Chương 334: Cuộc Sống Mà Trước Đây Có Nằm Mơ Cũng Không Dám Nghĩ Tới

Chương 334: Cuộc Sống Mà Trước Đây Có Nằm Mơ Cũng Không Dám Nghĩ Tới

 

Đường Vũ An và Chu Khởi đã ở lại thế giới cũ được bốn tháng rồi. Nhưng mà do tốc độ của dòng thời gian ở hai bên khác nhau, nên tính ra thì ở thế giới hoang tàn đã trôi qua tận mười ba tháng.

 

Đúng vậy, vốn dĩ ban đầu tỷ lệ thời gian là 3:1 thật. Thế nhưng càng về sau, khi thời gian trôi đi, cái tỷ lệ này đang dần dần bị kéo giãn ra. Điều này cũng đồng nghĩa với việc quá trình dung hợp giữa thế giới hoang tàn và vị diện người khổng lồ đang tăng tốc nhanh đến chóng mặt. Người bình thường cũng có thể lờ mờ cảm nhận được sự thay đổi này, rõ ràng nhất là nồng độ linh năng ở thế giới hoang tàn đã đậm đặc hơn hẳn, mà xác suất tìm thấy tinh thạch khi đi ra ngoài vùng hoang dã cũng cao hơn trước rất nhiều.

 

Còn về khí hậu, vốn dĩ mấy năm gần đây đã ổn định hơn một chút rồi, thế mà giờ lại bắt đầu rối loạn trở lại. Nhưng mà, đối với những người dân đang sống sung sướng bên trong màng chắn bảo vệ thì chuyện này chẳng ảnh hưởng gì mấy. Kể cả có xảy ra mấy cái tai ương cỡ lớn như động đất hay sóng thần đi chăng nữa, thì dưới sự che chở của Thần Thương Nghiệp, nhà cửa của bọn họ vẫn cứ bình an vô sự. Mà cứ sau mỗi lần bình an vượt qua mấy cái thiên tai như thế, đức tin của mọi người dành cho Thần Thương Nghiệp lại càng thêm thành kính và thuần khiết hơn bao giờ hết.

 

Hơn một năm trôi qua, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của mọi người, hệ thống đường xá kết nối giữa tất cả các chi nhánh, về cơ bản cũng coi như đã hoàn thành xong giai đoạn đầu rồi.

 

Từ tuyến đường gốc là “Mái ấm Hoang Thành – Cự Phong Trấn – Lâm Hải Trấn”, nay đã mở rộng thêm tuyến “Lam Hồ Trấn – Cự Phong Trấn – Thảo Nguyên Chăn Nuôi”, rồi nối tiếp đến cả Pháo đài Viêm Long nữa. Ngay cả Thung lũng Độc nơi Ngải Lục từng sinh sống trước kia, giờ cũng đã có một con đường nối thẳng vào khu dân cư.

 

Bởi vì Ngải Lục vốn không sợ kịch độc, cho nên nhiệm vụ định kỳ đi hái mấy quả việt quất biến dị mọc trong thung lũng đều do cậu ta phụ trách hết. Có điều, da dẻ cậu ta mà tiếp xúc trực tiếp với độc tố thì vẫn bị lở loét như thường, thế nên Đường Vũ An đã tặng cho cậu ta một bộ đồ bảo hộ để đảm bảo an toàn cho bản thân.

 

Cũng trong hơn một năm nay, khoản nợ mà Mặc Ngọc nợ cửa hàng về cơ bản đã trả xong hết rồi. Nhưng mà do đã quen với cuộc sống ở đây, anh ta cũng chẳng hề có ý định rời đi. Ngược lại, nghe theo lời khuyên của ông Lý, Mặc Ngọc còn đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi một đứa bé nữa cơ. Mặc Ngọc cũng thừa biết, sở dĩ ông Lý xúi mình làm thế là để trói chân anh ta lại chỗ này, nhưng anh ta lại cảm thấy ông cụ đang lo bò trắng răng rồi. Bây giờ nhìn khắp cái vùng đất hoang này, còn có chỗ nào an toàn hơn Mái ấm Hoang Thành nữa đâu cơ chứ?

 

Nhưng mà, thấy Ngải Lục có vẻ rất thích đứa bé kia, nên Mặc Ngọc cũng thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn. Dù sao thì đối với một chuyên gia trồng trọt như anh ta, nuôi thêm một miệng ăn cũng chẳng phải là gánh nặng gì to tát. Chỉ là, đối với hai gã thanh niên chưa từng có chút kinh nghiệm nuôi dạy trẻ con nào, thì chuyện chân tay luống cuống là không thể tránh khỏi. Nhưng mà nhờ vậy, hai người họ lại càng hiểu nhau nhiều hơn. Mặc Ngọc có thể cảm nhận rõ ràng rằng, mối liên kết giữa anh ta và Ngải Lục đang ngày càng trở nên khăng khít.

 

Như vậy là tốt rồi.

 

Sau khi nảy sinh suy nghĩ đó, Mặc Ngọc cũng thật tâm chấp nhận đứa trẻ này, xem nó như người nhà của mình. Vào những lúc rảnh rỗi, Mặc Ngọc thường đưa Ngải Lục và đứa bé lên xe buýt đi đây đi đó ngắm nhìn cuộc sống bên ngoài cho khuây khỏa.

 

Cùng với sự bành trướng không ngừng của Mái ấm Hoang Thành, hiện nay ngoài khu vực trung tâm ra, phần lớn đất đai của Hoang Thành ngày xưa đã được sáp nhập vào bản đồ của khu dân cư. Mạng lưới giao thông công cộng trong nội thành cũng dần dần được hoàn thiện.

 

Còn về giao thông liên thành thì khỏi phải bàn cãi thêm gì nữa. Từ một tuyến xe buýt đơn độc ban đầu, giờ đã phát triển thành các tuyến “Hoang Thành – Cự Phong Trấn – Lâm Hải Trấn – Pháo đài Viêm Long”, “Hoang Thành – Cự Phong Trấn – Lam Hồ Trấn – Cự Phong Trấn” và “Hoang Thành – Cự Phong Trấn – Thảo Nguyên Chăn Nuôi – Lam Hồ Trấn – Cự Phong Trấn”. Ba tuyến đường này đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới khổng lồ, mỗi ngày có hơn hai mươi chuyến xe buýt chạy đi chạy lại nhộn nhịp trên khắp các nẻo đường.

 

Muốn làm giàu thì trước tiên phải làm đường. Đường xá thông thoáng giúp cho việc lưu thông dân cư tăng tốc, kéo theo đó là đủ loại ngành nghề mới mọc lên như nấm, ngày nào cũng tạo ra những khoản lợi nhuận khổng lồ.

 

Khi dân số đã vượt mốc 50 vạn người, cái “Mái ấm lớn” này đang bùng nổ một sức sống vô cùng mãnh liệt. Phần lớn số dân cư này là dân di cư từ Pháo đài Tử Thiên sang. Kể từ sau khi Đường Vũ An đặt một cái máy bán hàng tự động và mở trận pháp dịch chuyển cho Pháo đài Tử Thiên, cư dân ở đó gần như đã lũ lượt kéo nhau rời đi hết.

 

Lý do là vì mực nước bên ngoài Pháo đài Tử Thiên lại dâng lên nữa rồi, chỉ mới một năm trôi qua mà mặt nước đã dâng lên ngang bằng với chiều cao của tường thành rồi. Nếu không nhờ Triển Hùng kịp thời thu hết toàn bộ đất đai trong pháo đài, rồi kích hoạt màng chắn bảo vệ bao trùm lấy toàn bộ Pháo đài Tử Thiên, thì e là tường thành cũng đã sớm bị áp lực nước xô đổ rồi. Hiện tại, Pháo đài Tử Thiên đã biến thành một hòn đảo hoang đúng nghĩa. Sau khi người dân cuối cùng rời đi, nhóm nhân viên ở đó như Triển Hùng cũng được điều chuyển về Lâm Hải Trấn. Còn về việc sau này tận dụng và phát triển Pháo đài Tử Thiên như thế nào, chắc phải đợi mấy người Đường Vũ An rảnh rỗi rồi tính tiếp.

 

Ngoài Pháo đài Tử Thiên ra, bên phía Pháo đài Viêm Long cũng có hơn 5 vạn người gia nhập vào Mái Ấm này. Hơn nữa, khi nhiệt độ ở khu vực Pháo đài Viêm Long cứ ngày một nóng lên, thì con số này vẫn đang không ngừng tăng thêm. Nói thật lòng thì, Lão Mặc vốn chẳng hề có ý định vươn tay sang tận Pháo đài Viêm Long đâu.

 

Đối với một người bình thường từng sống trong pháo đài, rồi lại chật vật mưu sinh bên ngoài như ông lão, thì Pháo đài Viêm Long tuy chẳng nhân từ gì cho cam, nhưng cũng chưa đến mức gọi là chính sách hà khắc tàn bạo. Thêm nữa là bản thân Lão Mặc cũng chẳng có kinh nghiệm quản lý đông người. Kế hoạch phát triển khu vực Viêm Long này hoàn toàn là dựa vào nhân tài do bên Mái ấm Hoang Thành chi viện sang, giúp ông vạch ra đấy chứ. Thế nhưng mà, cũng giống như việc trước đây ông lão chưa từng nghĩ sẽ phát triển phân giáo này lớn mạnh như hiện tại, vậy mà chẳng hiểu sao tín đồ cứ ngày một đông đúc hơn. Quả nhiên là, một khi vận may đã tới thì có muốn cản cũng chẳng cản nổi mà.

 

Đầu tiên phải kể đến việc tiểu đội ám sát mà pháo đài Viêm Long phái đến trước đó đã hoàn toàn phản bội lại pháo đài, sau khi quay về Pháo đài Viêm Long, bọn họ còn âm thầm đón hết người nhà sang bên khu vực của Lão Mặc, xong rồi bắt đầu đi dụ dỗ, lôi kéo bạn bè, đồng nghiệp của mình. Rất nhanh sau đó sự việc bị bại lộ, Pháo đài Viêm Long lại phái một đội quân khác tới trấn áp, và rồi… những người này cũng lại bị cảm hóa nốt.

 

Đúng lúc đó, trên bầu trời bỗng nhiên đổ xuống một trận mưa lửa hiếm thấy, những người xuất thân từ Pháo đài Viêm Long đã chủ động ra mặt, thuyết phục đám binh lính buông bỏ sự thù địch với Thương Thần Giáo, bảo bọn họ cứ vào trong màng chắn bảo vệ mà trú ẩn đã.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Đợi cơn mưa lửa này qua đi rồi đánh tiếp cũng chưa muộn mà!”

 

Nói thì nói thế thôi, chứ một khi đám lính tráng đó đã bước chân vào màng chắn bảo vệ, cảm nhận được cái nhiệt độ mát mẻ dễ chịu, hít thở bầu không khí trong lành của cỏ cây hoa lá, thì còn lâu bọn họ mới chịu đi đánh nhau nữa nhé?! Sau khi mưa lửa tạnh, đội quân này liền quay xe, bọn họ chạy về Pháo đài Viêm Long đón luôn người nhà sang đây ở. Kể từ đó, làn sóng dân cư từ pháo đài đổ về khu vực của Lão Mặc trở nên ồ ạt, không thể kiểm soát nổi nữa.

 

Thực ra thì Pháo đài Viêm Long cũng nắm giữ một khe nứt không gian, đây chính là chỗ dựa để bọn họ có thể nuôi sống được một lượng dân cư đông đúc như vậy trong cái môi trường nhiệt độ cao khủng khiếp này, nhưng mà ở phía bên kia khe nứt không gian cũng đầy rẫy những mối nguy hiểm mà người thường không thể nào chống đỡ nổi. So ra thì Mái ấm có màng bảo vệ của Lão Mặc rõ ràng là hấp dẫn hơn nhiều, e là chẳng bao lâu nữa, quá nửa dân số của Pháo đài Viêm Long sẽ dọn hết sang đây mất thôi.

 

Sau khi bàn bạc với ông Lý, Lão Mặc và ông Lý đều nhất trí rằng… Đã đến nước này rồi thì thôi, sáp nhập luôn Pháo đài Viêm Long vào bản đồ của Mái Ấm luôn cho rồi! Hiện tại bọn họ đã nắm được lòng dân, mà thực lực của phe mình cũng chẳng thua kém gì Pháo đài Viêm Long cả.

 

Nói là làm luôn! Thế là, trong lúc nhóm Đường Vũ An đang bận rộn đi càn quét đám biến dị chủng ở thế giới cũ, thì ở bên này, nhóm ông Lý cũng tổ chức một đội quân gồm toàn các dị năng giả. Nhóm dị năng giả này được ăn ngon ngủ kỹ trong khu dân cư, từ thể chất cho đến tinh thần đều đã lột xác hoàn toàn. Sau hơn nửa tháng huấn luyện và phối hợp tác chiến, đích thân ông Lý và Lão Mặc dẫn đội, tiến đến sát pháo đài Viêm Long.

 

Tất nhiên là ông Lý cũng chẳng định chơi bài cứng đối cứng đâu. Dù sao thì theo tin tình báo từ chỗ Đàm Kiếm Bình, tổng dân số của Pháo đài Viêm Long lên tới gần hai triệu người, số người chạy sang đây hiện tại chưa bằng số lẻ của bọn họ. Về mặt quân số thì phe mình hoàn toàn lép vế, cho nên phải dùng trí thôi.

 

Vì đột kích bất ngờ nên họ nhanh chóng chiếm lĩnh được vùng lãnh thổ bên ngoài Pháo đài Viêm Long, chính là cái khu vực mà trước kia các băng đảng hay đồn trú ấy. Giờ thì tất cả thành viên của các băng đảng đó đều đã trở thành tín đồ cả rồi, bọn họ quay lại đây chẳng khác nào về nhà mình, quá trình thuận lợi đến mức vượt xa sức tưởng tượng của ông Lý. Chiếm xong xuôi, ông Lý liền thuận lợi cho xây dựng cửa tiệm chi nhánh số 50. Vì đã chào hỏi trước với “Ngân Quang”, cho nên ông cũng có đầy đủ các quyền hạn cần thiết. Ông Lý bật màng chắn bảo vệ lên, sau khi tăng độ hot cho cửa hàng thì mở luôn ba chức năng hoạt động 24/24. Tiếp đó, ông cử người ở lại kinh doanh, đồng thời điều động đội thi công làm đường, nối liền cửa tiệm chi nhánh số 50 với khu vực Mái Ấm hiện tại.

 

Vốn dĩ thấy đối phương ở khá xa, cộng thêm số người bỏ đi cũng chưa đến mức động chạm tới cốt lõi, cho nên Pháo đài Viêm Long cũng chẳng định xuất binh làm gì. Nhưng giờ kẻ địch đã vác mặt đến tận cửa nhà mà khiêu khích rồi, thế thì tính chất sự việc nó lại khác rồi nhé. Pháo đài Viêm Long quyết định phải dạy cho họ một bài học! Thế nhưng khi đứng trước “Sự che chở của Thần Thương Nghiệp”, đám quân lính của pháo đài còn chẳng thể lại gần nổi, chỉ biết đứng bên ngoài mà vô năng cuồng nộ….

 

Sau khi tận mắt chứng kiến Thương Thần Giáo cải tạo đất đai, biến sa mạc thành ốc đảo như thế nào, ngày càng có nhiều cư dân của Pháo đài Viêm Long quyết định dứt áo ra đi. Chỉ cần bước chân vào phạm vi thế lực của Thương Thần Giáo, bọn họ sẽ cảm nhận được sự chênh lệch nhiệt độ khác nhau một trời một giữa bên trong và bên ngoài. Hơn nữa, khi đến được căn cứ chính rồi, bọn họ mới vỡ lẽ ra là, phạm vi thế lực của Thương Thần Giáo còn rộng lớn hơn bọn họ tưởng tượng rất nhiều.

 

Những người cả đời chưa từng rời khỏi Pháo đài Viêm Long này, rất nhiều người đã chọn cách bắt xe buýt đi khắp các Mái Ấm để tìm kiếm một cuộc sống mới. Thương Thần Giáo cũng chẳng hề hạn chế việc di chuyển của người dân, chỉ cần tuân thủ giáo quy, giữ lòng biết ơn với giáo hội là có thể thoải mái làm bất cứ việc gì mình muốn trong Mái Ấm này.

 

An toàn, tự do, vui vẻ, đây quả thực là cuộc sống mà trước đây bọn họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới! Có một điều thú vị là, dân di cư từ Pháo đài Tử Thiên thì cứ thích chạy sâu vào đất liền, còn người của Pháo đài Viêm Long sau khi đến bờ biển thì lại chẳng muốn đi đâu nữa. Bọn họ chưa bao giờ được nhìn thấy nhiều nước đến thế! Một vùng nước mênh mông bát ngát, cho phép bọn họ tha hồ tắm rửa giặt giũ mỗi ngày mà không cảm thấy lãng phí chút nào! Tất nhiên, vì bọn họ toàn là vịt cạn nên chỉ có thể làm mấy công việc đơn giản trên bờ thôi, chứ trước khi học bơi được thì đừng cơ mơ mà xuống biển nhé.

 

Ngoài những nơi kể trên, đội thi công của Mái ấm Hoang Thành cũng không hề nghỉ ngơi, bọn họ tiếp tục tiến lên phía Bắc, chuẩn bị làm đường nối đến tận Pháo đài Thanh Mộc và Pháo đài Băng Diễm. Dĩ nhiên là trên đường đi bọn họ cũng gặp không ít các khu định cư nhỏ lẻ, và dần dần tất cả cũng đều được sáp nhập vào Mái Ấm lớn này.

 

Còn về tình hình bên Pháo đài Thanh Mộc thì đã ổn định từ lâu rồi. Khu trại tị nạn trên dãy núi năm xưa không hề bị bỏ hoang, người dân đã xây dựng nhà cửa trên núi và định cư luôn tại đó, quy mô dân số cũng đã đạt tới hơn ba mươi vạn người. Còn về Pháo đài Thanh Mộc, ngoại trừ khu vực mà Hồng Lý và Xích Hạo đã xây dựng chi nhánh và bật màng bảo vệ ra, thì các khu vực khác vẫn chưa được thu hồi. Lúc đầu bọn họ cũng có giao tranh với người của pháo đài thật, may mà có mấy đoạn video do Thần sứ đại nhân đưa cho, nên bọn họ mới chiếm được ưu thế về mặt dư luận. Nhưng mà chẳng bao lâu sau, tình hình lại xấu đi trông thấy.

 

Bởi vì… khe nứt không gian trên bầu trời Pháo đài Thanh Mộc lại mở rộng ra lần nữa. Ngoài lũ côn trùng khổng lồ ra, còn có thêm rất nhiều loài động vật có kích thước khổng lồ khác chạy sang. Pháo đài Thanh Mộc vừa mới bị trọng thương chưa kịp hồi phục, nay lại rơi vào cảnh hỗn loạn. Cũng may là lần này đã có sự che chở của Thương Thần Giáo, nên phần lớn người dân đều an toàn sống sót, và cũng vì thế mà bọn họ trở thành những tín đồ trung thành nhất của Thần Thương Nghiệp.

 

Đợi đến khi mọi chuyện đâu vào đấy, Hồng Lý mới quyết định quay về Cự Phong Trấn một chuyến.

 

“Về Cự Phong Trấn á? Thế chẳng phải là đi đường mất tận hai tháng sao?” Xích Hạo thắc mắc hỏi.

 

Hồng Lý nhìn Xích Hạo bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: “Có thể đi bằng trận pháp dịch chuyển mà.”

 

“Cái gì? Tiệm tạp hóa Thanh Mộc mở trận pháp dịch chuyển từ bao giờ thế? Sao em không biết gì hết vậy nè!”

 

Hết chương 334.

 

Chương 334: Cuộc Sống Mà Trước Đây Có Nằm Mơ Cũng Không Dám Nghĩ Tới

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên