Chương 337: Đây Chính Là Ngày Tận Thế

Chương 337: Đây Chính Là Ngày Tận Thế

 

“Ông ơi, là ông thật à? Ông trẻ ra nhiều quá!”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi bước vào phòng, đi vòng quanh Lý Trường Thanh mà ngắm nghía một hồi. Lý Trường Thanh cười ha hả, mặc dù đã trẻ ra rồi, nhưng đường nét trên gương mặt ông vẫn là dáng vẻ quen thuộc với Đường Vũ An, cảm giác hiền từ trong thần thái cũng chẳng hề thay đổi chút nào.

 

“Tất cả cũng nhờ vào mấy bộ công pháp tu luyện mà hai đứa để lại cho ông đấy.”

 

Lý Trường Thanh đã khổ luyện mấy năm nay, cũng vừa mới đột phá cách đây không lâu. Thực ra thì ông có thể cảm nhận được, với tư chất của ông thì con đường tu luyện này sẽ gian nan vô cùng, sở dĩ có thể đột phá được là nhờ “linh khí” trong trời đất đã tăng lên rồi. Trước đó hai đứa nhỏ cũng đã nói với ông, quá trình dung hợp giữa vị diện này và vị diện khổng lồ đang ngày càng gia tăng. Bắt đầu từ mấy năm trước, thiên tai lại xuất hiện thường xuyên hơn, không những thế, mức độ cũng ngày càng mạnh, đã tương đương với thời kỳ đại thảm họa có nhiều biến động bảy mươi năm về trước rồi. May mà có lớp màn chắn bảo vệ tồn tại, bọn họ mới có thể bình yên trải qua mấy năm nay, sức mạnh còn trở nên cường đại hơn nữa chứ.

 

“Lần này hai đứa đi lâu thật đấy….”

 

Lý Trường Thanh quan sát Đường Vũ An và Chu Khởi, không nhịn được cười nói: “So với năm năm trước, hai đứa trông cũng chẳng thay đổi mấy nhỉ.”

 

Đường Vũ An gãi gãi đầu, nói: “Chúng cháu ở thế giới kia dọn dẹp đám quái vật chủng biến dị, bên đó mới trôi qua có hơn nửa năm thôi, không ngờ bên này đã là năm năm rồi!”

 

Lý Trường Thanh gật đầu: “Đúng vậy, chênh lệch thời gian càng lúc càng lớn rồi.”

 

Tất nhiên là nếu tính ngược lại, khoảng cách thời gian giữa thế giới này và thế giới người khổng lồ lại đang thu hẹp dần – thế giới hoang tàn trôi qua 5 năm, thế giới người khổng lồ thì trôi qua 15 năm.

 

Trong mấy năm này, Lý Trường Thanh cũng định kỳ đi sang thế giới người khổng lồ, giúp Đường Vũ An dọn dẹp kho hàng của máy bán hàng tự động, dù sao thì bên đó đã trôi qua lâu như vậy, nếu không dọn dẹp định kỳ thì kho hàng đã vỡ tung từ lâu rồi. Ông có thể đột phá nhanh như vậy, chắc là cũng có một phần nguyên nhân này đấy. Nồng độ linh khí ở thế giới người khổng lồ quả thực là cao chót vót, lần đầu tiên Lý Trường Thanh sang đó còn bị “say oxy” nữa cơ, dần dà thích nghi rồi thì thể chất cũng theo đó mà thay đổi.

 

“Thế bây giờ cháu có nên gọi ông là chú không nhỉ?” Đường Vũ An nói.

 

Lý Trường Thanh lắc đầu, “Vẫn cứ gọi là ông đi, chúng ta không thể quên đi con đường mình đã trải qua được.”

 

Cuộc đời này của ông không thể nói là sóng gió trập trùng, nhưng cũng coi như là đầy thăng trầm rồi, những trải nghiệm đó là tài sản quý giá của ông, cũng có những hồi ức trân quý mà ông không muốn lãng quên. Ông sẽ mãi mãi nhớ kỹ lần đầu tiên ông dẫn hai đứa nhỏ này đến núi Cự Phong, ngay dưới chân núi Cự Phong, chính là nơi lần đầu tiên Tiểu An gọi ông là “ông”. Cho dù đã bao nhiêu năm trôi qua, cho dù bây giờ ông đã sở hữu rất nhiều rất nhiều thứ rồi, ông vẫn chẳng thể nào quên được tiếng gọi “ông” ấy, cũng như đống lửa trại ấm áp sáng rực và bát canh nóng hổi đêm hôm đó….

 

“Haha, dạ được.” Đường Vũ An cười vui vẻ đáp lời.

 

“Trưa nay ở lại ăn cơm không? Hay là lại phải đi ngay rồi?” Lý Trường Thanh hỏi.

 

“Ở lại ăn cơm chứ ạ, để cháu gọi cả chị Lâm Châm về nữa, mọi người cùng nhau tụ họp một bữa!” Đường Vũ An nói.

 

Lý Trường Thanh gật đầu: “Con bé đó cũng hai ba năm rồi chưa về… À đúng rồi, Quả bà bà và Khang Khang đâu? Gọi cả hai người đó về luôn chứ?”

 

Vì cần phải trồng cây Tử Thiên Tầng, Khang Khang vẫn luôn ở lại thế giới bên kia, bây giờ cậu bé là nhân vật nổi tiếng, còn nổi tiếng hơn cả Thương hội Bình An nữa đó. Còn Quả bà bà ở bên kia cũng chẳng chịu ngồi yên, bà cùng với các chuyên gia nông nghiệp nghiên cứu giống lúa cho năng suất cao, có thể thích nghi với đủ loại môi trường khắc nghiệt, gần đây cũng đã có thành quả rồi. Chỉ cần thử nghiệm chứng minh giống lúa mới này không cần dùng dị năng thúc đẩy cũng có thể cho năng suất cao khi trồng trong môi trường tự nhiên, thì coi như bọn họ đã thành công mỹ mãn rồi. Tất nhiên là điều này chỉ đúng với thế giới bên kia mà thôi. Thực ra thì, sau khi lứa hạt giống đầu tiên ra đời, Quả bà bà đã gửi hạt giống về Mái ấm Hoang Thành, giao cho Lý Trường Thanh rồi.

 

Trải qua quá trình gieo trồng và chăm sóc của Mái ấm, sự thành công của giống lúa này đã được chứng minh, hiện tại không chỉ riêng Mái ấm Hoang Thành, mà ngay cả Lam Hồ Trấn, Pháo đài Viêm Long và trên thảo nguyên cũng đều đã khai khẩn ruộng đất để bắt đầu gieo trồng rồi. Chắc chỉ một thời gian nữa thôi, tất cả mọi người trong Mái ấm đều có thể được ăn cơm nấu từ loại gạo này. Đối với Quả bà bà thì cũng có thể coi như là đã hoàn thành ước mơ, cuộc đời này chẳng còn gì hối tiếc nữa.

 

“Bên đó cũng hòm hòm rồi, Khang Khang và Quả bà bà cũng có thể về được rồi.” Đường Vũ An nói.

 

Ngoài việc tiêu diệt toàn bộ quái vật chủng biến dị trong nước ra, thì dọc theo đường biên giới cũng đều đã trồng kín cây Tử Thiên Tầng, ít nhất thì không cần phải lo lắng về việc quái vật chủng biến dị xâm nhập nữa. Mà công pháp tu luyện hữu dụng như vậy thì chắc chắn cũng phải sắp xếp cho Quả bà bà tập luyện thôi, còn có cả ba mẹ và cô bé Hinh Hinh nữa chứ.

 

Trong thời gian ngắn bên kia sẽ không còn nguy cơ gì nữa, cuối cùng bọn họ cũng có thể nghỉ ngơi dưỡng sức, có thể dồn tâm trí về lại gia đình nhỏ của mình được rồi!

 

Thế là, Đường Vũ An nhắn tin cho tất cả mọi người, triệu tập từng người một quay trở về. Ngoài những người đang ở thế giới cũ của cậu ra, còn có cha con của Hải Kình ở Lam Hồ Trấn, Thạch Đầu và Tiểu Thảo, cha con Thụ Căn với sự nghiệp bán cơm hộp hiện đã phủ sóng khắp Mái ấm, rồi cả Thiết Kim, A Liên, Mạch Khắc, còn có Lam Vân Thanh, Xích Hạo, Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật nữa…. Tất cả người quen của bọn cậu, Đường Vũ An đều gọi đến hết.

 

Vì có trận pháp dịch chuyển nên bọn họ đi lại vô cùng thuận tiện, cậu vừa gọi một tiếng là mọi người đều nhận lời đến ngay. Xích Hạo và Lam Vân Thanh là những người đến nhanh nhất.

 

“Tiểu An! Tiểu Khởi!” Gặp lại hai người, Xích Hạo kích động vô cùng, “Cuối cùng cũng gặp lại rồi! Hai đứa lớn cả rồi này!”

 

“Anh Xích Hạo.” Đường Vũ An cười híp mắt gọi hắn ta một tiếng.

 

Nói một cách chính xác thì Xích Hạo chính là nhân viên đầu tiên của bọn cậu, mặc dù lúc đầu hắn ta có hơi tụt xích một tí, nhưng cũng giúp đỡ bọn cậu rất nhiều, hơn nữa bây giờ cấp bậc cũng đã theo kịp mọi người rồi.

 

“Hai đứa thực sự quá tuyệt vời luôn!”

 

Xích Hạo khen ngợi Mái ấm Hoang Thành không ngớt lời, sau đó lại đưa ánh mắt trông mong nhìn về phía Chu Khởi.

 

“Tiểu Khởi, hôm nay em có nấu cơm không?” Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, Xích Hạo vẫn cứ nhớ mãi không quên tay nghề nấu nướng của Chu Khởi.

 

Chu Khởi khựng lại một chút rồi gật đầu nói: “Nếu mọi người muốn ăn….”

 

“Muốn chứ muốn chứ!”

 

Không chỉ Xích Hạo, mà ngay cả Lý Trường Thanh cũng không nhịn được mà nhìn sang.

 

“Vậy để em đi chuẩn bị một chút.”

 

“Em phụ anh một tay!”

 

Đường Vũ An lon ton chạy theo sau lưng Chu Khởi, hai người cùng nhau đi vào bếp. Thế là, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cuối cùng tất cả mọi người cũng được tụ họp lại với nhau, giống hệt như cái hồi Mái ấm Hoang Thành vừa mới được thành lập vậy. Mọi người hòa thuận vui vẻ, cười nói rôm rả.

 

Đợi đến khi ăn uống no say xong xuôi, Đường Vũ An và Chu Khởi mới đi theo sự dẫn dắt của Lý Trường Thanh, bắt đầu đi tham quan Mái Ấm Thương Thần hiện tại….. Đúng vậy, theo quyết định thống nhất của mọi người, toàn bộ khu vực rộng lớn được kết nối bởi lớp màn chắn bảo vệ này được gọi chung là “Mái Ấm Thương Thần”. Trải qua năm năm phát triển, lại có thêm sự viện trợ về nhân tài và kỹ thuật từ thế giới cũ của Đường Vũ An, bây giờ đã chẳng còn nhìn thấy chút dáng vẻ tồi tàn lạc hậu nào ở Mái Ấm Thương Thần này nữa rồi. Bất kể là đi đến đâu cũng đều nhìn thấy một cảnh tượng phồn vinh hưng thịnh, tràn đầy sức sống.

 

Ngay cả Pháo đài Tử Thiên vốn đã trở thành pháo đài rỗng tuếch, giờ đây cũng đã được tận dụng triệt để — mặc dù thiên tai ngày càng thường xuyên và đáng sợ, nhưng loài sứa Tử Thiên không những không bị diệt vong, mà ngược lại còn sinh sôi nảy nở tràn lan hơn.

 

Có một lần Triển Hùng bỗng nảy ra ý tưởng bất chợt, đã đem khí hydro và khí clo do sứa điện phân được đưa lên khu giao dịch. Không ngờ là có người mua thật! Khí clo thì bình thường, nhưng lượng tiêu thụ khí hydro lại vượt trội hơn hẳn, nhất là sau khi Đường Vũ An mở quyền truy cập khu giao dịch cho nhân viên ở thế giới cũ của cậu. Bởi vì toàn cầu đã thất thủ, con đường nhập khẩu năng lượng của Hoa Hạ từ các nước khác cũng bị cắt đứt, trong thời kỳ tận thế, việc khai thác năng lượng trong nước cũng từng bị đình trệ, vậy nên đất nước bọn cậu đang ở trong tình trạng thiếu hụt năng lượng trầm trọng. Mà khí hydro do Triển Hùng cung cấp lại được hệ thống trực tiếp tinh chế, giống hệt như lúc trước Đường Vũ An dùng Bình Phiêu Lưu để giao dịch nước tinh khiết vậy. Đây chắc chắn là một nguồn năng lượng vô cùng chất lượng, đã thế Triển Hùng còn bán rẻ như cho.

 

Cứ như vậy, khí hydro của Pháo đài Tử Thiên đã có đầu ra, thế giới cũ của cậu và những nơi khác trong Mái Ấm Thương Thần cũng có nguồn cung cấp năng lượng ổn định, bọn họ lại một lần nữa đạt được sự hợp tác đôi bên cùng có lợi!

 

Chẳng hạn như Pháo đài Băng Diễm, sau khi có lớp màn chắn bảo vệ và nguồn cung cấp năng lượng, bọn họ đã có thể vận hành bình thường trở lại. Hơn nữa, đội thi công của Mái ấm Hoang Thành cũng đã khắc phục được muôn vàn khó khăn, xây dựng đường sá thông tới tận Pháo đài Thanh Mộc và Pháo đài Băng Diễm. Dọc đường còn có hàng chục khu định cư lớn nhỏ khác cũng đều đã được sáp nhập vào Mái Ấm Thương Thần.

 

Đường Vũ An mở bản đồ ra, có thể nhìn thấy một vùng đất rộng lớn đã được xua tan sương mù, bên trên là chi chít những điểm sáng. Tổng dân số của Mái Ấm Thương Thần đã lên tới hơn mười triệu người rồi! Tất nhiên, trên bản đồ vẫn còn những nơi chưa được xua tan sương mù, chỉ có thể chờ đợi con người từ từ khám phá. Chỉ là…. bên ngoài thiên tai dồn dập như vậy thì còn bao nhiêu người có thể sống sót được đây?

 

“Hiện tại những người vào Mái Ấm Thương Thần xin tị nạn, ngoài con người ra thì còn có rất nhiều động vật nữa, trong đó có không ít con là sinh vật biến dị đấy.” Lý Trường Thanh nói.

 

Ngay cả sinh vật biến dị còn khó mà sống sót nổi, huống chi là con người. Họ chỉ là may mắn nhận được sự che chở của Thần Thương Nghiệp, mới có được cuộc sống hòa bình an ổn hạnh phúc như hiện tại, chứ ở những vùng phế tích bên ngoài Mái Ấm thì vẫn là một màn đêm tăm tối bao trùm. Đường Vũ An cũng cảm thán vô cùng, nhưng cậu biết rất rõ, bản thân mình không thể cứu được tất cả mọi người. Làm được những việc trong khả năng của mình là đủ rồi.

 

Tham quan Mái Ấm Thương Thần xong, Lý Trường Thanh lại quay về Hoang Thành tiếp tục bận rộn, còn Đường Vũ An và Chu Khởi thì đi sang vị diện của người khổng lồ. Thế là, một đợt tổng kết mới lại bắt đầu. Lúc Đường Vũ An vừa mới quay về thế giới hoang tàn, hệ thống đã bắt đầu thông báo tổng kết rồi, nhưng vì dữ liệu quá dài nên tạm thời cậu đã tắt thông báo đi.

 

Chỉ số ở vị diện khổng lồ tuy lớn, nhưng vì máy bán hàng tự động không cần tính toán điểm kinh nghiệm, nên tốc độ nhanh hơn trước kia nhiều. Cuối cùng, đợi đến khi thông báo tổng kết của hệ thống dừng lại, Đường Vũ An mở tài khoản điểm tích lũy của mình ra xem thử một cái.

 

Số dư điểm tích lũy: 92839 vạn.

 

Hai mắt Đường Vũ An lập tức trợn tròn lên, sau khi não bộ bị đơ một lúc, cuối cùng cậu cũng quy đổi con số này thành thông tin mà mình có thể hiểu được.

 

“Hơn 928 triệu điểm!”

 

Cậu sung sướng nhảy cẫng lên: “Anh Tiểu Khởi ơi, phát tài rồi phát tài rồi! Chúng ta thực sự phát tài rồi!”

 

Đường Vũ An có cảm giác không được chân thực cho lắm. Hơn nữa, cấp bậc của cậu cũng đã tăng lên đến Level 42, trở thành một thương nhân cấp cao rồi!

 

Chu Khởi thì lại không ngạc nhiên lắm, con số này cũng xấp xỉ với tính toán của anh, dù sao thì hiện tại Mái Ấm cũng đã sở hữu hàng chục triệu dân, lại còn trôi qua bao nhiêu năm như thế rồi mà. Sức mạnh của thời gian quả thực là vô cùng đáng sợ.

 

Anh xoa xoa đầu Đường Vũ An, cười nói: “Tiếp theo em muốn làm gì nào?”

 

“Đến chỗ tộc Hỏa Long xem sao nhé?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mặc dù đã trôi qua 15 năm, nhưng đối với giống loài sống lâu như rồng thì thời gian cũng chẳng đáng là bao, lúc bọn cậu đến lãnh địa của tộc Hỏa Long thì đám Viêm Liệt vẫn chưa về. Vì ở thế giới cũ mới trôi qua hơn nửa năm, vậy nên nhóc rồng con cũng không nhớ bố mẹ cho lắm, vừa về đến lãnh địa là đã cùng với Tiểu Phượng Hoàng nhảy tót xuống hồ dung nham nô đùa rồi.

 

Đường Vũ An cũng mặc kệ bọn chúng, cậu chạy đi xem cây con phân nhánh của Lục Bảo Thạch. Đã mười lăm năm trôi qua, nhánh dây leo biến dị màu đỏ rực như lửa này cũng mọc ngày càng tươi tốt hơn, bộ rễ cắm sâu vào trong dung nham, không ngừng hấp thụ linh năng hệ hỏa. Trước tiên nó vô cùng thân thiết cọ cọ vào tay Đường Vũ An, nhưng ngay sau đó lại truyền qua một chút cảm xúc kỳ lạ. Đường Vũ An chẳng hiểu ra làm sao, cậu có chút ngơ ngác, không phân biệt được cảm xúc này có nghĩa là gì. Nhưng cảm xúc của Lục Bảo Thạch cũng chẳng kéo dài được bao lâu, rất nhanh sau đó nó lại thân mật chơi đùa với Đường Vũ An, nên cậu cũng không tiếp tục tìm hiểu sâu thêm nữa.

 

Vì đám rồng khổng lồ vẫn chưa về, nên Đường Vũ An và Chu Khởi tạm thời ở lại đây. Cũng đã lâu rồi bọn cậu chưa tu luyện, quãng thời gian vừa rồi cứ chiến đấu liên miên, đúng lúc này có thể tĩnh tâm lại để tổng kết, tìm kiếm đột phá mới.

 

Thời gian thấm thoát trôi qua nửa tháng.

 

Hôm nay, nhóc rồng con và Tiểu Phượng Hoàng đang nô đùa trong dung nham thì bỗng nhiên hốt hoảng bay về.

 

“An An, nguy rồi! Nguy to rồi!”

 

“Sao thế?”

 

“Dung nham bên dưới bị thủng lỗ rồi!”

 

Chuyện bên dưới dung nham có khe nứt không gian thì Đường Vũ An và Chu Khởi đều đã biết rồi, hồi trước bọn cậu đã chui qua cái khe nứt không gian này để đến lãnh địa của tộc Hỏa Long mà. Chỉ là, câu nói tiếp theo của nhóc rồng con đã khiến bọn cậu không thể ngồi yên được nữa.

 

“Thủng nhiều lỗ lắm! Dung nham chảy hết vào trong lỗ rồi! Hơn nữa….” Nhóc rồng con nói, “Ta bơi vào trong cái lỗ đó, nhìn thấy bên dưới có một thành phố của con người!”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau một cái, vội vàng bay ra khỏi tảng đá, quả nhiên nhìn thấy trong dòng dung nham đang chảy êm đềm kia, xuất hiện từng xoáy nước nhỏ. Vì đang mặc áo chống nắng màu tím đỏ nên bọn cậu không chút do dự, nắm chặt tay nhau lao thẳng vào trong dung nham.

 

Đợi đến khi bọn cậu xuyên qua cái “lỗ” mà nhóc rồng con nói, thì đã đến được phía trên bầu trời của Pháo đài Viêm Long rồi.

 

Chỉ thấy mảnh trời đất này đã biến thành một màu đỏ rực, dòng dung nham nóng bỏng chảy từ khe nứt không gian xuống, từ lúc đầu là từng giọt từng giọt rồi nối lại thành dòng, nhuộm đỏ cả đất trời, biến nơi này thành chốn địa ngục trần gian. Thậm chí Đường Vũ An còn nhìn thấy cả bộ rễ của Lục Bảo Thạch nữa. Cậu và Chu Khởi nhìn xuống phía dưới, đã có dung nham nhỏ xuống lớp màn chắn bảo vệ của Pháo đài Viêm Long, sau đó trượt theo lớp màn chắn bảo vệ rơi xuống mặt đất. Khi lượng dung nham chảy xuống ngày càng nhiều, Đường Vũ An nhìn thấy rõ ràng…. Trên lớp màn chắn bảo vệ đã xuất hiện những vết nứt!

 

【Cảnh báo! Cảnh báo! Thiên tai gặp phải đã vượt quá phạm vi chịu đựng của lớp màn chắn bảo vệ, bạn có muốn tiêu hao thêm điểm tích lũy để chống đỡ hay không?】

 

Đường Vũ An đã hiểu ra, đối với hệ thống thì điểm tích lũy cũng chính là năng lượng, cậu vội vàng gật đầu đồng ý. Thế là cậu nhìn thấy số dư điểm tích lũy của mình đang bị trừ đi với tốc độ chóng mặt, gần như chỉ trong nháy mắt là mất đi cả triệu điểm. Tiêu hao thế này cũng nhanh quá rồi!

 

“Ngoài chỗ này ra, những nơi khác cũng đang gặp thiên tai à?”

 

Hệ thống không trả lời, mà chỉ hiện những hình ảnh ở khắp nơi trong Mái Ấm ra trước mắt cậu.

 

Động đất, sóng thần, lạnh giá…. Cả đất trời đều đang rung chuyển, gần như chẳng còn nơi nào được yên bình cả.

 

Tận thế thực sự đã giáng lâm rồi!

 

Đường Vũ An và Chu Khởi không khỏi biến sắc, “Hệ thống, mày phải ráng lên nhé!”

 

Nhưng mà….

 

【Vị diện MR176349 đang tiến vào thời gian đếm ngược trước khi bị hủy diệt, khi năng lượng điểm tích lũy cạn kiệt, tất cả sẽ hóa thành hư vô, đến lúc đó, hệ thống Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế sẽ hủy bỏ liên kết với vị diện MR176349.】

 

“Hủy bỏ liên kết ư?” Đường Vũ An kinh hãi kêu lên, “Mi đi rồi thì bọn tao biết phải làm sao?”

 

Từ trước đến nay, bọn cậu vẫn luôn không muốn phụ thuộc quá nhiều vào hệ thống, thế nhưng khi tai họa thực sự ập đến, bọn cậu căn bản không thể rời khỏi hệ thống được.

 

【Vốn dĩ ký chủ chỉ có thể bị hủy diệt cùng với thế giới này, nhưng mà…】

 

【Chúc mừng cậu, cậu có thể đến vị diện MR168845 để lánh nạn, vị diện này đang xảy ra biến động lớn, chức năng của trận pháp dịch chuyển sắp đóng lại, xin ký chủ hãy rời đi càng sớm càng tốt.】

 

“Mi hủy liên kết với vị diện này thì cũng sẽ hủy liên kết với tao luôn đúng không?”

 

【Đúng vậy, sau khi vị diện này bị hủy diệt, hệ thống Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế sẽ đi đến một vị diện khác.】

 

【Ký chủ, xin hãy nhanh chóng hành động đi.】

 

Đường Vũ An vội vàng đăng thông báo lên bảng tin nhắn, bảo tất cả mọi người nhanh chóng thông qua trận pháp dịch chuyển để đến thế giới Hoa Hạ. Đối mặt với những câu hỏi dồn dập của mọi người, cậu chẳng buồn để ý tới mà đỏ hoe mắt hỏi: “Hệ thống, thật sự không còn cách nào khác à? Không có cách nào ngăn cản vị diện này bị hủy diệt à?”

 

Cậu nhìn xuống Pháo đài Viêm Long bên dưới, nhớ lại Mái Ấm Thương Thần khó khăn lắm mới xây dựng lên được, trong lòng tràn ngập đau khổ và không cam lòng. Rõ ràng cuộc sống của mọi người đều đã tốt lên rồi mà…. Hơn nữa, cho dù có vứt bỏ tất cả mọi thứ ở đây thì hàng chục triệu người trong Mái Ấm cũng đâu có cách nào di chuyển hết trong một thời gian ngắn được!

 

【Quá trình dung hợp của các thế giới là điều không thể đảo ngược được.】

 

【Ký chủ, đây chính là ngày tận thế.】

 

【Xin hãy rời đi nhanh lên, chức năng trận pháp dịch chuyển đã bắt đầu đếm ngược thời gian đóng lại rồi.】

 

Đường Vũ An không kìm được mà toàn thân run rẩy.

 

Mặc dù Chu Khởi không nhìn thấy lời của hệ thống, nhưng nhìn phản ứng của Đường Vũ An cũng có thể đoán ra được phần nào, anh bất giác nắm chặt lấy tay của thiếu niên.

 

“Anh Tiểu Khởi, làm sao bây giờ…. thế giới này sắp bị hủy diệt rồi…” Đường Vũ An nghẹn ngào nói, “Tất cả mọi người đều sẽ phải chết…”

 

Cho dù không có trận pháp dịch chuyển, bọn cậu cũng có thể đi qua khe nứt không gian, nhưng còn những người trong Mái Ấm thì sao? Bọn cậu căn bản không thể mang theo nhiều người như thế rời đi được! Chẳng lẽ nỗ lực lâu như vậy mà vẫn chẳng có tác dụng gì sao? Đường Vũ An cảm thấy bất lực vô cùng.

 

Chu Khởi im lặng một lúc, sau đó anh nói: “Lượt rút thưởng hôm nay em vẫn chưa dùng đấy.”

 

Trong lòng Đường Vũ An bỗng nhen nhóm lên một tia hy vọng.

 

【Trong kho phần thưởng không có đạo cụ nào có thể ngăn cản sự hủy diệt của vị diện đâu.】

 

Hệ thống dội ngay cho bọn cậu một gáo nước lạnh.

 

Đường Vũ An không nhịn được mà cắn chặt môi, nhưng cậu vẫn mở Vòng quay may mắn ra.

 

【…】

 

Đến giờ phút cuối cùng rồi mà vẫn còn định bòn rút thêm một món đồ tốt từ chỗ nó nữa hả?

 

QAQ

 

Nhưng mà, cuối cùng hệ thống vẫn không ngăn cản. Thực ra thì nó cũng khá là thích vị ký chủ này, dù sao thì cậu cũng thực sự rất cố gắng, hệ thống nó chưa bao giờ được giàu có như thế này cả. Mặc dù sắp sửa mất trắng rồi, nhưng ít nhất nó cũng đã từng được sung sướng mà!

 

Vòng quay may mắn bắt đầu xoay, cuối cùng, khi kim chỉ dừng lại, toàn bộ giao diện hệ thống bỗng nhiên chớp nháy liên hồi.

 

Sau đó, Đường Vũ An nhìn thấy….

 

【Chúc mừng! Bạn đã nhận được đạo cụ ẩn duy nhất mang tên “Thần Cách Trống”.】

 

Hết chương 337.

 

Tác giả có lời muốn nói.

 

Hệ thống: [Sợ hãi][Chú hề]

 

Tiểu Khởi: Bạn có thể giữ vững niềm tin mãi mãi với Âu hoàng : )

 

Chương 337: Đây Chính Là Ngày Tận Thế

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên