh quá lớn, muốn giành chiến thắng, cách tốt nhất chính là khuấy đục hoàn toàn dòng nước này.
Nhưng như vậy cũng không hẳn đã không phải là cơ hội.
Lần luân hồi thứ hai mươi ba, hiếm có một lần Công Lược Giả đến muộn, khiến cho trải nghiệm phát triển trước năm mười bốn tuổi của tôi gần như giống hệt kiếp đầu tiên.
Tôi vận dụng kiến thức khoa học kỹ thuật học được từ những lần luân hồi trước để thúc đẩy sự phát triển công nghệ sớm hơn. Ở kiếp đầu tiên, phải đến năm mười tám tuổi tôi mới cho ra mắt xe bay trên toàn cầu, còn ở kiếp này, tôi đã cho nó ra mắt từ năm mười tuổi.
Năm mười bốn tuổi, vì sinh nhật mẹ, tôi trở về nước.
Mùa hè oi ả, con đường nhựa và dòng xe xếp hàng dài trong khu vực cấm bay.
Một cảm giác quen thuộc khó tả ập đến.
Tôi có một trí nhớ siêu phàm, nếu tôi nhớ không lầm thì, trong vòng một phút nữa sẽ có một cậu thiếu niên chết trên con đường này.
Anh ôm quả bóng rổ đi ngang qua cửa sổ xe tôi, đôi mắt phượng hơi xếch lên, ánh lên niềm vui trong trẻo. Chiếc cặp sách đeo một bên vai khẽ đung đưa sau lưng anh.
Anh mang theo niềm vui sắp được gặp bạn bè để đi đến một cuộc hẹn với tử thần.
“Dừng xe.”
Tôi không suy nghĩ nhiều, xe còn chưa dừng hẳn tôi đã mở cửa bước xuống, tóm lấy cánh tay anh.
Đôi mắt anh hơi mở to, kinh ngạc và khó hiểu nhìn tôi.
“Cậu…”
Lời còn chưa dứt, chiếc xe tải đó đã loạng choạng lao ra từ góc cua, đâm sầm vào dải cây xanh. Gã tài xế say rượu lập tức tỉnh táo, bò ra khỏi ghế lái.
Lời nói bên miệng cậu thiếu niên bỗng rẽ sang một hướng khác, biến thành hai tiếng “cảm ơn” hết sức khó khăn.
Tôi buông cổ tay anh ra.
“Không có gì.”
Vốn chỉ là một hành động tiện tay, nhưng trong đầu tôi bỗng lóe lên một tia sáng, vô số ký ức luân hồi vụt qua.
Cậu thiếu niên bị xe tông chết.
Cậu học sinh bị chậu hoa rơi trúng đầu.
Người qua đường bị điện cao thế giật chết.
Cậu bé bị yêu thú cắn chết.
……..
Trong vô số lần luân hồi của tôi, người qua đường đã dùng sinh mạng của mình để gợi mở cho bước phát triển tiếp theo của tôi, đều có cùng một đôi mắt phượng xinh đẹp.
Tôi chìa tay ra, “Hiên Viên Tung Hoành.”
Cậu thiếu niên ngập ngừng một chút, rồi cũng có phần ngượng ngùng nắm lấy tay tôi, “Lộ Nhân Giai.”
Hết chương 333.
