Chương 337: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 9)

Chương 337: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 9)

 

Có đôi khi tôi nghĩ, họa và phúc đi đôi với nhau, có lẽ cũng có lý của nó.

 

Nếu không có Công Lược Giả, những ngày tháng bận rộn mà trọn vẹn như thế này, cứ từ từ trôi qua cũng tốt.

 

Nhưng nếu Công Lược Giả không tồn tại, tuyệt đối tôi sẽ không thể ngồi đây như một học sinh bình thường.

 

……..

 

Khi Công Lược Giả chuyển đến, vừa hay là ngày khai giảng đầu tiên của lớp 12.

 

Thầy giáo dẫn cô ta lên bục giảng, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

 

Khóa áo đồng phục của cô ta để mở, bên trong không phải là đồng phục mùa hè, mà là một chiếc áo hai dây bó sát màu vàng tươi pha hồng rực rỡ, tôn lên những đường cong mềm mại của thiếu nữ. Đôi chân cô ta thon dài thẳng tắp, chiếc quần đồng phục dường như nhỏ hơn một cỡ, khiến đôi chân càng thêm mảnh mai, để lộ ra mắt cá chân trắng nõn.

 

Mái tóc của cô ta được buộc cao tùy ý thành kiểu tóc đuôi ngựa, dây buộc tóc cũng là tông màu macaron vàng tươi xanh lam, bên trên còn đính nhiều phụ kiện nhỏ màu sắc rực rỡ.

 

Giữa một đám học sinh ăn mặc chỉnh tề, cô ta trông nổi bật lạ thường, giống như một đóa hoa vươn lên từ bụi cỏ.

 

Sau giờ học, xung quanh chỗ ngồi của cô ta nhanh chóng thu hút một đám đông học sinh.

 

Tôi nhìn vào bảng công lược lơ lửng trên đầu cô ta, rồi thu lại ánh mắt, nhìn sang Lộ Nhân Giai.

 

Anh đang chăm chú chép đề vào sổ ghi bài tập sai.

 

Tôi nhướng mày, hỏi: “Lớp trưởng đại nhân, lần này anh không dẫn bạn học mới đi làm quen với trường à?”

 

Lộ Nhân Giai cũng không ngẩng đầu lên, đuôi bút tùy ý chỉ về phía lớp phó, “Bạn ấy là con gái, lớp phó dẫn đi sẽ tiện hơn.”

 

Bên cạnh Công Lược Giả, lớp phó đang kiên nhẫn và nhiệt tình giới thiệu các bạn trong lớp cho cô ta, mái tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa, cái mặt cười ngộ nghĩnh trang trí trên dây buộc tóc cũng lắc lư theo.

 

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Vậy là tốt rồi, họ đừng nên có quá nhiều giao điểm.

 

Tôi không muốn thấy anh vì Công Lược Giả mà chết thêm một lần nữa.

 

Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu, anh ngẩng đầu lên khỏi sổ ghi bài tập sai nhìn tôi, cười nói: “Sao thế? Cậu hứng thú với bạn học mới à?”

 

Không biết có phải là ảo giác của tôi không, nhưng dường như trong mắt anh ẩn chứa một cảm xúc nào đó mà tôi không hiểu được.

 

Tôi xua tay: “Không, tôi chỉ tò mò có bạn mới đến, sao lớp trưởng như anh lại không có động tĩnh gì.”

 

Anh khẽ ừ một tiếng, nhìn tôi: “Chúng ta là học sinh, giai đoạn này quan trọng nhất vẫn là học tập.”

 

Tôi cười: “Biết rồi biết rồi, giọng điệu của anh y như bà cô chủ nhiệm vậy.”

 

Anh cũng bật cười theo.

 

Anh luôn tự cho mình lớn hơn tôi hai tuổi, chăm sóc tôi rất nhiều, xem tôi như em trai. Nhưng thực tế, linh hồn tồn tại trong cơ thể tôi đã trải qua rất nhiều kiếp luân hồi rồi.

 

……….

 

Vào ngày sinh nhật của tôi, tôi đã suy nghĩ rất lâu, không biết có nên tổ chức tiệc sinh nhật theo quy củ trong giới, rồi mời các bạn cùng lớp đến không.

 

Sau đó nghĩ lại, tôi quyết định thôi.

 

Tiệc sinh nhật có quá nhiều người, có thể các bạn trong lớp sẽ không được tự nhiên.

 

Tôi bảo quản gia đặt một chiếc bánh kem lớn năm tầng mười hai tấc, nhân giờ ra chơi buổi tự học buổi tối mang đến lớp, cùng mọi người đón sinh nhật.

 

Đây là một sinh nhật đặc biệt nhất mà tôi từng có.

 

Giá trị của những món quà nhận được là thấp nhất từ khi tôi có ký ức đến nay, nhưng lại là duy nhất và khó quên nhất.

 

Tôi nhận được rất nhiều quà, có một lọ đầy sao giấy, có một bộ cung tên thủ công làm từ tăm bông và chỉ nha khoa.

 

Lớp phó tặng tôi một chiếc gối tựa hình mặt cười tròn xoe, còn cười vô cùng ẩn ý, nói rằng sau này tôi sẽ dùng đến. Tuy nói vậy nhưng ánh mắt lại cố tình liếc về phía Lộ Nhân Giai.

 

Tôi tức đến bật cười, đặt chiếc gối tựa sau lưng Lộ Nhân Giai: “Ai dùng còn chưa chắc đâu.”

 

Các bạn nữ ở độ tuổi này rất thích ghép đôi, tôi và Lộ Nhân Giai quan hệ tốt, tôi lại đặc biệt thu hút sự chú ý, nên đã trở thành “cặp đôi chênh lệch thể hình” trong miệng bọn họ, thỉnh thoảng bọn họ sẽ đùa giỡn với tôi về chuyện này, nhưng không có ác ý gì.

 

Tôi không hề phản cảm, điều duy nhất khiến tôi bận tâm là, không hiểu sao, bọn họ luôn đặt tôi ở vai thụ.

 

Lúc rảnh rỗi, tôi còn suy nghĩ sâu xa về vấn đề này, cuối cùng kết luận, nhất định là vì chênh lệch chiều cao.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tôi và Lộ Nhân Giai chênh nhau hai tuổi, sự chênh lệch hai tuổi này, đặt vào giai đoạn tuổi dậy thì phát triển nhanh chóng này, lại trở nên vô cùng chí mạng.

 

Tôi cao lên, Lộ Nhân Giai cũng cao lên, chiều cao giữa chúng tôi luôn chênh nhau một cái đầu.

 

Cũng vì thế mà khi đối mặt với màn “nuốt chửng bằng áo khoác” của Lộ Nhân Giai, tôi vẫn chưa tìm được cơ hội để nuốt ngược trở lại.

 

Thật muốn cho bọn họ xem, sau khi tôi phát triển hoàn toàn, chiều cao rõ ràng không chênh lệch với Lộ Nhân Giai là bao.

 

Đột nhiên bị tôi nhét cho một cái gối tựa, Lộ Nhân Giai bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn tôi, đáy mắt lấp lánh ánh nến, xen lẫn chút ý cười vụn vặt.

 

Công Lược Giả không tặng quà, cô ta đút hai tay vào túi quần đồng phục, nói một câu rất ngầu: “Tiểu thiếu gia, đợi tan học, tôi dẫn cậu đi hóng gió.”

 

Dường như Công Lược Giả này xem tôi là một thiếu gia luôn sống theo quy củ, nhưng nội tâm lại khao khát sự điên cuồng và chưa trải sự đời.

 

Tôi từng thấy cô ta ở một góc khuất, giữa những ngón tay trắng nõn, kẹp một điếu thuốc lá nữ dài mảnh, nhả ra từng làn khói trắng.

 

Nghe thấy tiếng động, cô ta thuận tay dụi tắt mẩu thuốc vào thùng rác, rồi ngước mắt nhìn sang: “Là cậu à.”

 

Cô ta lấy từ trong túi áo đồng phục rộng thùng thình ra một cây kẹo mút dâu tây màu hồng, thành thạo bóc giấy kẹo, nhét vào miệng, rồi lại đưa một cây khác cho tôi, giọng nói có chút ngọng nghịu: “Nè, phí bịt miệng.”

 

Nếu tôi thực sự là kiểu người như cô ta nghĩ, thì hành động của cô ta quả thực rất có sức hút.

 

Tiếc là tôi không phải.

 

Những thứ gọi là điên cuồng và kích thích của cô ta, tôi đã thử từ năm mười hai tuổi, kỹ năng lái xe tốc độ cao trong các cuộc giao tranh giữa các băng đảng khi ra nước ngoài năm tôi mười sáu tuổi, còn gây chấn động hơn bất kỳ cuộc đua biểu diễn nào, mà cũng không thể nào sao chép được.

 

So với việc cô ta muốn dẫn tôi đi đâu, tôi vẫn tò mò về món quà Lộ Nhân Giai sẽ tặng tôi hơn.

 

Rất nhanh sau đó, bí ẩn đã được hé lộ, anh tặng tôi một chiếc gối ngủ hình con mèo nằm sấp.

 

Rất thích hợp để tranh thủ từng giây từng phút ngủ gục trên bàn.

 

Lần trước tôi ngủ gục trên bàn bị tê tay, anh vẫn còn nhớ chuyện đó.

 

Rất phù hợp với tính cách của anh.

 

Tôi xoa xoa cái đầu mèo đen.

 

Ừm, sờ vào rất thích.

 

Ngẩng đầu lên, lại phát hiện Lộ Nhân Giai cũng đang nhìn chằm chằm vào đầu tôi, không biết là đang nghĩ gì.

 

Tóm lại là, chắc chắn không có ý tốt.

 

Tôi liền ra tay trước, nhanh chóng vò một phát vào tóc anh, hất hết phần tóc mái của anh ra sau.

 

Rồi cười và lẩn vào trong đám đông.

 

Tóc anh khá mềm, phần tóc mái rất nhanh đã rũ xuống lại vị trí cũ, chỉ có một nhúm tóc ngố là vẫn còn vểnh lên.

 

Điều này khiến tôi dễ dàng liên tưởng đến chuyện lần trước mình buộc bím tóc cho anh, anh cứ thế đội hai cái chỏm tóc nhỏ đó mà ngủ thiếp đi, đến khi hết giờ ra chơi, dù đã tháo hai sợi dây chun ra, tóc anh vẫn cứ vểnh lên, lúc bị giáo viên gọi dậy trả lời câu hỏi, nó cứ nhấp nhô lên xuống theo động tác đứng lên ngồi xuống của anh, trông như hai cái tai cún con.

 

Trên đầu anh có xoáy, nên lúc nào cũng có một nhúm tóc không nghe lời, cần phải chải chuốt cẩn thận mới chịu nằm xuống.

 

Nghe nói người có xoáy trên đầu thường rất bướng bỉnh, nhưng tôi lại không thấy anh có chút cố chấp nào, xem ra lời đồn cũng không hoàn toàn chính xác lắm.

 

Trong vòng tay của bạn bè, tôi chắp tay cầu nguyện.

 

Tôi không tin vào ma quỷ thần thánh, chỉ tin vào chính mình.

 

Nhưng dù sao cũng là sinh nhật, nên tôi đã thuận theo mọi người mà ước ba điều.

 

Điều ước thứ nhất, mong gia đình mạnh khỏe.

 

Điều ước thứ hai, mong thế giới sớm ngày trưởng thành.

 

Điều ước thứ ba, mong Lộ Nhân Giai sống lâu trăm tuổi.

 

Nhưng trên đời này vốn dĩ không có thần linh, cái gọi là ước nguyện cũng chỉ là trò lừa con nít.

 

Vậy nên kiếp này, Lộ Nhân Giai vẫn chết vào năm mười tám tuổi.

 

Một ngày trước kỳ thi đại học.

 

Hết chương 337.

 

Chương 337: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 9)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên