Chương 336: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 8)

Chương 336: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 8)

 

Công Lược Giả này vừa lười biếng lại không kín miệng, tôi chỉ cần dùng một chút thủ đoạn là đã moi được rất nhiều thông tin từ chỗ cô ta.

 

Cũng vì thế mà thế giới này lại bị buộc phải khởi động lại.

 

Trong những vòng luân hồi sau đó, tôi bắt đầu đặc biệt chú ý đến Lộ Nhân Giai.

 

Tôi đã từng canh giữ năm anh mười sáu tuổi, lạnh lùng nhìn anh hết lần này đến lần khác đi đến cái chết.

 

Cũng đã từng cho người cứu anh lên, rồi trở thành kẻ địch của anh.

 

Tôi đã cứu anh, cũng đã giết anh.

 

Tôi là ân nhân của anh, cũng là kẻ thù của anh.

 

Anh là đối tượng quan sát trong thí nghiệm của tôi.

 

Anh là quân cờ trong tay tôi.

 

Chúng tôi là những người đồng đội bị luân hồi chuyển kiếp và bị số phận cuốn đi, nhưng anh lại chẳng nhớ gì cả.

 

Mỗi một lần tái sinh đều là một khởi đầu và một cuộc gặp gỡ mới, thế là những ân oán yêu hận trong các vòng luân hồi trước đó đều tan biến vào dòng thời gian.

 

Chỉ có tôi còn giữ lại ký ức.

 

Có một kiếp, Công Lược Giả đó muốn diễn kịch bản thanh xuân vườn trường, tôi đã nhảy lớp và trở thành bạn cùng bàn với anh.

 

Đây là lần đầu tiên tôi đi học như một học sinh bình thường.

 

Ngày chuyển đến lớp của anh, đúng như tôi dự đoán, quả nhiên anh là lớp trưởng của lớp này, trở thành học sinh đầu tiên dẫn tôi đi làm quen với lớp học.

 

Anh rất đáng tin cậy, học giỏi, ôn hòa, lịch sự.

 

Khi đối diện với tôi, anh giống hệt như những gì mọi giáo viên và phụ huynh mong đợi, hoàn hảo như một khuôn mẫu “học sinh ngoan”.

 

Anh luôn như vậy.

 

Kiếp nào cũng như vậy.

 

Ngay cả khi đối đầu với tôi, anh vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh đó, khiến người ta nghi ngờ rằng, liệu có phải tạo hóa đã ăn bớt công đoạn nào khi tạo ra “người qua đường” này hay không, chỉ cho anh một vẻ ngoài ưa nhìn, còn bên trong thì tùy tiện nhét vào vài khuôn mẫu, rồi vội vàng để anh lên sân khấu diễn xuất.

 

Nhưng tôi biết, sự thật không phải thế.

 

Không phải anh không có dao động cảm xúc, cũng không phải anh không có sở thích riêng, chỉ là mỗi khi đối diện với “nhân vật chính” là tôi, anh lại giấu đi mọi cảm xúc, đóng vai một người qua đường đúng chuẩn.

 

Thỉnh thoảng, cảm giác này khiến người ta thật khó chịu.

 

Rõ ràng tôi mới là người quen thuộc với anh nhất.

 

Rõ ràng tôi biết rõ trải nghiệm của anh trong mỗi kiếp.

 

Tại sao lại cứ xa cách với tôi.

 

Không có lý nào như vậy.

 

Thế là lúc rảnh rỗi, tôi đã bắt đầu “trêu chọc” anh.

 

Tôi say mê việc nhìn anh lộ ra những biểu cảm khác ngoài nụ cười, có thể là bất lực, có thể là vui mừng, hoặc là tức giận.

 

Những cảm xúc sống động của anh bày ra trước mặt tôi, giống hệt như khi anh đối diện với bạn bè và người thân của mình.

 

Anh là một người rất thú vị.

 

Anh thú vị, vậy nên trêu anh cũng rất thú vị.

 

Tôi làm việc này mà không biết mệt.

 

Dần dà, cuối cùng anh cũng giống như một con trai hé vỏ, để lộ ra phần ruột chân thật của mình với tôi.

 

Khi anh hoàn toàn chấp nhận tôi, cuối cùng tôi mới “trở thành” một học sinh bình thường.

 

Hóa ra sau khi chạy xong bài thể dục giữa giờ, lén uống một ngụm Coca mà bạn bè “tuồn” vào lớp lại sảng khoái đến thế.

 

Hóa ra sân bóng rổ giành được bằng cái giá nhịn bữa tối lại có thể chơi vui đến thế.

 

Hóa ra giả làm học sinh ngoại trú để chuồn ra khỏi trường vào giờ ăn tối, những món ăn vặt ở cổng trường lại có thể ngon đến thế.

 

Dưới ánh hoàng hôn, nụ cười của anh rạng rỡ, anh bật cao, ném một cú bóng rổ lọt rổ hoàn hảo.

 

Có những học sinh vây xem reo hò, tiếng nam lẫn tiếng nữ hòa vào nhau, như một bài ca tán dương cho cú ném đẹp mắt của anh.

 

Đáng lẽ anh phải được hạnh phúc như vậy.

 

— Nếu như, anh không phải là “người qua đường Giáp” trong kịch bản.

 

Anh là Lộ Nhân Giai, anh là người qua đường Giáp.

 

Anh là người qua đường Giáp bị số phận định đoạt, phải chết vào năm mười sáu tuổi.

 

Sau khi anh chết, dòng máu đỏ tươi của anh sẽ lát nên con đường xưng vương của tôi.

 

Ai cần anh lát đường.

 

Tôi nhìn vào lòng bàn tay mình.

 

Ánh tà dương rọi vào tay tôi, những đường chỉ tay của tôi như đang phát sáng.

 

Cho dù không cần đến mạng sống này của anh, tôi vẫn là vua của thế giới này, tôi vẫn có thể làm được mọi điều mình muốn.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Dựa vào đâu mà cứ phải dùng cái chết của anh để chứng kiến tương lai của tôi?

 

Nếu tôi đã là trung tâm của thế giới này, thì thế giới dựa vào đâu mà muốn thao túng vận mệnh của tôi?

 

Anh chết đi chết lại, giống như tôi bị buộc phải chết để chào đón thế giới khởi động lại hết lần này đến lần khác.

 

Tôi và anh đều bị mắc kẹt trong số phận.

 

Trước đây, tôi muốn bảo vệ thế giới của mình, phản công lại những thế giới cấp cao kia, mở rộng đế chế kinh doanh của mình ra các thiên hà khác.

 

Bây giờ phải thêm một điều nữa, trong chương cuối cùng của câu chuyện, trong lần khởi động lại cuối cùng của thế giới, tôi muốn anh phải sống.

 

Sống để tận mắt chứng kiến vinh quang của tôi.

 

“Hiên Viên!”

 

Anh chạy từ sân bóng rổ về phía tôi, lưng quay về phía ánh nắng, thế nên viền tóc được bao bọc bởi một lớp màu cam ấm áp, khiến anh trông thật rạng rỡ và dịu dàng.

 

“Cậu đến sao không gọi tôi?”

 

“Thỉnh thoảng xem anh chơi bóng rổ cũng khá thú vị.”

 

Tôi đưa nước cho anh.

 

Tôi hiếm khi chơi bóng rổ cùng họ, không phải vì kỹ thuật của tôi không tốt, mà là vì tôi nhảy lớp, nên chiều cao thấp hơn các bạn nam cùng lớp một khoảng lớn, tôi không thích cảm giác phải ngẩng đầu nhìn người khác.

 

Anh đi sóng vai cùng tôi trên đường về lớp, cái bóng của anh bao trùm hoàn toàn lấy tôi.

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, anh vặn nắp chai, ngửa cổ tu một ngụm nước lớn, yết hầu lên xuống theo từng động tác.

 

Sau khi trưởng thành, chiều cao của tôi và anh gần như không chênh lệch gì mấy, bây giờ bị hormone tuổi dậy thì hành hạ, ngược lại còn thấp hơn anh gần một cái đầu.

 

Chậc.

 

Mau cao lên đi.

 

Tôi thực sự chịu đủ cái cảm giác phải ngẩng đầu nhìn người khác rồi.

 

Có lẽ ánh mắt của tôi quá nóng bỏng, anh uống nước xong liền cúi đầu nhìn tôi, không biết đã nghĩ đến điều gì mà lại dám cả gan đưa tay xoa đầu tôi.

 

Tôi không thể tin nổi mà nhìn anh.

 

Tôi, đường đường là một Tổng Tài Jack Sue, một nam chính đỉnh cao có chiều cao trên một mét tám, lại bị người khác xoa đầu?

 

Trước khi tôi kịp tỉnh táo lại sau một lúc ngỡ ngàng, anh đã cười lớn rồi chạy đi trước.

 

Tốt lắm, người đàn ông đầu tiên dám xoa đầu tôi, tôi nhớ mặt anh rồi.

 

Có lẽ là do tuổi tác nhỏ đi, nên tâm tính cũng trẻ con theo.

 

Giống như trước đây, tôi cũng chưa từng nghĩ mình sẽ làm ra một hành động trả thù ấu trĩ đến vậy.

 

Ngày hôm sau, tôi mượn của bạn nữ bàn trên hai sợi dây chun nhỏ dự phòng.

 

Trong lớp học giờ ra chơi, học sinh nằm la liệt trên bàn để tranh thủ ngủ, nếu mà là hai tiết toán liên tiếp, thì số học sinh ngủ sẽ tăng gấp đôi.

 

Vừa hay, hôm nay chính là hai tiết toán liên tiếp, cả lớp đồng loạt gục xuống bàn.

 

Lộ Nhân Giai cũng vậy.

 

Lúc này đang là cuối xuân, buổi sáng vẫn còn có chút se lạnh.

 

Lộ Nhân Giai cởi áo khoác mùa đông ra, đắp lên người như một chiếc chăn nhỏ.

 

Sống lưng anh nhấp nhô dưới lớp áo đồng phục, tựa như một dãy núi trập trùng.

 

Tôi rón rén lại gần anh, túm lấy một nhúm tóc nhỏ của anh, rồi nhanh chóng buộc thành một cái chỏm.

 

Bên tóc còn lại cũng làm tương tự.

 

Tóc anh không dài lắm, nên hai bím tóc nhỏ cứ thế bướng bỉnh vểnh lên hai bên.

 

Tôi hài lòng ngắm nhìn tác phẩm của mình, nhìn một hồi lại bắt đầu cảm thấy không thoải mái.

 

Anh nghiêng đầu nằm ngủ, nên đương nhiên hai bím tóc không thể buộc đối xứng được.

 

Tôi nheo mắt nhìn một lúc, rồi lặng lẽ đưa tay ra định túm lấy cái chỏm bị mình buộc lệch kia.

 

Ngay khoảnh khắc tôi sắp thành công thì anh lại mở mắt.

 

Anh kéo chiếc áo khoác đồng phục lên, chiếc áo như miệng của một con quái vật khổng lồ, nuốt chửng tôi vào trong.

 

Tôi giãy giụa, lí nhí gầm gừ: “Làm gì thế?!”

 

Đầu anh gối lên cánh tay phải, còn tay trái thì ôm lấy tôi, điều chỉnh cho tôi thành tư thế giống hệt anh, rồi vỗ vỗ.

 

“Ngủ đi.”

 

Qua lớp áo khoác đồng phục màu xanh trắng, ánh nắng ban mai cũng trở nên dịu dàng hơn.

 

Hơi thở của anh đều đặn, dường như có một tác dụng thôi miên đặc biệt.

 

Dù tôi không hề buồn ngủ, nhưng cũng không nhịn được mà ngáp theo một cái.

 

Thôi được rồi, ngủ thì ngủ.

 

Hết chương 336.

 

Chương 336: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 8)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên