Chương 335: Thay Đổi Lớn Đến Thế Này Sao!

Chương 335: Thay Đổi Lớn Đến Thế Này Sao!

 

Nghe Xích Hạo nói thế, đến cả Tạ Triêu Nhật đứng bên cạnh cũng phải cạn lời.

 

“Cậu chưa nhận được quyền sử dụng trận pháp dịch chuyển à?” Ông hỏi.

 

Mặc dù trận pháp dịch chuyển chưa được đưa vào sử dụng rộng rãi, nhưng cũng đã được mở trong phạm vi nhỏ giữa các tuyến “Pháo đài Tử Thiên – Lâm Hải Trấn”, “Mái ấm Hoang Thành – Lam Hồ Trấn” và “Pháo đài Viêm Long – Lâm Hải Trấn – Mái ấm Hoang Thành” rồi. Thêm vào đó, trên diễn đàn cũng chẳng cấm bàn tán về chuyện này, nên về cơ bản thì đám nhân viên ai cũng biết đến sự tồn tại của trận pháp dịch chuyển rồi.

 

Đương nhiên là Xích Hạo cũng biết, chỉ có điều, chẳng có ai trên diễn đàn nói rõ cách lấy quyền hạn dịch chuyển cả, nên hắn ta cũng chỉ biết đứng nhìn mà thèm. Có lần Lam Vân Thanh từng bảo với hắn ta rằng, cày lên Level 25 thì chắc là có thể nhận được quyền hạn đấy.

 

Khổ nỗi là sau khi Xích Hạo hì hục cày cuốc lên được Level 25 thì mãi chẳng thấy kích hoạt thêm nhiệm vụ gì, rồi sau đó vì bận tối mắt tối mũi nên hắn ta cũng quên béng mất chuyện này luôn. Giờ nghe Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật nói vậy, hắn ta mới ngớ người ra luôn.

 

“Không phải chứ, có ai nói cho em biết đâu!” Xích Hạo kêu oan, “Hồi đó hai người đi bằng trận pháp dịch chuyển tới đây hả?”

 

Lúc này Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật mới sực nhớ ra, hồi đó vì có người ngoài ở đấy nên bọn họ không giải thích kỹ với Xích Hạo, nhưng mà…

 

“Lúc đó bọn này cùng nhau xuất hiện trong phòng, thế mà cậu không đoán ra được là bọn tôi truyền tống tới à?”

 

“….Lúc ấy em đã biết có cái chức năng này đâu.” Xích Hạo lí nhí lầm bầm.

 

Tạ Triêu Nhật và Hồng Lý nhìn nhau, rồi lại liên hệ với Mục Thịnh trên kênh cửa hàng – cậu bạn cùng phòng đã trốn khỏi pháo đài cùng Xích Hạo ngày xưa, cũng là “người ngoài” lúc đó, vì có năng lực làm việc xuất sắc nên bây giờ cũng được tuyển làm nhân viên rồi.

 

【Hướng Thiên Thạch】: @Mộc Sinh, cậu có biết tiệm tạp hóa Thanh Mộc có trận pháp dịch chuyển không?

 

【Mộc Sinh】: Biết chứ, chẳng phải lúc trước hai người cũng tới đây bằng trận pháp dịch chuyển đó sao?

 

【Mộc Sinh】: Sao thế? Giờ định mở cho bọn tôi dùng à?

 

Xích Hạo: “…”

 

Tạ Triêu Nhật tiếp tục trả lời Mục Thịnh, còn Hồng Lý thì quay sang hỏi Xích Hạo: “Vậy là em thật sự chưa nhận được ủy quyền dịch chuyển à? Lúc nhận được quyền hạn, hệ thống phải có thông báo chứ.”

 

Xích Hạo đường đường là quản lý cửa hàng của tiệm tạp hóa Thanh Mộc số 1, theo lý mà nói thì phải có quyền hạn này mới đúng chứ.

 

“Em chưa từng nhận được!” Xích Hạo khẳng định chắc nịch.

 

Chỉ là, khi thấy Hồng Lý hơi nhướng mày, buông một câu “Thật không?”, thì hắn ta lại bắt đầu chột dạ. Dù sao thì số lượng giao dịch hàng ngày của hắn ta cũng rất nhiều, tin nhắn của hệ thống cứ nảy tanh tách cả mấy trăm, mấy ngàn cái, ai mà rảnh đi đọc từng cái một chứ… Hay là bị trôi mất rồi nhỉ?

 

Sau đó, cả nhóm cùng đi đến tiệm tạp hóa Thanh Mộc số 1. Vì lâu ngày không ai quét dọn, sàn nhà đã phủ một lớp bụi dày cộp. Cộng thêm việc hồi đó dựng tạm bợ, chỉ làm mỗi cái cửa ra vào chứ không có cửa sổ, vậy nên trong phòng tối om. Tạ Triêu Nhật vận dụng dị năng, đám bụi trên sàn lập tức bị gom lại thành một cục đất, còn Hồng Lý thì thả ra một ngọn lửa soi sáng.

 

“Thấy gì chưa?”

 

Dưới ánh lửa bập bùng, trận pháp dịch chuyển hiện lên rõ mồn một trên sàn nhà.

 

Xích Hạo gãi gãi đầu: “Thấy rồi.”

 

Tiếp đó, hắn ta bước lên đứng vào giữa trận pháp, ngay lập tức thấy thông báo của hệ thống hiện ra.

 

【Bạn đang sử dụng trận pháp dịch chuyển, vui lòng chọn địa điểm bạn muốn đến.】

 

【Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 1.】

 

“Em thực sự có quyền hạn rồi này!” Xích Hạo bất ngờ reo lên, “Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 1 là ở đâu thế? Cự Phong Trấn à?”

 

“Tất nhiên là ở Hoang Thành rồi!”

 

Hoang Thành à… Cái tên này đối với Xích Hạo đã là một ký ức xa xăm lắm rồi. Trong đầu hắn ta chợt hiện lên hình ảnh một tiệm tạp hóa nhỏ bé. Giữa lúc hắn ta thập tử nhất sinh, tiệm tạp hóa xuất hiện giữa đống đổ nát hoang tàn ấy đã mang lại cho hắn ta hy vọng sống, còn có cả hai thiếu niên kia nữa…. Hơn một năm, sắp hai năm không gặp rồi, chắc hai đứa nhóc đó đã cao lên nhiều lắm nhỉ?

 

Kể từ sau khi rời khỏi Hoang Thành, Xích Hạo chưa từng gặp lại Đường Vũ An và Chu Khởi. Lúc đầu thì dùng Kho Hàng Tùy Thân để liên lạc, sau này có bảng tin nhắn, rồi sau nữa là chat riêng với bạn bè. Bây giờ nhớ lại, quãng thời gian đó thật sự khiến người ta hoài niệm biết bao!

 

“Đi thôi! Đến Hoang Thành tìm bọn Tiểu An!”

 

Đến được Hoang Thành rồi thì muốn đi Lam Hồ Trấn cũng đơn giản thôi, nghe nói Hoang Thành và Lam Hồ Trấn đã xây dựng được một con đường nhựa, có thể bắt xe buýt đi lại. Hắn ta muốn đi thử từ lâu lắm rồi!

 

Vì Tạ Triêu Nhật còn có việc phải xử lý, nên Hồng Lý và Xích Hạo đi về trước. Nhìn hai chị em họ biến mất trên trận pháp dịch chuyển, Tạ Triêu Nhật mỉm cười lắc đầu. Ông bước ra khỏi căn nhà, ánh mắt hướng về phía tòa pháo đài sừng sững ở đằng xa. Đã từng có lúc ông tưởng mình sẽ chẳng bao giờ quay lại đây được nữa, sẽ mãi mãi nằm lại ở trung tâm Hoang Thành lạnh lẽo kia, làm một hòn đá vô tri vô giác, không thể cử động cũng chẳng thể nói năng. Chính hai cậu thiếu niên ấy đã kéo ông ra khỏi vũng lầy đó.

 

Bây giờ, Tạ Triêu Nhật không những đã trở về, mà ông còn nắm trong tay một phần tư Pháo đài Thanh Mộc, trở thành người có tiếng nói ở cái Mái Ấm mới này. Còn những thế gia từng cao cao tại thượng kia thì sớm đã tan đàn xẻ nghé rồi, bọn họ chẳng còn chút vinh quang nào của ngày xưa nữa, tất nhiên…. nhà họ Tạ của ông cũng thế.

 

Có đôi khi ngẫm lại, ông vẫn không nhịn được mà cảm thán sự kỳ diệu của vận mệnh. Ông từng nghĩ những gia tộc thế gia kia là bất khả chiến bại, vậy mà lại dễ dàng bị thiên tai hủy diệt, sụp đổ nhanh đến mức không kịp trở tay.

 

Tạ Triêu Nhật ngước nhìn khe nứt không gian ngày càng mở rộng trên bầu trời Pháo đài Thanh Mộc. Để tìm kiếm khe nứt không gian thứ hai, xây dựng “Pháo đài Thanh Mộc” thứ hai, các thế gia đã tốn biết bao nhiêu nhân lực và vật lực, biết bao dị năng giả đã phải bỏ mạng khi làm nhiệm vụ ở bên ngoài? Thế mà cuối cùng, thứ mang lại tai ương diệt vong cho các đại thế gia cũng chính là khe nứt không gian.

 

Tạ Triêu Nhật vẫn luôn có cảm giác, trong cái rủi có cái may, vạn sự tùy duyên. Tuy nhiên, một chế độ mới và nhân văn hơn đã được thiết lập. Mặc dù vẫn còn nhiều chỗ cần hoàn thiện, Pháo đài Thanh Mộc cũng chưa hoàn toàn được thu hồi, nhưng mà…. Những thứ mục nát cũ kỹ kia cứ thế trôi đi theo dòng sông lịch sử. Dưới sự cai quản mới, chắc chắn bọn họ sẽ bước tới một tương lai tươi sáng hơn!

 

Nghĩ đến đó, Tạ Triêu Nhật thu hồi lại tầm mắt, rồi xoay người bước từng bước đi xuống núi.

 

———-

 

Trong căn phòng đặt trận pháp dịch chuyển ở mái ấm Hoang Thành, Hồng Lý và Xích Hạo xuất hiện trong phòng, hai người vừa mới đứng vững gót chân, chưa kịp bước ra thì đã nghe thấy có tiếng người nói: “Xin lỗi, làm phiền nhường đường một chút ạ.”

 

Hai người vội vàng tránh sang một bên, liền thấy có người đang xếp hàng bước lên trận pháp dịch chuyển, rồi biến mất trong vòng tròn ánh sáng.

 

“Mấy người này đi đâu thế nhỉ?”

 

“Chịu.” Hồng Lý nói, “Chị về Cự Phong Trấn đây, em định ở lại đây hay về cùng chị?”

 

“Cự Phong Trấn cũng có trận pháp dịch chuyển à?”

 

Hồng Lý gật đầu.

 

“Thế chị đi đi, em không có quyền hạn, không đi được.” Xích Hạo nói.

 

Hồng Lý liền thao tác trên bảng điều khiển: “Giờ thì có rồi đấy.”

 

“Ễ, chị cũng có quyền cấp cái này cơ à?”

 

“Tạm thời chỉ cấp quyền dịch chuyển giữa Cự Phong Trấn và Mái ấm Hoang Thành được thôi.”

 

Xích Hạo gật gù: “Em đi dạo ở Hoang Thành một vòng đã, lát nữa sẽ qua Cự Phong Trấn tìm chị.”

 

“Ừ.” Nói xong, Hồng Lý bèn dùng trận pháp dịch chuyển rời đi, còn Xích Hạo thì bước ra khỏi phòng dịch chuyển.

 

Một năm trôi qua, tòa nhà số 1 đã hoàn toàn thay đổi. Xích Hạo đi dọc theo hành lang sạch sẽ, trang trí sang trọng mà cứ ngờ ngợ, không biết mình có đến nhầm chỗ không. Rất nhanh sau đó hắn ta đã tìm thấy thang máy. Xích Hạo rón rén bước vào, dưới sự hướng dẫn của giọng nói trí tuệ nhân tạo, hắn ta nhanh chóng xuống tới tầng một.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cửa thang máy mở ra, hắn ta vừa định bước ra ngoài thì thấy một đám trẻ con từ bên ngoài chạy ùa vào. Đứa nào đứa nấy quần áo giày dép tinh tươm, trên vai còn đeo cặp sách. Một tốp chạy về phía cầu thang bộ, còn một tốp thì ùa vào thang máy. Nhìn thấy Xích Hạo, bọn chúng chẳng hề sợ sệt, ngược lại còn cười tươi rói chào hỏi: “Cháu chào chú!”

 

Cảnh tượng này làm cho một người hướng ngoại như Xích Hạo cũng phải khựng lại một chút, rồi hắn ta theo phản xạ nở nụ cười và đáp lại: “Chào các cháu, các cháu đi đâu về thế?”

 

“Bọn cháu vừa tan học ạ! Về cất cặp sách xong chuẩn bị ra ruộng chơi!”

 

“Rõ ràng là đi giúp làm việc đồng áng mà!”

 

“Nhưng tôi muốn thả diều, hôm nay gió to, chắc chắn là diều sẽ bay cao lắm cho mà xem.”

 

“Tôi muốn chơi rồng rắn lên mây!”

 

“Đi làm việc trước đã, làm xong mới được chơi chứ!”

 

“Chú ơi chú có lên tầng trên không?”

 

Xích Hạo vội vàng bước ra khỏi thang máy. Đám trẻ trong thang máy vẫy tay tạm biệt hắn ta, rất nhanh sau đó cửa thang máy đã đóng lại, che khuất tầm nhìn của Xích Hạo. Con số trên bảng hiển thị thang máy đang nhảy dần lên cao, nhưng hắn ta thì phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được.

 

Mặc dù hắn ta lớn lên trong pháo đài, so với vùng đất hoang tàn này thì an toàn hơn rất nhiều, nhưng mà những đứa trẻ vô tư lự, vui vẻ, nhìn qua là biết được nuôi dạy tử tế như thế này, chắc cũng chỉ có thể thấy được ở mấy gia tộc thế gia thôi. Mà phải là loại con cháu thế gia được cưng chiều hết mực ấy nhé, chứ như kiểu Lão Tạ ngày xưa thì làm gì có được may mắn như thế. Cho nên nhìn đám trẻ con đó, Xích Hạo không khỏi cảm thấy hoang mang. Hắn ta lắc đầu tiếp tục đi ra khỏi tòa nhà, khi vừa bước chân ra khỏi cửa lớn, một thế giới mới nằm ngoài sức tưởng tượng cứ thế từ từ hiện ra ngay trước mắt hắn ta.

 

Xích Hạo ngẩn người nhìn những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát ở phía xa, sau khi quy hoạch lại, khu trồng trọt, khu chăn nuôi và nhà máy đã được di dời ra xa hơn. Khu vực xung quanh tòa nhà số 1 được dùng làm khu sinh hoạt, xây dựng các tòa ký túc xá và quảng trường vui chơi. Tất nhiên là những chỗ trồng dây Tinh Liên và cây Lam Hồ thì vẫn được giữ lại, nhưng chủ yếu là để làm cảnh quan xanh mát. Những con đường đất nhỏ hẹp ngày xưa đã được mở rộng thành đường phố, trải nhựa phẳng lì, hai bên có vỉa hè dành cho người đi bộ, ở giữa là làn đường cho xe đạp và xe ba bánh. Tất nhiên là có cả làn đường dành riêng cho xe buýt nữa.

 

Nhìn dòng người tấp nập tan tầm trở về trên phố, nhìn những quán ăn vặt bày bán hai bên đường, Xích Hạo có cảm giác hoang đường như thể mình vừa xuyên không vào một bộ phim điện ảnh vậy.

 

【Bảng tin nhắn (Kênh lân cận).】

 

【Trường Thanh】: @Lục Như Lam, tôi đã thêm cậu vào danh sách trọ lại qua đêm rồi đấy, lát nữa cậu nhớ ghé phòng 501 làm thủ tục nhé.

 

Tuy Xích Hạo là nhân viên, nhưng vì trước đây chưa từng đến Hoang Thành nên không có chế độ phúc lợi về nhà ở tại đây. Nếu không nhờ ông Lý kịp thời phát hiện ra hắn ta, thì giờ này chắc hắn ta đã bị màng chắn bảo vệ đá văng ra ngoài rồi. Mà bên ngoài bây giờ lại đang lũ lụt ngập trời, bị tống ra thế thì chắc chắn là sẽ bị nước cuốn trôi mất dạng luôn.

 

Xích Hạo vội vàng cảm ơn, rồi lại lên bảng tin hỏi một câu ngớ ngẩn.

 

【Bảng tin nhắn (Kênh lân cận).】

 

【Lục Như Lam】: Trường Thanh đại lão ơi, chỗ này… thật sự là Hoang Thành đấy à?

 

【Bàn Thạch】: Woa! Anh Tiểu Lục, anh đến Hoang Thành từ bao giờ thế?

 

【Lục Như Lam】: Vừa mới đến, cậu cũng ở Hoang Thành à?

 

【Bàn Thạch】: Đúng rồi, nhưng em chuyển công tác sang Lâm Hải Trấn lâu rồi, hôm nay đúng dịp về chơi thôi.

 

Bây giờ Thạch Đầu và Tiểu Thảo đã cắm rễ ở Lâm Hải Trấn rồi, cửa tiệm tạp hóa Lâm Hải số 1 do Tiểu Thảo quản lý đã có doanh số vượt mặt cửa hàng chính Lâm Hải ba tháng rồi đấy. Doanh số tốt thì tốt thật, nhưng mệt thì cũng mệt bở hơi tai luôn. Sau khi trả hết nợ nần hồi thức tỉnh dị năng, Thạch Đầu chịu hết nổi rồi, quyết định xin nghỉ phép về đây chơi vài ngày, thăm hỏi bà con lối xóm ở Hoang Thành.

 

Còn về phần Tiểu Thảo…. Kể từ khi thức tỉnh dị năng hệ Thần bí “Tinh lực dồi dào”, con bé cứ như người sắt ấy. Cái dị năng này giúp nó lúc nào cũng tràn trề năng lượng, mỗi ngày chỉ cần ngủ sâu ba tiếng là lại khỏe như vâm, chạy nhảy tưng bừng. Tuy đó không phải là loại dị năng chiến đấu mạnh mẽ gì, nhưng đối với Thạch Đầu thì cô em gái vừa thức tỉnh dị năng này quả thực là đáng sợ vô cùng. Cũng may là Tiểu Thảo vẫn cho cậu ta nghỉ phép.

 

【Bàn Thạch】: Anh Tiểu Lục, anh đang ở đâu thế? Để em đi tìm anh, rồi anh em mình cùng đi tìm Vân Ưng chơi!

 

Là những người đầu tiên xây dựng diễn đàn, mấy người bọn họ vẫn luôn chơi với nhau rất thân thiết, tình cảm cũng khá tốt. Chỉ là, Xích Hạo do dự một chút rồi vẫn từ chối.

 

【Lục Như Lam】: Tôi còn chút việc, để hai hôm nữa rồi tìm mọi người sau nhé.

 

【Bàn Thạch】: Thế cũng được, anh cứ làm việc của mình đi.

 

Xích Hạo tắt bảng tin nhắn, tiếp tục nhìn những tòa nhà trước mặt, trong lòng vẫn cảm thấy thật khó tin. Hắn ta cứ tưởng cửa hàng số 1 vẫn là cái tiệm tạp hóa nhỏ xíu ngày xưa, vậy mà…. rốt cuộc thì cái tiệm nhỏ ấy đã phát triển thành cái hình dạng hoành tráng như thế này bằng cách nào nhỉ?

 

Xích Hạo liền tìm người qua đường để hỏi thăm xem muốn đến Lam Hồ Trấn thì đi đường nào, sau đó quay lại tòa nhà số 1, định bụng lên phòng 501 làm thủ tục trước đã. Vừa đến cửa, hắn ta đã nghe thấy tiếng một người phụ nữ vọng ra.

 

“Cháu không biết đâu, cháu muốn đi sang hành tinh khác, ông già, ông mau cấp quyền cho cháu đi!”

 

Hành tinh khác á? Xích Hạo dừng bước trước cửa, không kìm được mà vểnh tai lên nghe ngóng. Chẳng lẽ Mái ấm Hoang Thành đã tìm thấy cái khe nứt không gian kia rồi? Lại còn phái người sang đó nữa?

 

“Hiện tại cháu đã chạm tới ngưỡng rồi, cháu cần sang bên đó học hỏi hệ thống kiến thức hoàn chỉnh hơn, bên đó cũng có rất nhiều giáo sư chuyên gia để trao đổi, cháu thực sự rất cần mà!”

 

“Tại sao cậu bé Khang Khang và Quả bà bà đi được mà cháu lại không được? Ông không đồng ý là cháu đi tìm Tiểu An đấy!”

 

Sau đó, Xích Hạo thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa hầm hầm tức giận bước ra, cô liếc nhìn hắn ta một cái rồi bỏ đi thẳng.

 

“Lâm Châm?”

 

Xích Hạo nhìn theo bóng lưng cô ấy rời đi, lúc hắn ta vẫn còn đang suy nghĩ về những lời cô ấy vừa nói thì lại nghe thấy một giọng nói già nua vang lên. Hắn ta vội vàng thu hồi tầm mắt bước vào trong phòng, nhìn thấy một ông cụ có mái tóc bạc phơ, nhưng tinh thần thì vô cùng minh mẫn.

 

“Ngài là… Trường Thanh đại lão à?”

 

Thấy ông cụ gật đầu, Xích Hạo vô cùng ngạc nhiên. Trong ấn tượng của hắn ta, Trường Thanh là người hiểu biết rất rộng, chắc chắn là địa vị rất cao, nhưng hắn ta chưa bao giờ nghĩ đối phương lại là một ông lão. Dù sao thì bình thường trên mạng ông ấy cũng hoạt bát, nói chuyện vui vẻ lắm, nhất là những lúc xuất hiện cùng Tiểu Thảo.

 

“Đây là thẻ trọ lại qua đêm.”

 

Làm xong thủ tục, ông Lý đưa thẻ trọ lại qua đêm cho hắn ta: “Cậu không phải là nhân viên chính thức của khu này, cũng chưa nhận được phúc lợi nhà ở, nên cứ theo quy định của cư dân bình thường mà làm nhé.”

 

“Được, không vấn đề gì!” Xích Hạo cất thẻ trọ lại qua đêm đi.

 

Lúc hắn ta vừa định rời đi thì lại nghe ông Lý hỏi: “Cậu định đi tìm Hồng Thắng Hỏa hả?”

 

Xích Hạo khựng lại: “Ngài biết anh ấy à?”

 

Ông Lý gật đầu, nói: “Có cần tôi giúp cậu xin quyền hạn dùng trận pháp dịch chuyển không? Nhưng mà cái này thì phải được Lĩnh chủ Lam Hồ đồng ý mới được.”

 

Xích Hạo chần chừ một chút rồi lắc đầu, mỉm cười nói: “Thôi, cứ để cháu tự đi tìm anh ấy đòi quyền hạn đi!”

 

Ông Lý nhìn bóng lưng hắn ta chạy biến đi mất, không nhịn được mà lắc đầu cười. Tuổi trẻ tốt thật đó….

 

Ánh mắt ông lại nhìn vào tờ đơn xin đi đến hành tinh khác của Lâm Châm, bất giác lại thở dài thườn thượt. Mặc dù thể chất của ông bây giờ đã tốt lên nhiều rồi, nhưng cụ thể là kéo dài được bao nhiêu tuổi thọ thì cũng chẳng rõ nữa…. Chênh lệch thời gian giữa hai thế giới ngày càng lớn, con bé Lâm Châm đi chuyến này rồi, chẳng biết đến bao giờ mới về được. Còn chuyện ông đi theo ư? Ông Lý biết điều đó là chuyện không thực tế, ông mà đi thì cả cái đống công việc ngổn ngang này ai sẽ lo?

 

Cuối cùng, ông vẫn đóng dấu vào hai tờ đơn xin phép đó. Có muốn cản cũng chẳng cản được, nhưng mà ông Lý cũng không phải là kiểu người hoàn toàn chịu bó tay, không tìm được cách giải quyết. Sau khi giải quyết xong xuôi mọi việc vặt vãnh, ông liền lấy ra một cuốn sách cẩn thận nghiên cứu, bên trong ghi chép các tâm pháp tu luyện, là do Đường Vũ An tổng hợp lại rồi đưa cho ông. Chỉ cần chăm chỉ tu luyện, chưa nói đến chuyện có luyện thành cao thủ gì ghê gớm hay không, nhưng chắc là cũng đủ để kéo dài tuổi thọ nhỉ?

 

Hết chương 335.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đường Vũ An: Chắc chắn là không thành vấn đề đâu ông ơi! 【Ôm ôm】

 

Chương 335: Thay Đổi Lớn Đến Thế Này Sao!

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên