Chương 336: Thời Gian Thấm Thoát Thoi Đưa
Nghe theo sự chỉ dẫn nhiệt tình của người đi đường, Xích Hạo đã tìm đến trạm xe buýt ngay cổng Mái ấm, rồi leo lên chuyến xe buýt tuyến số 6. Tính ra thì đây chính là chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày hôm nay rồi đấy. Hồi trước hắn ta đi từ trung tâm Hoang Thành đến Lam Hồ Trấn phải mất mấy ngày trời, nhưng mà bây giờ ngồi xe buýt đường dài thì chỉ cần 12 tiếng là tới nơi rồi, nghĩa là khoảng 7 giờ sáng mai là có thể đến được Lam Hồ Trấn.
Nếu so với mấy cái xe cũ nát, chật chội ở Pháo đài Thanh Mộc thì xe buýt của Mái ấm Hoang Thành quả là xịn hơn rất nhiều, không những sạch sẽ, gọn gàng mà lại còn có vô số chức năng tân tiến khác nữa. Rõ ràng Xích Hạo xuất thân từ pháo đài giàu có nhất trên vùng đất hoang này, thế mà lần này đến Mái ấm Hoang Thành, hắn ta lại cứ như gã nhà quê lần đầu lên thành phố lớn vậy, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, thấy hay ho cả.
Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh rời khỏi Mái ấm, bắt đầu đi vào con đường dẫn tới núi Cự Phong. Con đường nhựa rộng thênh thang đủ cho hai chiếc xe buýt chạy song song với nhau, hai bên còn có cả vỉa hè dành cho người đi bộ nữa, mà dọc theo hai bên vỉa hè ấy, cứ cách một đoạn là lại có một cây non được trồng ngay ngắn. Mấy cái cây non đó mọc lá màu xanh lam, trông cũng có nét hơi giống với cây Lam Hồ.
Mặc dù lúc này đã hơn bảy giờ tối rồi, nhưng mà trời vẫn chưa tối hẳn, thế nên là nhìn xuyên qua lớp màn chắn bảo hộ, vẫn có thể thấy được mặt đất bên ngoài đã bị nước lũ mênh mông nhấn chìm. Thậm chí Xích Hạo còn nhìn thấy những bóng đen khổng lồ đang bơi lội tung tăng trong dòng nước lũ kia. Cái cảnh tượng này dù có nhìn bao nhiêu lần đi nữa vẫn khiến người ta cảm thấy khó tin vô cùng, thế giới bên ngoài lớp màn chắn bảo hộ kia mới đúng là vùng đất hoang mà hắn ta quen thuộc chứ!
“Xích Hạo? Là anh thật à?”
Đúng lúc này, bỗng nhiên có một giọng nữ vang lên từ phía sau lưng. Xích Hạo chớp chớp mắt, quay đầu nhìn lại, hắn ta phải nheo mắt nhận diện người phụ nữ đang đứng ở lối đi một lúc lâu thì mới nhận ra: “Cố Tuyết? Sao cô lại ở đây?”
Cố Tuyết cũng là một dị năng giả do Pháo đài Thanh Mộc bồi dưỡng, trước đây bọn họ đã từng cùng nhau thực hiện nhiệm vụ rồi.
“Haha, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm.”
Trước đó, sau khi Xích Hạo báo cáo tình hình ở trung tâm Hoang Thành về cho Pháo đài Thanh Mộc, thì bên pháo đài đã cử nhóm người Lý Phong đến đây, dự định là dò xét tình hình khe nứt không gian và nuôi dưỡng thế lực ở bản địa. Cố Tuyết chính là một thành viên trong tiểu đội sáu người đó, hơn nữa cô còn là người cùng gia tộc với cái gã Cố Chấn Phi đã chết kia.
“Hành động của chúng tôi ở Hoang Thành thực sự chẳng suôn sẻ chút nào, sau đó Pháo đài Thanh Mộc lại phái thêm một đội quân lớn đến nữa, nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì cả.”
Lúc bấy giờ, ba địa điểm “Hoang Thành – núi Cự Phong – Lâm Hải Trấn” đã được kết nối lại với nhau, tạo thành một lớp màn chắn bảo vệ vững chắc, bọn họ căn bản là không thể nào đột phá vào được. Mặc dù về sau đám người Lý Phong đã tìm ra cách tấn công từ xa để phá hoại hàng rào, nhưng mà bởi vì khi xây dựng đường sá đã có thiết kế đặc biệt, nên dù có phá hỏng một hai đoạn rào chắn thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến lớp màn chắn bảo hộ ở những chỗ khác cả. Mà cái hành động đó thì chắc chắn là sẽ chọc giận Mái ấm Hoang Thành rồi.
Dị năng giả cấp cao của Mái ấm Hoang Thành tuy không nhiều, nhưng mà thú bảo vệ được nuôi dưỡng ở đó thì lại không ít đâu, đã thế thực lực của con nào con nấy đều mạnh đến kinh khủng.
Nghe đến đây, Xích Hạo bất giác lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
“Có phải là trong đó có một con chó bốn mắt tên là Nguyên Bảo không?” Dường như hắn ta đã nhớ lại mấy ký ức đau thương không muốn nhắc tới.
Cố Tuyết gật đầu nói: “Đúng là có một con chó bốn mắt thật, nhưng tôi không biết có phải nó tên là Nguyên Bảo hay không.”
Xích Hạo gật gù ra chiều đã hiểu.
“Chúng tôi đã phải trả cái giá vô cùng thê thảm.” Cố Tuyết ngậm ngùi nói.
“Thế còn chuyện của cô là sao?”
“Tôi đã may mắn trốn thoát được.” Cố Tuyết kể lại, “Cố Chấn Phi chết rồi, nếu tôi mà quay về Pháo đài Thanh Mộc thì lại không biết phải nói thế nào với nhà họ Cố, thế nên tôi đã dứt khoát gia nhập vào Mái ấm Hoang Thành luôn.”
Thực ra thì vào cái lúc Mái ấm Hoang Thành thường xuyên đi lôi kéo người, Cố Tuyết đã muốn đi lắm rồi, nhưng mà vì cô không chắc Mái ấm Hoang Thành có chịu nhận người của Pháo đài Thanh Mộc hay không, nên cô mới không dám rời đi.
Đợi đến lúc rơi vào con đường cùng, đằng nào thì cũng chết, thế nên là cô cũng chẳng còn gì để mà do dự nữa.
“Không ngờ là Mái ấm Hoang Thành thật sự đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, bọn họ đã chấp nhận chúng tôi.” Cố Tuyết cười nói.
“Chúng tôi á?” Xích Hạo nhướng mày, “Ngoài cô ra thì vẫn còn người khác nữa à?”
“Đúng thế, còn mấy người nữa cơ.”
Những dị năng giả được phái đi làm nhiệm vụ bên ngoài, thực ra rất nhiều người cũng giống như Xích Hạo và Hồng Lý, đều là trẻ mồ côi được pháo đài nuôi dưỡng từ nhỏ, một bộ phận trong số họ đã bị tẩy não để trở thành công cụ trung thành, nhưng mà không phải tất cả đều như vậy. Dù sao thì Cố Tuyết cũng chẳng có cảm giác quy phục hay thuộc về Pháo đài Thanh Mộc, việc cô quy thuận Mái ấm Hoang Thành cũng là do tình thế bắt buộc, nhưng có vẻ như Mái ấm Hoang Thành cũng chẳng cần sự trung thành tuyệt đối của cô. Chỉ cần cô tuân thủ quy tắc thì có thể sống yên ổn trong Mái ấm, so với cái môi trường áp lực cao ở pháo đài trước kia thì quả thật là nhẹ nhàng hơn gấp vạn lần!
“Bây giờ tôi chẳng muốn rời khỏi nơi này nữa đâu.” Cố Tuyết nói, “Tôi chỉ hi vọng Thương Thần Giáo có thể tồn tại mãi mãi… À đúng rồi, sao anh lại ở đây? Chị của anh cũng đã phản bội Pháo đài Thanh Mộc rồi, cho nên anh….”
Xích Hạo gật đầu, sau đó kể sơ qua cho cô nghe về tình hình hiện tại của Pháo đài Thanh Mộc.
“Anh nói là pháo đài tiêu tùng rồi hả?” Lần đầu tiên Cố Tuyết nghe được tin này, không tránh khỏi có chút thẫn thờ.
“Nếu cô muốn quay về thăm thì chắc là có thể đến Mái ấm Hoang Thành tìm ông Lý xin phép được đấy.” Xích Hạo nhớ tới chuyện Lâm Châm xin đi hành tinh khác, hắn ta cảm thấy nếu người của Hoang Thành muốn đi đến Pháo đài Thanh Mộc thì chắc là cũng được thôi.
“Ừ, để tôi suy nghĩ xem sao.”
Xe đi đến chân núi Cự Phong thì Cố Tuyết xuống xe. Xích Hạo ngồi trên xe buýt, nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, hắn ta phát hiện dưới chân núi Cự Phong vậy mà lại mọc thêm một con phố, dọc theo hai bên đường là những ngôi nhà được xây dựng san sát nhau. Chỉ cần nhìn thôi cũng đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng sầm uất vào ban ngày rồi.
Rất nhanh sau đó, chiếc xe buýt lại tiếp tục lăn bánh. Sau khi đi xa khỏi núi Cự Phong, khung cảnh hai bên đường nhanh chóng trở nên hoang vu, màn đêm sâu thẳm dần buông xuống, cảm thấy cảnh vật bên ngoài bắt đầu nhàm chán, Xích Hạo bèn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chẳng biết hắn ta đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, mãi cho đến khi ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa kính chiếu vào trong xe, Xích Hạo mới giật mình tỉnh giấc, ban đầu hắn ta còn hơi căng thẳng vì bản thân đã mất cảnh giác, nhưng rồi hắn lại nhanh chóng thả lỏng tinh thần. Mặc dù trên xe vẫn còn bảy tám hành khách nữa, nhưng ai nấy đều ngồi ngay ngắn ở chỗ của mình, ngủ say sưa ngon lành, cứ như thể chẳng hề lo lắng gì về tài sản hay an toàn tính mạng của bản thân vậy.
Xích Hạo cũng biết tính cưỡng chế của Quy tắc trọ lại qua đêm, nhưng mà nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng hắn ta vẫn dâng lên biết bao nhiêu là cảm xúc bồi hồi. Hóa ra chỉ cần hơn một năm thôi là thế giới này đã có thể thay đổi lớn đến thế rồi sao….
Đúng bảy giờ sáng, xe buýt đến trạm Lam Hồ đúng giờ.
Xích Hạo bước xuống xe, khi nhìn thấy trên biển báo trạm xe buýt có ghi trạm tiếp theo là trạm Xích Phong, hắn ta lại không kìm được mà cảm thán thêm lần nữa. Trước đây chẳng phải Xích Phong Trấn với Lam Hồ Trấn là hai thế lực thù địch đối đầu với nhau sao? Hồi xưa lúc hắn ta mới đến Lam Hồ Trấn, suýt chút nữa đã bị người ta đánh cho thành gian tế chỉ vì trong tên của hắn ta có một chữ “Xích”. Thế mà bây giờ, Lam Hồ Trấn và Xích Phong Trấn đã thông xe với nhau rồi!
Đợi đến lúc Xích Hạo đi về phía Lam Hồ Trấn, hắn ta phát hiện đám lính canh hay tuần tra bên ngoài rừng Lam Hồ hồi trước cũng chẳng thấy bóng dáng đâu nữa. Mãi đến khi đi sâu vào trong rừng Lam Hồ, hắn ta mới nhìn thấy một ngôi nhà gỗ nhỏ, ở đó có hai người Lam Hồ đang ngồi trước cửa, nhìn thấy hắn ta thì vẫy vẫy tay.
“Lần đầu đến Lam Hồ Trấn hả? Lại đây đăng ký một chút đi.”
Xích Hạo liền đi tới đó. Cũng giống như ở Mái ấm Hoang Thành, sau khi đăng ký và nộp phí xong thì hắn ta nhận được thẻ trọ lại qua đêm, đợi đến khi điểm tích lũy trong thẻ về không, hắn ta cần phải kịp thời nạp tiền vào, nếu không thì vẫn sẽ bị tống ra khỏi Lam Hồ Trấn như thường. Tất nhiên là sẽ không bị tống ra khỏi lớp màn chắn bảo vệ đâu, bởi vì con đường mà xe buýt chạy là thuộc về Mái ấm Hoang Thành mà.
“Vậy là tôi có thể vào được rồi chứ?”
“Cứ tự nhiên.”
Xích Hạo hít sâu một hơi, bỗng dưng trong lòng hắn ta cảm thấy có chút hồi hộp và thấp thỏm, tất nhiên phần lớn vẫn là kích động. Kết quả là, hắn ta còn chưa kịp quay người bước vào rừng Lam Hồ thì hai người Lam Hồ ban nãy còn ngồi trên ghế bỗng đứng bật dậy.
“Lĩnh chủ đại nhân!”
Xích Hạo ngẩn người, lập tức quay đầu nhìn về phía sau. Chỉ thấy cách đó không xa, dưới tán cây Lam Hồ đẹp như trong mộng kia, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người mảnh khảnh. Người đàn ông đứng dưới ánh nắng ban mai, đôi mắt xanh biếc động lòng người đang chăm chú nhìn Xích Hạo, khóe miệng khẽ cong lên, nở nụ cười nhẹ nhàng với hắn ta.
Xích Hạo không nhịn được mà nhìn đến ngây người, rồi hắn ta theo bản năng bất giác bước lại gần. Hai người lính gác Lam Hồ vội vàng chạy ra chặn hắn ta lại, nhưng lại nghe Lĩnh chủ của bọn họ lên tiếng: “Dừng tay, anh ấy là khách quý của Lam Hồ Trấn.”
Lúc này, một trong hai người lính gác mới để ý thấy sợi dây chuyền trước ngực Xích Hạo, đó chẳng phải là bảo thạch kết tinh từ cây Lam Hồ sao? Chỉ cần đưa viên bảo thạch này ra, Lam Hồ Trấn sẽ dốc toàn lực giúp đỡ người đó một lần! Điều này chứng tỏ chàng thanh niên tóc đỏ trước mặt chính là đại ân nhân của Lam Hồ Trấn, Lam Hồ Trấn nợ anh ta một món nợ ân tình cực lớn!
Thái độ của lính gác ngay lập tức trở nên cung kính hẳn.
Xích Hạo cũng đã hoàn hồn lại, hắn ta khẽ ho khan một tiếng, chỉnh trang lại quần áo đầu tóc một chút rồi mới đi về phía Lam Vân Thanh.
“Anh từ Mái ấm Hoang Thành tới à?” Lam Vân Thanh nói, “Sao không báo trước với tôi một tiếng? Tôi có thể mở quyền hạn cho anh dùng trận pháp dịch chuyển mà.”
Xích Hạo có chút không tự nhiên, hắn ta đưa tay gãi gãi đầu: “Tại tôi muốn cho anh bất ngờ mà.”
Tiếp đó, hắn ta lôi từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra một cái túi giấy: “Anh có ăn không? Tôi mua hạt dẻ rang đường ở Mái ấm Hoang Thành đấy.”
Vì bỏ trong Kho Hàng Tùy Thân nên lúc này hạt dẻ vẫn còn nóng hổi.
Lam Vân Thanh nhìn hắn ta, khẽ mỉm cười, rồi lắc đầu nói: “Đi thôi, tôi dẫn anh đi dạo quanh Lam Hồ Trấn một vòng.”
“Thật sự không ăn hả? Tôi đã phải nhịn suốt cả quãng đường để mang đến cho anh đấy!”
“Phải bóc vỏ, có chút phiền phức.”
“Được rồi, thế để tôi bóc cho anh là được chứ gì.”
Hai người lính gác nhìn theo bóng dáng hai người họ dần đi xa, hình như loáng thoáng còn thấy Lĩnh chủ của bọn họ hơi nghiêng người, ghé vào tay chàng thanh niên tóc đỏ để ngậm lấy một hạt dẻ…. Đến khi bọn họ muốn nhìn cho kỹ hơn thì bóng dáng của hai người kia đã hoàn toàn biến mất trong rừng Lam Hồ rồi.
——–
Sau khi được ông Lý phê chuẩn, cuối cùng Lâm Châm và Lam Lẫm cũng bước lên trận pháp dịch chuyển, đến được thế giới Hoa Hạ. Bọn họ là nhóm người thứ hai từ hành tinh đến đây để học tập sau Quả bà bà và Khang Khang, nhà nước rất coi trọng chuyện này, có người chuyên trách dẫn đường, sắp xếp mọi thứ cho bọn họ ở thế giới này.
Đường Vũ An và Chu Khởi đang bận rộn tiêu diệt đám quái vật chủng biến dị, nhưng hai người cũng tranh thủ thời gian chạy đến gặp bọn họ một lần. Có điều, căn bản là Lâm Châm chẳng còn tâm trí nào mà hàn huyên với bọn cậu, cô đã đắm chìm vào trong biển tri thức, quên trời quên đất luôn rồi. Lam Lẫm thì lại có hứng thú với đám quái vật chủng biến dị hơn, nên anh ta đã đi theo quân đội đến vùng thiên tai, dị năng mạnh mẽ của anh ta cũng khiến cho người ở thế giới này phải nhìn bằng con mắt khác.
Thời gian cứ thế trôi đi, vừa chậm rãi lại vừa nhanh chóng. Thấm thoát mà thế giới này đã trôi qua hơn nửa năm, dưới sự giúp đỡ của mấy vị Thần sứ và Thần thú của Thương hội Bình An, cuối cùng đám quái vật chủng biến dị trên mảnh đất này cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Lớp màn chắn bảo vệ dựng đứng ở biên giới kia cũng đã được đẩy lùi ra đến tận đường biên giới ban đầu. Cuối cùng bọn họ cũng đã thu hồi được hoàn toàn vùng đất bị thất thủ trong thời tận thế rồi!
Nửa năm nay, Đường Vũ An và Chu Khởi cứ bận rộn chạy đôn chạy đáo khắp cả nước, bây giờ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút, tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ rồi.
“Lâu lắm rồi không đến vùng đất hoang tàn! Thời gian bên đó chắc cũng trôi qua gần một năm rưỡi hay hai năm rồi nhỉ?” Đường Vũ An nói.
“Không chỉ thế đâu.”
Trong khoảng thời gian bọn cậu ra ngoài chiến đấu, Đường Tuyết Vân chịu trách nhiệm giao dịch qua Bình Phiêu Lưu, bà lắc đầu, nói: “Bên đó trôi qua gần năm năm rồi đấy.”
Đường Vũ An sững người: “Hả? Nhanh thế cơ á? Quá trình dung hợp giữa hai thế giới lại tăng tốc rồi sao?”
Từ tỷ lệ 1:1 ban đầu lên đến 1:3, rồi lại đến 1:10 như bây giờ, e là chẳng bao lâu nữa sẽ hoàn toàn biến thành 1:30 mất thôi? Vừa nghĩ đến đây, Đường Vũ An đã chẳng thể nào ngồi yên được nữa. Cậu vội vàng kéo tay Chu Khởi, lôi anh cùng chạy về phía trận pháp dịch chuyển, thời gian trôi qua lâu như thế, chắc chắn là thế giới hoang tàn đã thay đổi nhiều lắm rồi!
“Không biết ông Lý thế nào rồi nữa?”
Mặc dù vẫn thường xuyên liên lạc qua bảng tin nhắn, nhưng cứ nghĩ đến chuyện bọn cậu đã năm năm rồi không quay về, Đường Vũ An vẫn không kìm được nỗi lo lắng sốt ruột trong lòng. Cho dù bọn cậu đã trở về thế giới ban đầu của mình, nhưng tình cảm gắn bó trước đây đâu phải là giả. Đường Vũ An thật lòng coi ông Lý như ông ruột của mình. Vốn dĩ ông Lý đã cao tuổi rồi, năm năm trôi qua, e là ông sẽ càng thêm già nua hơn trước.
Thấy Đường Vũ An cứ lo lắng không thôi, Chu Khởi đành lên tiếng an ủi: “Ông Lý là dị năng giả mà, tuổi thọ dài hơn người bình thường rất nhiều, chắc là tạm thời không có vấn đề gì đâu.”
“Mong là như vậy!”
Đến Mái ấm Hoang Thành, Đường Vũ An liếc nhìn bản đồ, thấy điểm sáng của ông Lý đang ở phòng 501, bèn vội vàng kéo Chu Khởi chạy xuống lầu tìm ông.
“Ông ơi! Chúng cháu về…. ủa?”
Sau khi đẩy cửa bước vào, Đường Vũ An và Chu Khởi lại chẳng nhìn thấy bóng dáng già nua trong ký ức đâu cả, ngồi sau bàn làm việc lúc này lại là một người đàn ông trung niên tóc đen mắt đen, trông khá là uy nghiêm lạnh lùng.
Lý Trường Thanh nhìn thấy bọn cậu thì cũng ngạc nhiên đứng dậy.
Ông nở một nụ cười hiền từ nhân hậu, ôn tồn nói: “Tiểu An, Tiểu Khởi, cuối cùng hai đứa cũng về rồi!”
Hết chương 336.
Tác giả có lời muốn nói:
An An: Nửa năm không gặp, ông Lý biến thành chú Lý luôn rồi!
